Cam Bốt bị đưa vào danh sách các nước rửa tiền

http://vi.rfi.fr/chau-a/20190222-cam-bot-bi-dua-vao-danh-sach-cac-nuoc-rua-tien

Tú AnhĐăng ngày 22-02-2019 Sửa đổi ngày 22-02-2019 16:43
mediaẢnh minh họa: Thịt heo quay được bán ngoài chợ cho dịp Năm Mới âm lịch ở Phnom Penh, ngày 04/02/2019.REUTERS/Samrang Pring

Financial Action Task Force (FATF), một tổ chức chống rửa tiền bất chính trên thế giới, đã đưa Cam Bốt vào danh sách cần theo dõi, kể từ ngày 23/02/2019.

Theo AFP, quyết định này sẽ được thông báo từ Paris. Một khi bị đưa vào « danh sách xám », Cam Bốt của thủ tướng Hun Sen sẽ mất sức hấp dẫn đối với giới tài chính thế giới cũng như nguồn đầu tư vào quốc gia Đông Nam Á này.

Cá nhân và xí nghiệp làm ăn tại Cam Bốt sẽ gặp khó khăn hơn khi sử dụng hệ thống tài chính quốc tế.

Tin xấu này rơi vào lúc Cam Bốt có nguy cơ bị mất quy chế đối tác ưu tiên của Liên Hiệp Châu Âu vì tình trạng đàn áp nhân quyền.

Được Reuters đặt câu hỏi, phát ngôn viên của bộ Kinh Tế Cam Bốt từ chối trả lời và yêu cầu phóng viên tìm hiểu với Ngân Hàng Nhà Nước. Cơ quan này chưa trả lời các câu hỏi của Reuters.

Trong bản báo cáo, Financial Action Task Force xem Cam Bốt là một quốc gia bị tham nhũng đục khoét, hệ thống tư pháp bị tham ô đến tận thượng tầng.

Thương mại: Bắc Kinh sẵn sàng mua thêm 30 tỉ đô la nông sản Mỹ

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=264619854461732&id=100027411571726
http://vi.rfi.fr/chau-a/20190222-dam-phan-thuong-mai-bac-kinh-san-sang-mua-them-30-ti-do-la-nong-san-my

Trọng ThànhĐăng ngày 22-02-2019 Sửa đổi ngày 22-02-2019 15:20
mediaĐậu tương nhập khẩu đến cảng Nam Thông (Nantong), tỉnh Giang Tô, Trung Quốc, ngày 06/08/2018.REUTERS/Stringer

Vào lúc đợt đàm phán Mỹ – Trung mới tìm thỏa hiệp để thoát khỏi cuộc chiến tranh thuế, vừa khởi sự tại Washington ngày 21/02/2019, Trung Quốc có thể chấp nhận mua thêm 30 tỉ đô la hàng nông nghiệp Mỹ, có nghĩa là gấp đôi so với khối lượng nông sản Mỹ nhập vào Trung Quốc hiện nay.

Theo Bloomberg, trong một buổi họp báo hôm 21/02/2019 tại Washington, bộ trưởng Nông Nghiệp Mỹ Sonny Perdue khẳng định hiện vẫn « còn sớm » để đưa ra bình luận về vấn đề này.

Hiện tại, kể từ tháng 12/2018, khi hai bên quyết định hưu chiến thuế, để bắt tay vào cuộc đàm phán dự kiến kéo dài ba tháng, Bắc Kinh chủ trương tăng trở lại việc nhập khẩu hàng nông sản từ Mỹ, đặc biệt là đậu tương, với hy vọng giảm bớt căng thẳng với Mỹ. Nông sản là một trong các vấn đề thương lượng chính.

Một chuyên gia trong lĩnh vực này đưa ra nhận định là việc giá cả các hàng nông sản Brazil và Achentina đang tăng cao, khiến hàng hóa Mỹ trở nên hấp dẫn hơn với thị trường Trung Quốc, nếu không bị tăng thuế nhập khẩu.

Trong trường hợp Washington và Bắc Kinh không đạt được thỏa thuận về vấn đề này, Trung Quốc sẽ nhập hàng nông sản từ Nam Mỹ, còn Hoa Kỳ sẽ phải xuất hàng nhiều hơn sang châu Âu, Trung Đông và nhiều nước châu Á khác.

Theo một số nguồn tin, Washington và Bắc Kinh trong tuần qua đã đạt được một số tiến bộ quan trọng trong thương lượng, bất chấp lập trường còn rất khác biệt trong vấn đề « cải cách cấu trúc » mà phía Mỹ đòi hỏi Trung Quốc. Hôm 22/02, tổng thống Mỹ có kế hoạch gặp người đứng đầu đoàn đàm phán Trung Quốc, phó thủ tướng Lưu Hạc (Liu He), tại Nhà Trắng.

Sông Mekong, Người dân đồng bằng Cửu Long phiêu bạt về đâu?

https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/mekong-delta-people-dark-fate-02222019113454.html

Sông Mekong, Người dân đồng bằng Cửu Long phiêu bạt về đâu?
Kính Hòa RFA
2019-02-22

Hạn hán lịch sử tại Đồng bằng Sông Cửu Long, 2016.Hạn hán lịch sử tại Đồng bằng Sông Cửu Long, 2016.icon-zoom.png AFP

Mekong_02.mp3

00:00/00:00

Phần âm thanhTải xuống âm thanh

Bài thứ hai trong loạt bài về sông Mekong dành cho những thay đổi xã hội rất sâu sắc tại vùng đất này, và tương lai không mấy sáng sử của cư dân vùng đất này, nếu không có gì thay đổi.

Nhà văn Khải Đơn, người có nhiều năm gắn bó với vùng đất này cho RFA bài phỏng vấn sau đây.

Nhà văn Khải Đơn: Tôi bắt đầu viết về Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) từ năm 2008 đến năm 2018, công việc chính của tôi là phóng viên Báo Tuổi Trẻ, tôi tường thuật đời sống người dân ở khu vực đó, các phóng sự xã hội. Khi tôi làm cho BBC thì tôi có mở rộng hơn, ở Thái, Lào, Cam Pu Chia, nhưng cơ bản vẫn là ĐBSCL.

Kính Hòa: Qua 10 năm như vậy thì nếu yêu cầu chị có một nhận định ngắn gọn về bắc tranh xã hội ở ĐBSCL thì chị sẽ nói gì?

Nhà văn Khải Đơn: Tôi có thể nói là cuộc sống của người dân vất vả hơn. Bởi vì những nhân vật lúc đầu tôi phỏng vấn thì họ có sinh kế rất nhỏ, như đánh cá, làm thuê làm mước ở thời điềm đó, nhưng cuộc sống của họ lúc đó đỡ vất vả hơn bây giờ. Và lúc đó số người bỏ quê hương lên Thành phố Hồ Chí Minh (TP HCM) sống cũng ít hơn. Họ có thể được gọi là những người đi tị nạn thời tiết. Mình có thể không thấy được bức tranh lớn là có bao nhiều người đổ về thành phố lớn tìm sinh kế, nhưng số đổ về TP HCM để làm công nhân thì cực kỳ lớn vì số tiền họ kiếm ở quê hương không đủ sống nữa. Và người dân không được tham gia vào các quyết sách ảnh hưởng đến đời sống của họ, ví dụ như là nước sông sẽ như thế nào, dự đoán bao nhiêu năm nữa sẽ ra sao? Trồng lúa còn có lời không? Họ không hề biết những thứ đó.

Những đứa trẻ lớn lên không có cha mẹ bên cạnh.
-Nhà văn Khải Đơn.

Kính Hòa: Có một chuyên gia về sông Cửu Long nói với chúng tôi là có những làng quê không còn thanh niên nữa, vì đã đổ lên Sài Gòn sinh sống?

Nhà văn Khải Đơn: Năm ngoái khi tôi đi phụ chô một phóng sự của National Geographic về việc khai thác cát, tôi có đến một cù lao ở Hồng Ngự, Đồng Tháp, trong suốt một tuần ở đó tôi không gặp một người nào cở 20-30 tuổi. Tất cả đều là ông bà nuôi cháu, mà cháu thì rất nhỏ, khoảng 5, 6 tuổi. Cha mẹ của những em bé đều lên Sài Gòn hay Cần Thơ để làm công nhân. Hệ sinh thái ở đây trở nên vô cùng lệch lạc vì những đứa trẻ lớn lên không có cha mẹ bên cạnh. Ông bà thì ở một thế hệ rất xa với chúng, mà chúng sử dụng Internet rất là nhiều, cách suy nghĩ về thế giới của chúng rất là thay đổi. Đó là điều tôi thấy, đập vào mắt mình.

Kính Hòa: Có một dạo truyền thông nói rất nhiều về những thiếu nữ ĐBSCL lớn lên lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc rất nhiều. Chuyện đó bây giờ còn không?

Nhà văn Khải Đơn: Nó vẫn còn nhưng không còn nóng nhu năm 2010, lúc ấy tôi làm một phóng sự với một giáo sư người Singapore. Lúc đấy cực kỳ nhiều, đến nỗi là những người mai mối có cả những quyển catalogue để đưa sang Hàn Quốc hay Đài Loan giới thiệu, rồi họ đến Cần Thơ để giới thiệu ở một bữa ăn tối với rất đông những cô gái và những người đàn ông đó. Bây giờ thì không còn như vậy nữa, nhưng thế hệ thứ hai của những gia đình đó đã ra đời, hàng năm có những chuyến bay trực tiếp từ Đài Loan về thành phố Cần Thơ để các cô dâu đó về ăn tết.

Nó không còn rộ lên như là bạn sẽ có một tương lai rực rỡ khi bạn lấy chồng nước ngoài, nhưng nó vẫn là một lựa chọn> Mà bây giờ không chỉ là miền Tây nữa, mà cả miền Bắc, đi lấy chồng Trung Quốc chứ không phải là Đài Loan.

Họ không có sinh kế khác, họ không có lựa chọn khác trong cuộc sống.

Kính Hòa: Nhưng nếu chị nói nó không còn rộ lên nữa, thì phải chăng dù sao nó vẫn là tín hiệu tốt vì không phải là cái duy nhất mà người ta có thể làm?

Nhà văn Khải Đơn: Vâng nó là tín hiệu tốt. Nhưng ta vẫn phải nghĩ đến chuyện khác, đó là các hòn đảo mà các cô gái đã đi lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan. Bây giờ họ gửi tiền về chu cấp cho gia đình, làm giảm áp lực kinh tế cho gia đình, mà những đúa trẻ sau này phải làm. Họ cũng là những người môi giới em gái họ, con họ đi lập gia đình ở các quốc gia này.

Nó không còn là trào lưu, như ngày xưa có một ông chồng Hàn Quốc thì có thể kiếm tiền xây hẳn một căn nhà, bây giờ nó không dễ như vậy nữa, và nhiều cuộc hôn nhân diễn ra là các cô gái đó mong có cơ hội ra nước ngoài để đi làm, chứ không thể xây nhà như trước, nó không rộ lên như trước, một cái gì đó béo bở dễ kiếm nữa. Đó là vì sao nó thay đổi.

Kính Hòa: Về chuyện khai thác cát ở ĐBSCL gây ra sạt lở, chị thấy lúc này cư dân và chính quyền dọc bờ hai dòng chính của sông Cửu Long giải quyết chuyện đó như thế nào?

Họ không có sinh kế khác, họ không có lựa chọn khác trong cuộc sống.
-Nhà văn Khải Đơn.

Nhà văn Khải Đơn: Tại Hồng Ngự, Đồng Tháp, một khu vực có lịch sử khai thác cát lâu rồi thì bây giờ không còn khai thác rầm rộ nữa, bởi vì cách đây hai ba năm có một vụ án lớn xử nạn cát tặc có liên quan đến chính quyền địa phương, mà hàng loạt quan chức phải vào tù. Bây giờ không còn rầm rộ như 10 năm trước đó. Khi vụ này xử xong rồi, thì chúng tôi bắt đầu thực hiện phóng sự, thì dọc theo Hồng Ngự, Tân Châu, An Giang, thì các khu vực này bị lở không thể kiểm soát được, tới mức mà người dân họ nói phải đi vào giữa cù lao, không thể ở mé sông nữa. Dân ĐBSCL có thói quen sống ở mé sông, có nước miễn phí, mọi sinh hoạt diễn ra ở đó, nay không được như vậy nữa vì cả cái làng đó sạt lở hết.

Hồng Ngự Đồng Tháp, Tân Châu An Giang vẫn đang sạt lở, và đó là hậu quả của việc khai thá cát trước đó.

Sạt lở tại bờ sông Cửu Long ở Hồng Ngự, Đồng Tháp, 2011. Người mặc áo xanh là nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Sạt lở tại bờ sông Cửu Long ở Hồng Ngự, Đồng Tháp, 2011. Người mặc áo xanh là nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. AFP
icon-zoom.png

Khu vực khác gần Cần Thơ và Vĩnh Long thì xảy ra xung đột dữ dội giữa các nhóm khai thác cát và người dân địa phương. Năm ngoái báo Thanh Niên có đưa tin là người dân phải canh, thấy cát tặc đến thì đánh kẻng để dân ùa ra đuổi cát tặc đó.

Các khu vực khai thác cát thay đổi theo thời gian, hết cát họ lại đi nơi khác, dân khai thác cát nói kiếm tiền quá dễ dàng, cứ thò tay xuống nước là có tiền.

Kính Hòa: Người ta có nói việc đầu tư y tế giáo dục vào vùng này ít hơn cái nó cung cấp nhiều sản vật cho đất nước, chị thấy có đúng không?

Nhà văn Khải Đơn: Tôi không theo dõi hai vấn đề này nhưng có một cái có thể nhìn thấy rõ, đó là tất cả những người dân cảm thấy mình bị bệnh nặng, có vấn đề về sức khỏe đều lên Sài Gòn để khám. Các bệnh viện địa phương không đủ năng lực để đáp ứng vấn đề chăm sóc sức khỏe cho họ. Đó là vấn đề thấy sờ sờ trước mắt tại tất cả các bệnh viện ở TP HCM.

Anh có thể đến Viện tim ở TP HCM thì thấy những người đến xếp hàng từ 2 giờ sáng. Họ đi những chuyến xe của hãng Phương Trang. Hãng này có dịch vụ là đối với các bệnh nhân ở miền Tây thì họ có dịch vụ trung chuyển đến bệnh viện miễn phí.

Tức là số người đến khám cực kỳ nhiều, và họ phải xếp hàng từ hai giờ sáng.

Tất cả những người dân cảm thấy mình bị bệnh nặng, có vấn đề về sức khỏe đều lên Sài Gòn để khám.
-Nhà văn Khải Đơn.

Có thời gian tôi làm dịch vụ xe cấp cứu miễn phí ở An Giang. An Giang có nhiều sống rạch cù lao, họ sống rất xa, mỗi lần đi cấp cứu họ phải trả tiền rất nhiều. Những người làm từ thiện của Đạo Hòa Hảo tự động góp lúa, có xe cấp cứu chở về Sài Gòn chữa bệnh. Số tiền họ trả hàng năm là cực kỳ lớn để cho nhưng bệnh nhân này có thể được miễn phí khi đi cấp cứu.

Đó là điều tôi thấy, có nghĩa là đầu tư về y tế vào vùng này chưa tương xứng.

Kính Hòa: Người ta cũng bắt đầu nói đến ô nhiễm loại mới như là ô nhiễm không khí do những nhà máy điện chạy than như ở khu công nghiệp Trà Vinh?

Nhà văn Khải Đơn: Tháng bảy năm ngoái tôi có làm một phóng sự cho một tổ chức về ô nhiễm, tại nhà máy điện Duyên Hải, ở Trà Vinh. Thời điểm đó nhà máy này đã khắc phục được rất nhiều vấn đề. Lúc họ mới hoạt động thì khói mù mịt và người dân cực kỳ giận dữ.

Nhưng khi tôi đến thì họ nói họ đã khắc phục điều đó. Tôi chỉ thấy khói trắng chứ không phải khói đen như người dân miêu tả.

Nhưng cái làng đánh cá ở gần đó đã bỏ đi. Họ vứt nhà luôn, không được đền bù, mà nhà họ là nhà xây kiên cố. Chỉ còn hai gia đình ở đó. Tôi hỏi họ tại sao lại bỏ đi. Họ nói là gia đình có con nhỏ, mà bị bệnh phổi liên tục, hay những bệnh mà họ không biết, họ phải tốn nhiều tiền để điều trị. Họ phải đi thôi vì họ không sống được.

Điều thứ hai là làng đó là làng đánh cá, chỉ đi một chút là đến biển, nhưng không còn cá nữa. Họ phải dời đi nới khác để có thể đánh cá tiện như trước.

Người ta nói là không còn khói nữa, nhưng cái nhà mà tôi phỏng vấn vẫn rất nhiều bụi, mỗi ngày phải lau ba lần, đặc biệt là vào mùa khô.

Tôi hỏi họ là có biết trước không. Họ nói họ không biết, chỉ thấy mấy cái cột màu đỏ màu trắng dựng lên, rồi nhà máy chạy, họ hoàn toàn không có tham vấn vào chuyện đánh giá tác động môi trường.

Mấy người nuôi tôm thì nói không thể lấy nước sông nuôi tôm được nữa, vì tôm sẽ chết.

Công ty điện Duyên Hải thì nói họ sẽ cố gắng khắc phục, sẽ xử lý xỉ than. Nhưng người dân nói ngược lại, bây giờ họ phải dành nửa diện tích nuôi tôm để chứa nước mà lọc lại. Cuộc sống của họ bị ảnh hưởng rất rõ nét.

Kính Hòa: Chị có viết một quyển ký mang tên Mekong phù sa phiêu bạt. Chị có gửi gấm tâm sự gì không trong cái tựa này, vì cái chữ phiêu bạt có vẻ mang nghĩa không hy vọng lắm cho ĐB SCL?

Nhà văn Khải Đơn: Khi tôi viết tập sách đó, tôi mong sẽ thấy số phận của ĐB SCL. Giống như biến đổi khí hậu vậy, nhìn bức tranh lớn thì cũng chẳng thấy có gì nghiêm trọng lắm, nhưng nhìn từng cá nhân thì thấy có những cuộc sống đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi nững điều họ không thể quyết định được, dù nó có thể được ngăn cản.

Khi tôi viết quyển ký này thì tôi nghĩ đó là số phận của người dân ĐB SCL đang trải qua.

Khi tôi gặp nông dân Thái Lan gần các dự án thủy điện, thì tôi thấy họ biết rất rõ dự án, biết là mình sẽ phản đối hay ủng hộ. Họ biết qui trình phản đối như thế nào, ra tòa thế nào, kiện công ty thế nào. Họ không bị động.

Khi tôi gặp nông dân ĐB SCL, họ không biết gì hết.

Chỉ có những nông dân nào thưởng xuyên giúp đỡ những nhà khoa học thì biết chuyện gì đang xảy ra, ngoài ra (những người khác) không biết gì hết.

Họ không biết gì hết, họ không có quyền quyết định sinh mệnh của mình. Cuộc sống của họ có thể rơi vào bất định bất cứ lúc nào.

Tôi viết quyển này vì tôi mong ai đó, sống ở đó, biết đời sống của họ bị đe dọa như thế nào.

Kính Hòa: Xin cám ơn nhà văn Khải Đơn.

Lương nhà giáo: Chưa kịp vui, nỗi lo đã trở lại!

https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/teacher-salaries-still-worries-02222019120848.html

Trung Khang, RFA
2019-02-22

Ảnh minh họa: Học sinh và thầy giáo ở Mù Cang Chải, yên Bái.Ảnh minh họa: Học sinh và thầy giáo ở Mù Cang Chải, yên Bái.icon-zoom.png AFP

Lương nhà giáo: Chưa kịp vui, nỗi lo đã trở lại!

00:00/00:00

Phần âm thanhTải xuống âm thanh

Ủy ban Thường vụ Quốc hội hôm 21 tháng 2 năm 2019, đã không đồng tình đề xuất của Bộ Giáo dục và Đào tạo về quy định bảng lương riêng hoặc chế độ phụ cấp cao nhất đối với giáo viên. Như vậy niềm vui tăng lương của nhà giáo lại một lần nữa lỗi hẹn.

Trước đó vào đầu tháng 1 năm 2019, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã trình Chính phủ dự thảo sửa đổi, bổ sung Luật Giáo dục hiện hành, kiến nghị lương giáo viên được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp.

Cụ thể mức lương cơ bản của cán bộ, công chức, đội ngũ giáo viên sẽ được điều chỉnh tăng lên. Tuy nhiên, nếu xét theo bảng lương mới thì tổng lương và phụ cấp của giáo viên tăng không đáng kể so với hiện tại, nhất là giáo viên tại các vùng đặc biệt khó khăn, vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo.

Đề nghị tăng lương giáo viên cũng là điều dễ hiểu, vì đời sống giáo viên vốn khó khăn, không gắn bó tận tâm với nghề vì phải làm thêm nhiều chuyện khác. Nhưng bây giờ Quốc hội từ chối bảng lương riêng cho giáo viên thì cũng là một điều đáng tiếc.
-Đỗ Việt Khoa

Vì vậy nhiều ý kiến cho rằng cần có bảng lương riêng hoặc chế độ phụ cấp cao nhất đối với giáo viên. Đây được coi là tín hiệu đáng mừng.

Tuy nhiên tại phiên họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội chiều 21 tháng 2 năm 2019, đề xuất bảng lương riêng hoặc chế độ phụ cấp cao nhất đối với giáo viên đã không được tán thành.

Từ Hà Nội, thầy Đỗ Việt Khoa đưa ra nhận định liên quan vấn đề này:

“Nó cũng đúng như dự đoán của chúng tôi, là người ta sẽ không có bảng lương riêng cho ngành giáo dục, cao hơn hay cao bằng lương của ngành công an. Ngành công an họ có bảng lương riêng, trung bình lương họ cao gấp 1,8 lần so với lương trong ngành giáo dục và các viên chức khác. Và không hiểu sao lương hưu của họ cũng rất cao, công an, bộ đội sau hai mươi năm làm việc, khi về hưu lương họ cũng sáu bảy triệu, cao hơn lương chúng tôi khi còn đi dạy. Do đó người ta đề nghị tăng lương giáo viên cũng là điều dễ hiểu, vì đời sống giáo viên vốn khó khăn, không gắn bó tận tâm với nghề vì phải làm thêm nhiều chuyện khác. Nhưng bây giờ Quốc hội từ chối bảng lương riêng cho giáo viên thì cũng là một điều đáng tiếc.”

Cũng tại phiên họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Phó chủ tịch Quốc hội Phùng Quốc Hiển cũng đồng tình cho rằng, giáo viên phải có mức lương ưu tiên, ưu đãi hơn. Tuy nhiên, ông nhấn mạnh cần phải tùy thuộc vào khả năng của ngân sách.

Ảnh minh họa: Học sinh tại một trường tiểu học ở Sài Gòn.
Ảnh minh họa: Học sinh tại một trường tiểu học ở Sài Gòn. Courtesy hochiminhcity.gov.vn
icon-zoom.png

Còn Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Nguyễn Khắc Định thì cho rằng bảng lương riêng cho giáo viên là trái Nghị quyết 27 của Trung Ương, còn phụ cấp cao nhất thì không nên vì còn nhiều ngành nghề đặc thù không kém ngành giáo dục?!

Ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam và Bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cũng cho rằng hiện nay đã có Nghị quyết 27 về cải cách lương rồi nên không thể làm khác được.

Tuy nhiên theo nghị quyết 27 về cải cách lương, thì thu nhập giáo viên vẫn quá ít, không đủ sống, một giáo viên ở vùng ĐBSCL không muốn nêu tên cho Đài Á Châu Tự Do biết thực tế thu nhập của Cô:

“Lương thì không đóng thuế nhưng mà trừ, trừ nhiều lắm. Ví dụ như tôi dạy thì một tháng lương của tôi đúng ra là lãnh được 4,2 triệu nhưng thường chỉ lãnh khoảng 3,9 triệu. Người ta muốn trừ cái gì người ta trừ, ví dụ như trừ “nhà tình thương”, trừ “bà mẹ Việt Nam anh hùng”… người ta trừ từ trên xuống, mình không biết bất cứ cái gì hết trơn. Không bao giờ mình biết được tháng này mình sẽ lãnh được bao nhiêu tiền.”

Giáo viên trong biên chế lương đã thấp, còn giáo viên theo hợp đồng thì còn khó khăn hơn nhiều. Một giáo viên hợp đồng ở Hải Phòng, cho Đài Á Châu Tự Do biết trong thực tế ngoài chuyện lương thấp, thì cơ chế trả lương cho giáo viên cũng không hợp lý:

Đói cho sạch, rách cho thơm, nhà giáo xin đừng cố gắng cải thiện bằng cách thu trái phép của phụ huynh, cưỡng ép học sinh học thêm một cách vô lối.
-Đỗ Việt Khoa

“Giáo viên biên chế thì có tăng một chút, còn giáo viên hợp đồng như tôi thì hầu như không tăng, đợi đến khi nào có biên chế thì mới được tăng. Mà biên chế thì tùy theo thành phố, khi nào có chỉ tiêu thì mới có, còn như tôi là hợp đồng nhiều năm rồi vẫn chưa có, tức là lương gần như bậc 1. Theo tôi, cơ chế cần phải thay đổi theo hướng là trả lương cao cho giáo viên và đòi hỏi người ta làm nhiều hơn bởi vì có tình trạng giáo viên vào biên chế rồi thì độ năng động người ta không có. Không có sự bó buộc nào cả giữa mức lương và sự tích cực của người làm. Nó không căn cứ trên gì cả.”

Theo Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang, người từng có hơn 30 năm công tác ở Viện Khoa học Giáo dục, thì lương giáo viên hiện nay rất thấp, giáo viên ở thành phố thì còn có thể dạy thêm để tăng thu nhập, còn giáo viên ở miền núi vùng sâu vùng xa thì không những không dạy thêm để có nguồn thu, mà đôi khi còn phải bớt tiền của mình để cho học sinh nghèo. Ông cho rằng đây là điều bất bình đẳng trong ngành giáo dục.

Thầy Đỗ Việt Khoa nói thêm tâm tư, nguyện vọng của mình:

“Ngành giáo dục để mà nâng cao được đời sống giáo viên thì cũng khó lắm. Giáo viên chúng tôi không thể vừa dạy học vừa ra chợ. Vì vậy tôi nghĩ giáo viên phải tìm cách tự khắc phục, như tiết kiệm chi tiêu, tìm các công việc phù hợp nhất với mình để cải thiện đời sống. Chứ trông chờ vào nhà nước thì không còn khả năng. Nhưng đói cho sạch, rách cho thơm, nhà giáo xin đừng cố gắng cải thiện bằng cách thu trái phép của phụ huynh, cưỡng ép học sinh học thêm một cách vô lối, thu các khoảng không đúng quy định.”

Còn Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang thì cho rằng, muốn còn giáo viên dạy học, trước nhất nhà nước phải tìm cách lo cho đời sống giáo viên, vì hiện nay lương thấp quá, không đủ sống. Ngoài ra, phải thưởng cho giáo viên để khuyến khích giáo viên có nhiều đóng góp sáng tạo. Và quan trọng hơn hết, phải quan tâm thêm cho giáo viên ở vùng sâu, vùng xa để các giáo viên này có thể yên tâm làm việc ở vùng xa đó.

Dự trữ bắt buộc có phải thuốc chữa cho ngành ngân hàng Việt Nam?

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=264619854461732&id=100027411571726
https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/slashed-compulsary-reserve-remedy-for-vn-banking-tt-02222019123042.html

Thanh Trúc, RFA
2019-02-22

Chi nhánh ngân hàng Techcombank ở Hà Nội.Chi nhánh ngân hàng Techcombank ở Hà Nội.icon-zoom.png AFP

Dự trữ bắt buộc có phải thuốc chữa cho ngành ngân hàng Việt Nam?

00:00/00:00

Phần âm thanhTải xuống âm thanh

Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam đang lấy ý kiến về dự thảo thông tư với qui định dự trữ bắt buộc của các tổ chức tín dụng trong nước và các chi nhanh ngân hàng nước ngoài được giảm 50% tỷ lệ dự trữ bắt buộc đối với tất cả các loại tiền gởi theo phương án phục hồi đã được phê duyệt.

Trang mạng BizLive của Việt Nam khi đăng tải tin này đã dẫn lời chuyên gia trong nước là cần có qui định rõ ràng về việc giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc thì các Ngân Hàng có được hưởng thêm nhiều ưu đãi khác không.

Khái niệm dự trữ bắt buộc được chuyên gia kinh tế tài chính Bùi Kiến Thành giải thích như sau:

Ngân Hàng Thương Mại được mở những tài khoản của những người có tiền đem tới gởi rồi dùng tiền đó để cho vay . Ví dụ một khách hàng gởi vào một trăm triệu thì Nhà Nước qui định trên một trăm triệu đó Ngân Hàng phải giữ lại một dự trữ bắt buộc 9% để bảo đảm không thiếu tiền cho vay và khi gặp sự cố gì thì bị mất khả năng thanh toán. Như vậy, không thể cho vay 100% tiền người ta gởi mà phải có dự trữ bắt buộc là bao nhiêu phần trăm trên số tiền gởi đó theo từng thời điểm.

Ví dụ khi trước dự trữ bắt buộc là 10% bây giờ còn 5% thì ngân hàng thêm được 5% nữa để cho vay, như vậy thị trường tài chính sẽ có nhiều cung ứng hơn và ngân hàng có khả năng cho vay nhiều hơn trước. Đó là cách Ngân Hàng Nhà Nước tạo cho Ngân Hàng Thương Mại khả năng tăng nguồn tín dụng của mình lên.

Kinh tế gia trưởng Ngân Hàng Đầu Tư & Phát Triển Việt Nam (BIDV), tiến sĩ Cấn Văn Lực, cho biết Thông Tư mới về dự trữ bắt buộc nhằm triển khai Luật của các tổ chức tín dụng năm 2017 mà đã có hiệu lực từ đầu 2018.

Làm sao quản lý được việc cho vay tín dụng mà không tạo ra quá nhiều nợ khó đòi hoặc nợ xấu mới là quan trọng, còn dự trữ bắt buộc 5% hay 10% vân vân…thì chỉ ảnh hưởng tới mức nào đó. – Chuyên gia Bùi Kiến Thành

Theo chuyên gia kinh tế tài chính Bùi Kiến Thành, khi có quyết định rút dự trữ bắt buộc xuống 50% từ mức cũ thì khả năng cho vay của ngân hàng sẽ tăng lên:

Ví dụ khi trước dự trữ bắt buộc là 10% bây giờ còn 5% thì ngân hàng thêm được 5% nữa để cho vay, như vậy thị trường tài chính sẽ có nhiều cung ứng hơn và ngân hàng có khả năng cho vay nhiều hơn trước. Đó là cách Ngân Hàng Nhà Nước tạo cho Ngân Hàng Thương Mại khả năng tăng nguồn tín dụng của mình lên.

Hiện tại tỷ lệ dự trữ bắt buộc ở Việt Nam là 3%, được coi là tương đối thấp, tiến sĩ Cấn Văn Lực nói, vì thế nếu có giảm xuống một nửa cũng không phải là quá lớn. Dự trữ bắt buộc có mục đích bảo đảm an toàn cho hệ thống, là cách Ngân Hàng Nhà Nước giúp cho các Ngân Hàng Thương Mại có thêm thanh khoản.

Cần hiểu dự định giảm 50% tỷ lệ dự trữ bắt buộc không áp dụng cho tất cả mà chỉ với một số Ngân Hàng đã giúp Ngân Hàng Nhà Nước trong việc hỗ trợ các tổ chức tín dụng yếu kém khác, là khẳng định của chuyên gia tài chính và ngân hàng, tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu:

Chỉ một số thôi trong đó chẳng hạn như VietcomBank đang hổ trợ Ngân Hàng Xây Dựng, VietinBank đang hổ trợ Ngân Hàng Đại Dương và BIDV đang hổ trợ một ngân hàng khác. Bên cạnh đó thì tất cả những ngân hàng khác đều phải giữ cái tỷ lệ bắt buộc khởi đầu tức là 3% cho những vốn huy động ngắn hạn.

Điểm tích cực là những ngân hàng được hưởng chế độ đó thì chi phí vốn huy động sẽ giảm, tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu trình bày tiếp:

Thí dụ một ngân hàng huy động vốn vào 100 đồng, nếu mức dự trữ bắt buộc là 3% thì họ phải giữ lại 3Đồng và chỉ có thể sử dụng 97 đồng để cho vay ra. Còn bây giờ nếu tỷ lệ dự trữ bắt buộc giảm từ 3% xuống 1,5% thì họ chỉ cần phải giữ 1,5Đồng tại tài khoản với Ngân Hàng Nhà Nước và họ có thể sử dụng 98,5 đồng để cho vay ra.Có nghĩa rằng họ có nhiều tiền cho vay hơn, chính vì thế mà chi phí vốn huy động giảm. Chi phí vốn huy động giảm tác động tích cực đến thanh khoản và khả năng sinh lời, dĩ nhiên là có lợi cho ngân hàng đó.

Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu.
Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu. Hình do Tiến sĩ cung cấp.

Mặt tiêu cực của vấn đề, nếu có, cũng là điều cần phải nghĩ đến, là phân tích của tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu:

Tiêu cực thì tôi nghĩ rằng nó sẽ tạo sự phân hóa trong ngành ngân hàng,tạo ra một sân chơi không bình đẳng. Những ngân hàng được hưởng tỷ lệ dự trữ bắt buộc giảm sẽ có nhiều tiền cho vay hơn và sẽ tác đợng đến khả năng sinh lời của họ. Trong khi đó những ngân hàng còn lại phải giữ nguyên cái 3% tỷ lệ dự trữ bắt buộc sẽ cảm thấy là không công bằng.

Thành ra bên cạnh cái điểm mang tính tiêu cực thì nó lại cũng là điểm tích cực, là các ngân hàng đầu tàu đó có thể kéo được cái mặt bằng lãi suất xuống và đến cuối cùng nó tạo điều thuận lợi cho tất cả các doanh nghiệp và tất cả người dân đi vay nếu mặt bang lãi suất được hạ.

Đối với kinh tế gia trưởng tập đoàn tài chính BIDV, đây cũng là một trong những cách thúc đẩy, đồng thời tạo thêm điều kiện để các tổ chức tín dụng tham gia vào việc hỗ trợ tái cơ cấu các đơn vị yếu kém khác.

Chuyên gia kinh tế tài chính Bùi Kiến Thành thì cho rằng làm sao quản lý được việc cho vay tín dụng mà không tạo ra quá nhiều nợ khó đòi hoặc nợ xấu mới là quan trọng, còn dự trữ bắt buộc 5% hay 10% vân vân…thì chỉ ảnh hưởng tới mức nào đó, nghĩa là thêm một phần thanh khoản cho ngân hàng chứ thực sự không phải là điều quan trọng nhất. Theo ông thực tế còn rất nhiều việc mà Ngân Hàng Nhà Nước cần phải thực hiện và dự trữ bắt buộc chỉ là một trong những tiêu chí điều chỉnh hay sửa đổi.

Việc giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc để cho các ngân hàng có nhiều tiền cho vay hơn nó không đồng nghĩa với chuyện họ sẽ mạnh tay cho vay một cách bừa bãi và phạm luật như trước. – TS. Nguyễn Trí Hiếu

Câu hỏi được nhiều người nêu ra ở đây là việc giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc này có tạo tiền đề cho những sai phạm lập lại hay không, có tạo điều kiện để các ngân hàng rộng tay cho vay một cách bừa bãi như trước kia hay không. Bên cạnh đó, một quan ngại khác liên quan đến những biện pháp điều chỉnh, cải tổ hoặc tái cơ cấu từ đó nẩy sinh quá nhiều tai tiếng với những khối nợ xấu và những đại án làm rung động ngành Ngân Hàng của Việt Nam 20 năm nay, rồi đến lúc này quyết định giảm 50% tỷ lệ dự trữ bắt buộc liệu có kéo thêm những tiêu cực khác, chuyên gia tài chính và ngân hàng Nguyễn Trí Hiếu trả lời:

Trong những năm vừa qua sau những vụ đại án của các ngân hàng trong vấn đề cho vay, tất cả những sai phạm đó là lời cảnh giác rất mạnh mẽ. Hàng trăm cán bộ ngân hàng từ lãnh đạo cho đến cấp dưới bị đưa ra tòa, có người bị tử hình, có người chung thân, người 30 năm, người 20 năm, 10 năm, 5 năm, 1 năm, 6 tháng có, 3 tháng có và tù treo có. Đây là một kinh nghiệm nhãn tiền, nhất là các ngân hàng gọi là sân sau của các đại gia. Tôi nghĩ việc giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc để cho các ngân hàng có nhiều tiền cho vay hơn nó không đồng nghĩa với chuyện họ sẽ mạnh tay cho vay một cách bừa bãi và phạm luật như trước.

Lấy lại niềm tin sau những sự cố làm rung động ngành Ngân Hàng, cải tổ toàn diện, thể hiện sự minh bạch, chỉnh đốn lại hàng ngũ lãnh đạo ngành Ngân Hàng, tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu nhấn mạnh, là những việc làm cấp bách.

Chuyên gia tài chính và ngân hàng Nguyễn Trí Hiếu còn cho biết ngoài Thông Tư giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc sắp được áp dụng, năm nay sẽ có thêm Thông Tư 13 nhắm đến việc chấn chỉnh nội bộ ngành Ngân Hàng để tăng cường khả năng quản trị rủi ro, các Ngân Hàng Thương Mại sẽ được kiểm soát một cách chặt chẽ và chuyên nghiệp hơn.

Hải quân Anh, Mỹ tập trận huấn luyện chung trên Biển Đông

https://www.voatiengviet.com/a/hai-quan-anh-my-tap-tran-bien-dong/4800072.html

Thủy quân lục chiến và Hải quân Hoàng gia Anh trên tàu hộ tống HMS Monstrose diễn tập huấn luyện cùng với tàu chở dầu tiếp liệu USNS Guadalupe của Hải quân Mỹ.

Thủy quân lục chiến và Hải quân Hoàng gia Anh trên tàu hộ tống HMS Monstrose diễn tập huấn luyện cùng với tàu chở dầu tiếp liệu USNS Guadalupe của Hải quân Mỹ.

Các tàu hải quân Hoa Kỳ và Anh trong tuần này đã tiến hành huấn luyện an ninh hàng hải và hậu cần ở Biển Đông. Đây là cuộc diễn tập chung lần thứ ba của hai hạm đội tàu hải quân ở Tây Thái Bình Dương, theo trang tin chính thức của Hải quân Hoa Kỳ.

Tham gia cuộc tập trận có tàu chở dầu tiếp liệu USNS Guadalupe của Hải quân Mỹ, tàu hộ tống HMS Monstrose của Hải quân Hoàng gia Anh, và các chỉ huy của hải quân hai nước.

Trong cuộc tập trận, các sĩ quan hải quân đã diễn tập các hoạt động đổ bộ lên tàu, khám xét và bắt giữ. Ngoài ra, các con tàu cũng được thực tập hoạt động tiếp liệu trên biển theo quy trình của NATO nhằm đảm bảo hoạt động này được thực hiện một cách an toàn và hiệu quả.

Trung tá Conor O’Neill, chỉ huy tàu HMS Montrose, cho biết đây là đợt diễn tập quan trọng để giữ cho cả Hải quân Hoàng gia và Thủy quân lục chiến của Anh luôn trong tư thế sẵn sàng để thi hành bất kỳ nhiệm vụ nào được giao phó.

“Việc chúng tôi có thể thực hiện đợt huấn luyện này và cuộc diễn tập tiếp liệu sau đó là một minh chứng cho mối quan hệ gần gũi giữa Hải quân Hoàng gia và Hải quân Hoa Kỳ, cả ở Thái Bình Dương và những nơi khác trên toàn cầu”, chỉ huy Conor O’Neill nói.

Trong khi đó, ông Eric Naranjo, trưởng nhóm thủy thủ dân sự trên tàu USNS Guadalupe, nói rằng cuộc tập trận giúp cho cả hai bên mở rộng khả năng hợp tác.

Đây là đợt hợp tác huấn luyện lần thứ ba giữa Hải quân Hoa Kỳ và Hải quân Hoàng gia Anh trong vài tháng gần đây. Trước đó, tàu khu trục có tên lửa dẫn đường USS McCampbell của Hải quân Mỹ và tàu hộ vệ HMS Argyll của Hải quân Hoàng gia Anh đã tiến hành cuộc tập trận chung ở Biển Đông vào tháng 1, và một cuộc tập trận chống ngầm ba bên giữa Hải quân Hoa Kỳ, Hải quân Hoàng gia Anh và Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản cũng được tổ chức vào tháng 12/2018.

Guadalupe là tàu tiếp liệu lớp Henry J. Kaiser thứ 14, có nhiệm vụ tiến hành các hoạt động thường ngày và hỗ trợ hậu cần cho Hải quân Hoa Kỳ và các lực lượng đồng minh hoạt động trong khu vực thuộc trách nhiệm của Hạm đội 7.

VN cấm giao thông trên đường Kim Jong Un tới Hà Nội

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=264619854461732&id=100027411571726
https://www.voatiengviet.com/a/viet-nam-cam-giao-thong-tren-duong-kim-jong-un-toi-ha-noi/4800878.html

Poster quảng bá hội nghị thượng định Mỹ-Triều Tiên dựng bên đường ở Hà Nội, ngày 21 tháng 2, 2019.

Poster quảng bá hội nghị thượng định Mỹ-Triều Tiên dựng bên đường ở Hà Nội, ngày 21 tháng 2, 2019.

Việt Nam sẽ cấm giao thông trên con đường mà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un dự kiến sẽ đi từ một nhà ga ở biên giới Trung Quốc tới thủ đô Hà Nội, trước thềm hội nghị thượng đỉnh vào tuần sau với Tổng thống Mỹ Donald Trump, truyền thông nhà nước cho biết vào ngày thứ Sáu.

Việt Nam đang ráo riết chuẩn bị đón ông Kim đến bằng tàu hỏa cho hội nghị thượng đỉnh vào ngày 27 và 28 tháng 2 tại Hà Nội, Reuters dẫn các nguồn tin cho biết hôm thứ Tư.

Đoàn tàu của ông Kim sẽ dừng tại ga Đồng Đăng ở biên giới, nơi ông sẽ xuống tàu và đi 170 km về Hà Nội bằng xe hơi, theo các nguồn tin. Công an Việt Nam đã tăng cường an ninh tại nhà ga để chuẩn bị cho một “sự kiện quan trọng.”

Giao thông trên tuyến đường đó sẽ bị cấm một phần từ 7 giờ tối ngày 25 tháng 2 và bị cấm hoàn toàn từ 6 giờ sáng đến 2 giờ chiều vào ngày 26 tháng 2, báo Nhân Dân của đảng cộng sản đưa tin, dẫn thông tin từ Tổng cục Đường bộ Việt Nam.

Ông Kim Jong Un sẽ đến Việt Nam vào ngày 25 tháng 2, ba nguồn biết trực tiếp về lịch trình của ông nói với Reuters vào thứ Bảy tuần trước.

Trong một thông cáo phát đi vào cuối ngày thứ Sáu, Ủy ban Nhân dân của tỉnh Lạng Sơn, nơi ga Đồng Đăng tọa lạc, cho biết họ sẽ thắt chặt an ninh trên tuyến đường này. Các hoạt động thi công đường sá sẽ bị đình chỉ từ ngày 24 tháng 2 đến ngày 28 tháng 2.

Không rõ liệu ông Kim có thực hiện được hành trình hàng ngàn km từ thủ đô Bình Nhưỡng của Triều Tiên qua Trung Quốc tới biên giới Việt Nam, hay sẽ bay đến một thành phố gần đó của Trung Quốc và sau đó đi tàu hỏa tới.

Một nguồn tin ngoại giao tại thành phố Thẩm Dương của Trung Quốc nói với Reuters rằng một chuyến tàu chở ông Kim dự kiến sẽ đi qua khu vực này vào ngày thứ Bảy.