Nhập Nhằng của tuổi trẻ ! CHỐNG CÁI ÁC KHÔNG CHỐNG CỘNG SẢN! (TKN, Vtan)


Hoàn toàn đồng ý với chị Hương Bình. Tôi tuy chưa tìm hiểu hết vấn đề chung quanh Trần Kiều Ngọc, nhưng đã tự hỏi tại sao họ phải nêu lên Chiêu Bài này Chiêu Bài nọ ? Chữ "Chống Cộng" là không đủ hay "lệch lạc", hoặc sai lầm ???

Mọi người đã và đang Chống Cộng thì có gì sai lầm hay lệch hướng mà phải chủ trương Khác Đi là "chống cái Ác, chứ không chống Cộng" ??? Tôi thấy thật là Ruồi Bu. Tiếng vo ve nghe khó chịu vô cùng !

Tuổi trẻ có nhiệt huyết nhưng Hoàn Toàn Không Có Kinh Nghiệm Gì về Cộng Sản ! Phải chi những người trẻ đó có những suy tư giống như Đặng Chí Hùng, như Dũng Phi Hổ… (là những người lớn lên hoàn toàn trong chế độ Cộng Sản, mà đã nhận thức được bi kịch của dân tộc) thì thật quí biết bao nhiêu. Nhưng không ! Khi họ tạo một chiêu bài thì chắc là đang có một cái gì đó không ổn ở bên sau sân khấu !

Tôi biết có nhiều bạn thân của tôi bênh vực cho Trần Kiều Ngọc. Nhưng đối với tôi chữ "Chống Cộng" là đủ. Vì Cộng Sản và Tàn Ác, theo như lịch sử đã chứng minh, là hình với bóng. Chống Cộng THÌ LÀ đã chống Cái Ác. THiếu cái gì trong đó ? Tại sao phải chọn Chiêu Bài này hay Chiêu Bài nọ ? Phải có Dụng Ý nào đó nên mới có hành động. Không lẽ những người này muốn tạo ra một môi trường mới để cho Cờ Vàng và Cờ Đỏ được "Hòa Hợp Hòa Giải" ??? Với chiêu bài là "Tuổi Trẻ Hải Ngoại và Tuổi Trẻ Trong Nước cùng sát cánh với nhau". Nhưng để làm gì ? Để cho đám Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ăn mòn xương cốt của dân tộc ? Đó là hình ảnh rõ ràng Nếu Chúng Ta KHÔNG Chống Cộng !!! Rõ ràng như ban ngày ban mặt !

Nếu tuổi trẻ trong nước ý thức được Thảm Kịch của Dân Tộc đang nằm trong sự định đoạt của bọn Đại Hán và nhóm thái thú trung thành của chúng như Nguyễn Phú Trọng, thì cần gì phải đổi sang Chiêu Bài "Chống Cái Ác" ? Đúng là Ruồi Bu. Đúng là "trứng muốn khôn hơn ác". Dĩ nhiên trong các cựu Quân Cán Chính VNCH ở hải ngoại có một số hành nghề Trùm Mền Chống Cộng và sẵn sàng la lối trên các diễn đàn và vì thế giới trẻ cũng đã tỏ ra thất vọng và muốn "trương cờ khởi nghĩa" chỉ vì cộng đồng hải ngoại Hoàn Toàn thiếu một Đinh Bộ Lĩnh giữa quá nhiều sứ quân ! Do đó, lỗi không hoàn toàn ở Trần Kiều Ngọc, mà là lỗi của các bậc trưởng thượng. Đó là cái thất bại của những kẻ Trùm Mền Chống Cộng, dẫn tới thất bại chung của cộng đồng hải ngoại !!!

Bỗng nhớ trước đây đã có kẻ muốn đổi lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và muốn đổi một số những điều khác, nhưng Để Làm Gì ???

Tường Giang.

From: Huong Binh <quananh36>
To:
Sent: Tuesday, October 3, 2017 2:55 PM
Subject: CHỐNG CÁI ÁC KHÔNG CHỐNG CỘNG SẢN! Kính xin phổ biến.

🎼Kính thưa Quý Vị,

Mấy ngày nay tranh cãi trên mạng vì nghe nói có cô luật sư bên Úc là Trần Kiều Ngọc có phát biểu ý kiến là: "Chống Cái Ác chứ không chống Cộng"! Tôi không hiểu ý tưởng này phát xuất từ đâu ra? Chống cái ác thì ở đâu cũng có cái ác. Nói khơi khơi không chỉ định rõ ràng ai làm ác? Đó là tư tưởng nhập nhằng, đánh lừa con đen. Trong bài này tôi chỉ xin thưa với các Quý Vị tỵ nạn Cộng sản và con cháu của Quý vị trên toàn thế giới. Điều quan trong là mong những Quý Vị thường chống Cộng sản, nhất là những giới trẻ có tư tưởng hòa hợp, hòa giải với Cộng sản sẽ đọc và có sự thay đổi suy tư.

Tại sao chúng ta phải tỵ nạn Cộng sản tản mạn đi các nước trên thế giới để tìm Tự Do? Chúng ta đánh đổi mạng sống vượt biển, vượt rừng núi, mong có được đời sống tự do, nếu 1 triệu người sống sót tới bến bờ Tự Do thì cũng có cả gẩn triệu người bị chìm sâu dưới đáy biển, trong rừng núi, hay bị hải tặc hãm hiếp tủi nhục và bị giết đi! Rồi khi Việt cộng chúng chiếm miền Nam. Theo luật Quốc Tế khi đã chấm dứt chiếng tranh thì không được trả thù và phải trao trả tù binh. Nhưng Việt cộng, chúng bắt các sỹ quan bị kẹt lại đi tù cải tạo nơi rừng thiêng, nước độc từ ba cho tới mười mấy năm trường. Chưa nói những người nằm xuống không có ngày về! Có ai bây giờ nghĩ tới quá khư đau buồn đó không? Trong thời gian chiến tranh Miền Nam chống lại Việt cộng, chồng tôi đã bị chúng phục kích bắt mang đi và cho tới bây giờ không tin tức gì! Cậu ruột tôi trong quân đội Quốc Gia, bạn thân của tôi trong Quân Y cũng bị Việt cộng giết! Không riêng gia đình tôi, chưa nói tới những cảnh đau thương của Quý Vị do Việt cộng gây ra. Trước nhất chúng ta tìm hiểu cộng sản từ đâu tới và chính sách cộng sản tàn ác như thế nào?

Cộng sản du nhập nước ta do Hồ Chí Minh mang từ Nga và Tàu cộng tới, theo thuyết Karl Marx, đó là thuyết Cộng Sản. Thuyết Carl Marx chủ chương "Tam Vô": Vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo để đi tới "Thế Giới Đại Đồng". Nghĩa là san bằng xã hội, không ai giầu có hơn ai và cùng nghèo như nhau. Loại bỏ những người trí thức. Triệt hạ những tôn giáo mạnh có tư tưởng nhân quyền và những phú hộ. Tại sao cùng nghèo như nhau và loại bỏ những nhà trí thức, giầu có và tôn giáo? Vì những người của tôn giáo có tư tường nhân quyền, vì những người giầu có có tiền chống lại cộng sản "có tiền mua tiên cũng được". Vì những nhà trí thức thông minh hơn cộng sản có thể điều động quần chúng chống lại. Nên Cộng sản rất sợ 3 điều kể trên. Cộng sản là quân ác gian, khủng bố tinh thần cho dân sợ thì chúng mới giữ được đảng Cộng sản cho tới ngày nay.

Năm 1947, sau khi Hồ Chí Minh cướp chính quyền và lập ra Việt Minh, tôi gần 11 tuổi, tôi gia nhập thiếu nhi, học cách ném lựu đạn, học cỡ dầy các chất thép, sắt mà đạn có thể xuyên qua. Tôi đòi đi làm anh hùng tí hon như Kim Đồng và Dương Văn Nội. Nhưng Ba Me tôi không cho đi. Phải công nhận Việt cộng tuyên truyền rất giỏi. Khi lớn lên tôi mới biết hồi đó tôi được ăn bánh vẽ nên cứ muốn mình là hero! Vào thời gian đó thì ông hàng xóm đối diện phố tôi ở một chữ không biết lên làm chủ tịch và sang nhờ Ba tôi tập cho chữ ký. Tiếp tới một số các vị hướng dẫn tôn giáo như các vị Thượng Tọa và các vị Linh Mục bị bắt. Kế tiệp là những người giầu có đưa ra cho dân làng đấu tố và bị chôn sống thật là dã man! Ba tôi thấy tình hình như thế nên đem gia đình trốn về tỉnh Nam Định, nơi thuộc về Quốc Gia.
Nơi đây tôi được ăn học cùng các bạn và được sống tự do không sợ đêm đêm Việt cộng về bắt bỏ trôi sông hay bị giết chết quảng ra bờ ruộng.

Năm 1954 ngày 20 tháng 7 khi hiệp định Geneva ký kết thì cả triệu người lìa bỏ miền Bắc để vào Nam; trong đó có gia đình tôi. Quý vị có hiểu tại sao cả triệu người lìa bỏ quê hương, đất tổ, của cái, nhà cửa để vào Nam với hai bàn tay trắng để được Tự Do yên lành trong đó có Quý Vị và tôi? Tại sao? Tại vì Cộng sản vô thần, tàn ác, chúng cướp của giết người cũng như bây giờ chúng đang tàn sát những đồng bào của chúng ta, những người dân vô tội nơi quê hương của chúng ta nên chúng ta không thể sống chung với Việt cộng.

Các Vị không quên Tổng Thống Ngô Đình Diêm đã đưa miền Nam của chúng ta tới đời sống no ấm, tự do, hạnh phúc dưới lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của miền Nam. Có một số người quên rằng lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng, là linh hồn của miền Nam Quốc Gia. Nếu không có lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thì không còn ý nghĩa Tự Do, nhân quyền và chống Cộng. Việt cộng muốn triệt hạ lá cờ Vàng Quốc Gia của chúng ta. Thử hỏi chúng ta vào nhà thờ hay chùa không có tượng Chúa, tượng Phật thì cảm thấy thế nào! Vì thế Cộng sản nhằm tuyên truyền nhồi sọ vào lớp trẻ và chúng bỏ tiền ra mua chuộc những ai thường chống Cộng sản vì lòng tham sân si mà theo chúng để chống lại chúng ta, triệt hạ Lá Cờ Vàng lý tưởng của chúng ta. Hiện nay trên đất Hoa Kỳ cũng bị đảng Cộng sản dang lợi dụng đảng Dân Chủ mà chối bỏ Quốc ca, Quốc kỳ.

Xin Quý vị cảnh tỉnh, nhất là các lớp trẻ không có kinh nghiệm sống với Việt cộng nên nhẹ dạ dễ tin. Tôi thấy lo ngại là một cô luật sư trẻ, chắc cũng là con cháu của dân Tỵ Nạn Cộng Sản mà đi tuyên truyền khắp nơi cho Việt cộng: "Chống ái ác chứ không chống Cộng".Úi cha ơi, nghe có lọt tai không?!! Việt cộng đang phát động phong trào chối bỏ những lá cờ Cộng Hòa Quốc Gia. Là những lá cờ phát huy chống Việt Cộng. Nếu một ngày nào đó chúng ta xuống đường chống Việt cộng mà không có lá cờ Vàng Quốc Gia và khi ta họp Cộng Đồng của Người Việt Tỵ Nạn Hải Ngoại mà không có lá cờ Quốc Gia là chúng ta không còn nơi nào để dung thân. Cộng Sản rất gian manh, quỷ quyệt. Vậy xin Quý Vị hãy đoàn kết, giữ vững lập trường Chống Việt Cộng cho tới cùng.

Cám ơn Quý Vị đã đọc và phổ biến.

Hương Bình

CXN_100317_12 737_ Thái Thượng Hoàng Lê Khả Phiêu nắm rất vững quân đội, từng hậu thuẫn Sang-Trọng đánh 3D. Ngày hôm nay Thái Thượng Hoàng lên tiếng :”cấp cao hơn Bộ Trưởng” là cấp n ào vậy ??? Có n Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: Cấp cao cũng không né tránh

CXN_100317_12 737_ Thái Thượng Hoàng Lê Khả Phiêu nắm rất vững quân đội, từng hậu thuẫn Sang-Trọng đánh 3D. Ngày hôm nay Thái Thượng Hoàng lên tiếng :"cấp cao hơn Bộ Trưởng" là cấp nào vậy ??? Có phải là nguyên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ Tịch nước Trần Đại Quang hay ko vậy ????(LKP call for purging of 3D & TĐQ, VC agent, century to change VC, TCvsCSVN, attacked CXN, brains of the regime panicking) : Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: Cấp cao cũng không né tránh


Châu Xuân Nguyễn
xx
Trích bài viết dưới đây … "Cũng có lúc này lúc kia, có từng thời kỳ. Thời kỳ này ta dám làm, kiên quyết làm, đấu tranh với tham nhũng, tiêu cực, sai trái… Tinh thần là cấp cao cũng không né tránh, không chỉ là cấp bộ trưởng đâu mà còn cao hơn nữa."(HT)
xx
Ngày mai khai mạc HN6/ĐH12 thì nhìn những thắng lợi NPT gặt gặt hái từ trong ra ngoài tới CHLB Đức thì thấy NPT sẽ ngồi lại hết ĐH12 và có thể ngồi luôn D9H13 (nếu CS còn tồn tại)
xxxxxxx
http://nld.com.vn/thoi-su/ky-luat-can-bo-khong-co-vung-cam-20171001221424541.htm

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: Cấp cao cũng không né tránh

02/10/2017 06:33

Trả lời phóng viên Báo Người Lao Động, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu cho rằng Đảng đang kiên quyết đấu tranh với tham nhũng, tiêu cực, sai trái, tinh thần là cấp cao cũng không né tránh

* Phóng viên: Xin ông cho biết đánh giá của mình về việc gần đây, Ủy ban Kiểm tra trung ương có nhiều kết luận cho thấy nhiều cán bộ, đảng viên, thậm chí cán bộ cấp cao, có những vi phạm?

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: Cấp cao cũng không né tránh - Ảnh 1.

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu

– Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: Từ khi thành lập, Đảng ta ngay lập tức có các nghị quyết về công tác cán bộ. Điều đó cho thấy Đảng xác định rất rõ cán bộ là vấn đề có tính chất quyết định.

Hiện nay cũng vậy, công tác cán bộ luôn đặt lên hàng đầu. Song, vấn đề quan trọng không kém là việc giám sát cán bộ thì lại chưa thật sát. Chính vì đánh giá con người chưa sát, chưa đến nơi đến chốn nên xảy ra sai sót. Cũng có cán bộ được đánh giá đúng, bố trí đúng nhưng khi thực hiện thì cán bộ làm sai. Vì vậy, công tác cán bộ phải được theo dõi, đánh giá, giám sát thường xuyên, liên tục để tránh xảy ra những sự việc đáng tiếc như vừa qua.

* Có thể có lợi ích nhóm, phe cánh trong công tác cán bộ dẫn đến sai sót. Ông có thấy như vậy không?

– Lợi ích nhóm, tiêu cực có ở nơi này, nơi khác. Công tác cán bộ công phu lắm, không phải bố trí vào các vị trí là xong. Tổ chức và quần chúng cũng phải giám sát liên tục, thường xuyên, chưa kể hiện tượng nể nang cũng khá phổ biến.

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: Cấp cao cũng không né tránh - Ảnh 2.

Phiên họp của Ủy ban Kiểm tra trung ương xem xét, kết luận về kết quả kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng và một số cá nhân – Ảnh: UBKTTW

* Việc xử lý kỷ luật cán bộ cấp cao diễn ra liên tục và gần như không có vùng cấm. Ông thấy có thời kỳ nào mà nóng đến mức như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói "lò đã nóng lên rồi, đến củi tươi cũng phải cháy"?

– Cũng có lúc này lúc kia, có từng thời kỳ. Thời kỳ này ta dám làm, kiên quyết làm, đấu tranh với tham nhũng, tiêu cực, sai trái… Tinh thần là cấp cao cũng không né tránh, không chỉ là cấp bộ trưởng đâu mà còn cao hơn nữa.

Vùng cấm trước đây cũng có nhưng vừa qua khui được nhiều thứ. Đó là hành động mạnh mẽ của trung ương, Bộ Chính trị, Tổng Bí thư. Đây là bước đi tốt nhưng không phải như thế là xong mà làm sao để mọi đảng viên phải tự giác không vi phạm quy định, vi phạm pháp luật, giữ mình trong sáng. Đảng viên phải có dũng khí giữ gìn cho đúng, đừng để vi phạm. Còn có sai thì có kỷ luật, dứt khoát phải làm, làm thật nghiêm.

* Hội nghị Trung ương 6 chuẩn bị khai mạc, ông có kỳ vọng gì?

– Hội nghị có thể bàn đến vấn đề nhân sự của Đảng. Tôi cho rằng cán bộ có ưu điểm thì phải nói rõ, khuyết điểm đến đâu cũng nói rõ đến đó. Từ đó có mức xử lý cho phù hợp chứ không phải xử lý là dìm người đó xuống. Đó là văn hóa Việt Nam, trong Đảng cũng có văn hóa này, xử lý nhẹ quá thì không được, kỷ luật phải được lòng người nhưng cũng phải thấy từng điều kiện, hoàn cảnh từng trường hợp. Nhưng dứt khoát phải có xử lý. Như vụ Đà Nẵng phải xử lý, quan trọng là xử lý mức độ nào.

Công tác cán bộ vừa qua tiến bộ, từ đó góp phần xây dựng, chỉnh đốn Đảng tốt lên. Những chuyện như khai gian bằng cấp thì phải xử lý mạnh để không tái diễn. Các cơ quan, tổ chức phải xem xét, nếu coi đó là tiêu chuẩn vào cấp ủy thì phải xem xét đến nơi đến chốn. Phải tăng cường thanh tra, kiểm tra ở cả chính quyền và trong Đảng.

* Theo ông, kiểm soát quyền lực trong Đảng đang có lỗ hổng, có tha hóa quyền lực hay không?

– Tha hóa thì chưa nhưng biểu hiện tha hóa thì có. Tha hóa có nhiều hình thức. Quyền lực rơi vào một người, một người có quyền quyết định tất cả và mọi người sợ nên đều phải nghe theo, dẫn đến dễ đẩy cán bộ vào tha hóa. Tư tưởng sợ quyền lực, không dám mạnh mẽ đấu tranh cũng có ở nhiều nơi. Vì vậy, cần có chuyển biến tích cực hơn. Đảng duy nhất cầm quyền nếu không cẩn thận sẽ thành độc đoán chuyên quyền, giữ chức vụ càng cao càng tự tung tự tác là chết.

* Thưa ông, vừa qua, một số người không còn tại vị bị kỷ luật cách chức. Ông đánh giá thế nào về vấn đề này?

– Phải coi đó là án kỷ luật của Đảng cho nghiêm minh. Dù về hưu rồi vẫn là đảng viên, không trung thực thì cũng phải xử lý chứ không thể tha. Tinh thần như thế là đúng, nên làm. Không thể về hưu rồi mà tha. Phải chỉ ra cho chi bộ thấy, răn đe cho các đảng viên khác đừng có như thế. Như ông Vũ Huy Hoàng làm sai thì nghỉ rồi cũng vẫn phải kỷ luật, phải có hình thức kỷ luật. Phải thấy đây là bài học cho cán bộ khác, nếu làm sai thì về nghỉ rồi cũng phải chịu kỷ luật, phải ghi vào lý lịch.

Bảo Trân – Minh Chiến ghi

CXN_100317_12 736_ Đội hình của ĐCSVN hoảng loạn từ trên xuống dưới, từ Thái Thượng Ho àng LKP tới cái gọi là “nhân sĩ trí thức bưng bô” Đảng đều kêu gọi thay đổi vì ko còn thời gian nữa, chứng tỏ chúng đều nhìn thấy ĐCS sụp đổ là tất yếu. Tâm lý 4 triệu rưỡi đả ng viên chắc là hoang mang lắm ??? (LKP call for change, VC agent, century to change VC, TCvsCSVN, attacked CXN, b rains of the regime panicking) : Đổi mới bộ máy chính trị: Không có đường lùi!


CXN_100317_12 736_ Đội hình của ĐCSVN hoảng loạn từ trên xuống dưới, từ Thái Thượng Hoàng LKP tới cái gọi là "nhân sĩ trí thức bưng bô" Đảng đều kêu gọi thay đổi vì ko còn thời gian nữa, chứng tỏ chúng đều nhìn thấy ĐCS sụp đổ là tất yếu. Tâm lý 4 triệu rưỡi đảng viên chắc là hoang mang lắm ??? (LKP call for change, VC agent, century to change VC, TCvsCSVN, attacked CXN, brains of the regime panicking) : Đổi mới bộ máy chính trị: Không có đường lùi!
xxx
Châu Xuân Nguyễn
xx
Mời đọc bài cũ 6026 ngày 20.8.14 (hơn 3 năm trước) CXN_082014_6026_Lời tâm tình của CXN với đồng bào về việc CSVN cái cắm len lõi vào phong trào dân chủ và tôn giáo, Việt Tân v.v…..
x0x
Châu Xuân Nguyễn
————————-

Trước khi đi vào chi tiết, tôi yêu cầu đồng bào phải cảnh giác, sáng suốt đừng mù quáng nghe theo lời những “lãnh đạo tôn giáo” do CS lập ra (Đinh Hữu Thoại, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển, Thích Không Tánh, Liên Tôn v.v…) những “tổ chức dân sự” (XHDS, No-U, Bầu Bí, Con Đường VN v..v…)
—-

Khả năng 90 triệu dân VN bị bán đứng cho sự trở lại của CS (sau lần sụp đổ KT, kéo theo Chính Trị này) tôi sẽ chứng minh là có thật như MTGPMN từng làm, khi CS vào thì tất cả mọi người phải chưng hửng mà chịu trận, chính MTGP bị CSBV lừa là đuổi Mỹ, miền Nam Trung lập, buôn bán giao thương với khối tự do, miền Bắc vẫn CS, Nguyễn Hữu Thọ, Trương Như Tản, Dương Quỳnh Hoa sẽ là những BT, TT của miền Nam độc lập, đến 1976 thì ai cũng biết chúng xóa xổ MTGPMN và “thống nhất đất nước với màu máu”

Lần sụp đổ KT sắp tới này (64 tinh3 thành nợ lương, bội chi NS, NHTM nợ xấu 1 triệu tỉ, sức mua kiệt quệ, 600 ngàn/700 ngàn DNNVV đã nghe lời CXN đóng cửa, đồng bào đã ngưng đóng thuế từ lâu, BĐS đã bị CXN đánh chết ngác, TTCK chỉ sống giả tạo thôi, FDI rút về nước rất nhiều, DNNN nợ 1,65 triệu tỉ và mỗi năm chúng vay thêm 30 tỉ usd (600 ngàn tỉ) trong khi tổng thu thuế kể cả dầu thô năm 2014 là 800 ngàn tỉ.

Năm 2013 CP phải vay nợ qua trái phiếu vi bôi chi thuế là 200 ngàn tỉ, năm 2014 bội chi là 224 ngàn tỉ, năm 2015 sẽ tăng nhiều hôn nữa vì DNNVV đóng cửa ngày càng nhiều và không có dấu hiệu hồi phục. Năm 2014, CP dự định bán trái phiếu là 400 ngàn, nhưng cho tới ngày hôm nay, khả năng bán dc chỉ là phân nữa, 200 ngàn tỉ, đó là lý do 64 tỉnh thành đều nợ lương. CS có khả năng in tiền nhưng chúng không dám vì CXN sẽ kêu gọi tiểu thương tăng giá thành phẩm thì lạm phát sẽ trở lại 24, 25%, điều này sẽ càng khó khăn gấp ngàn lần để chỉnh sửa so với lạm phát 15% năm 2010 cuối.
—-

CSVN biết điều này cũng từ 2 hay 3 năm nay rồi nên chúng chuẩn bị kế hoạch ve sầu thoát xác, mất quyền nhưng vẫn còn quyền phía bên trong. Nếu những tổ chúc ngoại vi của CS như XHDS, Nguyễn Quang A, Nguyễn Trọng Vĩnh, Liên Tôn của Nguyễn Đan Quế, Công đoàn của đứa con nít Đỗ Thị Minh Hạnh đủ mạnh thì ĐCS ngay giờ phút này sẽ trao quyền cho bọn này, cho NQ A làm thủ tướng, PCD làm BT, LCĐ, THDT, CHHV, LTL, NTT đều có phần trong đó và dĩ nhiên chúng sẽ thỏa thuận ngầm để ko truy cứu tài sản tham nhũng (số tiền này khoảng 50 tỉ usd tới 100 tỉ usd, nợ công của VN hiện nay là 180 tỉ usd, và khi bọn XHDS này lên thì toàn dân VN phải trả món nợ này nhưng ko lấy lại tài sản tham nhũng 100 tỉ usd, đó chính là bán đứng 90 triệu dân VN cho CS cai trị thêm 50 hay 100 năm nữa, NQA sẽ tổ chức bầu cử “tự do” trong 6 hay 12 tháng, hạ tang72 xã, huyện thôn đều là cán bộ CS thì ai sẽ thắng cử, không khó đoán cho dầu có LHQ giám sát, chính NĐ Quế kêu gọi (theo chỉ đạo của PCD) ĐCS trao quyền cho QH (97% Đảng viên) rồi tổ chức bầu cừ, NĐQ chính là sáng lập viên của cái gọi là Hội Đồng Liên Tôn của Đinh Hữu Thoại, Thích Không Tánh, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển v.v…)
—-

Khi ĐCS trao quyền hành cho XHDS hay Đảng DCXH của Hồ Ngọc Nhuận rồi thì 90 triệu dân VN sẽ chưng hửng và chừng 1 năm sau sẽ ngậm ngùi nhìn y chang như 1976, không 1 ai làm gì dc, chúng sẽ vỗ về là đất nước mới, lãnh đạo mới, VN sẽ có tự do dân chủ kiểu CS (kiểu gấp vạn lần tư bản mà bà Doan từng nói, CS thì ko biết tự do dân chủ, người sống suốt đời với CS thì ko biết và ko dám làm cho dân có tự do dân chủ, tất cả lãnh tụ CS trá hình đều lo sợ nếu nới lõng cái này, cái kia cho dân rồi loạn thì sao, hậu quả là 50 hay 100 năm nữa vẫn ko có tự do, dân chủ, còn CXN thì sao ??? Tất cả tự do khuôn mẫu phải theo Úc, Mỹ, tới đâu thì tới, quyền tự do dân chủ của 90 triệu dân ko thể bị cướp đi, nếu sợ nổi loạn thì phải có chế tài như Úc, Mỹ mà giãn hồi trật tự như Úc, Mỹ).

Ngay cả bây giờ, XHDS tuyên bố sẽ đối thoại với CSVN. CXN_081614_5969_Đúng như CXN dự đoán, ĐCS thất bại với chiêu bài HGHH với NVHNgoai thì chúng quay qua đối thoại với Phạm Chí Dũng, Nguyễn Quang A và Nguyễn Trọng Vĩnh, những con cò mồi chính trị cho kế ve sầu thoát xác của chúng: Tiến tới đối thoại giữa chính quyền và xã hội dân sự

Khi CS trao quyền cho NQA hay Nguyễn ĐQue thì ai sẽ chống đối chuyện này, ai sẽ lên tiếng phản biện ??? CXN lúc đó chỉ là 1 tiếng nói nhỏ bé, Việt Tân ư ??? VT có ghế trong thành phần NĐQ mà, Hải ngoại ư ??? Họ vẫn u mê tưởng là NĐQ, NQA là cải cxah1 thật thì họ lên tiếng làm gì ??? Hằng trăm ngàn nhóm NV nổi dậy ư ??? Chuyện này ko có vì NĐQ, NQA sẽ PR rằng đây là dân chủ, tự do, một kỷ nguyên mới cho dân VN, sau 1 hay 2 năm, cốt khỉ hoàn cốt khỉ. CXN_081414_5961_Tại sao đảng DCXH (Dân Chủ Xã Hội) của Hồ Ngọc Nhuận chưa ra mắt sau mấy tháng PR ???? Chúng nó sợ, ko phải sợ CS mà sợ VNCH: HỒ NGỌC NHUẬN: THƯ GỞI BẠN

CXN ko kêu gọi đồng bào tin vào CXN, CXN kêu gọi đồng bào sáng suốt, tự quyết định 1 tương lai cho chính mình và người thân, hãy nhìn kỹ ai đấu tranh vì quyền lợi của 90 triệu đồng bào, đừng nghe những chuyện mơ hồ, kịch diễn chống đối cuội CS mà theo và tiếp tay cho họ để có 100 năm CS bình mới rượu cũ.CXN_081414_5959_Nguyên tắc của CXN rất đơn giản, tách ra khỏi những thằng CS trá hình, thân cộng như Phạm Chí Dũng, Nguyễn Trọng Vĩnh, Bauxite, trí thức 72, 61, Basam, QLB, Lê Công Định, THDT, CHHV v.v..những người mưu đồ ve sầu thoát xác, Putin2 hay MTGPMN2 thì tôi ko những ko tách họ ra mà còn ủng hộ họ, nếu họ theo bọn thân cộng tôi sẽ triệt họ bằng tất cả sức mạnh tôi và bạn hữu của tôi có được

Sau khi bầu cử, con cái 3D trở lại vì có hằng tỉ usd để vận động tranh cử thì CXN đi đâu, sẽ biến mất khỏi blog…trong 100 năm CS tới thì 90 triệu dân có tìm dc một CXN này nữa không ??? Đồng bào tự trả lời câu này.
—-

CHI TIẾT VỀ NHỮNG KỊCH BẢN CỦA CSVN;CXN_080814_5892_Đồng bào hãy nhìn rõ mặt của bọn bán đứng dân tộc VN cho CS như Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam bán đứng Miền nam cho CSBV đã làm 60 năm trước: Buổi họp của các hội nhóm Xã hội dân sự độc lập tại Sài Gòn ngày 05.08.2014

1. Hai năm qua, CS biết KT sẽ sụp (chúng nó nắm con số thật chứ đâu phải con số lừa bịp thống kê), chúng xây dựng XHDS với Nguyễn Quang A, Nguyễn Trọng Vĩnh rồi bổ sung Phạm Chí Dũng theo lời Lê Hồng hà và chóp bu lo sợ sụp đổ của ĐCS CXN_081314_5946_Sáng mắt chưa ??? Vạch trần kế hoạch ve sầu thoát xác của 2 thằng chó đẻ CS già nua (Nguyễn Trọng Vĩnh và Hồng Hà), đệ tử của thằng chó đẻ rừng rú bán nước nữa là thằng Hồ Chí Minh

CXN_081214_5937_Sáng mắt chưa (khi ủng hộ Bauxite, trí thức 72, 61, basam v.v…). Thủ lĩnh của chúng là thằng già CS Nguyễn Trọng Vĩnh kêu gọi bỏ Mác- Lê để theo tư tưởng thằng rừng rú bán nước Hồ Chí Minh nè. Chỉ làm thế để ve sầu thoát xác và kéo dài sự tồn vong của ĐCS bán nước thôi chứ thằng già này có chống Tàu gì, nó chỉ muốn thanh trừng phe theo Tàu để DCS chúng nó tồn tại mãi mãi trong lòng dân thôi: Ý kiến đề xuất đối với việc chuẩn bị và tiến hành Đại hội Đảng lần thứ XII
———-

Chuyện NT Vĩnh, LH Hà, PC Dũng, NQA, XHDS chịu cùng một chỉ đạo thì đứa con nít cũng biết, trong giuuoc65 này có Bầu Bí Tương Thân của Nguyễn Tường Thụy, No-U HN, Sgn, Anh em Dân chủ của Nguyễn văn đài, Nhà Báo Độc Lập, Huỳnh Ngọc Chênh, Việt Tân, Voice, Pham Thị Đoan Trang, N Lân Thắng, NKYN, LTCN, CHHV tất cả đều 1 đầu mối, CS mà, thu tóm là phải thu tóm hết, ko chừa, ko sót….
———–

2. Thu tóm LTL, LCĐ, THDT trong tù, tướng Hưởng “làm việc”, móc nối với PCD, con đường VN (nhân quyền và dân chủ cuội, UPR v.v..), thêm 1 cánh nữa

3. PCD tung hê Nguyễn Đan Quế thành lập liên tôn, công đoàn của đứa con nít Đỗ Thị Minh Hạnh….CXN_080514_5860_Thằng già mà còn ngu (ham danh lợi Tổng Thống) Nguyễn Đan Quế bị an ninh 2 mang Phạm Chí Dũng xỏ mũi như thế nào: Ai cũng biết 99% đại biểu quốc hội VN là đảng viên đcs. Vậy có nghĩ là CP tạm quyền sẽ là người của đcs: không phải ve sầu thoát xac thì là gì ?? ; 870 tỉ đô la tức là 18.270.000 tỉ hồ (21.000vnd/1usd) nghĩa là hơn 18 triệu tỉ hồ đó BS Quế

4. Đảng Việt Tân tiếp tay tung hê ở Hải Ngoại để dc bơm tiền…CXN_081814_6003_ĐCS và Việt Tân thất bại hoàn toàn khi dùng truyền thông để bơm thổi kẻ bất tài, thành tích ở tù, làm thơ (như Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, THDT, Phạm Chí Dũng v.v…) thành Lãnh đạo, dân VN bây giờ mở mang kiến thức nhiều rồi, không như thời HCM 1945’s nữa đâu: nó nổi là hệ thống dân chủ cuội đẩy nó lên cho nổi để lừa đảo quốc tế mà thôi, đéo lừa được dân mình

5. Trong mấy ngày vừa qua, đồng bào nhìn thấy tôi chiến đấu với Đinh Hữu Thoại (Việt Tân), Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Văn Đài (another Việt Tân), Nguyễn Bắc Truyễn, Hội Đồng Liên Tôn rồi Chu Tất Tiến nhảy vào. Ngay giờ phút này thì Đinh Hữu Thoại đang tăng tốc PR vì những hành động bao che gian dối của một Linh Mục, họ đem Chu Tất Tiến vào tấn công CXN (Chu tất tiến là ai ??? Việt Tân và nhà ủng hộ tuyệt vời của CHHV, chuyên gia Hòa Giải Hòa Hợp, ex-ăng ten tù cải tạo chứ ai). Nhưng trận tấn công của CTT bị phản đòn, thất bại thảm hại nên chúng rút dù, im re vì sợ bị lật mặt thêm nữa, đây chính là bài lật mặt thêm đây. Thích Không Tánh của Liên Tôn là ai ??? Là thằng say mê tiền đô của hải ngoại nên bênh vực thằng Ấu dâm Thích Chánh Lạc (cô bé 14 tuổi) http://www.vnmilitaryhistory.info/ttts/thuc-vu_ve-muu-do-bat-chanh-cua-ht-chanh-lac.html

Trích:”HT Thích Chánh Lạc mang tội sách nhiễu tình dục với cô Hồ Thị Thi năm cô 14 tuổi, và với cô chị là Hồ Thị Thu, tòa án và bồi thẩm đoàn đã kết án Ngài Chánh Lạc đã có tội khi tấn công cô từ đằng sau, ngay tại bồn rửa chén nơi chánh điện cũ, bên cạnh có cửa ăn thông với phòng ngủ Ngài Chánh Lạc. Khởi đầu, sau khi Ngài Chánh Lạc có những hành động trần tục đó, cả hai nạn nhân đã thưa trình với Hồi Đồng Quản trị Chùa Như Lai, đáng lẽ sự vụ được giải quyết một cách êm thấm, nhưng với bản chất xấu xa, mang tâm vọng động, coi trời bằng vung, để che mắt thiên hạ và tội lỗi bẩn nhơ ông Hòa Thượng Như Lai Tăng thượng Mạn Thích Chánh Lạc (từ ngữ cố HT Thích Trí Chơn gọi Ngài Chánh Lạc), lại giở trò vu khống cho ông Hồ Văn Ngộ, thân sinh 2 nạn nhân là Việt Cộng và vu cáo cho ông Ngộ vì không được làm Trưởng ban Bảo vệ Chánh pháp, nên đã mang tâm căm thù Ngài. Bị dồn vào chân tường không lối thoát, và cũng để bảo vệ gia phong, nên gia đình ông Hồ Văn Ngộ đã phải nhờ pháp lý can thiệp.”(HT)
http://www.saigonhdradio.com/index.php?option=com_content&view=article&id=1014&Itemid=76

Vì con số tiền Chùa ở Mỹ hàng triệu usd mỗi năm nên Thích Không Tánh bỏ Thích Quảng Độ, theo tiền đô và CS hơn là phục vụ đạo Phật. Những thằng này ko là thầy tu gì sất, chỉ cần tiền đô và phục vụ CS là điều chính, giáo dân của Phật Giáo và Thiên chúa giáo phải cẩn thận với cái gọi là Hội Đồng Tôn Giáo này của Đinh Hữu Thoại và Thích Không Tánh này, họ ko là những người đáng kính trọng đâu. CXN không chống đối đạo, CXN khuyên đồng bào nên có tôn giáo nhưng đừng tin vào những sư hổ mang, Linh mục bao che tội cướp, Linh Mục bao che quân cướp

6. Ông Nguyễn Bắc Truyển cố tình ăn cướp PGHHTT để cho cái gọi là Hội Đồng Liên Tôn của ĐCS hoàn hảo, HĐLT có linh mục gian dối Đinh Hữu Thoại, mục sư gian dối Nguyễn Trung Tôn, Hòa Thượng ủng hộ ấu dâm vì usd Thích Không Tánh, chỉ còn tên cướp Nguyễn Bắc Truyển cướp dc PGHHTT là hoàn hảo.
———-

Tất cả những gì tôi viết ra đều có minh chứng rõ ràng, đồng bào hãy cẩn thận cho tương lai của mình trước khi gia nhập hay ủng hộ những hội đoàn, tôn giáo nói trên.
===

Melbourne
20.8.2014

Châu Xuân Nguyễn

8 comments on “CXN_082014_6026_Lời tâm tình của CXN với đồng bào về việc CSVN cái cắm len lõi vào phong trào dân chủ và tôn giáo, Việt Tân v.v…(VC agent, century to change VC, pouring out my guts)”

  1. daymadi
    20.08.2014 @ 8:30 AM Edit
    Em thực sự tin tưởng vào AC, bây giờ em chỉ tìm cách làm sao cho càng nhiều người dân vào trang web của anh càng tốt. Sự thiếu thông tin, nhận thức chưa đầy đủ sẽ dẫn đến dân tin vào cái lũ đốn mạt bề ngoài dân chủ trong lòng thì cộng sản. AC bảo trọng nhé, em nghĩ Anh là người mà thực sự 90 triệu dân Việt đang cần.

    Like

    Reply

  2. nguoi cung kho
    20.08.2014 @ 8:56 AM Edit
    Đúng vậy, mọi người phải sáng suốt, phải biết lựa chọn tương lai của chính mình chứ không để tụi cs trá hình (tôn giáo) lừa bịp như đã từng lừa bịp dân Việt mấy chục năm qua.

    Rất cám ơn CXN đã phân tích và vạch trần mưu đồ của tụi ve sầu (tôn giáo) này.
    Ngày đcs sụp đổ đang tới vì KT quá be bét, chúng ta càng phải đấu tranh để tụi ve sầu không có cửa đầu thai.

    Like

    Reply

  3. Hoa Biển
    20.08.2014 @ 10:04 AM Edit
    Chỉ còn những giờ phút ngắn ngủi nữa thôi để 90 triệu đồng bào VIỆT NAM ta tự quyết định cho số phận của Dân Tộc mình thoát khỏi ách cai trị csvn nô tài Tàu cộng ,dân trong Nước chúng ta hãy kiên nhẫn sáng suốt đấu tranh và chờ đợi CPHCS Chú CXN (VNCH)về chấp chính ,đừng chọn lựa thêm một sai lầm nào nữa cả như MTGPMN đã vấp phải sự lừa dối của CSBV trước năm 1975

    Like

    Reply

  4. Dân hải phòng
    20.08.2014 @ 2:08 PM Edit
    ĐcsVN đang ở GĐ cuối của nó. Bọn lãnh đạo đcs do tham nhũng đục khoét tiền của dân, đưa nào cũng tranh lấy phần nh hơn vì thế NS rỗng tuếch, chúng đã biết điều này từ trước và nhận ra rằng cđcs của chúng sắp tan dã.

    Cơ hội ngàn năm mới có duy nhất một lần để ng dân Việt thoát khỏi cs vươn ra TG tự do k cs. Chúng ta phải cảnh giác phân biệt rõ cs đổi màu, tránh nghe theo các hội đoàn dụ dỗ mua chuộc tự mình nuôi cho cs sống thêm cai trị dân ta mấy chục năm nữa

    Tôi chỉ tin duy nhất một CXN chiến đấu ngày đêm k mệt mỏi để đánh cs, mong mỏi đem lại CS tư do dân chủ cho ng dân VN .

    Like

    Reply

  5. hoang
    20.08.2014 @ 5:53 PM Edit
    Trước đây đã có một số thầy chùa , linh mục theo CS phá rối chính quyền VNCH gây bất ổn xã hội , tiếp tay cho CS bàn tay máu còn vấy của đồng bào chưa rửa sạch ,kinh nghiệm còn đó ,ký ức chưa xóa thì tôi không tin vào những tay vớ vẫn đội lốt tôn giáo .
    Chỉ tin anh C. thôi và một anh C. thôi

    Like

    Reply

  6. minhnho
    21.08.2014 @ 1:16 AM Edit
    “Nguyễn Quang A, Nguyễn Trọng Vĩnh, Liên Tôn của Nguyễn Đan Quế, Công đoàn của đứa con nít Đỗ Thị Minh Hạnh đủ mạnh thì ĐCS ngay giờ phút này sẽ trao quyền cho bọn này, cho NQ A làm thủ tướng, PCD làm BT, LCĐ, THDT, CHHV, LTL, NTT”
    Toàn bộ những tên tuổi nêu ra ở đây e là không lệnh được công an, quân đội khi lúc đó DN đóng cửa gần như toàn bộ, biểu tình xảy ra hàng đêm. Bọn nầy chỉ là bọn ngu xuẩn, chết thế cho chóp bu CS mà cứ nghĩ mình tài giỏi.

xxxxxxx
http://tuoitre.vn/doi-moi-bo-may-chinh-tri-khong-co-duong-lui-20171002083426696.htm

Đổi mới bộ máy chính trị: Không có đường lùi!

02/10/2017 10:44 GMT+7

TTO – "Đổi mới gì thì đổi mới, nhưng phải cách mạng bộ máy đi đã" – nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu nhấn mạnh trong cuộc trả lời phỏng vấn Tuổi Trẻ trước thềm Hội nghị trung ương 6.

Đổi mới bộ máy chính trị: Không có đường lùi! - Ảnh 1.

Nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu – Ảnh: VIỆT DŨNG

Khai mạc sáng 4-10, hội nghị này rất được chờ đợi bởi trung ương sẽ bàn thảo đề án "Tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng, xây dựng tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả".

Như cốc nước đã đầy tràn. Bây giờ không có đường lùi, lùi là chết, lùi là trì trệ công việc. Do hình thức (cơ cấu tổ chức) của bộ máy đã trì trệ chứ chưa nói đến con người. Con người thì còn là năng lực, phẩm chất. Chứ giờ không ít người toàn ngồi chơi không.

Nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu

Cho thôi 3 ban chỉ đạo?

* Đặc điểm trong hệ thống chính trị của ta hiện nay là một tổ chức có nhiều tổ chức Đảng lãnh đạo, ví dụ một bộ vừa có ban cán sự Đảng vừa có đảng ủy. Như vậy rất dễ chồng chéo, thưa ông?

– Vì thế phải nghiên cứu, tính toán lại. Tôi được biết hội nghị này (trung ương 6) sẽ đưa ra để lấy ý kiến, xem xét. Như Chính phủ có Ban Cán sự Đảng thì được rồi và ở cấp bộ cũng vậy, chính ra chỉ cần ban cán sự thôi, sau này lại "đẻ" thêm ra đảng ủy bộ nữa.

Nghĩa là có hai hình thức (tổ chức Đảng). Và thường thì ông thứ trưởng làm bí thư, còn ông bộ trưởng chỉ trong ban cán sự nên có cái khó trong lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành.

* Nên chăng thống nhất lại chỉ còn một đầu mối và khi ấy bí thư đồng thời là thủ trưởng (bộ trưởng) – một bước nhất thể hóa?

– Như tôi nói, cái này cần bàn tính thật kỹ. Làm sao cho gọn lại mà vẫn tăng hiệu lực, hiệu quả.

Tinh thần là như cái này (chỉ tay vào chén uống nước) thì chỉ có một cái này thôi (chỉ cái đĩa lót chén). Đừng có rườm rà nữa. Chứ vừa rồi, còn tổ chức ra mấy cái đảng ủy khối nữa…

* Hiện cũng có ý kiến nên xem lại mô hình đảng ủy khối có còn phù hợp?

– Đúng, nay cũng có ý kiến là bỏ. Cá nhân tôi trước đây từng đề nghị để Đảng ủy ngoài nước vào Bộ Ngoại giao, nhưng các anh ấy lại để riêng ra. Giờ để nằm trong Đảng ủy Bộ Ngoại giao là hay nhất!

Còn hai "ông" Đảng ủy khối doanh nghiệp nhà nước và Đảng ủy khối các cơ quan trung ương mới sinh ra sau này chứ trước đây làm gì có.

* Và các "ông" này chỉ là cấp trung gian…

– Đúng rồi, chỉ là cấp trung gian, ít hiệu quả. Theo tôi, nó rườm rà và không nên tồn tại.

Đổi mới bộ máy chính trị: Không có đường lùi! - Ảnh 4.

Trụ sở Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ và nhà khách Tây Nam Bộ – Ảnh: CHÍ QUỐC

* Đối với mô hình đặc thù như 3 ban chỉ đạo Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ, quan điểm của ông ra sao?

– Mình từ đầu đã đề nghị thôi. Bây giờ thì thấy rồi đấy, các anh ấy đang xem xét để thôi rồi.

Bối cảnh đặc biệt trước đây thấy cần thiết ra đời ban chỉ đạo như thế. Đây chỉ là tổ chức tạm thời, chỉ nên tồn tại trong thời gian ngắn, để lâu có khi sinh tiêu cực. Như vừa rồi đã xảy ra tiêu cực (ở Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ). Nhìn chung, các ban này ít tác dụng.

Sáp nhập cơ quan tương đồng

* Trong tổ chức bộ máy nhà nước, nguyên tắc cơ bản là một việc thì chỉ một đầu mối thực hiện; việc gì mà người dân, doanh nghiệp làm được thì Nhà nước không làm. Nguyên tắc này không mới và được nhắc đi nhắc lại nhiều, nhưng để thực hiện thì lại là cả một vấn đề, ông nghĩ sao?

– Cái này đúng. Ta thì cứ ôm đồm. Phải làm như thế thì mới mạnh và hiệu quả, chứ cái gì cũng dính tất cả vào thì dở.

Tôi nói bây giờ trách nhiệm người đứng đầu không rõ lắm. Trách nhiệm thuộc cơ quan nào thì cơ quan đó chịu trách nhiệm và người đứng đầu cơ quan đó phải chịu trách nhiệm. Chính phủ phải làm như thế mới được.

* Vậy theo ông, làm thế nào để trách nhiệm của người đứng đầu rõ hơn?

– Phải phân rõ chức năng nhiệm vụ. Tăng quyền tăng trách nhiệm. Như đã nói ở trên, anh bí thư làm luôn cấp trưởng. Như vậy người đứng đầu phải chịu trách nhiệm cả mặt Đảng lẫn mặt chính quyền.

Đổi mới bộ máy chính trị: Không có đường lùi! - Ảnh 5.

Nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu – Ảnh: VIỆT DŨNG

* Ông có cho rằng những tổ chức, đơn vị có chức năng tương đồng thì nên tính toán nhập lại?

– Đúng, chứ không nên xé lẻ. Như Bộ Công an, nhiều tổng cục quá, hoàn toàn có thể sắp xếp tổ chức lại. Nếu không sẽ phát sinh tầng nấc trung gian, chồng chéo (chức năng nhiệm vụ).

Kinh nghiệm ở Trung Quốc, họ đã nhập một số cơ quan tương đồng bên đảng với chính quyền, chẳng hạn kiểm tra (đảng) với thanh tra (chính quyền) gộp lại với nhau.

* Có ý kiến cho rằng về lâu dài có thể tính tới việc nhập ngành giao thông vận tải với xây dựng thành ngành chung về hạ tầng; tài chính với kế hoạch đầu tư…, ông thấy thế nào?

– Cái này cũng được chứ sao, nhưng phải nghiên cứu cho kỹ, nếu phù hợp, không rắc rối thì nên làm. Theo tôi, giờ mình cần tổng rà soát lại, vừa có kiến thức khoa học vừa có cả thực tiễn. Phải có truyền thống của Việt Nam và có kinh nghiệm của nước ngoài. Thời đại của khoa học công nghệ, của thông tin thì bộ máy phải khác trước, nếu càng để phình ra thì càng chết.

Không nghiêm thì còn phình ra nữa

* Theo ông, tại sao nhiều năm nay, năm nào cũng nói tinh giản mà biên chế cứ tăng lên, bộ máy cứ phình ra?

– Nói là tinh giản đấy, nhưng thực tế từ khóa XI bộ máy lại tăng lên, nhân sự tăng lên. Cái này phải tự giác kiểm điểm nghiêm.

Nếu không nghiêm thì còn phình ra nữa.

* Phình ra như thế thì ngân sách không chịu nổi, chiếm tới 70% ngân sách cho chi thường xuyên thì lấy đâu chi cho đầu tư phát triển?

– Đúng là không chịu nổi. Mà đã như thế thì lương người giỏi cũng không cao được, không thu hút được người tài vào bộ máy.

Gặp các anh lãnh đạo, tôi nói đổi mới gì thì đổi mới, nhưng các anh cần phải cách mạng bộ máy đi đã. Tôi nói là "cách mạng", tức là xây dựng lại để cho nó đúng là tinh gọn, hiệu lực hiệu quả.

Tôi nói thế, các anh ấy đồng ý, nhưng làm được hay không là chuyện khác.

Đổi mới bộ máy chính trị: Không có đường lùi! - Ảnh 6.

Tổng chi ngân sách nhà nước tính đến thời điểm 15-9-2017 – Đồ họa: N.KH.

* Nhưng thưa ông, với đề án trình Hội nghị trung ương 6 kỳ này thì có thể thấy rất quyết tâm?

– Có quyết tâm thì càng tốt. Cái chính là phải hành động. Chứ tôi nói bộ máy gì mà có chỗ như trước đây chỉ toàn vụ trưởng, vụ phó rồi hàm vụ trưởng, hàm vụ phó, chả có ai nhân viên cả…

* Cho nên cần quy định theo hướng "chốt" bao nhiêu người mới được thành lập phòng, vụ, cục…; mỗi đơn vị có số lượng cấp phó tương ứng là bao nhiêu…?

– Làm như thế thì mới được. Đơn vị mà toàn lãnh đạo thì ngồi nói thế nào được với nhau? Ấy vậy mà vẫn để nó tồn tại được mới tài. Cơ quan đơn vị nào cũng cần có nhân viên, thậm chí phải có những nhân viên chuyên ngành rất giỏi.

ĐÀ TRANG – ĐỨC BÌNH thực hiện

CXN_100317_12 735_ Những cái gọi là “nhân sĩ trí thức của chế độ CSVN” (như Nguyễn Trọng Vĩnh, Tương Lai, Nguyễn Trung, Huỳnh Tấn Mẫm, Phạm Chi Lan, Lê Đăng Doanh v.v…chỉ có duy nhất m ột giá trị là “sự tâm huyết”. Cái tâm huyết kéo dài chế độ CSVN cưỡi cổ 93 triệu dân bằn g bất cứ cách nào, ngay cả đổi tên Đảng CSVN, đổi tên nước. Những cái gọi là “trí thức ch ế độ” hoàn toàn không có một kế sách nào để phát triển Kinh Tế, Chính Trị để đem đến cuộc sống thịnh vượng cho 93 triệu dân VN. Chỉ đơn giản giữ đảng cầm quyền với bất kỳ g iá nào… Đó là bộ mặt thật của ĐCSVN lòi ra, chúng chỉ cũng cố Đảng lãnh đạo khi suy sụp gần kề mà thôi… (VC agent, century to change VC, TCvsCSVN, attacked CXN, brains of the regime panicking) : Một kiến nghị tâm huyết của ông Nguyễn Tr

CXN_100317_12 735_ Những cái gọi là "nhân sĩ trí thức của chế độ CSVN" (như Nguyễn Trọng Vĩnh, Tương Lai, Nguyễn Trung, Huỳnh Tấn Mẫm, Phạm Chi Lan, Lê Đăng Doanh v.v…chỉ có duy nhất một giá trị là "sự tâm huyết". Cái tâm huyết kéo dài chế độ CSVN cưỡi cổ 93 triệu dân bằng bất cứ cách nào, ngay cả đổi tên Đảng CSVN, đổi tên nước. Những cái gọi là "trí thức chế độ" hoàn toàn không có một kế sách nào để phát triển Kinh Tế, Chính Trị để đem đến cuộc sống thịnh vượng cho 93 triệu dân VN. Chỉ đơn giản giữ đảng cầm quyền với bất kỳ giá nào… Đó là bộ mặt thật của ĐCSVN lòi ra, chúng chỉ cũng cố Đảng lãnh đạo khi suy sụp gần kề mà thôi… (VC agent, century to change VC, TCvsCSVN, attacked CXN, brains of the regime panicking) : Một kiến nghị tâm huyết của ông Nguyễn Trung


Châu Xuân Nguyễn
xx
Đồng bào đọc bài của "nhân sĩ trí thức của chế độ. Họ ko bao giờ nói về "làm cách nào ĐCSVN sẽ bớt tham nhũng, bớt bè phái, bớt đầu tư công ngu xuẫn, hoang phí tiền thuế, vận hành KT cho tốt để đừng có những suy thoái như 9.11 hay 6.16 tái diễn với mỗi lần xảy ra tốn cả 4 năm thu thuế (4 triệu tỷ).
xx
Họ hoàn toàn không có một phương án nào cho nông sản, cho công kỹ nghệ, cho thủy hải sản, cho bớt nhập siêu xe hơi, thịt, rau củ của EU, Mỹ, Úc, Hàn, Nhật Trung v.v… Nhung7 những góp ý của họ toàn là những chuyện như thay tên đảng, thay tên quốc gia như là cách để qua mặt dân VN rằng bây giờ là đảng mới, sẽ lãnh đạo VN tốt hơn, kiểu bình mới rượu cũ, khỉ vượn vận hành KT vẫn hoàn khỉ vượn, chỉ thay tên đổi họ thôi
xxx
KẾT LUẬN
XX
Dầu gì đi nữa, sự lên tiếng của những cái loa trí thức đảng chứng tỏ cho ng dân chúng ta thấy rằng cả đảng CSVN đang rất run sợ rằng với KT suy thoái 6.16, thanh trừng phe nhóm hay chống tham nhũng làm nguy cơ sụp đổ của đảng là hơn bao giờ hết… HA HA HA !!! Bây giờ chúng lộ rõ mặt cũng như lộ rõ mới lo sụp đổ. Mời đọc bài cũ 5946 ngày 13.8.14 CXN_081314_5946_Sáng mắt chưa ??? Vạch trần kế hoạch ve sầu thoát xác của 2 tay CS già nua (Nguyễn Trọng Vĩnh và Hồng Hà), đệ tử của thằng chó đẻ rừng rú bán nước nữa là thằng Hồ Chí Minh
xx
Châu Xuân Nguyễn
————————-
CXN_033014_4501_Hãy nghe một cựu BT Công An CS (Lê Hồng Hà) suy nghĩ xem có tí nào vì đất nước vì dân hay chỉ vì bảo tồn tội ác của ĐCSVN ?? (Phạm Chí Dũng)??

Trích bài 4501 ngày 30.3.14:”Nói chung, bọn cộng nô này biết chắc chắn là chúng nó sẽ bị nhân dân lật đổ, nên tay này viết bài này để khuyên bọn cộng nô tham quyền này hãy từ từ mà thay đổi, để giữ lại tất cả bổng lộc, không truy cứu trách nhiệm hình sự về tham nhũng, về tàn ác với nhân dân, về lũng đoạn KT triền miên 69 năm nay, về bất tài gây hậu quả nghiêm trọng trong suốt 69 năm nay.–Điều nghiêm trọng nhất là 90 triệu dân sẽ mang nợ do sự bất tài, tham nhũng, quản lý tồi của CS mà không 1 ai chịu trách nhiệm cả, của cải tham những theo tôi ước tính từ 50 đến 100 tỉ usd, nợ quốc gia sẽ khoảng 200 tỉ usd.

Nếu thay đổi chính trị thì KT của 90 triệu dân có thoát khỏi 200 tỉ usd nợ này hay không ??? Chắc chắn là không, và cac bố CS thì ung dung hưởng thụ tài sản tham nhũng từ 69 năm nay.

Tay này không có một chút suy nghĩ gì về phát triển đất nước, dân tộc mà chỉ xoay quanh bổng lộc vẫn như cũ, hệ thống vẫn là hệ thống CS. Điều này tôi e rằng 90 triệu dân VN không chấp nhận đâu…

Trích bài dưới:”Chúng ta phải biết ơn nhân dân, các nhà yêu nước, đặc biệt là Đảng Cộng sản dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh.” (Hết trích)
Vẫn đời đời ghi ơn Bác.

Trích:”……ngày càng trầm trọng, đòi hỏi ngày càng gay gắt phải có 1 sự đổi mới căn bản.
Tình hình có thể coi như 1 cuộc khủng hoảng chính trị, báo trước 1 sự chuyển biến tất yếu?” (HT)

Tay này nhìn thấy tình hình phải thay đổi, ko để như Khadaffy, Ukraina được, ĐCS phải nhìn thấy mà hành động trước khi hiểm họa xẩy ra, theo cái nhìn của CXN thì hiểm họa phải xẩy ra.

Trích:”Đi đôi với vấn đề đấu tranh để dân chủ hóa đất nước, loại trừ chế độ Đảng trị độc tài, chấm dứt sự thống trị của chủ nghĩa Mác – Lênin, chấm dứt con đường XHCN, thì phải kiên trì đấu tranh để bảo vệ chủ quyền, độc lập của Tổ quốc.. Đó là 1 vấn đề rất khó, rất phức tạp vì cùng 1 lúc phải giải quyết 2 nhiệm vụ chiến lược trọng đại, khó khăn. Đó là 1 điều chưa được làm rõ đối với nhân dân, và các lực lượng dân chủ trong nước.
Do đó, phải phát hiện, tôn vinh các nhân vật lão thành có uy tín, các nhân vật xuất sắc, xuất hiện trong quá trình đấu tranh những năm qua. Phải tránh các quan niệm hẹp hòi, đố kỵ.
Theo tôi: đó không phải là 1 cuộc đảo chính ? Không phải là 1 cuộc khởi nghĩa ? Không phải là 1 cuộc bạo lực đổi thay. Có thể nó xuất hiện như 1 cuộc đổi mới hệ thống chính trị cơ bản, nghĩa là chuyển đổi hòa bình. Đó không phải là 1 cuộc lật đổ chính quyền (vẫn giữ Chính phủ và giữ Quốc hội), mà chỉ là loại bỏ sự cai trị của Đảng Cộng sản. Không còn chế độ các cấp ủy (tỉnh, thành, quận, huyện, xã, phường…), lãnh đạo chỉ huy các ủy ban hành chính, Hội đồng nhân dân các cấp. Không còn chế độ Bộ Chính trị, Ban Bí thư, chỉ thị cho Quốc hội và Chính phủ. Không còn chế độ Cương lĩnh của Đảng, đặt trên Hiến pháp. Không còn chế độ Quốc hội, Chính phủ phải chấp hành nghị quyết của Đảng. Quốc hội và Chính phủ hoạt động độc lập theo Hiến pháp. Việc cải thiện nhân sự trong Chính phủ, Quốc hội sẽ được tiến hành từng bước theo thủ tục bỏ phiếu tín nhiệm, chứ không phải theo kiểu lật đổ ?
Sở dĩ cần giữ nguyên Chính phủ và Quốc hội, là để đảm bảo các hoạt động kinh tế, văn hóa, xã hội, được bảo đảm bình thường. Mọi chế độ lương bổng, hưu trí, phụ cấp cho những người về hưu, những đối tượng xã hội vẫn bình thường, không để xảy ra xáo trộn, đình trệ.”(HT)

Chỉ thay đổi chính trị màu mè tí thôi, KT vẫn để nguyên vậy, nhà nước vẫn để nguyên vậy thì có phát triển đời sống 90 triệu dân không nhỉ ?????

Trích:”Dựa vào các bậc lão thành (Ví dụ: Nguyễn Trọng Vĩnh,…) và các nhân vật đang nổi lên (Tống Văn Công, Phạm Đình Trọng, Phạm Sĩ Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện, Lê Hiền Đức, v..v…) để liên hiệp, phối hợp hoạt động của các hội, các tổ chức dân sự thành 1 lực lượng thống nhất, tạo nên 1 sức mạnh chung, không để rời rạc, không câu nệ những chi tiết còn khác nhau.
Tổ chức phê phán 1 cách hệ thống các tội ác mà Đảng Cộng sản đã gây ra cho dân tộc Việt Nam trong mấy chục năm qua (từ cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, hợp tác hóa nông nghiệp, trấn áp nhân văn giai phẩm, trấn áp vụ án xét lại chống Đảng, đi vào con đường XHCN).
Những thắng lợi về Cách mạng tháng 8 và giải phóng dân tộc là công lao của nhân dân, của Đảng Cộng sản, của Bác Hồ, là do phát huy truyền thống dân tộc mấy nghìn năm lịch sử, không phải do chủ nghĩa Mác – Lenin, do chủ nghĩa xã hội.
Nhưng vẫn giữ nguyên hoạt động của các cơ quan Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, các Ủy Ban Hành chính và Hội đồng Nhân dân các cấp để đảm bảo toàn bộ các hoạt động kinh tế, xã hội, văn hóa của đất nước vẫn tiến hành bình thường. Toàn bộ chế độ lương bổng, lương hưu, phụ cấp xã hội cho lớp người có công, các đối tượng xã hội vẫn được tiến hành bình thường, không bị gián đoạn.”(HT)
-Đấy, với người CS nói là thế đấy, chỉ có chủ nghĩa Mác Lê là sai thôi, Bác Hồ, hàng lãnh đạo bây giờ vẫn đúng, giữ nguyên để có bổng lộc nhé. Đó là lý do CXN cảnh tỉnh 90 triệu dân VN, hảy bày tỏ thái độ giật sụp bọn cộng nô này, đã qua thời chúng ta còn nhờ bọn này tiếp tay đánh ĐCSVN, nếu chúng ta cứ tiếp tục nhờ chúng thì chúng sẽ thu tóm phong trào dân chủ và biến ĐCS thành bè phái của chúng như Putin thôi, 90 triệu dân cũng sẽ sống dưới một độc tài, toàn trị, tham nhũng khác.
Trích:”Đảng Cộng sản trong 1 – 2 năm tới phải tự sống bằng kinh phí của Đảng viên. Không thể tùy tiện cắt ngân sách của Nhà nước.

– Trường Đảng trung ương nên nhập sang Đại học Hành chính Quốc gia.

– Các Ban của Đảng nên nhập sang các cơ quan tương ứng của Quốc hội và Chính phủ.

– Các ủy viên cấp ủy các cấp nên chuyển sang Hội đồng Nhân dân và ứng cử vào các cấp ủy ban.

– Các cán bộ về hưu bên Đảng, cứ coi như cán bộ về hưu của viên chức Nhà nước hiện nay. Như vậy, cuộc biến chuyển không xảy ra đổ vỡ gì lớn. Đảng Cộng sản chuyển sang là 1 Đảng chính trị tham chính, 1 tổ chức dân sự trong xã hội. Sẽ không có sự đàn áp, bắt bớ gì trong xã hội cả. Xã hội vẫn hoạt động 1 cách hòa bình. Không trải qua bạo lực, đổ vỡ. Đảng Cộng sản sẽ tìm mọi cách ngăn trở các công việc kể trên, nhưng sẽ rất khó khăn. Cố giữ quân đội cùng đứng khách quan đối với các sự việc trên đây.

Trên đây chỉ mới là những suy nghĩ cá nhân, có thể không tưởng để đóng góp vào chung.”(HT)

Đó là sự thay đổi chính trị mà đám cộng nô nòi này muốn, chỉ là hình thức thôi, đó là lý do CXN lúc sau này đánh CHH Vũ, Phạm Chí Dũng, nhóm tư sang, trí thức 72, basam, QLB, boxit, Nhật ký yêu nước, Phạm Đoan Trang, Trịnh Hội, Việt Tân, No-U HN. Chính chỉ muốn ĐCS thỏa hiệp với chúng để chúng nắm quyền thôi, còn KT, phát triển đất nước, con người, truy cứu tài sản tham nhũng, truy cứu trách nhiệm hình sự của chóp bu ĐCS VN là cho thông qua, ngay cả Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Trịnh Hội, Việt Tân cũng là một ổ “đoàn kết” của chúng để đày đọa 90 triệu dân VN thêm cả trăm năm đen tối nữa.”(HT)
—————–
CXN_033114_4513_18 comments on “CXN_033014_4501_Hãy nghe một cựu CVP Bộ Công An CS (Lê Hồng Hà) suy nghĩ xem có tí nào vì đất nước vì dân hay chỉ vì bảo tồn tội ác của ĐCSVN ?? (Phạm Chí Dũng)??”
————
CXN_033014_4503_Chỉ 1 bài viết của tay CS nòi Lê Hồng hà làm rớt mặt nạ (cover blown) của nhiều “nhà rân chủ gốc CS” lắm (Nguyễn Trọng Vĩnh, Tống Văn Công, Phạm Đình Trọng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Huệ Chi, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thuỵ, Nguyễn Xuân Diện, Lê Hiền Đức..v.v.): Vậy mà có thằng miệng ăn mắm ăn muối nói Châu Xuân Nguyễn là “thơ ngây chính trị”

CXN_040914_4591_So sánh chiêu trò của MTGPMN với đám rân chủ ngày nay. Nên nhớ thời MTGPMN, chính phủ là Đệ nhất và đệ nhị Cộng Hòa mà chúng còn len lỏi làm được huống gì ĐCS đang nắm tất cả quyền ngày hôm nay
—————–

Trong bài 4501, chủ yếu LHH đề nghị những “tai to mặt bự” như PCD, NT Vĩnh, XHDS chỉ trích mác lê, tôn thờ HCM và giữ tất cả như cũ, chuyển đổi trong hòa bình. Thằng ngu xuẫn và dốt nát NĐ Quế cũng kêu giữ QH. Điểm chính là LHH nói hồi tháng 3 là thời gian ko còn nữa, phải dẹp khác biệt và đoàn kết lại….

Bây giờ đọc bài của thằng chói đẻ Nguyễn Trọng Vĩnh nè….CXN_081214_5937_Sáng mắt chưa (khi ủng hộ Bauxite, trí thức 72, 61, basam v.v…). Thủ lĩnh của chúng là thằng già CS Nguyễn Trọng Vĩnh kêu gọi bỏ Mác- Lê để theo tư tưởng thằng rừng rú bán nước Hồ Chí Minh nè. Chỉ làm thế để ve sầu thoát xác và kéo dài sự tồn vong của ĐCS bán nước thôi chứ thằng già này có chống Tàu gì, nó chỉ muốn thanh trừng phe theo Tàu để DCS chúng nó tồn tại mãi mãi trong lòng dân thôi: Ý kiến đề xuất đối với việc chuẩn bị và tiến hành Đại hội Đảng lần thứ XII

Trích bài 5937 ngày 12.8.14:CXN: Trích:”Yêu cầu hiện nay là Đảng đổi mới tư duy, tự cải biến, từ bỏ cai trị, thực hiện đúng ý nghĩa lãnh đạo, thâm nhập nắm được nguyện vọng của dân, đề ra chủ trương, chính sách hợp lòng dân, hợp yêu cầu phát triển đất nước, tự khắc dân theo, Đảng không mất vị trí lãnh đạo. Đảng cần có tư duy dân chủ, và tác phong thực tế.”(HT) Trích:”Ở nước ta, nên thôi nói “lấy CN Mác – Lênin” mà chỉ nên nói: “ lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng” là đầy đủ, vì lãnh tụ Hồ Chí Minh đã chọn lọc tiếp thu những gì là văn minh, tiến bộ, khoa học của thế giới, kể cả những gì là hay, là tốt của các tôn giáo, Khổng Tử, Tôn Trung Sơn kết hợp với truyền thống dân tộc. Cũng nên thôi nói xây dựng CNXH mà chỉ nên nêu mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ, văn minh” như nghị quyết Đảng đã từng nêu là đúng.

Đã không có CS chủ nghĩa, XHCN thì tên Đảng nên trở về là “Đảng Lao động Việt Nam”, sau này sửa Hiến pháp, lấy lại tên nước là “Việt Nam dân chủ cộng hòa” để dễ hòa đồng với các nước trên thế giới. “(HT)
Đây chính là giọng điệu của bọn Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Chí Dũng, Bauxite, QLB, Basam, trí thuc81 61,72, Hội nhà báo độc lập, nhà văn độc lập, bầu bí, No-U và gần như tất cả đám tự xưng là dân chủ, liên tôn, Nguyễn Bắc Truyển, truyền thông chúa cứu thế, Hội Ái hữu cựu TNLT và tất cả đều dc cánh tay nối dài của CS là Việt Tân, VOICE quyên tiền hải ngoại để nuôi sống, để duy trì một DCS thân Mỹ hằng 50 hay 100 năm tới nữa v.v…”(HT)


Thằng chó đẻ NTV này còn đi xa hơn, đề nghị ĐCS lừa bịp nhân dân trở lại thành Đảng Lao Động như thằng chó đẻ HCM của chúng hồi 1930.
Chắc chắn nhân dân VN sẽ phanh thây những thằng phản động này.
—-
CXN, Mel, 13.8.14

xx
9 comments on “CXN_081314_5946_Sáng mắt chưa ??? Vạch trần kế hoạch ve sầu thoát xác của 2 tay CS già nua (Nguyễn Trọng Vĩnh và Hồng Hà), đệ tử của thằng chó đẻ rừng rú bán nước nữa là thằng Hồ Chí Minh”

  1. thường dân
    13.08.2014 @ 1:06 PM Edit
    Hồ chí Minh là người có công lớn với dân tộc Việt Nam khi rước cái chủ nghĩa lai căng phản động của Mark xồm về làm cho đất nước càng ngày càng tanh bành hơn, lụn bại hơn.
    HCM là người đường đường chính chính cướp công và mạo danh Nguyễn Ái Quốc (thực ra đây là danh xưng của một nhóm người do Luật sư Phan văn Trường đứng đầu)
    HCM là “bậc chính nhân quân tử” đi luôn đổi danh, ngồi luôn đổi họ, trong cuộc đời mình dùng hơm 300 tên giả, bút danh, biệt danh khác nhau.
    HCM là nhà vĩ đại với tác phẩm thơ vĩ đại nhật ký trong tù viết bằng chữ hán lụm được của ông già người tàu.
    HCM là suốt đời thanh cao hy sinh cho dân tộc với mấy người vợ, vài người con không thừa nhận.
    HCM là người dạy con nít 5 điều trong đó không có điều nào hiếu với cha mẹ nên sau mấy chục năm bôn ba về thăm quê mà không thèm ra mộ thắp cho mẹ được một nén nhang.
    HCM là người tài ba, đức độ, nhân lễ nghĩa trí tín đầy đủ, trong tác phẩm ai đọc cũng thấy say mê: ” những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch” do tác giả Trần Dân Tiên đeo mo viết ra.
    HCM là danh nhân văn hóa lẫy lừng nổi tiếng thế giới không được công nhận của UNESCO.
    Vậy thì cứ học tập tấm gương, học tập tư tưởng đó đi, hỡi những kẻ có mắt như mù.

    Like

    Reply

  2. nguoi cung kho
    13.08.2014 @ 1:53 PM Edit
    Thằng cáo già LH Hà lo sợ đcs tan vỡ (mất sổ hưu) nên kêu gọi đảng hóa thân vào chính quyền:

    “Theo tôi: đó không phải là 1 cuộc đảo chính ? Không phải là 1 cuộc khởi nghĩa ? Không phải là 1 cuộc bạo lực đổi thay. Có thể nó xuất hiện như 1 cuộc đổi mới hệ thống chính trị cơ bản, nghĩa là chuyển đổi hòa bình. Đó không phải là 1 cuộc lật đổ chính quyền (vẫn giữ Chính phủ và giữ Quốc hội), mà chỉ là loại bỏ sự cai trị của Đảng Cộng sản.”

    Nhưng mà trên thế giới hiện đại, các quốc gia theo thể chế cộng hòa đều có đảng phái (1 hay nhiều hơn) để quản lý quốc gia , nên phương pháp này của LH Hà là không tưởng (k có đảng phái nào hết sao?) và quá lộ liễu.

    Thằng bs NĐ Quế khốn kiếp sửa chữa lại 1 tí là kêu gọi giải thể đcs, giải thể CP, giao quyền cho QH để nhấn nút “reset” , làm lại từ đầu (soạn HP, lập CP lâm thời, bầu cử…)

    Chỗ bịp của thằng NĐ Quế là “cái từ đầu” đó là phải do QH 90% công sản quyết định ( thực tế QH là đcs thu nhỏ với đầu đủ các cấp từ BCT, TW cho tới đảng bộ, đảng ủy lẫn đảng viên quèn lon ton nằm trong đó).

    Kết quả tất yếu là hình dạng của cái XH đa đảng sau này sẽ phải hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của đcs đổi màu (điều kiện để thành lập đảng phái, điều kiên ứng cử, cách thức bầu cử…nói chung là mọi thứ sẽ được nhốt vào 1 cái rọ na ná như mặt trận tổ quốc hiện nay). Mô hình này giống nước Nga với Putin2.

    Cảm thấy phương pháp của tên khốn NĐ Quế có quá nhiều rủi ro nên thằng già mất dạy NT Vĩnh đã cấp tốc đề xuất 1 cách thức chuyển đổi khác an toàn hơn cho đcs:

    1/ Giữ nguyên toàn bộ cơ cấu của đcs, chỉ thay đổi cái tên thui.
    2/ Bỏ chủ nghĩa Mác Lê nhưng giữa lại tư tưởng thằng chó đẻ HCM cho an toàn
    3/ Kêu gọi dân chủ bên trong đảng nhưng thực chất chỉ là thanh trừng nội bộ: thí tốt 1 thiểu số để đa số còn lại sẽ tồn tại và quan trọng hơn là đảng vẫn tồn tại.

    Bây giờ thì thấy rõ như ban ngày là cả 3 thằng khốn nạn chó đẻ trên đều muốn đcs tồn tại dưới hình thức khác mà thui.

    Like

    Reply

  3. danvietcungkho
    13.08.2014 @ 2:19 PM Edit
    Nguyễn Trọng Vĩnh – Nhận nhiệm vụ đổi màu cho bầy tắc kè cộng sản VN

    Nguyên Thạch – CON TẮC KÈ CSVN SẼ ĐỔI MÀU ?

    Trong tình thế tứ bề thọ địch, đảng CSVN, một đảng mà sở trường của nó là thói gian manh và lừa bịp cố hữu, tập đoàn này sẽ giở trò đổi màu để cho phù hợp với tình hình thực tế hầu mong cứu vãn để duy trì quyền lực cùng sự cai trị của một chế độ đã hoàn toàn đánh mất sự tin tưởng của người dân.

    Sự đổi màu đó gồm những gì?. Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu và phân tách để có những cái nhìn cụ thể trong công cuộc đấu tranh và cũng từ đó, chúng ta có thể vạch ra cho tất cả nhân dân cùng thấy.
    ……
    Người Mỹ và chính phủ của họ đã hiểu cũng như đã có quá nhiều kinh nghiệm với cộng sản. Thiết nghĩ, có nhắc nhở cũng chỉ bằng thừa, nhưng thà thừa còn hơn là thiếu rằng người cộng sản, ví như những con Tắc kè (Gekko gecko), nó biết đổi màu để thích ứng với môi trường hay điều kiện xung quanh. Nhưng con Tắc kè, thì bao giờ cũng là con Tắc kè chứ không thể là con khủng long được.

    Cho nên, tốt nhất là hãy như cựu Tổng thống Nga Boris Yeltsin:

    “CS không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó” .

    http://www.trinhanmedia.com/2014/08/con-tac-ke-csvn-se-oi-mau.html

    Like

    Reply

    • thường dân
      13.08.2014 @ 3:37 PM Edit
      Nhưng mà cái tay say rượu Yelsin lại trao quyền cho thằng bình mới Putin, cũng lại dân chủ theo kiểu 4 nhiệm kỳ chưa chịu nhấc đít khỏi ghế; vạy thì cũng giống như NTVĩnh và LhHà thôi.

      Like

      Reply

  4. danvietcungkho
    13.08.2014 @ 2:53 PM Edit
    Chó nhảy bàn độc

    Xem ra ông hảnh diện
    Tám mươi năm tuổi đảng
    Bưng bô Trẩn Dân Tiên
    Đi theo bọn cộng sản
    Nầy ông Nguyễn Trọng Vĩnh
    Tuổi ông gần một trăm
    Nên tôi đây kính lão
    Nhưng lòng đầy hờn căm
    Sao ông không ăn năn
    Tôi phá nát quê hương?
    Ông làm ơn im lặng
    Hy vọng có người thương!
    Miệng ông cứ bô bô
    Tôn sùng thằng lộn giống
    Sao ông quá hồ đồ
    Lải nhải Hồ Chí Minh?
    Ông có biết tôi khinh
    Bọn người giống như ông?
    T.Phạm

    http://sangcongpha1.wordpress.com/2014/08/12/cho-nha%CC%89y-ban-do%CC%A3c/

    Like

    Reply

  5. Thiên sứ 546
    13.08.2014 @ 5:54 PM Edit
    Sự ĐỔI MỚI này con cháu các cu cả mừng lắm đây vì vẫn yên vị ngồi trên đầu dân mà bóp cổ. Không cần sự đổi mới này vì người dân chán CS lên đến cổ chỉ muốn nôn nó ra mà thôi .Phải sáng suốt không mắc lừa lần nữa ,chúng sắp theo bác chúng nó rồi nên đang dãy giụa lần cuối.
    Phải tống cổ chúng không cho ngóc đầu lên lần nửa

    Like

    Reply

  6. mai@
    13.08.2014 @ 5:57 PM Edit
    @ thường dân quá hay khi nhận xét: “HCM là người dạy con nít 5 điều trong đó không có điều nào hiếu với cha mẹ nên sau mấy chục năm bôn ba về thăm quê mà không thèm ra mộ thắp cho mẹ được một nén nhang.”
    Cha mẹ nó mà nó còn coi như người xa lạ thì còn nói gì đến việc thương dân, thương nước!

    Like

    Reply

  7. David phuong
    13.08.2014 @ 8:20 PM Edit
    Bọn chó dân chủ dởm và bọn chó đảng viên cướp.

    Like

    Reply

  8. minhnho
    14.08.2014 @ 12:46 AM Edit
    “Nếu thay đổi chính trị thì KT của 90 triệu dân có thoát khỏi 200 tỉ usd nợ này hay không ??? Chắc chắn là không, và cac bố CS thì ung dung hưởng thụ tài sản tham nhũng từ 69 năm nay”
    Quỷ đỏ CS không thể tha tội ác được. Chỉ có quỷ dữ mới đứng ra cứu quỷ. Do đó những thằng như Phạm Chí Dũng, … đáng tội bị chặt thành trăm khúc.

xxxxxxx

http://baotiengdan.com/2017/09/28/mot-kien-nghi-tam-huyet-cua-ong-nguyen-trung/

Một kiến nghị tâm huyết của ông Nguyễn Trung

Viet-studies

Cùng nhau mở con đường cải cách, đưa đất nước vào thời kỳ phát triển mới

Nguyễn Trung

27-9-2017

Nội dung

I. Đòi hỏi sinh tử: Cải cách đổi đời đất nước

II. Cải cách phải là sự nghiệp của toàn dân

III. Cái đích phải tới

***

Phụ lục I – Về con đường cải cách đi qua ĐCSVN đã chuyển đổi trở thành đảng của dân tộc, Nguyễn Trung

Phụ lục II – Về chủ nghĩa Mác – Lênin, Nguyễn Trung

Phụ lục III – Về ĐCS Trung Quốc và ĐCS Việt Nam, Nguyễn Trung

Phụ lục IV – Về sự hình thành và phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam. Phạm Khiêm Ích

***

Cải cách thường phải do một lực lượng chính trị có ảnh hưởng và quyền lực chi phối quốc gia tiến hành – ví dụ như đảng nắm quyền, chính phủ, một lực lượng chính trị mạnh áp đảo… Nhưng tôi vẫn đặt vấn đề cả nước cùng tham gia cải cách vì các lý do sau đây:

I. Cải cách đã trở thành đòi hỏi sinh tử của đất nước.

II. Vì là cải cách đổi đời đất nước, nên phải là sự nghiệp của toàn dân.

III. Cái đích cải cách phải tới là hình thành một thể chế chính trị – nhà nước dân chủ dựa trên kinh tế thị trường – nhà nước pháp quyền – xã hội dân sự.

Xin trình bầy lần lượt như sau.

I. Đòi hỏi sinh tử: Cải cách đổi đời đất nước

Cục diện thế giới hiện nay đặt nước ta vào tính thế nguy hiểm chưa từng có kể từ khi giành được độc lập thống nhất 30-04-1975:

– Tranh chấp Mỹ – Nga – Trung rất phức tạp nói riêng và những vấn đề kinh tế, chính trị và an ninh nóng bỏng ở phạm vi toàn cầu trong cục diện thế giới đa cực hiện nay nói chung đặt ra cùng một lúc nhiều vấn đề lớn chưa có lời giải. Chiến tranh lạnh II ngày càng quyết liệt trên các mặt trận kinh tế, chính trị, quân sự. Đang tiềm tàng cùng một lúc các nguy cơ xung đột lớn ở châu Á, châu Âu và Trung Đông có thể dẫn tới chiến tranh thế giới III.

Giới chiến lược Mỹ cho rằng cả Trung Quốc và Nga vì lợi ích riêng đều muốn khai thác sự lúng túng của Mỹ trong vấn đề tên lửa và vũ khí A của Bắc Triều Tiên. Vì thế cho đến nay hai nước này vẫn không đi đến cùng với Mỹ (trên thực tế gần như bỏ mặc cho Mỹ) trong việc gây sức ép phải có đối với Bắc Triều Tiên. Sự nghi ngờ của Mỹ đi xa tới mức cho rằng: Bắc Triều Tiên được sự giúp đỡ nào đấy về kỹ thuật, vật chất..; có người nói tiềm tàng những vụ đổi chác lớn – ví dụ đổi vấn đề tên lửa và vũ khí A của Bắc Triều Tiên lấy “cái lưỡi bò” ở Biển Đông… (chẳng lẽ lịch sử có thể lập lại chuyện “Kissinger – Chu Ân Lai 1972”?)

Trong cuộc đấu tay ba Mỹ – Nga – Trung mỗi bên đều có cái mạnh và cái yếu riêng với sự tập hợp lực lượng và phe cánh riêng rất phức tạp, có nhiều mặt trận đối kháng chính/phụ, nóng/lạnh khác nhau, cục diện thay đổi từng giờ.

Cái mạnh nổi bật của Trung Quốc là sự phát triển năng động của kinh tế thế giới cần thị trường rộng lớn của Trung Quốc, sự nổi trội sức mạnh tại chỗ so với các nước láng giềng, có tiềm lực thực hiện chiến lược thâm nhập, câu giờ và phân hóa đối phương, chuẩn bị sẵn mọi trận địa khác nhau tại nhiều châu lục và lấn từng bước, kết hợp với các thủ đoạn: gặm dần (thái xúc-xích salami), lấy thịt đè người, phản ứng nhanh, mục tiêu biện minh cho biện pháp (vô luật và vô đạo đức)… Chỗ yếu lớn nhất của Trung Quốc là tình hình nội trị Trung Quốc có nhiều vấn đề lớn (đồng thời rất nguy hiểm cho bên ngoài), kinh tế đang trong thời kỳ phải chuyển đổi mô hình phát triển do kinh tế thế giới đã thay đổi. Hiện nay Trung Quốc đang trở nên nguy hiểm nhất đối với các nước láng giềng trong khu vực Đông Nam Á – trong đó dặc biệt là Việt Nam, đã thao túng được đáng kể ASEAN.

Thời Tập Cận Bình, đặc biệt là trong những năm gần đây và hiện tại, Trung Quốc đã có những bước leo thang cao nhất đến nay, quyết thực hiện “đường lưỡi bò” tại Biển Đông, hoàn tất việc xây các căn cứ quân sự trên các đảo đã chiếm, tiến hành nhiều hoạt động gây căng thẳng phía Bắc là Biển Hoa Đông, kết hợp chặt chẽ với những bước đi kinh tế, chính trị của Trung Quốc ở phạm vi toàn cầu.

Cục diện thế giới hiện tai có nhiều hệ lụy toàn cầu rất sâu sắc, trong đó đã làm xuất hiện một trong những hệ quả rất nhạy cảm và trực tiếp tác động vào nước ta: Vì nhiều lý do toàn cầu và khu vực tại những nơi khác nhau trên thế giới, Biển Đông nói riêng và khu vực Đông Nam Á nói chung đang dần dần trở thành một khu vực trống có lợi cho Trung Quốc, hoặc trong tình huống nhất định có thể đột biến trở thành vùng trống – dù chỉ trong khoảnh khắc, và Trung Quốc đã sẵn sàng. Tình hình này còn có nguyên nhân: Vì nhiều lý do trên thực tế ảnh hưởng và sự có mặt của Mỹ tại khu vực này từ thời Obama và nhất là hiện nay không đủ mạnh để kiểm soát có hiệu quả sự bành trướng tại chỗ quyền lực của Trung Quốc, giữa lúc thế giới có nhiều cơ hội “đục nước béo cò” khác với những hệ lụy có thể liên quan đến Biển Đông.

Việt Nam hiện nay đứng trước thách thức quyết liệt chưa từng có kể từ sau chiến tranh 17-02-1979. Điều gì sẽ xảy ra và Trung Quốc có thể đi xa tới đâu, nếu xu thế nói trên ở Biển Đông diễn tiến tiếp tục, hoặc khi xảy ra đột biến lớn tại bất kỳ một điểm nóng nào đó trong cục diện thế giới hiện nay? Trong khi đó Trung Quốc đã tạo ra được ở Việt Nam ở mức cao nhất đến nay sự phụ thuộc về kinh tế, sự lệ thuộc về chính trị, sự uy hiếp nghiêm trọng về an ninh quốc phòng, và triển khai tiếp sự can thiệp sâu hơn nữa vào nội bộ nước ta.

– Trong cục diện quốc tế và khu vực rất nguy hiểm và nhạy cảm hiện nay, Việt Nam đang bước vào thời kỳ trầm trọng của cuộc khủng hoảng toàn diện bắt đầu từ Đại VII (1991). Nghĩa là Viêt Nam đang ở trong tình thế bị uy hiếp nghiêm trọng nhất trên cả hai phương diện đối nội và đối ngoại. Đặc biêt là: Kinh tế tuy đạt mức thu nhập trung bình thấp, song không bền vững, đang ở thời kỳ khó khăn nhất sau 30 năm đổi mới với nhiều vấn đề cơ bản, ách tắc, nóng chưa có lời giải (vốn, nợ, tham nhũng, kết cấu hạ tầng, quy hoạch phát triển, môi trường, năng lượng, nước, năng lực quản trị quốc gia, giáo dục, biến đổi khí hậu…), nội trị rối ren, an ninh quốc phòng bị uy hiếp quyết liệt nhất trong tình thế phải đối mặt với nguy cơ bị cô lập rất cao.

– Và 30 năm đổi mới cho thấy ý thức hệ, con đường ĐCSVN; từ đại hội VII đất nước đi vào thời kỳ khủng hoảng toàn diện, từ mấy năm gần đây là thời kỳ trầm trọng nhất chưa từng có kể từ sau 30-04-1975. Đấy cũng là những nguyên nhân gốc gây ra lãng phí, tham nhũng và bất công xã hội vô cùng nặng nề, cướp đi của đất nước nội lực phải có để có thể đương đầu với mọi thách thức sống còn trong cục diện quốc tế ngày càng nóng bỏng hôm nay. Đồng thời đã áp dụng quá nhiều chủ trương chính sách sai lầm, bưng bít sự thật và ngu dân, kèm theo những hành động trấn áp khắc nghiệt, tất cả khiến cho khối đại đoàn kết dân tộc bị phân hóa sâu sắc, trí tuệ và ý chí phấn đấu vươn lên của đất nước bị tê liệt, làm tổn thương nghiêm trọng tinh thần tự trọng dân tộc và thể diện quốc gia, lòng dân phân tán và mất lòng tin vào sự lãnh đạo của đảng.

Từ Hội nghị Thành Đô đến nay cho thấy đường lối ngoại giao leo dây để giữ “đại cục”, nhưng không có nội lực vững mạnh của quốc gia làm nền tảng, lại thêm những yếu kém của đội ngũ lãnh đạo, nên đã thất bại nghiêm trọng. Mỗi ngày ta phải nhân nhượng một tý để giữ “đại cục” như thế, để hôm nay là cả một cái thòng lọng không gỡ ra nổi siết trên cổ đất nước, uy tín quốc tế giảm sút nặng nề, biên cương bờ cõi tổ quốc bị xâm phạm, đất nước lâm vào thế vừa lệ thuộc và phụ thuộc, vừa đơn độc một cách nguy hiểm.

Toàn bộ tình hình nêu trên còn cho thấy đường lối đối nội và đối ngoại của đảng chẳng những đem lại cho đất nước những tổn thất lớn, mà còn đẩy đất nước vào con đường phát triển vừa lạc hậu, vừa lạc lõng trong xu thế phát triển chung của thế giới ngày nay. Xem xét kỹ thực chất, quan sát trên thế giới sẽ thấy Việt Nam hiện nay là nước duy nhất còn lại đang cố tìm cách níu kéo ý thức hệ có cỗi rễ là chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa cộng sản để duy trì chế độ toàn trị và quyền lực của đảng trong điều hành đất nước – mặc dù lãnh đạo đảng cũng thừa nhận chưa biết cuối thế kỷ này liệu sẽ có chủ nghĩa xã hội hay không! Nghĩa là trên thực tế về nhiều mặt sâu sắc bên trong, nước ta vẫn đang một mình một đường đi trong thế giới hôm nay.

Sau ba thập kỷ hội nhập quốc tế, nền kinh tế đất nước vẫn gia công là chủ yếu và chưa xác lập được vị trí phải có trong nền kinh tế toàn cầu (ngôn ngữ chuyên môn thường nói về các chuỗi cung / ứng). Chế độ toàn trị nặng về trấn áp các quyền tự do dân chủ, cùng với nền kinh tế yếu kém đày rẫy bất công và tham nhũng đã dựng nên một nền nội trị vừa không có khả năng vừa không cho phép thực hiện đường lối đối ngoại dấn thân. Cho nên trên thực tế nước ta chỉ giành được vai trò quốc tế thấp, không đúng với tầm vóc và vị trí chiến lược của quốc gia, chưa đáp ứng được những đòi hỏi quan trọng của nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ tổ quốc; đất nước bị thua thiệt nhiều mặt, thậm chí bị xâm phạm, mặc dù trên danh nghĩa đã thiết lập được mối quan hệ đối tác chiến lược hay đối tác toàn diện trên mọi châu lục.

Một mình một đường đi như vậy, nước ta càng đuổi theo thiên hạ, nhưng hôm nay càng tụt hậu xa hơn và yếu đi – ngay cả so với tất cả các nước láng giềng, tiếp tục lạc lõng.

Trong khi đó địa kinh tế và địa chính trị của cục diện quốc tế hôm nay khách quan đặt ra đòi hỏi phải có một Việt Nam là một quốc gia độc lập tự chủ, vững mạnh và phát triển, để có thể đóng góp tích cực vào lợi ích của hòa bình, hợp tác và phát triển trong khu vực ĐNÁ và trên thế giới. Lợi ích sống còn của Việt Nam cũng đòi hỏi phải tận dụng được yếu tố mới này để tạo cho mình một tập hợp lực lượng rộng khắp hậu thuẫn cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Đảng hôm nay quên mất bài học việc tạo ra được một mặt trận nhân dân thế giới ủng hộ Việt Nam kháng chiến chống Mỹ cứu nước – kể cả ngay trong lòng nước Mỹ – là một trong những yếu tố quyết định giành thắng lợi.

Có thể kết luận:

Thất bại của 42 năm đầu tiên độc lập thống nhất đất nước phải hứng chịu về nhiều mặt chính là thất bại của việc lấy chủ nghĩa trà đạp trí tuệ và các giá trị của tự do – dân chủ – quyền con người, là do người nắm quyền giành được một số lợi ích phe nhóm nhưng phải hủy hoại nhiều lợi ích quốc gia và lợi ích của dân tộc, là thất bại của xây dựng chủ nghĩa xã hội – với kết quả gặt hái được là để mọc lên trên đất nước ta hôm nay một chế độ toàn trị khắc nghiệt, nhưng đối với bên ngoài độc lập 42 năm mà vẫn chưa độc lập!

Thất bại của 42 năm trước hết là do để cho tha hóa của chế độ một đảng biến đảng thành đảng cai trị hôm nay cướp đi mất tiền thân của nó là một đảng cách mạng đã từ thế hệ này sang thế hệ khác hy sinh chiến đấu vì nước và đã làm nên sự nghiệp giành lại độc lập thống nhất, là thất bại của sự hiểu biết mơ hồ cái thế giới khắc nghiệt chúng ta đang sống, là thất bại của sự giác ngộ kém cỏi – hay là không giác ngộ được – lợi ích quốc gia của ta nằm ở chỗ nào trong cái thế giới quyết liệt này – điển hình là đường lối ngoại giao bắt đầu từ Thành Đô, mới đây lại xảy thêm vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Khái quát lại:

Bốn cuộc kháng chiến cứu nước vỹ đại và 42 năm độc lập thống nhất, công sức tiền của đổ ra cho công nghiệp hóa như núi biển, song tất cả chỉ để đạt được nền kinh tế gia công, lãng phí và tham nhũng làm cạn kiệt mọi nguồn lực và tài nguyên quốc gia, đã đạt mức có thu nhập trung bình (thấp) song kinh tế không bền vững, năng suất lao động rất thấp, môi trường tự nhiên bị hủy hoại nặng nề, chế độ toàn trị đầy rẫy bất công và trấn áp, vị thế quốc gia èo uột… Trong khi đó từ sau chiến tranh 17-02-1979 đến nay không một lúc nào Trung Quốc ngừng nghỉ thực hiện dã tâm bành trướng “đường lưỡi bò”; ngay trong những tuần vừa qua Trung Quốc ép ta phải rút việc khai thác dầu khí khỏi lô 136.03 với lời đe dọa trực diện trắng trợn sẽ chiếm nốt tất cả các đảo còn lại ở Trường Sa, tiến hành tập trận bắn đạn thật trên Biển Đông ở quy mô lớn nhất, nằm sâu vào vùng biển nước ta 11.000km2 và cách Đà Nẵng 75 hải lý!

Đau quá! Nhục quá! Có lời lẽ nào nói hết được hiểm nguy phía trước đang chờ đợi đất nước!?

Toàn bộ sự vận động nói trên của đất nước trong xu thế phát triển hiện nay của chế độ toàn trị với ý thức hệ như vậy phải được chấm dứt, để tìm đường hòa bình cải cách chuyển đất nước đi lên con đường: Giải phóng nội lực và xây dựng cho đất nước vị thế quốc gia mới. Sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc trong cục diện quốc tế ngày nay đòi hỏi phải có đủ sức mạnh nội lực để phát triển và đồng thời để tập hợp được sự hợp tác và hậu thuẫn rộng rãi trên thế giới. Một sự nghiệp như vậy đòi hỏi phải có một thế chế chính trị quốc gia mới phù hợp. Cải cách để đổi đời đất nước trở thành đòi hỏi sinh tử, cả nước phải đứng lên thực hiện.

II. Cải cách phải là sự nghiệp của toàn dân

– Đổi mới từ 1986 bắt nguồn từ phong trào “phá rào” của nhân dân, trong tình thế đất nước vô cùng hiểm nghèo. Khi trở thành chủ trương của đảng, đổi mới giành thành tựu ngoạn mục, vì nó giải phóng sức mạnh của toàn dân – nguyên nhân cốt lõi là thực hiện dân chủ và thừa nhận kinh tế thị trường.

Qua đổi mới 1986, bộ mặt đất nước bắt đầu có da có thịt, bè bạn ngạc nhiên và vui mừng, còn mọi kế hoạch thù địch và bao vây cấm vận hiển nhiên đã thất bại. Sức mạnh và nghị lực sáng tạo của nhân dân là như vậy. Trong 30 năm sau đổi mới 1986, có thể nói sức mạnh và tiềm năng của nhân dân – ở đây tôi muốn nhấn mạnh trước hết là vai trò của nông dân nói riêng và của toàn bộ khu vực kinh tế tư nhân nói chung – luôn luôn là chỗ dựa vững chắc, thậm chí không hiếm lúc gian nan là chiếc phao cứu sinh, hoặc là bệ đỡ cho những bước phát triển mới.., của nền kinh tế. Lùi nữa về quá khứ, sức mạnh toàn dân tộc là yếu tố quyết định làm nên thắng lợi vẻ vang của 4 cuộc kháng chiến cứu nước vỹ đại.

Truyền thống và sức mạnh nêu trên vừa là yếu tố quyết định thắng lợi, vừa là đòi hỏi như một điều kiện tiên quyết: Cuộc cải cách vỹ đại đổi đời đất nước cần phải được tiến hành với tính chất là sự nghiệp của toàn dân, do toàn dân, và vì toàn dân. Bởi vì đây là cuộc cải cách sâu rộng làm thay đổi triệt để mọi lĩnh vực của cuộc sống đất nước để trở thành một quốc gia phát triển, trước hết là thay đổi chính từng người dân từ đây thành người chủ của đất nước.

Xin nhấn mạnh như một nguyên lý: Không bao giờ có thể có một nước giầu mạnh của một nhân dân bị nô lệ!

Một đất nước giầu mạnh chỉ có thể được kiến tạo nên bởi một nhân dân tự do và là người chủ của quốc gia mình. Mục tiêu chiến lược này lẽ ra đã phải được thực hiện ngay sau 30-04-1975, bây giờ không thể trì hoãn được nữa. Mục tiêu chiến lược này khi trở thành khát vọng của nhân dân, đất nước hôm nay sẽ có nguồn lực sáng tạo và sức mạnh bất khả kháng để phát triển.

– Trong chế độ toàn trị, cái gì nhà nước không quản được thì cấm, thần dân của nó phải chấp nhận và buộc phải quen sống trong cái lồng quản/cấm này; mấy chục năm quản và cấm như thế chế độ toàn trị đã tạo ra cho thần dân của nó những tập quán và một văn hóa sống lạc hậu.

Trong chế độ dân chủ của nhà nước pháp quyền, công dân chẳng những phải tự giác ngộ tất cả về quyền và nghĩa vụ để vươn lên làm người trưởng thành, để tự quản chính mình, và còn phải làm nhiệm vụ chủ động tham gia vào đời sống mọi mặt của đất nước với tính cách là chủ nhân của quốc gia. Hơn thế nữa, mỗi công dân như vậy còn vừa là đối tác của nhau, vừa là đối tác của cả thế giới, để có khả năng tạo ra cho mình khả năng hợp tác theo tinh thần đồng đội (teamwork skill), đồng thời cũng phải có bản lĩnh và khả năng chịu đựng hoặc xử lý được mọi tác động từ thế giới bên ngoài, chủ động tham gia vào quá trình hội nhập quốc tế của đất nước vừa là với tính chất công dân Việt Nam, vừa với tính cách là công dân thế giới…

Như vậy về tính chất, khả năng và quyền năng của một bên là thần dân của chế độ toàn trị, và một bên là công dân của chính thể dân chủ pháp quyền có sự khác nhau một trời một vực. Đây là lý do cơ bản nhất khiến sự nghiệp cải cách đổi đời con người và đổi đời đất nước sẽ phải bặt đầu từ học.

Toàn dân, bao gồm cả các đảng viên, không phân biệt bất kể một thứ bậc nào trong xã hội, đều phải học, học lại, giúp nhau học – để trở thành một công dân tự do của trưởng thành, có trí tuệ, ý chí, bản lĩnh và khả năng / quyền năng làm chủ chính mình và làm tròn trách nhiệm người chủ một quốc gia trưởng thành. Sự trưởng thành như thế của từng công dân trong chính thể mới được phát huy đến đâu, đất nước sẽ phát triển đi xa tới đấy!

Công dân của chính thể mới nhất thiết phải học để tự tay mình chủ động và cùng nhau xây dựng nên xã hội dân sự cho chính mình như là một trường học rèn luyện và phấn đấu để tự khẳng định mình, là môi trường thực thi trực tiếp quyền và trách nhiệm của mình đối với chính thể và nghĩa vụ đối với quốc gia, là môi trường quảng bá và vun đắp các giá trị và truyền thống tốt đẹp của dân tộc và tiếp thụ những giá trị của văn minh nhân loại. Vì chính mình và vì đất nước này, cần phải học văn hóa sống “mỗi người vì mọi người, mọi người vì mỗi người”, “sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện phát triển tự do của mọi người!”, không để cho dối trá, mỵ dân, cám dỗ lường gạt, quyết đối mặt với cái ác và bênh vực lẽ phải, làm cho tổ quốc của chúng ta là nơi đáng sống với tất cả niềm tự hào chính đáng của mình.

Công dân của chính thể mới cần đặc biệt quan tâm học hỏi và thay đổi chính mình, để thấu hiểu nỗi đau của đất nước, hiểu những bài học cay đắng trên chẳng đường đầy máu và nước mắt để đi tới được độc lập thống nhất hôm nay, qua đó xây dựng cho bản thân mình chính kiến về đường đi nước bước của đất nước trong thế giới đã thay đổi này. Phải học để hiểu nỗi nhục của đất nước phải chịu đựng những chén ép và tổn thất do tình trạng chậm phát triển của quốc gia mình, nên không thể mở mày mở mặt với thiên hạ, đến mức tổ quốc của chúng ta được thiên hạ tặng cho biệt danh: quốc gia không chịu phát triển! Nghĩa là mỗi người phải học để nhìn nhận công việc của quốc gia cũng là công việc của chính mình, không thể phó mặc cho ai khác tùy tiện.

Cần phải học nhiều nữa để thấm thía nỗi hèn kém và cả những hư hỏng của chính bản thân mình và của đất nước, do cái dốt, cái lạc hướng, và cái khiếp nhược trước quyền uy sinh ra – trong đó cần phải thấy sự hèn kém này chính là một trong các thành tố tạo nên dinh lũy kiên cố của chế độ toàn trị hiện nay, những bước bị khuất phục đã xảy ra trước sự bành trướng và thâm nhập các mặt của Trung Quốc, cũng như thói tự ti và sính phương Tây, sính theo cái này hay theo cái khác và quên mất chính mình là ai. Đã xảy ra không hiếm trường hợp hèn kém đến mức đánh mất hoặc để bị cướp mất tinh thần tự trọng dân tộc và thể diện quốc gia…

Cần phải học bằng được hòa giải dân tộc, để hàn gắn vết thương tay trái chém tay phải đến hôm nay vẫn còn rỉ máu. Cần phải học bằng được điều này để làm cho quốc gia đủ mạnh và vững vàng, không để cho bất kể tình huống nào các mưu đồ hoặc quyền lực đen tối dù từ đâu tới lại có thể một lần nữa xô đẩy đất nước vào thảm họa nội chiến này. Và trên hết cả, cần thông qua hòa giải dân tộc, để có được sự cố kết dân tộc làm nên một quốc gia chẳng những có sức mạnh bất khả kháng với mọi thách thức từ bên ngoài, mà còn là môi trường nẩy nở các giá trị cao đẹp, là nơi nuôi dưỡng, làm bệ đỡ, và đồng thời là thành lũy bảo hộ cho mọi nỗ lực tinh hoa của từng công dân của nó…

Xem như thế, công dân của thể chế chính trị mới phải học rất nhiều, học tất cả, để phát huy lợi thế nước đi sau qua sự nghiệp cải cách này xây dựng thành công một thể chế chính trị dân chủ của nhà nước pháp quyền của Việt Nam, phù hợp cho Việt Nam, nhằm vào mục tiêu xây dựng một nước Việt Nam độc lập của tự do – dân chủ – hạnh phúc, trên nền tảng một quốc gia giầu mạnh, công bằng, dân chủ và văn minh, như đã thể hiện trong Tuyên ngôn Độc lập 02-09-1945 và Hiến pháp 1946.

Có thể nói đây là cải cách của học tập. Học như thế là nội dung chiều sâu phải thực hiện được trong quá trình cải cách. Vì có con người như thế, đất nước sẽ có tất cả. Học như thế để dứt khoát không học đòi. Học để từng công dân trực tiếp tham gia cải cách vì chính mình và vì đất nước. Vì thế, cải cách như vậy phải là sự nghiệp của toàn dân, với tính chất là toàn dân giác ngộ trực tiếp tiến hành cuộc cải cách trong đại này, được khai thông con đường thực hiện đi qua ĐCSVN như đang là đã chuyển đổi thành đảng của dân tộc.

III. Cái đích phải tới

Nhiệm vụ có ý nghĩa lịch sử vô cùng trọng đại này của đất nước hôm nay đặt lên vai ĐCSVN và đội ngũ lãnh đạo không phải là đập vỡ “bình” hay sửa “bình”. Cả hai việc này đều không thể, không cần thiết, và đều không phải là giải pháp, thậm chí có thể nguy hiểm cho đất nước.

Nhiệm vụ lịch sử không được phép tránh né của đảng hôm nay là phải cất cái “bình” hiện nay vào nơi trang trọng nhất có thể trong bảo tàng – phần lịch sử Việt Nam cận đại, để đánh dấu sự kết thúc con đường đất nước đã đi từ năm 1930 đến hôm nay, để từ đây thông qua cải cách thể chế chính trị mở ra một thời kỳ phát triển mới của nước Việt Nam độc lập thống nhất trong thế giới đã sang trang.

Song ĐCSVN hôm nay như đang là không có trí tuệ, phẩm chất và khả năng thực hiện nhiệm vụ lịch sử nó phải làm nói trên. Và nếu cố tình vẽ ra một nhiệm vụ như thế cho đất nước thì nó cũng không thực hiện được, nhân dân cũng không tin. 42 năm độc lập thống nhất đã chứng minh thuyết phục: Ngoài đổi mới 1986 là nỗ lực của cả nước, ĐCSVN như đang là cho đến nay chỉ có thất bại trong mọi nỗ lực cải cách, dù đấy chỉ là những cải cách ở quy mô các vấn đề từng phần hay cục bộ (ví dụ: cải cách giáo dục, cải cách hành chính, tinh giảm biên chế…). Đơn giản vì bản chất và lợi ích của ĐCSVN hôm nay đối kháng với cải cách, do đó nó coi những ý tưởng cải cách là suy thoái đạo đức chính trị tư tưởng, là tự diễn biến, đặc biệt đố kỵ trong các vấn đề như xóa bỏ “Điều 4”, hòa giải dân tộc, xã hội dân sự…

Xin lưu ý: Cải cách đổi đời đất nước mang tầm vóc và nội dung quan trọng, bao quát toàn bộ đời sống mọi mặt của đất nước, làm nhiệm vụ thay đổi triệt để toàn bộ hệ thống chính trị – nhà nước của quốc gia hiện có. Nhưng không được phép để xảy ra tình huống xuất hiện khoảng trống quyền lực trong khi tiến hành cải cách. Vì lẽ cốt tử này, cải cách phải được một lực lượng chính trị có ảnh hưởng chi phối quốc gia thực hiện. So sánh tương quan các lực lượng chính trị – kinh tế – xã hội ở nước ta trong tình thế cấp bách hiện nay, một lực lượng chính trị đủ mạnh và có sẵn như thế chỉ có thể là ĐCSVN đã chuyển đổi thành đảng của dân tộc. Đây cũng là điều lý tưởng nhất có thể lúc này để tiến hành cải cách trong hòa bình theo tinh thần khép lại quá khứ và không hồi tố, vì thời gian và nguy cơ không chờ đợi!

Vậy chỉ còn con đường sống duy nhất: ĐCSVN như đang là phải lột bỏ ý thức hệ và tình trạng thoán quyền, chỉ giữ lại cho mình trách nhiệm ràng buộc với đất nước, tự thay đổi mình trước thành đảng của dân tộc với tinh thần “sống hay là chết!?”, để có phẩm chất và khả năng mới của sự giác ngộ Tổ quốc trên hết, để từ đó mới có thể đề xướng được cải cách, và vận động được cả nước đứng lên thực hiện.

Muốn thế, ĐCSVN như đang là phải làm được 2 việc:

  • (1)Phải nhận thức được đòi hỏi sống còn đưa quốc gia bước sang thời kỳ phát triển mới trong một thế giới đã hoàn toàn thay đổi là trách nhiệm ràng buộc của đảng; nếu ĐCSVN hôm nay từ chối không làm, chống lại, hoặc làm hỏng… đều sẽ đồng nghĩa với phạm trọng tội chống lại quốc gia, đảng không còn chính danh để tồn tại; nếu để xảy ra như thế, cái trước sau phải đến không thể tránh được sẽ là: Chế độ toàn trị sẽ dẫn tới “dân lật thuyền”, hoặc bị tha hóa làm cho sụp đổ, đất nước lâm vào đại họa, chôn vùi theo toàn bộ sự nghiệp của đảng;
  • (2)đảng phải quyết tâm thay đổi chính mình trước, phải tin vào nhân dân, và tự tin chính mình, quyết đi cùng với nhân dân mở ra trang sử mới đổi đời này của đất nước. Làm được như thế, ngoài cái tha hóa và tham nhũng thối nát ra, đảng không có gì để mất! Nắm mọi quyền lực trong tay, đảng đã dẫn dắt đất nước đi vào tình thế đau lòng và hiểm nghèo hôm nay, đảng phải có trách nhiệm ràng buộc tự lột xác mở lối ra cho đất nước! Đảng ra đời từ yêu nước, hy sinh cứu nước đã làm nên sự nghiệp của đảng. Giữ được truyền thống này và có nhân dân, đảng sẽ thực hiện được sứ mệnh lịch sử mới này.

Như thế, ĐCSVN như đang là cần tự thay đổi mình trước thành đảng của dân tộc – như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt cách đây 22 năm đã chính thức nêu ra với đảng (thư 09-08-1995). Đây là điều kiện tiên quyết tất yếu. Chỉ trên cơ sở đó, đảng mới có thể đề xướng, có khả năng và có chính danh để tiến hành cải cách, động viên được sự tham gia của toàn dân.

Con đường đảng đã thay đổi thành đảng của dân tộc để cùng với toàn dân tiến hành cải cách đổi đời đất nước, sẽ là con đường tất cả cùng thắng rất lớn, và không gì có thể ngăn cản được. Tất cả chỉ còn phụ thuộc duy nhất vào việc ĐCSVN như đang là dám vứt bỏ mọi tha hóa và tham nhũng thối nát của mình, dám chặn đứng mọi sự can thiệp vào nội bộ ta từ bên ngoài.

Làm được như thế, đảng sẽ tránh được mắc phải trọng tội phản dân phản nước trước bước ngoặt của lịch sử, trở thành đảng của dân, của nước và xác lập được cho mình con đường vì dân, vì nước trong giai đoạn phát triển mới của đất nước, kế thừa được truyền thống cách mạng vẻ vang cứu nước của các thế hệ đi trước.

Đảng cần nuôi cho mình khát vọng làm được như thế, vì còn gì đáng sống hơn cho một con người, cho một đảng viên và cho một đảng là trở thành người đề xướng và chung tay với cả dân tộc mở ra một thời kỳ phát triển mới của tổ quốc!? Đảng phải làm như thế để không phản bội các bậc tiền bối của mình!

ĐSVN như đang là quyết tự thay đổi mình trước để làm được như thế, có thể nói sự nghiệp cải cách có ý nghĩa sinh tử này của đất nước triển vọng thành công mười phần đã đạt được tới tám, chín phần! Làm được như thế, Việt Nam bước lên con đường phát triển mới trong thế giới mới hôm nay sẽ là lẽ tự nhiên, tất yếu, và bất khả kháng.

Vẫn cứ phải xin nhắc lại: Nếu đảng quyết không làm như thế, thậm chí chống lại làm như thế, hoặc sợ không dám làm như thế, sẽ có nghĩa đảng tự tay xóa bỏ toàn bộ sự nghiệp cách mạng của đảng và chống lại đất nước. Trong tình hình nghiêm trọng hiện nay, nếu bây giờ lãnh đạo đảng vẫn quyết như thế, thì nên tuyên bố công khai trước toàn dân, toàn thể các đảng viên phải bầy tỏ thái độ rõ ràng của mình, các tầng lớp nhân nên dân huy động trí tuệ của mình để quyết định. Cho đến nay đảng đã thực hiện nhiều biện pháp chống lại cải cách: Điều 4 Hiến pháp, 19 điều cấm, nghị quyết 244, NQ TƯ 4 (30-10-2016) với 27 “biểu hiện” phải chống (đặc biệt là nhóm 3 – biểu hiện tự diễn biến, tự chuyển hóa trong nội bộ)… Bây giờ đứng trước bước ngoặt của lịch sử đất nước, lãnh đạo đảng nhất thiết phải xem lại. Hôm nay phải lột xác cứu đảng để mở đường cải cách cứu nước còn hơn cả cứu hỏa! Bây giờ vẫn còn kịp!

Nội dung cải cách có thể phác họa một cách tóm lược như sau:

Thứ nhất: Mục đích cuối cùng và cũng là cao nhất cải cách chính trị ở nước ta hôm nay phải đạt được nên là: Từ hòa giải, đoàn kết và đồng thuận dân tộc quật khởi nên một quốc gia Việt Nam phát triển của toàn thể cộng đồng dân tộc Việt Nam chúng ta – đúng với tinh thần đã nêu từ Cách Mạng Tháng Tám: “Nước Việt Nam là của người Việt Nam!”, với các tiêu chí Dân chủ, Cộng hòa, Độc lập, Tự do, Hạnh phúc.

Thứ hai: Kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, xã hội dân sự là 3 trụ cột làm nên quốc gia vững bền, phải được xây dựng và phát triển từng bước thích hợp trong tổng lộ trình hình thành nên một nước Việt Nam phát triển, với các tiêu chí như đã nêu trong điểm thứ nhất.

Thứ ba: Thể chế chính trị cần phải xây dựng là một nhà nước pháp quyền dân chủ, có phân định rạch ròi các quyền lập pháp, quyền hành pháp và quyền tư pháp, hoạt động ràng buộc nhau và kiểm soát lẫn nhau trong khung khổ chung của một Hiến pháp mới; nhà nước này được xây dựng và hình thành trên những nguyên tắc của bầu cử dân chủ. Kinh tế thị trường và xã hội dân sự là 2 yếu tố căn bản tạo dựng nên nhà nước pháp quyền này, vì lẽ này nhà nước pháp quyền dân chủ tất yếu phải được xây dựng trên nền tảng của thể chế chính trị dân chủ đa nguyên, được thiết kế theo một hiến pháp mới đúng với tinh thần nhà nước do dân, của dân, vì dân. Đây phải là cái đích cuối cùng và cao nhất của toàn bộ quá trình cải cách chính trị lần này, được thực hiện dần từng bước dựa trên mọi thành quả kinh tế – chính trị – xã hội và tiến bộ của quốc gia đạt được trong suốt quá trình tiến hành cải cách này.

Học hỏi là động lực trí tuệ xuyên suốt quá trình này – vì thế tôi gọi đó là thể chế chính trị đa nguyên của học hỏi, của giác ngộ, của phát triển, bởi vì nó được xây dựng từng bước và thường xuyên nâng cao theo tiến trình của giác ngộ và phát triển; nó khác hẳn với đa nguyên của bầy đàn, vô minh và hỗn loạn. Nói đơn giản: Đó là lấy mở rộng tự do dân chủ tạo ra giác ngộ của trí tuệ và đồng thuận xã hội làm động lực cho việc tiến hành cải cách, để từng bước xây dựng nên một thể chế chính trị mới. Vì thế có thể nói: Cải cách chính trị lần này là tiến hành những cuộc vận động chính trị lớn và sâu rộng trong toàn xã hội như đã từng làm thời Cách Mạng Tháng Tám nhằm thay đổi sâu sắc toàn diện đời sống đất nước.

Thứ tư: Các quyền tự do, dân chủ của công dân, quyền sở hữu cá nhân, và các quyền con người phải được thể hiện đầy đủ và được bảo đảm trong Hiến pháp, đồng thời được phản ánh trong mọi bộ luật của quốc gia. Những quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp và lập hội, quyền biểu tình, quyền tự do báo chí phải được xem và thiết kế là những quyền trực tiếp bảo đảm việc thực hiện các quyền công dân và quyền con người, đồng thời những quyền này làm nhiệm vụ tạo nền móng cho sự hình thành và hoạt động của xã hội dân sự, mang lại động lực cho tiến hành cải cách. Quân đội, công an và các lực lượng chuyên chính khác là công cụ bảo vệ đất nước và giữ gìn an ninh quốc gia, được xây dựng và hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp và luật pháp quốc gia, chỉ trung thành với quốc gia, với nhân dân.

Thứ năm: Toàn bộ các đảng phái chính trị, các loại hình hiệp hội cùng các thành viên của nó chỉ được hoạt động trong khuôn khổ của xã hội dân sự, trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật – bao gồm cả luật/các luật về các đảng phái chính trị, hiệp, hội, các tổ chức dân sự khác… Tất đều bình đẳng trước pháp luật, tự túc về tài chính và không được sử dụng tiền thuế của dân.

Một khi những cá nhân của những tổ chức này thông qua bầu cứ dân chủ theo luật định được cử vào tham gia bộ máy nhà nước thì trở thành đại diện của các cử tri bầu cho họ, hoạt động theo Hiến pháp, chứ không đại diện cho các đảng phái hay các tổ chức chính trị xã hội xuất thân của họ. Khái niệm đảng cầm quyền chỉ thuần túy là tên gọi không hơn không kém cho đảng phái có nhiều thành viên (thường là chiếm đa số hoặc thông qua liên minh) tham gia chính quyền. Nghĩa là: Không có các đảng phái hay các tổ chức chính trị xã hội với tính chất là chính nó trong bộ máy và hệ thống pháp quyền của nhà nước, đây là đặc chưng cốt lõi “nhà nước do dân, của dân, vì dân”.

Trên đây chỉ là một gợi ý sơ bộ để tham khảo. Tôi tin rằng nếu lãnh đạo đảng huy động trí tuệ cả nước xây dựng chiến lược cải cách đưa đất nước đi vào thời kỳ phát triển mới, chắc chắn đất nước sẽ có được một chiến lược cải cách của toàn dân và nhất định thành công.

Tới đây tôi trân trọng đề nghị: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, với trách nhiệm là người giữ cương vị cao nhất trong đảng, yêu cầu Bộ Chính trị ra quyết định khép lại quá khứ, đoàn kết toàn Bộ Chính trị và toàn đảng, huy động toàn đảng và dựa vào trí tuệ của nhân dân cả nước quyết tiến hành cuộc cải cách chính trị không thể trì hoãn này. Đảng phải thay đổi thành đảng của dân tộc để có thể dấy lên cuộc cải cách của toàn dân cứu nước và đổi đời đất nước! Đây cũng là con đường cứu đảng thành đảng của dân tộc, mãi mãi đi với dân tộc. Thời gian không chờ đợi. Mọi thách thức trong/ngoài đang uy hiếp đất nước không biết chờ đợi!

Trước những thách thức nghiêm trọng của quốc gia, tôi cầu mong cả nước – đặc biệt là những đảng viên muốn cứu đảng để cứu nước – hãy lên tiếng về vận mệnh đất nước, cùng nhau làm tất cả mọi việc vì đất nước với sự giác ngộ cao nhất về cuộc cải cách phải tiến hành này!

Xin đọc tiếp 3 phục lục kèm theo

Phụ lục I

Về con đường cải cách đi qua ĐCSVN đã thay đổi trở thành đảng của dân tộc

Nguyễn Trung

Thực trạng hiện nay là:

  • Đảng như đang là ngày càng không có dân đi với mình và ngày càng bất cập do tha hóa và do nhiệm vụ đất nước đặt ra cho đảng ngày càng vượt tầm, khiến đảng ngày càng bị thách thức, càng phải trấn áp để giữ chế độ toàn trị;
  • trong xã hội dân sự hiện nay dân tình ngày càng bức xúc và không có đường lùi; dân hiện nay tuy chưa đủ sức lật thuyền xóa bỏ đảng, nhưng tình hình ngày càng đến gần tức nước vỡ bờ, cùng tắc biến;
  • tình hình từ hai, ba khóa đại hội nay cho thấy mâu thuẫn giữa một bên đảng một bên dân nói trên gây ra nhiều xung đột ngày càng lớn và quyết liệt, hoặc ngầm ngầm, hoặc bùng nổ công khai. Tình trạng bế tắc này tự nó đang hấp dẫn ngày càng mạnh mẽ những bi kịch tồi tệ nhất đến với đất nước, với mọi kết cục thê thảm có thể.

Trong những bi kịch có thể xảy ra này, bạo loạn lật đổ, hoặc chế độ tự sụp đổ là nguy hiểm nhất, sẽ có thể mang lại cho đất nước đau khổ và tổn thất lớn nhất. Bởi vì sự phá hủy này nếu xảy ra sẽ chỉ đem lại điêu tàn cho đất nước. Trong cái bầu không khí chiến tranh lạnh muốn ăn thịt người trên thế giới hiện nay, nhất là Việt Nam lại nằm ở vị trị địa đầu trong khu vực, sẽ không sao đoán trước được cái gì sẽ xảy ra cho nước ta tiếp theo sự phá hủy này! Điều chắc chắn: Quốc gia bạo loạn, nạn “đục nước béo cò” dù là cò “nội” hay cò “ngoại” sẽ tìm đến như kền kền tìm xác thối! Mong đừng ai mù quáng tưởng rằng đấy sẽ là “sự phá hủy sáng tạo” của Schumpeter! Chỉ cần xem ai là người khích cho nước ta phải rối ren hơn nữa, sẽ thấy ngay sự phá hủy này có thể mang lại cho đất nước những gì. Song giữ nguyên trạng chế độ toàn trị ngày càng ruỗng nát thế này, trước sau cũng tất yếu dẫn tới bạo loạn!

Hai năm khóa đại hội XII cho thấy: Mọi nỗ lực rất quyết liệt và chật vật nhằm cứu vãn tình hình cho đến nay của đảng và của chế độ toàn trị trong mọi lĩnh vực cuộc sống đất nước chỉ là “bịt lỗ hà, ra lỗ hổng”, hoặc là “giật gấu vá vai”. Hệ thống kinh tế và hệ thống chính trị – xã hội của đất nước dù có vắng bớt được đôi ba bộ mặt tham nhũng xấu xí; song chồng chéo, manh mún, ăn bám, tham nhũng, và mục ruỗng của hệ thống trước sau vẫn nguyên vẹn. Nghĩa là: (a) cỗ máy sản sinh ra mọi tội lỗi của chế độ toàn trị, và (b) hiện trạng nguy hiểm của đất nước đều còn nguyên vẹn, và tình hình mọi mặt đang ngày càng rối thêm. Đất nước đang èo uột tiếp để chịu bó tay làm mồi cho mọi ý đồ xấu xa phía trước. Trong khi đó thời gian và mọi thách thức trong / ngoài không biết chờ đợi. Khoanh tay bất lực ngồi yên, hay cứ loay hoay mãi ngứa đâu gãi đấy, cháy đâu chữa đấy như đang làm, đều đồng nghĩa với tự sát. Phải nhìn thẳng vào sự thật này để không lạc hướng trong lúc tìm lối ra cho đất nước: Lột xác cứu đảng để cải cách mở đường cứu nước – lẽ ra đây phải là nội dung duy nhất của Đại hội XII!

Chỉ có con đường sống: Đảng phải thay đổi chính mình thành đảng của dân tộc, còn dân quyết đi cùng với đảng đã thay đổi, để cùng sống, sống được, trên hết là để có thể cùng nhau thực hiện cải cách cứu mình và cứu nước, và mở ra cho đất nước thời kỳ phát triển mới.

Lý tưởng nhất, con đường này sẽ là: Bộ Chính trị huy động trí tuệ cả nước và trong Đảng, vận dụng những kinh nghiệm thành / bại trên con đường phát triển của chính nước ta và các nước khác trên thế giới xây dựng nên chiến lược cải cách của ta, sau đó làm cho chiến lược cải cách trở thành nghị quyết của toàn Đảng – bắt đầu là của Ban chấp hành Trung ương Đảng. Sau cùng là việc thay đổi đảng thành đảng của dân tộc và thực hiện cải cách trở thành nghị quyết của Đại hội Đảng toàn quốc.

Thực hiện nghị quyết đại hội, đảng – thông qua đảng viên và các tổ chức cơ sở của mình – làm nhiệm vụ hạt nhân lãnh đạo và đồng thời là lực lượng nòng cốt vận động nhân dân cả nước tiến hành cuộc cải cách này theo kế hoạch và các bước đã thiết kế được, với tổng lộ trình gồm 2 phần trước sau dưới đây:

  • (A)Đảng tiến hành thay đổi chính mình trước trở thành một đảng mới: đảng của dân tộc; sau đó
  • (B)Triển khai trong cả nước chiến lược cải cách của đảng mới.

Đại thể cải cách có thể chia thành 3 giai đoạn sau đây:

Giai đoạn I

Hoàn thành phần A của tổng lộ trình, làm xong việc chuyển đổi thành đảng mới với cương lĩnh mới, điều lệ mới, tiến hành tổ chức lai đảng theo tinh thần lấy xã hội dân sự làm môi trưởng rèn luyện, phấn đấu và hoạt động của đảng, với mục tiêu trở thành lực lượng chính trị mạnh nhất và có tính tiền phong chiến đấu cao trong xã hội dân sự. Đảng mới sẽ tiến hành mọi hoạt đông thực hiện các nhiệm vụ của mình theo tinh thần “Điều 4” của Hiến pháp hiện hành không còn tồn tại nữa trong thực tế (vì lúc này chưa có Hiến pháp mới). Có những điểm nổi bật sau đấy:

  1. Cương lĩnh mới của ĐCSVN đã chuyển hóa thành đảng yêu nước của dân tộc và dân chủ – nên lấy lại tên cũ là Đảng Lao động Việt Nam, gồm 3 phần chính (a)khẳng định mục tiêu xây dựng một nước Việt Nam phát triển theo con đường dân tộc và dân chủ, hòa nhập cộng đồng thế giới vì hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển, phấn đấu giành vị thế xứng đáng trong kinh tế thế giới toàn câu hóa ở giai đoạn hiên nay; (b)xây dựng một thể chế chính trị / nhà nước dân tộc và dân chủ của hòa giải và đoàn kết dân tộc dựa trên kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, xã hội dân sự, bảo đảm thực hiện quyền làm chủ đất nước của nhân dân; (c)chuyển đổi và xây dựng ĐCSVN hiện nay thành đảng yêu nước của dân tộc và dân chủ trên cơ sở gìn gữ và phát huy truyền thống dựng nước và giữ nước, sự nghiệp giành độc lập thống nhất, các giá trị của dân tộc và của văn minh nhân loại, nguyện phấn đấu đi tiên phong trong hàng ngũ dân tộc vì sự nghiệp xây dựng nước Việt Nam độc lập, thống nhất, hòa bình, dân chủ, giầu mạnh, công bằng, văn minh.
  2. Điều lệ đảng mới bảo đảm cho đảng viên và toàn đảng được tổ chức và xây dựng phù hợp tình hình và nhiệm vụ mới của đất nước, đòi hỏi đảng viên thông qua học tập nâng cao kiến thức và giác ngộ chính trị để có năng lực và phẩm chất lấy xã hội dân sự làm môi trường phấn đấu; gương mẫu mọi mặt để có thể trở thành hạt nhân lãnh đạo trong mọi hoạt động của xã hội dân sự, qua đó phát huy ý chí, nội lực và sự sáng tạo của mọi tầng lớp nhân dân thực hiện các nhiệm vụ cải cách đòi hỏi; khơi dậy mọi sáng kiến và phong trào của nhân dân trong xã hội dân sự, đi tiên phong xây dựng những phong trào vận động lớn của toàn quốc hoặc từng vùng miền, từng lĩnh vực để giải quyết những vấn đề trọng đại trong kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội; đẩy mạnh cải cách giáo dục, xây dựng nếp sống mới tôn trọng luật pháp và các quyền của công dân, quyền con người; tạo ra những chuyển biến mới mọi mặt của đất nước, thực hiện những kế hoạch phát triển, tạo công ăn việc làm mới, tăng cường khả năng cạnh tranh của sản phẩm Việt Nam, gìn giữ môi trường tự nhiên, tranh thủ đầu tư nước ngoài và hợp tác quốc tế. Xây dựng mới phù hợp với hiến pháp và pháp luật mới (sẽ phải có) những tiêu chuẩn của đảng viên và tổ chức đảng các cấp phù hợp với thể chế chính trị dân chủ pháp quyền và khả năng hoạt động của đảng / các tổ chức cơ sở đảng trong xã hội dân sự để trở thành lực lượng chính trị có khả năng đi tiên phong trong mọi tiến bộ của đất nước; lấy thúc đẩy những thành quả đạt được trong vận động xã hội dân sự thành những động lực bên cạnh những động lực kinh tế – chính trị – xã hội khác góp phần thúc đẩy sự phát triển và những tiến bộ mới của đất nước; cho ra khỏi đảng những đảng viên không muốn hoặc không đủ điều kiện là đảng viên của đảng mới, đẩy mạnh kết nạp đảng viên mới – trước hết là trong đối tượng thanh niên, học sinh, sinh viên, trí thức, doanh nhân giỏi.., nhằm mang lại cho đảng năng lực và sức sống mới, dứt khoát vứt bỏ chủ nghĩa lý lịch và chủ nghĩa thành phần và hậu duệ. Qua thực tiễn phấn đấu này rèn luyện đảng trở thành lực lượng chính trị nòng cốt và đội ngũ tiên phong của một nước Việt Nam mới: Đảng theo đuổi những giá trị của dân tộc và dân chủ, những tiến bộ mới của trí tuệ và văn minh nhân loại.

Xin đặc biệt lưu ý về đảng: Đối tượng vận động của đảng chính trị luôn luôn là nhân dân. Quan điểm đúng đắn này đã được nhấn mạnh: Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng (nói đúng hơn: Cách mạng là sự nghiệp của nhân dân). Trung thành với quan điểm này, đảng đã làm nên thắng lợi của 4 cuộc kháng chiến vỹ đại.

Ngày nay, cải cách là để xây dựng quốc gia độc lập có chủ quyền của thể chế chính trị pháp quyền dân chủ, trong đó nhân dân là chủ đất nước với tính cách là công dân trong xã hội dân sự. Vì thế trong cải cách đổi đời đất nước, Cương lĩnh và Điều lệ mới của đảng (đã thay đổi trở thành đảng của dân tộc) cần làm rõ nhiệm vụ của đảng và đảng viên là phải có phẩm chất, năng lực, xác định mục tiêu phấn đấu là lấy xây dựng và phát triển xã hội dân sự làm môi trường nuôi dưỡng và phát huy sự trưởng thành, quyền năng và sức mạnh của công dân, coi đây là mặt trận chính trị số một của đảng để thực hiện hòa giải, đoàn kết và phát huy sức mạnh toàn dân tộc cho nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ tổ quốc trong thế giới hôm nay. Đây là nhiệm vụ cơ bản hàng đầu của một đảng lãnh đạo trong thời kỳ phát triển mới của đất nước, khác hẳn với thời kỳ làm nhiệm vụ cách mạng giành độc lập và kháng chiến cứu nước! Đặc điểm mới này quyết định bản chất hoàn toàn mới của đảng, đồng thời đòi hỏi phải có đường lối mới và tổ chức mới của đảng mà cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã đề cập tới (thư 09-08-1995). Nhiệm vụ đổi mới ĐCSVN như đang là thành đảng của dân tộc trước hết là hiểu theo tinh thần này. Chủ động xây dựng và phát triển xã hội dân sự như thế là môi trường rèn luyện phẩm chất của tính chiến đấu và tính tiền phong của đảng, đồng thời là bí quyết để phấn đấu giành về cho đảng vai trò lãnh đạo trong thể chế chính trị dân chủ đa nguyên. Đây là những đòi hỏi rất cao về trí tuệ, bản lĩnh và các phẩm chất thuộc các phạm trù đạo đức và giá trị. Tất cả nói lên ĐCSVN như đang là phải thay đổi hoàn toàn về bản chất, đúng với quy luật: nhiệm vụ mới của đất nước đòi hỏi phải có đảng chất lượng mới, nếu không muốn bị loại bỏ. Có thể tổng kết: Trước 30-04-1975 là giai đoạn làm nhiệm vụ cách mạng để giành độc lập thống nhất, sau 30-04-1975 là làm nhiệm vụ phát triển để xây dựng và bảo vệ tổ quốc; vì không nhận thức được sự khác nhau của 2 nhiệm vụ chính trị là cách mạng phát triển như thế để thay đổi, nên 42 năm qua từ đảng lãnh đạo đảng đã biến chất thành đảng cai trị, không oan uổng!

  1. Ra Tuyên bố của ĐCSVN chuyển đổi thành đảng yêu nước của dân tộc và dân chủ (nên đổi tên là Đảng Lao Động Việt Nam – “ĐLĐVN”), tuyên bố trước quốc dân đồng bào và toàn thế giới quyết định đổi mới thành đảng yêu nước của dân tộc và dân chủ (“ĐLĐVN”), làm rõ đất nước đã hoàn thành một giai đoạn phát triển, ngày nay phải chuyển sang một giai đoạn mới để trở thành một nước phát triển trong một thế giới đã sang trang đi vào thời kỳ của một cục diện quốc tế mới. Khẳng định mục tiêu chiến lược của đảng mới là kế tục mọi thành tựu đất nước đã giành được đến nay để đưa đất nước lên con đường trở thành nước phát triển của một thể chế chính trị / nhà nước dân tộc và dân chủ dựa tên kinh tế thị trường – nhà nước pháp quyền – xã hội dân sự, nhằm xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, độc lập thống nhất, dân chủ và giầu mạnh; lấy hòa giải đoàn kết dân tộc và phát huy các giá trị truyền thống của dân tộc và của văn minh nhân loại làm động lực thực hiện mục tiêu trọng đại này; kêu gọi toàn dân nỗ lực chung vai sát cánh với đảng thực hiện, đảng nguyện trung thành với lợi ich của nhân dân và của đất nước, phấn đấu trở thành chỗ dựa tin cậy và là lực lượng nòng cốt của cả nước trong thực hiện cuôc cải cách đổi đời đất nước cũng như trên con đường đưa đất nước trở thành nước phát triển theo kịp tiến bộ của nhân loại.

Đảng ra tuyên bố trước toàn thế giới về quyết định thực hiện cuộc cải cách trọng đại này, khẳng định xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, độc lập thống nhất, dân chủ và giầu mạnh, vì hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển trong quan hệ với moi quốc gia và với các tổ chức quốc tế và khu vực; lấy phát huy hòa giải đoàn kết dân tộc, các giá trị của dân tộc, tự do, dân chủ, bảo vệ và phát huy các quyền con người và bảo vệ môi trường làm động lực xây dựng và bảo vệ đất nước. Việt Nam khẳng định theo đuổi đường lối đối ngoại độc lập tự chủ, tôn trọng luật pháp quốc tế, làm tròn trách nhiệm của thành viên Liên hiệp quốc; Việt Nam kêu gọi mọi quốc gia và mọi tổ chức quốc tế và khu vực chủ động góp phần mình gìn giữ hòa bình, bảo vệ tự do lưu thông hàng hải, và giải quyết hòa bình mọi tranh chấp có liên quan đến vấn đề chủ nguyền trên trong Biển Đông theo tinh thần UNCLOS 1982 và luật pháp quốc tế, cùng chung sức phát huy vai trò của ASEAN xây dựng Đông Nam Á thành khu vực của hòa bình, hợp tác và phát triển, qua đó góp phần vào hòa bình và sự thịnh vượng chung của thế giới. Trong trường hợp Việt Nam bị xâm lược, Việt Nam quyết tâm bảo vệ độc lập chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của mình, đồng thời giành cho mình quyền kêu gọi sự giúp đỡ của cộng đồng thế giới. Nói thì ngắn gọn như vậy, song nội dung là quyết xây dựng đối nội và theo đuổi một đường lối đối ngoại dấn thân, để tạo ra vị thế quốc gia mới cho đất nước.

Ngay sau khi ra 2 tuyên bố nói trên, trả lại tự do cho tất cả những người bị tù vì bất đồng chính kiến với chế độ chinh trị, khuyến khích và tạo mọi điều kiện cho họ đem hết sức mình tham gia cuộc cải cách vỹ đại của đất nước; đồng thời tiến hành cuộc vận động lớn trong cả nước thực hiện hòa giải và đoàn kết dân tộc, tạo ra sự đồng thuận của toàn dân tộc tiến hành thắng lợi cuộc cải cách đổi đời đất nước.

Trong giai đoạn I này, như một khởi động đầu tiên của toàn hệ thống chính trị – xã hội cả nước, đảng tiến hành ngay cuộc vận động lớn trong cả nước thực hiện tiết kiệm triệt để chi tiêu – trước hết gương mẫu cắt giảm mọi chi tiêu có thể cho đảng và trong đảng, để cứu nguy thâm hụt ngân sách quốc gia, dồn mọi nguồn lực cho yêu cầu phát triển của kinh tế. Qua cuộc vận động này xây dựng và hình thành một phong cách làm ăn trung thực, hiệu quả, tiết kiệm trong cả nước. Từ đó xây dựng những chuẩn mực đạo đức và chính trị đầu tiên của quốc gia cần xác lập cho toàn bộ sự nghiệp đưa đất nước trở thành nước phát triển. Tạo dựng được phong trào mở đầu nhưng rất quan trọng này, hy vọng những giá trị tốt đẹp sẽ được củng cố và có sức sống mới, đồng thời đất nước sẽ nảy nở những tinh hoa và trí tuệ mới. Đây có thể là cái đà đầu tiên vận động toàn bộ quá trình cải cách và xây dựng đất nước.

Tóm lại, giai đọạn I thực hiện xong nhiệm vụ đảng tự thay đổi và cải cách đảng trước về đường lối, về tổ chức và về phương thức hoạt động, để có khả năng xây dựng xong và triển khai chiến lược cải cách & phương thức / kế hoạch thực thi trong cả nước. Trên cơ sở tự cải cách chính mình trước như vậy, đảng chủ xướng và dẫn dắt cả nước thực hiện cuộc cải cách trọng đại này.

Ngay lập tức (nghĩa là trong khi chưa có Hiến pháp mới) đảng chuyển sang hoạt động theo phương thức của đảng cầm quyền trong một thể chế chính trị pháp quyền dân chủ (trước hết với tinh thần trên thực tế coi như không còn “Điều 4”), lấy xã hội dân sự làm địa bàn hoạt động chủ yếu, thực hiện những sửa đổi / cải cách bước đầu cần thiết hệ thống hành chính quốc gia để bảo đảm yêu cầu xúc tiến cải cách, duy trì đươc sự vận hành liên tục của mọi lĩnh vực trong cuộc sống trong suốt thời gian tiến hành cải cách, không để xảy ra khoảng trống quyền lực.

Giai đoạn II

  • Thực hiện tiếp những bước cải cách cụ thể đã đề ra trên cơ sở về cơ bản giữ bộ khung cũ của toàn bộ hệ thống hành chính sự nghiệp với những thay đổi cần thiết về tổ chức, cơ chế hoạt động, nhân sự, song song với thi hành những chính sách mới hoặc những quy định mới đúng với tinh thần và nội dung của cải cách. Đặc biệt chú trọng xây dựng và thực hiện ngay những luật cơ bản (có thể là những Luật tạm thời trước khi có Hiến pháp mới) về tự do báo chí, tự do thành lập hiệp hội, về quyền biểu tình, về quyền thể hiện ý chí của nhân dân, về quyền con người, bảo đảm thực hiện công khai minh bạch và trách nhiệm giải trình.., qua đó tạo ra động lực quyết định xúc tiến cải cách. Tất cả những hoạt động này dựa trên nền tảng nâng cao dân trí và tinh thần thượng tôn pháp luật, hòa giải và đoàn kết của nhân dân cũng như của hệ thống chính trị / nhà nước… Tất cả những bước đi mới này nhằm phát huy mọi động lực toàn xã hội thúc đẩy tiến trình cải cách diễn ra năng động và hiệu quả, giảm thiểu ở mức có thể nhất mọi xung đột hay tổn thất không đáng có, kết hợp với xây dựng và thực hiện nếp sống văn minh, gìn giữ và phát huy những giá trị đạo đức xã hội.
  • Xây dựng những chính sách và chủ trương thực hiện mới để thực hiện song song các nhiệm vụ phát triển kinh tế, giải quyết những nhiệm vụ chính trị / văn hóa / xã hội phải tiến hành, thực hiện những bước cải cách giáo dục ở giai đoạn này phù hợp với tiến trình của cải cách. Đây vừa là những nhiệm vụ phát triển cụ thể phải thực hiện song song với tiến trình cải cách, đồng thời tạo tiền đề tiến hành thay đổi / xây dựng các bộ luật mới.
  • Bàn hành dự thảo hiến pháp mới huy động toàn dân tham gia xây dựng.
  • Ban hành dự thảo và thông qua Luật về các đảng phái chính trị và các tổ chức đoàn thể xã hội để xây dựng thành bộ luật chính thức sau này làm cơ sở pháp lý cho hoạt động của mọi đảng phái chính trị và đoàn thể xã hội. Bộ Luật này bảo đảm các đàng phái chính trị và đoàn thể xã hội bình đẳng trước pháp luật, tự chủ về tài chính, không được sử dụng thuế và ngân sách của nhà nước, lấy xã hội dân sự làm môi trường phát triển và hoạt động của mình, đồng thời góp phần bảo đảm trong hệ thống chính trị / nhà nước và bộ máy vận hành của quốc gia chỉ có Hiến pháp và luật pháp quyết định tất cả.

Giai đoạn III

Thông qua Hiến pháp mới, đồng thời thực hiện tiếp mọi bước đi của cải cách trong giai đoạn này, xây dựng / hoàn thiện những luật pháp và thể chế kinh tế theo Hiến pháp và hệ thống pháp luật mới. Thành tựu phát triển kinh tế và sự ra đời của thể chế chính trị / nhà nước mới theo Hiến pháp mới là thước đo nội dung và quá trình tiến triển của cải cách ở giai đoạn này.

Nên tham khảo mô hình thế chế chính trị / nhà nước và bộ máy hành chính sự nghiệp của Singapore, Nhật và Hàn Quốc để vận dụng vào nước ta theo tinh thần của Tuyên ngôn Độc lập 02-09-1945, Hiến pháp 1946 và cách tổ chức quốc hội 1946, được bổ sung những nét cập nhật phù hợp với đòi hỏi của đất nước và bối cảnh quốc tế hiện tại. Nét đặc trưng chung của 3 mô hình này (Singapore, Nhật, Hàn Quốc) là tính tập trung để tạo ra khả năng quyết đoán cao, đồng thời bảo đảm được dân chủ, tính công khai minh bách và trách nhiệm giải trình.

Trên cơ sở những bước tiến mới nói trên, tiến hành xây dựng một thể chế chính trị / nhà nước đa nguyên, hình thành một số đảng chính trị mới theo Hiến pháp mới và Luật về đảng phái chính trị và các tổ chức xã hội dân sự như đã được thông qua ở giai đoạn II.

Nên xây dựng các lý lẽ thuyết phục, và được bảo đảm bằng bộ luật về các đảng phái chính trị và đoàn thể nói trên được thiết kế phù hợp, để hình thành thêm các đảng chính trị mới có thể tham chính thông qua Luật bầu cử dân chủ tự do và theo quy định của Hiến pháp.

Ở nước ta, hợp lý nhất có lẽ chỉ nên hình thành thêm 2 đảng tham chính mới như đã từng có trong thời đầu của nước VNDCCH – đó là đảng Dân Chủ và Đảng Xã hội – song phải là 2 đảng có thực quyền và bình đẳng trước pháp luật như mọi đảng khác theo Luật. Nếu có nhiều đảng nữa sẽ rối và không cần thiết. Hiến pháp và các bộ Luật liên quan cần được thiết kế sao cho bảo đảm nghiêm túc yêu cầu: thực hiện đa nguyên, nhưng bảo đảm không quá 3 đảng tham chính trong tranh cử và bầu cử; thủ lĩnh của đảng có đa số ghế lớn nhất trong Quốc hội sẽ là tổng thống với chức năng là người đại diện quốc gia cao nhất và có quyền lực cao nhất cả nước; thủ tướng là người trực tiếp điều hành nội các (chính phủ) do tổng thống bổ nhiệm và được quốc hội chấp thuận; với điều kiện của nước ta, nên thực hiện chế độ 1 viện duy nhất là quốc hội; tuy nhiên nên thực hiện chế độ bầu cử từng phần so le để bảo đảm sự hoạt động liên tục của quốc hội (không bị gián đoạn qua mỗi kỳ bầu cử). Tiến hành bầu cử thành lập hệ thống nhà nước theo Hiến pháp mới, nên mời sự giám sát quốc tế cuộc bầu cử để nâng cao uy tín của chính thể mới, đồng thời tranh thủ sự ủng hộ / hậu thuẫn của cộng đồng quốc tế.

Nên chuẩn bị sớm một chiến lược cải cách như trên để được thông qua sớm nhất có thể tại một đại hội đảng toàn quốc bất thường, sau đó triển khai thực hiện. Nhưng ngay sau khi Bộ Chính trị đã đi tới được quyết định phải tiến hành cải cách, Bộ Chính trị nên có ngay một tuyên bố trình bầy rõ quyết định chiến lược này, kêu gọi cả nước và toàn đảng đoàn kết và phát huy tinh thần yêu nước đem hết tâm huyết tham gia sự nghiệp cách bằng mọi hành động và việc làm thiết thực, dấy lên trong cả nước một hào khí mới, làm cho nhân dân và từng đảng viên ngay từ ngày đầu tiên cảm nhận được sự nghiệp cải cách này là trách nhiệm của chính mình, chủ động làm mọi việc có thể góp phần tham gia của mình.

Trong quá trình chuẩn bị Đại hội XII tôi đã kiến nghị thành lập nhóm ad hoc gồm các đồng chí Bùi Quang Vinh, Vũ Đức Đam và Phạm Bình Minh giúp đảng xây dựng nội dung Đại hội theo hướng xúc tiến cải cách nói trên. Nay tôi xin đề nghị một lần nữa: Bộ Chính trị nên quyết định lập sớm một nhóm như thế giúp đảng bắt tay ngay vào việc chuẩn bị và xây dựng chiến lược cải cách.

Trên đây chỉ là những gợi ý thô sơ ban đầu để tham khảo.

_____

Phụ lục II

Về chủ nghĩa Mác – Lênin

Nguyễn Trung

Muốn tiến hành cải cách chính trị, đảng phải chủ động loại bỏ “chủ nghĩa Mác – Lênin” và ý thức hệ đi kèm. Bởi các lẽ:

  1. Đảng phải từ bỏ ý thức hệ lỗi thời để thay đổi chính mình thành đảng yêu nước của dân tộc và dân chủ.
  2. Giai đoạn phát triển mới của đất nước đòi hỏi đảng phải có một thế giới quan mới xác lập được con đường phát triển theo các giá trị của dân tộc và dân chủ, giành được vị thế quốc gia mới trong thế giới hôm nay.
  3. Chứng minh trước nhân dân và tranh thủ được lòng tin của nhân dân là đảng đã trở thành một đảng mới của dân tộc và dân chủ mà sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước trong thế giới hôm nay đòi hỏi.

Nên có những công trình nghiên cứu khoa học và nghiêm túc giải quyết thấu đáo, thuyết phục nhiệm vụ khó khăn này để giải phóng tư duy theo tinh thần loại bỏ những cái sai và lỗi thời, gìn giữ những giá trị đúng đắn, hướng về những giá trị mới mà thực tế khách quan của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước đòi hỏi.

Trong khuôn khổ tâm sự và trao đổi, chỉ xin nêu ra một số suy nghĩ ban đầu dưới đây.

Trước hết xin nói ngay: Cả Mác và Lênin đều không sáng lập ra chủ nghĩa này – nó không tồn tại.

Chính bản thân Mác – và cả Ăng-ghen – đều cho tác phẩm trí tuệ của mình là lý luận mang tính giải thích và thúc đẩy sự phát triển của cuộc sống. Mác và Ăngghen suốt cuộc đời mình đã nhiều lần tiếp tục điều chỉnh những chỗ sai, có nhiều sửa đổi quan trọng, bám vào thực tiễn và sự vận động của lịch sử để tiếp tục phát triển lý luận của mình. Tới nay đã có thể lọc ra khoảng 9 – 10 lần Mác và Ăngghen đã có những thay đổi như thế. Cả Mác và Ăngghen đều coi lý luận của mình là mở, đòi hỏi vận dụng sáng tạo bám sát cuộc sống chứ không giáo điều, không bao giờ coi nó là học thuyết hay chủ nghĩa mang tính khuôn sáo, áp đặt.

Còn Lênin cũng chưa từng đưa lý luận Mác lên thành một thứ chủ nghĩa, cũng chưa hình thành được chủ nghĩa riêng của Lênin, vì bản thân Lênin còn đang viết NEP (the New Economy Policy – Chính sách kinh tế mới, 1924) dở dang thì qua đời. Trước khi soạn thảo NEP, điều bổ xung của Lênin vào học thuyết Mác là quan điểm “chuyên chính vô sản”. Song trong quá trình viết NEP chính Lênin không nhắc tới hoặc đã thay đổi quan điểm này. Thực tế cũng đã chứng minh CCVS là sai lầm.

CNML như được nói tới, được hiểu và dạy, được thực hành trong ĐCSVN và ở nước ta cho đến hôm nay được lấy ra từ các phiên bản “Liên Xô” và “Trung Quốc” (nghĩa là không phải từ gốc), có đôi chút biến báo vì lý do phiên dịch hoặc vì theo cách hiểu của Việt Nam, vừa có nhiều cái sai so với những điều Mác viết ra, vừa đã tự chứng minh là sai trong thực tiễn Việt Nam 42 năm nay.

Sự thật là CNML được các lãnh tụ của phong trào cộng sản (Stalin, khoảng năm 1927, một số nhân vật khác…) chắt lọc chủ yếu từ Tuyên ngôn Cộng sản, rồi dựng lên thành một chủ nghĩa, một học thuyết nhằm xác lập vai trò độc tôn lãnh đạo cách mạng (trước hết lúc đó là của Liên Xô) và sự tồn tại của ĐCS với tính cách là một đảng độc tôn như thế, và để chi phối mọi tư duy và hành động của toàn xã hội theo quan điểm của ĐCS. Nội dung cốt lõi là xóa bỏ tư hữu tư liệu sản xuất, thiết lập chuyên chính vô sản, coi đấu tranh giai cấp là động lực của phát triển.

Ngoài ý nghĩa là một cẩm nang của cách mạng xã hội chủ nghĩa, CNML như vậy có thể được xem như sự khẳng định vai trò lãnh đạo tư duy của LX (và phần nào cả tôn sùng cá nhân Stalin, sau này Khru-sốp đã bác bỏ, nhưng ở ta lại phê phán Khru-sốp là xét lại) trong phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.

Mác viết Tuyên ngôn Cộng sản năm 30 tuổi (1848), và hầu như đây là tác phẩm duy nhất Mác đề cập đến chủ nghĩa cộng sản một cách đầy đủ nhất với tính cách là một hình thái xã hội mới tất yếu sau chủ nghĩa tư bản. Song trong toàn bộ cuộc đời còn lại sau đó, Mác hầu như bỏ không theo cách tiếp cận như vậy nữa, mà đi sâu vào bản chất sự vận động và phát triển của chủ nghĩa tư bản đương thời. Dù không kiên định, song đã có lúc Mác thừa nhận không thể làm thầy bói cho lịch sử như các dự báo của mình, cho rằng lịch sử chỉ chấp nhận may đo, chứ không thể ốp may sẵn (Việt Phương). Mác đã hoàn thành “Tư bản” tập I, sau đó Ăngghen từ những phần việc dở dang của Mác hoàn thành tiếp “Tư bản” II và III, trong đó hầu như không nói tới chủ nghĩa cộng sản nữa. Đáng chú ý là: sau này Mác, song rõ nhất là Ăngghen nhân dịp 25 năm TNCS, đều coi TNCS chỉ có giá trị lịch sử, cuộc sống hoàn toàn không diễn ra như đã viết trong TNCS. Một số quan điểm quan trọng khác của Marx về đấu tranh giai cấp, về quy luật bóc lột giá trị thặng dư, về quy luật tiến hóa của lịch sử… cũng cho thấy nhiều chỗ không đúng và càng không theo kịp cuộc sống ngày nay… Trong khi đó những phân tích của Marx về chủ nghĩa tư bản cho đến hôm nay vẫn có nhiều giá trị thời sự[1].

Một vấn đề vô cùng hệ trọng liên quan đến vấn đề đang bàn: Từ 6 – 7 thập kỷ nay nhiều công trình nghiên cứu khoa học và nhiều học giả có uy tín trên thế giới đánh giá thống nhất: chế độ của Hítle, Stalin và Mao có 3 đặc điểm giống nhau:

  • (1)thực hiện chủ nghĩa tư bản nhà nước – dù tên gọi của nó là gì,
  • (2)tẩy não (chỉnh huấn, học tập, cải tạo…) để mọi người phải trung thành với chế độ,
  • (3)biến con người thành công cụ với đòi hỏi phải phục vụ tuyệt đối chế độ (thông qua hiến pháp, luật pháp, chính sách…).

Chủ nghĩa xã hội quốc gia của Hítle (Đức quốc xã) muốn dựng lên một đế chế của giống ngưới Aryan thượng đẳng, song hiện thân của nó là chủ nghĩa phát-xít Đức, và nó là thủ phạm số 1 gây ra chiến tranh thế giới II.

Chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô lúc đầu là cái nôi và là thành trì của cách mạng vô sản thế giới, song tha hóa dần hướng về một đế chế trong quan hệ giữa Nga và các nước trong Liên bang xô viết, cũng như giữa Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu với nhiều rạn nứt, để cuối cùng là tan vỡ.

Ngay từ lúc quy mô nền kinh tế Trung Quốc còn đứng rất xa ngoài tốp 50 nước đứng đầu thế giới, chủ nghĩa xã hội/chủ nghĩa cộng sản của Mao với quan điểm “gió Đông thổi bạt gió Tây” đã mang màu sắc bá quyền. (Trung Quốc không theo CNML vì chống Liên xô, mà chỉ một thời nêu là “chủ nghĩa Mác”).

Cả 3 chế độ toàn trị nói trên đều có những thảm sát đẫm máu lịch sử sẽ không thể quên, những tội ác hủy hoại đến tận cùng quyền con người.

Trong khi đó những khát vọng thể hiện đặc trưng hay thuộc tính của chủ nghĩa xã hội hiện thực hôm nay xuất phát từ những khát vọng xa xưa của loài người, sớm nhất là từ thời Plato và Aristotle thuộc nền văn minh Hy Lạp. Rồi những giá trị này trở thành những quan điểm chính trị rõ rệt ở thế kỷ thứ 16, nổi bật là Thomas More (The Utopia), và ngày nay vẫn là hoài bão của loài người về các giá trị của tự do, hạnh phúc…

Chủ nghĩa xã hội hiện thực – có thể nói như vậy – hôm nay được thấy trước hết ở các nước Bắc Âu, thuộc phong trào dân chủ xã hội – nghĩa là hoàn toàn không phải là sản phẩm của CNML. Tiền thân của phong trào dân chủ xã hội ngày nay là Quốc tế II mà Marx và Engels lúc sinh thời đã phê phán rất quyết liệt, cho là cải lương và thủ tiêu đấu tranh giai cấp. Song sang thế kỷ 21 phong trào dân chủ xã hội trên thế giới cũng đang đi vào thời kỳ thoái trào, xã hội loài người đứng trước nhiều vấn đề mới truyền thống và phi truyền thống, những bất công mới, những đòi hỏi mới trong quá trình toàn cầu hóa ngày nay; đồng thời – như 2 mặt của một đồng xu, cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 cũng đặt ra nhiều thách thức mới…

Vậy CNML với tính cách là nền tảng lý luận của những gì được gọi là xã hội chủ nghĩa hay định hướng XHCN được giảng dạy và thực hiện ở nước ta thực chất là gì? Lãnh đạo đảng đang đòi hỏi phải bảo vệ, phải trung thành với CNML nào, nó là những nội dung cụ thể gì? Nó có thể soi sáng con đường nào cho đảng, dẫn đất nước đi tới đâu?.. Mọi câu trả lời tìm được trong cuộc sống đều dẫn tới kết luận: Đó là một tập hợp lý luận đầy khiên cưỡng, duy ý chí và mâu thuẫn, xong lại có nhiệm vụ xác lập và biện minh cho vai trò độc tôn của ĐCS, là nền tảng lý luận, là lá cờ giương lên để gò đất nước vào sự lãnh đạo của đảng, v v.., đồng thời là nguồn gốc và mầm mống của chế độ toàn trị ở nước ta hôm nay.

Đáng lưu ý là nội dung của CNML về xây dựng CNXH được xác định tập trung trong Tuyên bố Mạc-tư-khoa 1957 của các ĐCS và CN quốc tế đã có nhiều điểm khiên cưỡng trái hẳn với lý luận của Mác[2]. Cho đến nay chưa một lần nào và bất kỳ ở đâu có thể thực hiện được nội dung xây dựng chủ nghĩa xã hội như đã ghi trong tuyên bố Mạc-tư-khoa. Đơn giản vì những điều đã được xác định này không hiện thực, duy ý chí, nên thất bại[3]. Vì lẽ này các nước XHCN Liên Xô – Đông Âu cũ sụp đổ. Cũng vì lẽ này Việt Nam đã phải tiến hành đổi mới 1986, và hiện nay đang bâng khuâng không biết đến hết thế kỷ này sẽ có CNXH hay không?!.

Bi kịch kép của lý luận Mác là ngoài sự sụp đổ của các nước LXĐÂ cũ, đến nay cũng chưa có một cuộc cách mạng nào thắng lợi đã xảy ra theo lý luận của Mác. Trước khi mất 2 năm, Mác đọc cho con rể mình viết góp ý với đường lối của Đảng công nhân Pháp: cách mạng có thể giành thắng lợi bằng con đường hòa bình, nghĩa là không phải bạo lực, cụ thể là thông qua bầu cử; 1895 Ăngghen cũng góp ý như vậy với Đảng Công nhân Đức, song Lênin không biết những điều này… Sau khi Mác mất, Ăngghen tập hợp tiếp các tác phẩm của Mác và đã có lúc thô thiển hóa những ý tưởng của Mác thành “chủ nghĩa”… (Việt Phương và một số học giả nước ngoài khác). Việt Phương còn dẫn ra những chỗ sai khác của Mác trong kinh tế chính trị học. Đúng là dù vĩ đại đến mấy, con người bao giờ cũng vẫn là nhân vô thập toàn: Mác là một trong những triết gia và nhà tư tưởng có ảnh hưởng sâu rộng nhất – tích cực cũng như tiêu cực – đối với nhân loại trong thế kỷ 20.

Có một điều cần suy nghĩ: Nếu đồng nhất (1) tư tưởng – lý luận Mác và (2) phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, và (3)chủ nghĩa cộng sản diễn ra dưới dạng các chế độ toàn trị ở tất cả các nước xã hội chủ nghĩa làm một, e rằng sẽ không đúng. Dù tác động qua lại với nhau sâu sắc thế nào, song đây vẫn là 3 thực thể khác nhau. Nên có nghiên cứu khách quan giải đáp thỏa đáng. Với cách đặt vấn đề như vậy, tôi cho rằng:

  • Phong trào cộng sản và công nhân quốc tế là một cuộc đấu tranh cách mạng, là một phản ứng tất yếu và rất đáng trân trọng của nhân loại trước thực tế phát triển đẫm máu và mồ hôi người lao động trong chủ nghĩa tư bản cho đến những thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 20, chính phong trào đấu tranh cách mạng này đã góp phần quan trọng làm nên những tiến bộ xã hội của nhân loại trong thế giới hôm nay.
  • CNTB nói chung hay là các nước tư bản – cũng có lúc với những đối tượng nào đó ngôn ngữ ta gọi là các nước đế quốc – một phần do đòi hỏi tự thân, một phần do tác động của các trào lưu tiến bộ, trong đó có phong trào cộng sản và công nhân quốc tế – đã có rất nhiều điều chỉnh, nhất là kể từ sau chiến tranh thế giới II đến nay, trên thực tế đã và đang dẫn đầu thế giới trong thực hiện một số giá trị quan trọng.
  • Chủ nghĩa cộng sản như đã xuất hiện ở tất cả các nước XHCN thuở ban đầu là kim chỉ nam của phát triển, và sau đó một mặt do duy tâm và duy ý chí, mặt khác do tha hóa, dần dần biến thành chế độ toàn trị. Nhìn chung, đó chính là sự diễn biến của một quá trình tha hóa.
  • Khi quyền lực của chế độ toàn trị là tuyệt đối với nhiều tội ác đẫm máu, CNML ở tất cả các nước XHCN chỉ còn lại là cái tên (cái bình phong) tuyệt đối, đã dẫn tới sự sụp đổ ở các nước LXĐA, và hiện vẫn đang tiếp diễn ở các nước gọi là XHCN còn lại.
  • Chủ nghĩa cộng sản của phong trào cánh tả bắt đầu từ thời Mao-ít rộ lên một thời ở một số nước đang phát triển song cũng tàn lụi rất nhanh, để lại dĩ vãng đau buồn ở những nơi nó xuất hiện. Phong trào này không có mối liên quan nào đó với CNML với nghĩa đang được hiểu.
  • CNML lúc đầu được hiểu và vận dụng như một học thuyết cách mạng dẫn dắt sự phát triển của nước ta – dưới dạng xây dựng chủ nghĩa xã hội, rất tả khuynh, song dần dần bị quyền lực biến tướng thành ý thức hệ bảo vệ chế độ toàn trị. Quyền lực càng được củng cố bao nhiêu thì CNML càng bị tước bỏ về nội dung bấy nhiêu. Hôm nay chỉ còn lại chức năng là cái mộc và cái khiên của chế độ toàn trị.
  • Tất cả những thứ nêu trên đều không phải là hiện thân của lý luận Mác.
  • Vân… vân…

Nhân kỷ niêm 100 năm Tuyên ngôn Cộng sản, hội thảo quốc tế ở Paris đánh giá: Trong toàn bộ tác phẩm của Mác, kể cả trong các thư riêng, đỉnh cao của tư tưởng Mác thể hiện trong quan điểm được nói ra rành rọt, nguyên văn là “Sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện phát triển tự do của mọi người!” – một lần duy nhất được viết ra trong Tuyên Ngôn Cộng Sản. Nhưng tư tưởng này không hề được thực hiện trong bất kỳ một nhà nước cộng sản nào cho đến nay, thậm chí bị vứt bỏ hoàn toàn! (Xem bản ghi của Việt Phương).

Hơn nữa, trên đời này ngoài kinh thánh được các tín đồ của mình phong tặng sự vĩnh cửu, không có lý luận khoa học nào là vạn năng, bất di bất dịch và trường tồn – trong lĩnh vực khoa học xã hội càng không, vì con người luôn luôn hướng về sự giải phóng chính mình; mọi thứ “chủ nghĩa” đều phải áp đặt tư duy của chính nó. Chỉ có các giá trị mà con người xây dựng nên được trong quá trình phát triển của chính mình là trường tồn. Song các giá trị này cũng phải thường xuyên phát triển theo sự vận động của thời gian, thời đại…

Đến đây có thể kết luận:

  • CNML như đang được hiểu và vận dụng ở nước ta là tam sao thất bản (từ Liên xô, Trung Quốc), lại được tuyên giáo ta qua các thời kỳ “chế biến thêm” và “chốt lại”… Một thứ CNML như thế hầu như chỉ còn lại là một bình phong, một nhãn mác, hay là một căn cứ mơ hồ, chỉ để mang lại cái chính danh cho “định hướng xã hội chủ nghĩa” mà Đảng muốn ốp cho đất nước.
  • CNML như hiện nay ở nước ta chỉ còn làm được chức năng trang trí tư tưởng, một thứ bùa hộ mệnh, một kiểu ngọn cờ… để biện minh cho vai trò độc tôn và quyền lực của ĐCSVN hôm nay trong xã hội Việt Nam. Nói trung thành với CNML dịch ra đúng nghĩa là áp đặt sự thừa nhận trạng thái hoàn toàn bế tắc về lý luận của một đảng chính trị, và tính hư vô của lý tưởng mà đảng theo đuổi.

Tất cả chỉ với mục đích duy nhất: củng cố quyền lực của Đảng, loại bỏ phản kháng, trấn áp bất đồng.

Trong cuộc sống thực của đất nước ta hôm nay, ngoại trừ một số quan điểm sai lầm như chuyên chính vô sản, đấu tranh giai cấp, tập trung dân chủ.., rất khó tìm được bất kể một quyết định, hay hành động hoặc một kết quả thực tiễn nào của ĐCSVN hôm nay mang nội dung CNML như đã được xác định trong Tuyên bố Mạc-tư-khoa 1957 nói trên, hoặc theo chính các giáo lý giảng dạy. Đơn giản vì những thứ này đều không khả thi. Song lại ngụy biện là vận dụng sáng tạo vào nước ta! Thực tế này giải thích hiện tượng: Xây dựng CNXH ở nước ta do thất bại, nên từ vài thập kỷ nay buộc phải hạ thấp xuống thành “định hướng XHCN”. Tuy thế đến bây giờ vẫn không xác định rõ được ĐHXHCN là cái gì. Đơn giản vì “định hướng” như thế không có thực. Tất cả những gì tốt đẹp định làm và cố tìm cách gói ghém chúng vào khái niệm ĐHXHCN ở nước ta – ví dụ như công bằng, dân chủ, văn minh, phúc lợi xã hội, chống bóc lột, trách nhiệm của nhà nước… – trên thực tế chỉ là những bánh vẽ, hoặc giả có điểm nào cố sức làm (ví dụ trong y tế, trong giáo dục, trong thực hiện qua loa một số quyền tự do dân chủ nào đó…) kết quả nếu đạt được thường ở mức độ rất thấp và kém rất xa tất cả các nước cùng ở mức thu nhập trung bình (thấp) như nước ta, kém hẳn các nước phát triển.

Sự thật là nước ta hiện nay bị xếp vào nhóm “top” các quốc gia có chế độ chính trị mất tự do dân chủ, vi phạm nhân quyền và bất công nhất trên thế giới. Cho nên càng bàn mãi về ĐHXHCN càng bí. Vì vậy tuyên giáo của Đảng đã “chốt” lại hộ để khỏi phân vân mãi chưa ra: Cốt lõi của “định hướng XHCN” là bảo đảm vai trò lãnh đạo của Đảng, giữ vững kinh tế nhà nước là chủ đạo! Song oái oăm thay chính cái được “chốt” lại này lại là nguồn gốc của chủ nghĩa tư bản thân hữu và tư bản hoang dã đạt tới đỉnh cao ở nước ta 10 năm qua, bây giờ Đảng phải kêu gọi chống. Trong khi đó Nghị quyết Trung ương 5 khóa XII lại quy kết mầm mống của chủ nghĩa tư bản thân hữu ở nước ta là kinh tế tư nhân! Phi lý đến thế là cùng. Song chính cái “chốt” lại này khiến nước ta xin mãi hàng chục năm nay sự công nhận là “kinh tế thị trường” mà vẫn không được!

Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi giải phóng tư duy khỏi sự kìm kẹp của ý thức hệ, để mở mang trí tuệ phấn đấu cho những giá trị đã được văn minh của nhân loại xác lập.

_____

Phụ lục III

Về ĐCS Trung Quốc và ĐCS Việt Nam

Nguyễn Trung

Một trong những cái lầm chết người từ Thành Đô đến nay là ta bị «16 chữ và 4 tốt» mê hoặc, cứ tưởng ta giống Trung Quốc, nên có thể đi với nhau, dựa vào nhau, học nhau, cùng đi lên chủ nghĩa xã hội.., mà quên mất ta không hề, không bao giờ, và không thể giống Trung Quốc về bất kỳ phương diện nào, nhất là quên khuấy đi mất trước sau ta chỉ là cái đích của Trụng Quốc!

Xin nhắc lại :

ĐCSVN không bao giờ giống ĐCSTQ, nên không thể và không được làm theo TQ! Đừng bao giờ quên điều chết người này!

Hữu nghị, hợp tác… vân vân… là những chuyện hoàn toàn khác và chỉ thuộc lĩnh vực đối ngoại.

Sự thật đơn giản thế này:

– Trung Quốc của một đế chế hồi sinh luôn luôn cần một đảng độc tài toàn trị cực mạnh để giữ cho Trung Quốc khỏi tan rã thành những nước nhỏ, và để tạo lực chiếm ngôi bá chủ trên thế giới. Mao Trạch Đông đã nhiều lần khẳng định công khai: ĐCSTQ là vô thiên vô pháp, trời cũng không so được! Cứ nhìn những gì đẫm máu đã xảy ra ở TQ và những hành vi của TQ trên thế giới từ thời Mao cho đến hôm nay, sẽ thấy quan điểm «vô thiên, vô pháp, mục tiêu biện minh cho biện pháp» của Mao là xuyên xuốt toàn bộ hệ thống chính trị Trung Quốc về đối nội cũng như đối ngoại.

– Nhưng Việt Nam là một láng giềng sát nách lại cần một đảng cầm quyền xây dựng cho quốc gia mình một thể chế chính trị dân chủ lành mạnh, để phát huy hết mức sức mạnh dân tộc và tranh thủ dược cả thế giới hậu thuẫn, qua đó mới có thể tồn tại và trở thành một láng giềng được tôn trong của Trung Quốc! Việt Nam không làm được như thế thì chắc chắn sẽ chỉ là cái đích TQ đã bỏ túi.

Hiển nhiên như ban ngày: Xem vậy nhiệm vụ chính trị đối với quốc gia của 2 đảng Trung Quốc và Việt Nam đối nghịch nhau như giữa đen và trắng vậy. Đừng giây phút nào mơ hồ điều này! Đừng để cho lăng kính ý thức hệ nhìn lệch sự thật này.

Cho nên “16 chữ và 4 tốt” chỉ là ngoại giao Trung Quốc đưa ra mà thôi, phải luôn luôn đối chiếu giữa nói và làm như thế nào. Rất tiếc rẳng “16 chữ và 4 tốt” khi ra đời Trung Quốc lúc ấy mới chỉ làm xong việc chiếm các đảo của ta, hôm nay làm xong việc hình thành một hệ thống căn cứ quân sự trên các đảo này.

Nếu ĐCSVN hôm nay nghĩ mình giống Trung Quốc, chọn nhiệm vụ chính trị của mình là học và làm theo Trung Quốc, làm giống Trung Quốc.., thì vô lý quá. Ví dụ, Trung Quốc làm Thiên An Môn, chẳng lẽ ta cũng làm Thiên An Môn? Trung Quốc khủng bố Lưu Hiểu Ba, ta cũng phải bắt chước? Lại còn học Trung Quốc nhiều thứ chính trị khác, nhờ Trung Quốc đào tạo cán bộ, lại cả cán bộ cao cấp nữa… Làm như thế sẽ chỉ hàm nghĩa là làm cho nước mình sớm trở thành cái đích đạt được của Trung Quốc mà thôi!

Cho phép tôi nói bỗ bã thế này:

  • Đảng của Trung Quốc cần bạo quyền để giữ bá quyền trong nước và đối với thế giới, nhiệm vụ chính trị đối với quốc gia của nó là thế.
  • Đảng của Việt Nam cần dân chủ phát huy nội lực của nhân dân và giành được vị thế tranh thủ được hậu thuẫn của cả thế giới để làm cho nước mạnh có thể sống được bên cạnh Trung Quốc.

Nghĩa là mỗi đảng này có nhiệm vụ chính trị đối với quốc gia của nó khác nhau như giữa đêm và ngày, giữa nước và lửa vậy!

Nếu đảng của Việt Nam cũng bắt chước đảng Trung Quốc làm bạo quyền, thì giỏi lắm cũng chỉ có thể bạo quyền với chính nhân dân nước mình mà thôi. Nhưng làm như thế, sẽ giúp Trung Quốc bá quyền được nước mình sớm hơn! Nếu làm như thế, đảng của Việt nam sẽ là đảng gì? Dân có để cho đảng yên không? Đảng của Việt Nam có nên như thế không? Phải nghĩ lại!

Hai đảng này không giống nhau chút nào cả.

Nhất thiết phải tạo dựng được quan hệ hữu nghị và hợp tác lâu dài với Trung Quốc. Song nếu ta muốn đạt được điều này, nhất thiết phải có nhân cách, bản lĩnh và thực lực; còn nếu chỉ là kẻ dặt dẹo, là con nghiện, thì hữu nghị và hợp tác chỉ có thân phận kẻ ăn mày và chứ hầu mà thôi!

Nói đến hữu nghị và hợp tác với Trung Quốc là phải nói đến hữu nghị thật, hợp tác thật, trước sau phải làm bằng được. Có thể sẽ không phải quá lời: Không ai cần mối quan hệ hữu nghị láng giềng tốt với Trung Quốc bằng Việt Nam! Cũng chưa nước nào bỏ ra nhiều công sức như thế cho mục tiêu này. Song cũng chưa nước nào phải trả giá đắt như Việt Nam. Đấy là sự thật trần trụi.

Nếu hiện nay hữu nghị – hợp tác với Trung Quốc chưa được là thật, thì ta phải tìm cách tạo ra lực đứng trên đôi chân của ta, để khẳng định được là chính ta, nhờ đó để có thể làm cho hữu nghị và hợp tác với Trung Quốc trở nên thật.

Còn hữu nghị cửa miệng, hợp tác cửa miệng, sẽ chỉ là lừa nhau mà thôi. Nhìn lại, lừa nhau như thế, cho đến nay hầu như chỉ có ta bị lừa. Làm ngoại giao cả đời, tôi chưa thấy ta lừa nổi Trung Quốc một lần nào, vì nước này lớn quá và xảo quyệt quá để có thể lừa. Vậy chỉ còn con đường tạo ra thực lực và bản lĩnh để có được hữu nghị thật, hợp tác thật với Trung Quốc thì mới sống được! Thứ này không xin được.

Hay là chọn con đường làm chư hầu!? Xin đừng quên lịch sử quan hệ Việt – Trung hơn một nghìn năm nay!

Không có con đường giả vờ nào khác mà đi cả.

Tất cả cho thấy chỉ còn cách phải đổi đời để sống thật!

Mất nước 80 năm vào tay thực dân Pháp, chỉ vì triều Nguyễn hồi ấy chưa nghĩ đến đổi đời để bước vào cái thế giới đã thay đổi mà sống. Bây giờ có lại được độc lập thống nhất, nhưng trong một thế giới lại thay đổi tiếp. Bài học rút ra từ 80 năm thuộc địa «phải đổi đời để sống» chẳng lẽ hôm nay vô nghĩa đối với ĐCSVN hay sao? Nguy cơ tái diễn cái quán tính lịch sử tệ hại của những thế kỷ đất nước ta đã sống trong cái bóng Trung Quốc chính là ở chỗ này!

Xin nhấn mạnh một lần nữa : Nhiệm vụ chính trị và trách nhiệm đối với quốc gia của ĐCSVN chẳng có một nét mảy may nào giống đảng của Trung Quốc – và đây chính là chỗ lãnh đạo ĐCSVN hôm nay mơ hồ nhất, mất cảnh giác nhất! Cứ nghĩ cùng là XHCN thì giống nhau và đi được với nhau! Với những thất bại nghiêm trọng cho đất nước và những hệ quả lâu dài đến hôm nay vẫn chưa tỉnh và chưa sao gỡ ra được!

Mong suy nghĩ kỹ điều này.

Xin nhắc lại tại đây lãnh đạo đảng thời hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm và xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc đã từng tổng kết: Mọi thắng lợi đạt được, trước hết là nhờ độc lập tự chủ trong tư duy và đường lối, mọi thất bại vấp phải là do mất độc lập tự chủ trong tư duy và rập khuôn Trung Quốc! Lãnh đạo hồi ấy đã kiểm điểm sâu sắc những bài học đau đớn như cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, chỉnh huấn, rèn cán chỉnh cơ, để cho ý thức hệ mao-it ảnh hưởng đến một số đường lối chính sách… Thậm chí hồi đó đã có người còn muốn nhập khẩu cả cách mạng văn hóa vào Việt Nam, nhưng đã bị bác bỏ quyết liệt… Bộ chính trị hồi đó luôn luôn nhắc nhở phải độc lập tự chủ trong tư duy và cảnh giác với mọi thâm nhập từ bên ngoài và giáo điều, quyết không để cho bên ngoài – dù là ai – can thiệp vào đường lối cách mạng của mình.

Nghị quyết 15 về đẩy mạnh kháng chiến cứu nước của ta và Nghị quyết 9 về đối ngoại là những vị dụ tiêu biểu về kiên định độc lập tự chủ trong tư duy chiến lược và trong hành động, quyết gạt bỏ mọi ảnh hưởng, tác động, áp lực từ bên ngoài, để thực hiện đến cùng mục tiêu chiến lược giành lại độc lập thống nhất đất nước.

Xin kể lại như vậy với các thế hệ lãnh đạo hôm nay để tham khảo.

Muốn hay không, Trung Quốc hôm nay đã trở thành vấn đề của cả thế giới. Thực tế khách quan này đối với Việt Nam còn nghiêm trọng hơn, sát phạt hơn nhiều. Nước ta không lựa chọn được thế giới, nên chỉ còn cách làm sao lựa chọn được vị thế quốc gia phải có để sống được trong thế giới này – trong đó có đòi hỏi không thể thiếu là phải xác lập bằng được quan hệ lâu dài láng giềng tốt với Trung Quốc, có được hữu nghị thật, hợp tác thật. Nhìn rõ và quyết nắm lấy bằng được cái đích này, mỗi người Việt chúng ta – và trước hết là đảng nắm quyền, sẽ biết được và xác định được con đường phải đi và phải làm gì. Trời đất không cho chúng ta thoát khỏi nhiệm vụ này, địa kinh tế và địa chính trị của thế giới hôm nay đặt lên vị trí địa đầu của nước ta số phận như vậy. Nên chi còn cách xác lập lòng tự trọng, thay đổi chính bản thân mình, để bắt tay thực hiện cái quy luật muôn đời : «Có lực mới vực được đạo!». Người Nhật, người Hàn Quốc, người Israel cho chúng ta nhiều bài học thành công của quốc gia họ xuất phát từ trân quý lòng tự trọng này. Xin cùng nhau suy nghĩ về điều này. Nước ta trước sau rất muốn, rất cần hữu nghị – hợp tác với Trung Quốc, nhưng phải gian khổ tìm cách tạo lập nên, thứ này không thể xin được.

Nói đất nước đã sang trang trong một thế giới đã sang trang, trước hết nên bắt đầu từ suy nghĩ như trên.

Hà Nội – Võng Thị, 20-09-2017

____

Phụ lục IV

VỀ SỰ HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN CỦA XÃ HỘI DÂN SỰ Ở VIỆT NAM

Phạm Khiêm Ích

Xã hội dân sự ở Việt Nam có quá trình hình thành và phát triển khá đặc biệt, gặp nhiều khó khăn, trắc trở, khi nở rộ, khi lụi tàn. Vai trò của nó đối với quá trình phát triển kinh tế – xã hội hiện nay rất mờ nhạt.

Xã hội dân sự (XHDS) đã hình thành cùng với sự hình thành nhà nước pháp quyền dân chủ, từ sau Cách mạng tháng Tám. Đây là điều được Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm. Ngay sau khi đọc Tuyên ngôn Độc lập, ngày 3/9/1945 trong phiên họp đầu tiên của Chính phủ, Chủ tịch Hồ Chí Minh nêu rõ việc tổ chức sớm Tổng tuyển cử, xây dựng một Hiến pháp dân chủ, đảm bảo cho nhân dân thực hiện quyền tự do dân chủ là một trong sáu nhiệm vụ cấp bách nhất. Ngay sau đó ngày 8/9/1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh số 14/SL mở cuộc Tổng tuyển cử để bầu Quốc hội.

Sau bốn tháng chuẩn bị trong những điều kiện vô cùng khó khăn, ngày 6/1/1946 cuộc Tổng tuyển cử đã được tiến hành trên phạm vi cả nước, trong một bầu không khí dân chủ thật sự. Trong bản báo cáo ngắn gọn trước Quốc hội tại kỳ họp thứ nhất ngày 2/3/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Trong cuộc toàn quốc đại hội đại biểu này, các đảng phái đều có đại biểu mà đại biểu không đảng phái cũng nhiều, đồng thời phụ nữ và đồng bào dân tộc thiểu số cũng đều có đại biểu. Vì thế cho nên các đại biểu trong Quốc hội này không phải đại diện cho một đảng phái nào mà là đại biểu cho toàn thể quân dân Việt Nam. Đó là một sự đoàn kết tỏ ra rằng lực lượng của toàn dân Việt Nam đã kết thành một khối”.

Một thành tựu có tính lịch sử mà Chủ tịch Hồ Chí Minh để lại là bản Hiến pháp đầu tiên của nuớc Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mà Nguời là Truởng Ban Dự thảo. Hiến pháp ấy xác định nhiệm vụ của dân tộc ta trong giai đoạn này là: “bảo toàn lãnh thổ, giành độc lập hoàn toàn và kiến thiết quốc gia trên nền tảng dân chủ”. Bản Hiến pháp dân chủ này ghi ngay trong trong Điều 1 : “Nuớc Việt Nam là một nuớc dân chủ cộng hòa. Tất cả quyền bính trong nuớc là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt giống nòi, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo”.

Đặc biệt Hiến pháp đầu tiên đã khẳng định những quyền cơ bản của công dân Việt Nam: Quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức hội họp, tự do tín nguỡng, tự do cu trú, đi lại trong nuớc và ra nuớc ngoài (Điều 10). Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, nhà ở, thư tín… (Điều 11). Quyền tư hữu tài sản được đảm bảo (Điều 12).

Những điều trên đây chứng tỏ rằng giữa XHDS với nhà nuớc pháp quyền và chế độ dân chủ có quan hệ mật thiết, bổ sung cho nhau. Không thể có cái này mà không có cái kia.

Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa không chỉ công nhận và tôn trọng những quyền cơ bản của công dân, mà còn tạo điều kiện cho mọi công dân thực thi những quyền ấy. Tôi muốn nói đến những Sắc lệnh và những Nghị định của Chính phủ tạo điều kiện cho công dân thực thi quyền tự do lập hội và tự do ngôn luận.

Ngày 22/4/1946 Chủ tịch Chính phủ Liên hiệp kháng chiến ký Sắc lệnh số 52 quy định việc lập hội. Sắc lệnh này, ngoài chữ ký của chủ tịch Hồ Chí Minh còn có chữ ký của Bộ trưởng Bộ Nội vụ Huỳnh Thúc Kháng, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Vũ Đình Hòe và Bộ trưởng Bộ Tài Chính Lê Văn Hiến. Lúc này chưa có Hiến pháp, Sắc lệnh này là hình thức pháp lý cao nhất. Sắc lệnh xác định: “Hội là một đoàn thể có tính cách vĩnh cửu gồm hai hoặc nhiều người giao ước hiệp lực mà hành động để đạt mục đích chung; mục đích ấy không phải là để chia lợi tức” (Điều l). Định nghĩa trên đây xác nhận “hội” không phải là tổ chức kinh tế để chia lợi tức, cũng không phải là cơ quan Nhà nước, đó chính là tổ chức XHDS. Sắc lệnh quy định: “Cấm không được lập những hội có mục đích và hoạt động làm đồi bại phong tục, hại đến trật tự chung, hoặc đến sự an toàn của quốc gia” (Điều 2).

Thủ tục thành lập hội rất đơn giản và dễ dàng. Người sáng lập hội phải đủ 21 tuổi, là người xưa nay không có can án thường phạm. Những người sáng lập ra hội phải làm Giấy khai, kèm theo hai bản Điều lệ gửi cho Uỷ ban hành chính Kỳ (tức là Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ), hoặc Bộ Nội vụ. 15 ngày sau khi nhận được Giấy khai và Điều lệ, Ủy ban hành chính Kỳ sẽ phải chuyển cả hồ sơ và phát biểu ý kiến lên Bộ Nội vụ. Bộ trưởng Bộ Nội vụ xét hồ sơ và nếu cho phép hội thành lập sẽ ký Nghị định cho phép. Sau hạn 45 ngày kể từ hôm phát biên lai, nếu Bộ Nội vụ không trả lời ngăn cấm hội thành lập và hoạt động, thì hội sẽ coi như được thành lập (Điều 3, Điều 4).

Nguyên tắc bắt buộc là phải tôn trọng sự tự nguyện của hội viên: “Không hội viên nào có thể bị cưỡng bách ở trong hội. Tuỳ ý hội viên muốn xin ra bao giờ cũng được, dù hội lập ra có thời hạn nhất định mặc lòng, miễn là hội viên xin ra hội đã thanh toán các trái khoán đối với hội và đã báo trước một tuần lễ” (Điều 7).

Chỉ 2 tuần sau khi công bố sắc lệnh, ngày 6/5/1946 Bộ trưởng Bộ Nội vụ Huỳnh Thúc Kháng đã ký Nghị định cho phép Nghiệp đoàn khách sạn Việt Nam được thành lập. Đó là hiệp hội sớm nhất được thành lập theo quy định của sắc lệnh số 52 ngày 22/4/1946. Từ đó đến cuối năm 1946, trong vòng 6 tháng có tới 65 hội được thành lập, tính trung bình cứ 3 ngày có thêm 1 hội mới. Các hội tiêu biểu là: hội Liên hiệp Quốc dân Việt Nam (Nghị định thành lập ngày 5/7/1946, về sau đổi tên thành Mặt trận Tổ quốc Việt Nam), đảng Xã hội Việt Nam (30/7/1946), Liên đoàn Công giáo Việt Nam (6/8/1946), Liên đoàn Lao động trí thức thành phổ Đà Nằng (26/8/1946), Hội Công chức Bình Định (11/10/1946), hội Cựu đệ tứ Cứu thế Ái hữu ở Hàm Nghi, Thuận Hóa (được tiếp tục hoạt động), hội Kiến thiện Kiến An ở Hải Phòng (11/10/1946), hội Việt Nam học xá Nhân viên Ái hữu ở Hà Nội (30/8/1946), hội Từ Liêm Văn học Ái hữu làng Phú Mỹ, huyện Từ Liêm (11/10/1946), hội Văn miếu văn học hiệp hội ở Hà Nội (3/7/1946), hội Phụ nữ ca vũ tương tế có trụ sở ở biệt thự Thanh Hà làng Thổ Quan, Ô Chợ Dừa, Hà Nội (3/7/1946), đoàn Nữ hướng đạo Việt Nam trụ sở ở Hà Nội (11/10/1946), hội Hợp thiện ở 125 Phùng Hưng, Hà Nội (5/6/1946 được phép tiếp tục hoạt động), hội Việt – Mỹ thân hữu (5/6/1946 được phép tiếp tục hoạt động).

Quả thật các hội rất đa dạng, từ các hiệp hội nghề nghiệp, các tổ chức quần chúng, các tổ chức tôn giáo, văn học nghệ thuật, các tổ chức chính trị, các NGO và phần lớn là các tổ chức Ái hữu. Đây chính là các tổ chức XHDS, hình thành ở rất nhiều tỉnh thành trong cả nước. Cần nhấn mạnh rằng Đảng Xã hội VIệt Nam được thành lập theo Sắc lệnh số 52 quy định việc thành lập Hội (đảng dân chủ Việt Nam được thành lập từ năm 1944, trước sắc lệnh số 52). Như vậy Đảng cũng chỉ là một thứ hội mà thôi, không phải là một thứ gì thần thánh hóa cả. Suốt trong 6 tháng chỉ có một trường hợp Bộ Nội vụ bác đơn xin thành lập hội của “Quốc gia thanh niên đoàn” ngày 23/5/1946. Bác đơn như vậy cũng có Nghị định đàng hoàng, công khai. Trong tình thế rất khó khăn hiểm nghèo phải có lòng tin tuyệt đối vào nhân dân thì Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa mới có thể mạnh dạn phát huy tinh thần dân chủ của mọi tầng lớp nhân dân như vậy.

Trong khi đó hơn 10 năm nay Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam không thông qua được Luật lập hội, nghe nói đã có đến bản dự thảo lần thứ 14! Chẳng lẽ lại sợ XHDS, sợ dân đến như vậy sao? Thật vô lý, thật đáng buồn!

Cùng với việc tạo hành lang pháp lý cho nhân dân thực hiện quyền tự do lập hội, Chính phủ đầu tiên cũng tạo mọi điều kiện thuận lợi để nhân dân thực hiện quyền tự do ngôn luận.

Ngay từ tháng 9 năm 1945 Chính phủ đã công bố thể lệ mới về việc cho phép xuất bản báo chí. Chỉ trong vòng 3 tháng cuối năm 1945, Bộ Nội vụ do ông Võ Nguyên Giáp làm Bộ trưởng đã ký hàng loạt Nghị định cho phép xuất bản 87 tờ báo (hầu hết là báo tư nhân), báo hàng ngày và hàng tuần bằng tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Hoa. Như vậy trung bình cứ một ngày lại có thêm một tờ báo mới.

Có thể kể ra một số tờ báo tiêu biểu:

– Nhật báo Tự do của ông Trần Khánh Dư xuất bản tại Hà Nội theo Nghị định của Bộ trưởng Bộ Nội vụ ngày 8/10/1945.

– Tuần báo Văn mới của ông Trương Tửu (8/10/1945), Việt Nam hồn của ông Lê Văn Trương. Báo Dân quyền của ông Lê Văn Thanh.

-Tuần báo Ý Dân của ông Nguyễn Quang Cận (12/10/1945), Tuần báo Nói thẳng của ông Đoàn Phú Tứ (7/12/1945). Nhật báo Nói thật của ông Trịnh Văn Hoàng tại Nam Định (7/12/1945). Tuần báo Văn Hóa của ông Từ Giấy. Tuần báo Bạn gái của bà Nguyễn Thị Lý. Tuần báo Tòa sen của ông Trịnh Giai Ngân. Tờ Đa Minh bán nguyệt san của Nhà chung Bùi Chu, Nam Định (24/11/1945). Đội Cấn tuần báo của ông Nguyễn Nhật Thăng tại Thái Nguyên (22/10/1945). Quyết chiến tuần báo của ông Dương Thế Châu tại Phủ Lý (22/10/1945). Tuần báo Bạn quê của ông Hoàng Tiến Lộc tại Hải Dương (24/10/1945). Báo Dân chủ nhật báo của ông Đỗ Trọng Giang tại Hải Phòng (24/10/1945). Việt Mỹ tạp chí của bán nguyệt san tại Hà Nội (31/10/1945). Hanoi Tribune báo hàng ngày bằng tiếng Việt, tiếng Anh và tiếng Pháp của ông E.de Pollak (17/11/1945). Tờ La République và The Republic của ông Nguyễn Đình Thi (28/9/1945). Tờ L’Entente báo hàng ngày của ông Jean Saumont. Báo Nam Hoa báo hàng ngày bằng tiếng Việt và tiếng Hoa của ông Hồ D3ếnh.

Những số liệu trên đây chứng tỏ XHDS đã hình thành rõ rệt, tất nhiên dưới dạng sơ khai, chưa hoàn thiện, nhưng đã đóng vai trò thiết yếu trong buổi đầu xây dựng một nước Việt Nam dân chủ, tự do. Không có XHDS làm sao có dân chủ, tự do được?

Cuối năm 1946 kháng chiến toàn quốc bùng nổ. Từ đó đến năm 1979 nước ta trải qua 3 cuộc chiến tranh ác liệt, chiến tranh chống thực dân Pháp, chống đế quốc Mỹ và chống bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh năm 1979. Chiến tranh kéo dài làm đảo lộn cuộc sống xã hội, hạn chế rất nhiều tự do, dân chủ của người dân. Năm 1950 Việt Nam mở cửa biên giới với Trung Quốc, chúng ta có thêm súng đạn, lương thực để chống thực dân, đồng thời cũng có cả chủ nghĩa Mao nữa. Các sách Bàn về mâu thuẫn, Bàn về thực tiễn là sách gối đầu giường của nhiều nhà lý luận triết học ở ta. Năm 1953 ta tiến hành cải cách ruộng đất, rồi hợp tác hóa nông nghiệp, cải tạo tư sản… Sau đó là các vụ Nhân văn giai phẩm, Chống xét lại, đã gây hận thù sâu sắc trong lòng dân tộc tại Việt Nam. XHDS cứ lịm dần, lịm dần… Đặc biệt sau chiến tranh, chuyên chính vô sản được xác lập trên phạm vi toàn quốc. Hiến pháp năm 1980 long trọng xác nhận điều đó, cùng với việc xác nhận vai trò độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Mô hình Xô Viết được xác lập. Điều 6 Hiến pháp Liên Xô được sửa đổi thành Điều 4 Hiến pháp Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Giờ đây khái niệm “Chuyên chính vô sản” ghê sợ không được sử dụng nữa mà thay bằng “Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”. Nhưng điều đó không thay đổi gì về bản chất, cơ chế chung “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ” được Tổng bí thư Lê Duẩn định nghĩa là “chuyên chính vô sản ở Việt Nam” vẫn giữ nguyên trong Hiến pháp 1992 và Hiến pháp sửa đổi năm 2013. Do vậy nhà nước pháp quyền XHCN chỉ là biến thái của chuyên chính vô sản mà thôi. Trong quá trình phát triển đó XHDS bị xóa bỏ, để nhường chỗ cho xã hội toàn trị (totalitarian society).

Từ đầu thập niên 90, cùng với quá trình dân chủ hóa đất nước, XHDS từng bước được phục hồi. Nhiều nhà nghiên cứu phân tích quá trình dân chủ hóa trên thế giới đã rút ra kết luận là: quá trình dân chủ hóa ở tất cả các nước đều gắn liền với sự hình thành và phát triển của XHDS. Không như vậy, quá trình dân chủ hóa sẽ không có nội dung xác thực. Dân chủ hóa về thực chất là chuyển quyền lực chính trị trong tay Nhà nước sang tay nhân dân. Nhân dân phải trở thành chủ thể của quyền lực Nhà nước. Đấy chính là Nhà nước pháp quyền đích thực, Nhà nước của dân, do dân và vì dân, hay như Hiến pháp dân chủ năm 1946 ghi rõ: “tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam”. Chính vì vậy chúng tôi nhiều lần khẳng định: “XHDS, nhà nước pháp quyền và dân chủ là không thể tách rời”. Điều đó đòi hỏi phải cải cách chính trị, chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa.

Xã hội toàn trị là đối lập với XHDS. Khái niệm này chỉ những xã hội thực hiện một sự kiểm soát hoàn toàn đối với toàn bộ đời sống xã hội nói chung và đời sống mỗi con người nói riêng. Hannah Arendt dùng khái niệm này để khái quát các chế độ có bản chất và đặc trưng giống nhau, dựa trên sự thống trị tuyệt đối của Nhà nước đối với các công dân trong tất cả các lĩnh vực đời sống xã hội. Những nét chủ yếu của xã hội toàn trị là:

– Lấy một hệ tư tưởng đặc biệt làm nền tảng cho sự tồn tại của chế độ và hợp pháp hóa quyền tồn tại của nó, toàn thể nhân dân bắt buộc phải coi hệ tư tưởng đó là hệ tư tưởng thống trị toàn xã hội.

– Đặt lợi ích và các quyền tự do của cá nhân phục tùng tuyệt đối lợi ích xã hội, do Nhà nước đại diện.

– Quyền lực chính trị nằm trong tay một đảng duy nhất, đảng cầm quyền và Nhà nước hòa thành một thể thống nhất.

– Xã hội bị Nhà nước hóa triệt để, xã hội dân sự bị xóa bỏ, đặc biệt là cấm các đảng chính trị khác và tất cả các tổ chức xã hội không thuộc quyền lãnh đạo của Đảng cầm quyền.

– Vai trò của pháp luật bị giảm sút, Nhà nước có quyền quyết định mọi cái mà không bị kiểm soát,hoặc hạn chế bởi luật pháp, không có tam quyền phân lập để hạn chế sự lạm quyền, nhà nước pháp quyền bị xóa bỏ.

– Thực hiện độc quyền ngôn luận và thông tin; mọi phương tiện thông tin và báo chí đặt dưới sự kiểm soát chặt chẽ của bộ máy Đảng và Nhà nước.

– Lấy bạo lực làm phương tiện hàng đầu của sự thống trị; sử dụng khủng bố chính trị như một công cụ chính trị đối nội.

Trái ngược với xã hội toàn trị là xã hội dân sự. Có vô vàn định nghĩa khác nhau về xã hội dân sự. Nhưng theo tôi, định nghĩa của học giả Nguyễn Khắc Viện và Nguyễn Kiến Giang trong cuốn Từ điển Xã hội học năm 1994 đã làm nổi bật được cái cốt lõi của xã hội dân sự (được gọi là xã hội công dân). Đó là xã hội trong đó người dân là chủ thể của xã hội và do đó cũng là chủ thể của nhà nước, Nhà nước phục tùng lợi ích của công dân, mà không phải ngược lại.

Định nghĩa này quán triệt được quan niệm mà K. Marx đã nêu ra trong Góp phần phê phán triết học pháp quyền của Hegel về mối quan hệ giữa xã hội dân sự với Nhà nước: “Nhà nước chính trị không thể tồn tại nếu không có cơ sở tự nhiên là gia đình và cơ sở nhân tạo là xã hội dân sự. Chúng là conditio since qua non (điều kiện cần thiết) của Nhà nước. Nhưng (ở Hegel) điều kiện biến thành cái chịu điều kiện, cái quy định biến thành cái bị quy định, cái sản sinh biến thành sản phẩm của sản phẩm của nó”. Như vậy “Mối quan hệ thật sự ở đây đã đặt lộn ngược. Ở đây điều giản đơn nhất được miêu tả thành rối rắm nhất; còn điều rối rắm nhất lại được miêu tả thành điều giản đơn nhất, cái phải là điểm xuất phát thì trở thành kết quả thần bí, còn cái lẽ ra phải có tư cách là kết quả hợp lý thì lại trở thành điểm xuất phát thần bí”.

Trên đây là K.Marx phê phán quan điểm của Hegel. Rất tiếc rằng, ngày nay một số người tự nhận là theo chủ nghĩa Marx, nhưng lại tuyệt đối hóa vai trò của Nhà nước, biến Nhà nước thành chủ thể, còn công dân chỉ biết phục tùng Nhà nước chuyên chế. Thật ta, trong mọi xã hội đều có hai cực: Công dân và Nhà nước. Ngay cả trong xã hội dân sự, cũng không thể không có Nhà nước đứng ra điều khiển và quản lý các công việc xã hội, nhưng tất cả những điều đó đều nhằm thực hiện đầy đủ các quyền của công dân, các quyền của con người, trong khi đòi hỏi các công dân thực hiện những nghĩa vụ của mình với nhà nước, cũng tức là đối với toàn xã hội. Vai trò của Nhà nước trong xã hội dân sự khác về nguyên tắc trong xã hội cực quyền, ở đó lợi ích và quyền của con người bị đặt xuống dưới và hy sinh cho lợi ích và các quyền của nhà nước chuyên chính.

Xã hội dân sự là một thành tựu to lớn của sự phát triển lịch sử của loài người. Xã hội dân sự là một cơ thể phát triển không ngừng và hoàn thiện không ngừng. Những yếu tố cấu thành của xã hội ấy là: Sở hữu của các công dân với tư cách cá nhân, các quyền tự nhiên của con người và các quyền tự do cá nhân của công dân, chế độ dân chủ về mặt chính trị và nhà nước pháp quyền. Bản thân các yếu tố ấy cũng không ngừng phát triển và hoàn thiện, cùng với sự phát triển và hoàn thiện của toàn bộ hệ thống xã hội dân sự.

Ngày nay, trong quá trình dân chủ hóa, ngày càng nhiều người nhận thức sâu sắc rằng chỉ có thể xây dựng chế độ dân chủ trên cơ sở xã hội dân sự. Chừng nào xã hội dân sự chưa vững vàng thì chừng đó dân chủ vẫn chưa được bảo đảm. Ngược lại, dân chủ hóa là một trong những động lực chính để xây dựng xã hội dân sự.

Việc chuyển từ xã hội cực quyền sang xã hội dân sự ở nước ta gặp rất nhiều khó khăn, phức tạp. Nhưng đây là quá trình tất yếu không thể đảo ngược được.

Hà Nội, ngày 24 tháng 9 năm 2017

_____

[1] Tham khảo thêm: Nguyễn Trung, “Dòng đời”, quyển một, chương 5, tr. 226 – 246.

[2] Tham khảo: DECLARATION OF COMMUNIST AND WORKERS’ PARTIES OF THE SOCIALIST COUNTRIES – MEETING IN MOSCOW, USSR 1957 https://www.marxists.org/history/international/comintern/sino-soviet-split/other/1957declaration.htm

[3] Xin lưu ý: Do chống Liên Xô từ đầu, nên ĐCSTQ không có CNML, mà chỉ có “Chủ nghĩa Mác”, chủ yếu chỉ để biện minh cho những chuyên chinh của ĐCSTQ thời kỳ đầu. Ngay sau khi CHNDTH được thành lập, Trung Quốc hầu như chỉ có chủ nghĩa Mao. Và ngày nay ai không hiểu “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” là gì?

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 27-9-17

CXN_100317_12 734_ Vài tháng nữa thôi, đất nước VN trải dài từ Nam chí Bắc sẽ là một cô ng trường khổng lồ, liên tục mà tất cả đều ngưng trệ vì ĐCSVN ko huy động nổi vài triệu đô để giải quyết cho bất cứ tiền trả nhà thầu nào về tiến độ (progress payment)(HCM rail sto p, PPP, terminology, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, power of corruption, cronies , system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, interest rates 2016, bell tolled, delayed metro) : Tuyến metro 1 TPHCM: Đội vốn, nguy cơ vỡ kế hoạch về đích năm 20 20

CXN_100317_12 734_ Vài tháng nữa thôi, đất nước VN trải dài từ Nam chí Bắc sẽ là một công trường khổng lồ, liên tục mà tất cả đều ngưng trệ vì ĐCSVN ko huy động nổi vài triệu đô để giải quyết cho bất cứ tiền trả nhà thầu nào về tiến độ (progress payment)(HCM rail stop, PPP, terminology, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, power of corruption, cronies, system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, interest rates 2016, bell tolled, delayed metro) : Tuyến metro 1 TPHCM: Đội vốn, nguy cơ vỡ kế hoạch về đích năm 2020
xxx
Châu Xuân Nguyễn
xx
Mời xem bài cũ 12 386 ngày 29.5.17 (4 tháng trước thui) …
xxx
CXN _052917_12 386_ Vỡ trận, tháo chạy, sụp đổ, sụp đổ ĐCSVN, đó là trình tự đang xảy ra với ĐCSVN này (HCM rail stop, PPP, terminology, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, power of corruption, cronies, system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, interest rates 2016, bell tolled, delayed metro) : Tuyến metro số 1 khó xong vào 2020!
xx

​Thương tiếc Cố Trung Tướng Nguyễn Khoa Nam, Nguyên Tư Lệnh QĐ4 và vùng 4 CT, tuẫn tiết ngày 30.4.1975
xxx
Châu Xuân Nguyễn
xxChỉ cần 4600 tỷ (230 triệu usd, thu thuế năm 2015 là 1 triệu tỷ) để giữ đúng tiến độ nhưng ĐCSVN không vay thêm hay bán nhanh DNNN để giữ tiến độ nên đường sắt Metro sẽ vỡ tiến độ, thầu con sẽ tháo chạy, dự án sẽ dỡ dang, sụp đổ và chuyện này sẽ dẫn đến sụp đỗ ĐCSVN
xxx
Lý do ĐCSVN ko dám vay thêm tiền của trái phiếu vì chúng đang cuống cuồng, hoảng loạn rằng vay thêm trái phiếu sẽ gia tăng hiệu ứng của chen lấn tín dụng, điều này sẽ làm suy thoái 6.16 trầm trọng hơn và lâu dài hơn, có nghĩa là phí tổn cho suy thoái 6.16 có thể sẽ gia tăng hơn 4 triệu tỷ. Cộng với món nợ công, nợ xấu, nợ DNNN là đã 10 triệu tỷ thì đến 2022, số nợ sẽ là 14 triệu tỷ, chen lấn tín dụng chắc chắn là rất RẤT khó tháo gỡ.
xxx
KẾT LUẬN
XXX
Và tại sao họ ko dám đẩy nhanh bán DNNN, TĐ, TCty ??? Vì chỉ còn lại chủ sở hữu là 15 đến 20 tỷ đô (300 tới 400 ngàn tỷ), họ muốn giữ đó phòng khi tối lữa, tắt đèn để kéo dài cuộc sống của ĐCSVN ngày nào hay ngày nấy.
xx
CXN, 29.5.17, Melb
xxxxxxxxxxxx

http://cafef.vn/tuyen-metro-so-1-kho-xong-vao-2020-20170524144318602.chn

Tuyến metro số 1 khó xong vào 2020!

Thứ 4, 24/05/2017

xxxxxxx
http://cafef.vn/tuyen-metro-1-tphcm-doi-von-nguy-co-vo-ke-hoach-ve-dich-nam-2020-20170929135931012.chn

Tuyến metro 1 TPHCM: Đội vốn, nguy cơ vỡ kế hoạch về đích năm 2020

29-09-2017

Khó giải quyết nguồn vốn đang bế tắc đang tạo ra nguy cơ tuyến metro 1 không thể về đích vào năm 2020 là hoàn toàn có thật.

Tại TP HCM, câu chuyện tuyến metro 1 bị đội vốn và đang rất khó khăn trong việc thực hiện các gói thầu, nhiều nhà thầu đã gửi thư đề nghị hoãn tiến độ.

Vì vậy, việc giải quyết vấn đề này vẫn đang tắc và nguy cơ tuyến metro 1 không thể về đích vào năm 2020 là chuyện có thật. Làm thế nào để có thể giải quyết bài toán nguồn vốn vẫn đang là vấn đề làm đau đầu các cơ quan chức năng có liên quan.

Nhiều hạng mục trên tuyến metro 1 đã dang dở kéo dài từ nhiều năm.

Nhiều hạng mục trên tuyến metro 1 đã dang dở kéo dài từ nhiều năm.

Bàn về vấn đề nguồn vốn để tiếp tục thực hiện tuyến metro 1, ngày 28/9, ông Lê Nguyễn Minh Quang, Trưởng Ban quản lý đường sắt đô thị TP HCM cho biết vẫn chưa có tiến triển gì. Trong khi nhu cầu vốn trong năm 2017 là 5.400 tỷ đồng, nhưng Bộ Kế hoạch – Đầu tư mới giao 2.100 tỷ đồng (đáp ứng 36%) và đã giải ngân 99%. Còn vốn trung hạn giai đoạn 2016 – 2020 cần 21.000 tỷ đồng mới dự kiến chỉ giao 7.500 tỷ đồng.

“TP HCM đã cho tạm ứng 500 tỷ đồng ngân sách để trả nợ nhà thầu thi công tuyến metro số 1 và Ban Quản lý dự án đã nhanh chóng chi hết số tiền này. Tuy nhiên, số tiền trên chỉ giải quyết vấn đề trước mắt và nguy cơ giãn tiến độ của metro là có thật khi mỗi tháng, số tiền ước lượng phải trả cho nhà thầu là từ 500 – 600 tỷ đồng”, ông Quang nêu rõ.

Ông Quang cũng cho biết, hiện nay Ban Quản lý đang cố gắng đảm bảo tiến độ đưa vào vận hành vào cuối năm 2020. Tuy nhiên, việc phân bổ vốn chậm khiến tình hình hết sức căng thẳng. Ở một số gói thầu đã thể hiện việc giãn tiến độ là nhà thầu đã giảm nhân công, rút bớt máy móc…

“Mục tiêu của dự án đến năm 2020 là hết sức căng thẳng. Ban Quản lý đường sắt đô thị xác định đây là nhiệm vụ chính trị quan trọng, dùng hết mọi khả năng có thể, nhưng nếu không giải quyết được bài toán nguồn vốn phân bổ từ nguồn vốn ODA từ Trung ương sẽ rất khó khăn để đảm bảo tiến độ”, ông Quang bày tỏ.

Trong khi đó, Giáo sư Nguyễn Trọng Hòa, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển TP HCM cho rằng đây là dự án rất lớn, có ảnh hưởng không chỉ với giao thông thành phố mà còn cả nước. Trước đây, cả nước từng kỳ vọng đến năm 2017 sẽ có metro, sau đó chuyển qua 2020 và hiện lại có nguy cơ giãn tiến độ sẽ tạo ra nhiều bất lợi.

“Hiện Chính phủ đang rất khó khăn trong việc phân bổ nguồn vốn cho TP HCM. Tuy nhiên, TP HCM là thành phố trọng điểm kinh tế, sự phát triển của TP HCM có thể kéo cả nước nên Chính phủ phải xem xét cân đối vốn kịp tiến độ, giúp thành phố có thể hoàn thành tuyến metro theo kỳ vọng”, Giáo sư Nguyễn Trọng Hòa cho biết.

Đồng tình với quan điểm này, TS. Võ Kim Cương, nguyên Phó Kiến trúc sư trưởng của thành phố cho rằng, cần phải tìm mọi cách làm, tìm các nguồn vốn để làm cho dứt điểm dự án.

“Tìm ở đâu là cách của Nhà nước, Chính phủ và có thể là nguồn vốn xã hội hóa. Đây là cả 1 vấn đề rất lớn vì hệ thống giao thông công cộng đi đôi, đường kết nối với hệ thống, các đô thị phát triển hai bên… Metro đã làm thì phải cố gắng tìm vốn làm cho xong, không thể để treo”, TS. Võ Kim Cương nêu quan điểm.

Phân tích về vướng mắc giữa con số chi của Bộ Kế hoạch – Đầu tư với con số cần của TP HCM cho việc thực hiện tuyến metro số 1, TS. Phạm Sanh, chuyên gia về giao thông cho rằng, vì cả 2 bên đều đứng ở góc nhìn của mình nên chưa tìm được tiếng nói chung.

“Đã đến lúc Bộ Kế hoạch và Đầu tư thay mặt Chính phủ xử lý về vốn ODA và có văn bản chính thức. TP HCM cũng phải có văn bản chính thức nói rõ cần gì, thiếu gì, lộ trình sao…bày tỏ rõ quan điểm của thành phố khi đó mới thành công”, TS. Phạm Sanh lưu ý.

Trong bối cảnh tuyến metro số 1 đang gặp khó như hiện nay, kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn cho rằng, thành phố nên tạm ngưng các tuyến metro khác và dồn toàn lực cho metro 1.

Ông Sơn cũng cho biết, nếu biến TP HCM thành đại công trường khổng lồ sẽ kéo chậm sự phát triển của thành phố. Cùng với việc phải làm metro 1 đúng tiến độ, thành phố còn phải quy hoạch lại mạng lưới xe buýt, hình thành các bãi xe dọc tuyến dự án…

“Metro đã làm tuyến nào xong tuyến đó. Tuyến dài quá có thể cắt thành nhiều giai đoạn, không nên để tình trạng công trình ngổn ngang”, KTS. Ngô Viết Nam Sơn nói.

Tuyến metro số 1 được kỳ vọng sẽ đưa giao thông TP HCM lên một nấc thang mới, hiện đại hơn, là xương sống để phát triển giao thông công cộng và giải bài toán ùn tắc giao thông. Quan trọng hơn, dự án còn là biểu tưởng của sự hợp tác quốc tế Việt Nam – Nhật Bản.

Chính vì thế, các bên có liên quan cần phải có tiếng nói chung, giải quyết khó khăn để về đích đúng kế hoạch, đáp ứng mong mỏi của người dân thành phố và cả nước./.

Theo Hà Khánh

VOV

Hình Ảnh Của một Việt Nam rất xưa ! HIẾM QUÝ

Có một Việt Nam rất xưa !

Một ngôi chùa trên đường lên Tam Đảo, tháng 6 năm 1916/Có một Việt Nam rất xưa ! Chợ Bắc Lệ (xã Tân Thành, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn) 1915
August 19, 2017

Hà Nội và Việt Nam trong số 1382 bức ảnh mầu autochromes của Albert Kahn
14016206783_ff9ba44c69_z.jpg
Làng Na Sầm, vùng cao biên giới giáp Trung Quốc
13973093146_b2c62ec225_z.jpg
Mỏ đồng, 1915
13992999362_71a27a1f36_z.jpg
Chợ Bắc Lệ (xã Tân Thành, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn) 1915
13996230995_c7ba8be0b8_z.jpg
Bến sông Lô Việt Trì
14016194953_bf7ae2d1c2_z.jpg
Hòn Gai, 1915
13973094956_8615f91d92_z.jpg
Mỏ than Hòn Gai, 1918 – 1921
13973096336_d5c859fde6_z.jpg
Vịnh Hạ Long, 1915
13973097216_fd7bc04635_z.jpg
Thuyền trên vịnh Hạ Long, 1916
14016269103_855ed87828_z.jpg
Vịnh Hạ Long
13996712274_f68ab237a0_z.jpg
Vịnh Hạ Long
13996640324_cd329d5355_z.jpg
Sông Tam Bạc, Hải Phòng
13973104866_a20c8dbb0d_z.jpg
Một ngôi chùa trên đường lên Tam Đảo, tháng 6 năm 1916
13992995962_c07bef2e65_z.jpg
Bán gạo, 1914-1915
13993035172_cfcc58a9df_z.jpg
Quán nước và hàng quà rong
14016231903_22467d3096_z.jpg
Quán ăn trên đường quê
13993072461_72717dd0ce_z.jpg
Quay tơ
13993057121_19b3578b63_z.jpg
Bật bông
13993091112_80bd104cb2_z.jpg
Phường nhạc
13996233665_01c41c5827_z.jpg
Mấy mẹ con người hành khuất mù

14000028091_69731251a4_z.jpg
Lão mù vái khách xin độ nhật

14003635864_34158487e1_z.jpgNhững người phu bốc mộ

13993076511_9703be9b21_z.jpg

Cấy lúa
13993053651_0cdbbcb8ca_z.jpg
Cấy lúa
13973134776_83c8c48bbb_z.jpg
Cô bé chăn trâu
13996671164_fb7e4bc969_z.jpg
Phơi thóc sau vụ gặt
14016256613_622bd677fa_z.jpg
Hái rau
13993081521_8e93ce4159_z.jpg
Đánh dậm
13993006912_4d437bcae0_z.jpg
Quan huyện và các chức sắc tập trung tại huyện đường, 1915
13996736834_89321e3d81_z.jpg
Quan huyện đọc chiếu vua, 1915
13993091662_63cfb5083b_z.jpg
Một ông quan huyện Bắc Kì, 1915
14016291323_11db83bbf5_z.jpg
Một vị quan địa phương trong triều phục thường, 1916
14004320935_ce8e8578e4_z.jpg
Một viên đội
13993085552_6cf3467db2_z.jpg
Ông lý trưởng hút điếu bát
13993024521_f36322e69c_z.jpg
Hai người hút thuốc phiện, 1915
13996647334_07db077368_z.jpg
Têm trầu, 1916
14015450585_446eec13cc_z.jpg
Cơi trầu

Trang phục đi hội
13996301015_cdfd415ba6_z.jpg
Các cô gái đóng vai con Tốt trong một ván cờ người, 1920
13993120301_0656366611_z.jpg
Mấy bé gái *, 1916
13996301195_4a9fe18a98_z.jpg
Phụ nữ miền Bắc nhuộm răng đen, 1915
13993093652_e47951a204_z.jpg
Một bà vãi và hai chú tiểu, khoảng 1916
13993030571_1b49e99122_z.jpg
Một bà đồng, 1916
13980091866_99b6e8a0f2_z.jpg
Một bà đồng ở quê
14016207813_f92810e582_z.jpg

Một bà đồng, 1915

13973153836_e380e02563_z.jpg
Cậu bé với chú gà chọi


13993003502_96d4b8980f_z.jpg

Một gia đình khá giả
14000028581_f6592bb0c6_z.jpg
Một phụ nữ đang nấu ăn
13993064302_607668f304_z.jpg

Ăn trầu

13993051541_b651523503_z.jpg
Hoa quả và lễ vật
13993038172_5e0160f628_z.jpg

__._,_.___

Trần Kiều Ngọc (Bài 11) Sự nguy hiểm của BS Nguyễn Văn Hoàng qua bài viết: LÁ GAN TRẦN KI ỀU NGỌC (TKN, Vtan)


https://saigontimes.org/2017/10/02/tran-kieu-ngoc-bai-11/

Trần Kiều Ngọc (Bài 11)

Posted on Tháng Mười 2, 2017 by Hữu Nguyên

Kính thưa Quý vị,

Trong bài viết “BS Hoàng trốn tránh SỰ THẬT”(xin click vô đây), chúng tôi đã thẳng thắn trình bầy sự NGHI NGỜ, ông Nguyễn Văn Hoàng (NVH) là người của băng đảng VC/VT, cùng tung hứng với VC/VT Trần Kiều Ngọc trong việc Thành lập phong trào TUỔI TRẺ KHÔNG CHỐNG CỘNG tại hải ngoại. Tuy nhiên, cùng với những sự thật được phanh phui trong thời gian gần đây, cùng với những nghi ngờ hơn chục năm trước, chúng tôi nhận thấy, ông NVH NGUY HIỂM gấp bội TKN. Đặc biệt, qua bài viết mới đây, “Lá Gan Trần Kiều Ngọc”(xin click vô đây), ông NVH đã để lộ vai trò lý thuyết gia cho chủ thuyết “TUỔI TRẺ VN HẢI NGOẠI PHẢI KHÔNG CHỐNG CỘNG, MỚI CÓ THỂ BẮT TAY ĐOÀN KẾT VỚI TUỔI TRẺ VC TRONG NƯỚC”. Chủ thuyết này là nền tảng quan trọng cho âm mưu thâm độc của VC: MỞ ĐƯỜNG ĐỂ ĐOÀN VIÊN THANH NIÊN CSVN THÂM NHẬP CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI!

Sau đây, kính mời Quý vị theo dõi những NGHI NGỜ của chúng tôi về ông NVH và thân phụ, cùng bài viết của ông, với hy vọng được sự quan tâm, chia sẻ và phổ biến của Quý vị. Cũng xin thưa, để bảo đảm quyền tự do ngôn luận được cổ võ và thực thi một cách trọn vẹn và hợp pháp, tất cả bài vở, ý kiến, hình ảnh, được SGT đăng tải và phổ biến qua mọi hình thức, đều được Công Ty Ledinh Lawyers Pty. Ltd. cố vấn, kiểm duyệt, chấp thuận và hoàn toàn chịu trách nhiệm. Mọi khiếu nại, tranh tụng, vui lòng coi “Thông Báo Trách Nhiệm Pháp Lý” trên trang web Saigon Times (Tiếng ViệtTiếng Anh).

Nếu Quý vị nhận được email này hơn một lần, xin thông cảm; nếu phiền lòng, xin thứ lỗi và email về huunguyen.

Trân trọng,
Hữu Nguyên
LOGO CDM ORIGIN.jpg

Sự nguy hiểm của BS Nguyễn Văn Hoàng qua bài viết:
LÁ GAN TRẦN KIỀU NGỌC
Hữu Nguyên https://saigontimes.org/

Hình trên: Lê Văn Hiếu chụp hình với các “hạt giống Đỏ CS” tại Đại Học Nguyễn Tất Thành (tục danh của Hồ Chí Minh). Hình dưới: Để dẹp bỏ Cờ Vàng và nhuộm Đỏ cộng đồng người Việt hải ngoại, những “hạt giống Đỏ CS” du học tại Úc biểu tình dưới bình phong chống Trung Cộng.

ÂM MƯU VC MUỐN NHUỘM ĐỎ TUỔI TRẺ VN HẢI NGOẠI

Nhằm hoá giải sức đấu tranh chống cộng của người Việt yêu nước hải ngoại, mục tiêu lớn nhất và quan trọng nhất của VC: BẰNG MỌI CÁCH, MỞ ĐƯỜNG CHO ĐOÀN VIÊN THANH NIÊN CS, TRONG SỐ 400,000 DU SINH, THÂM NHẬP VÀ NHUỘM ĐỎ SINH VIÊN, HỌC SINH TRONG CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI.

Để con đường thâm nhập đó được thênh thang, không bị người Việt hải ngoại chống đối, VC đã thâm độc và xảo quyệt nặn lên chủ thuyết: KHÔNG CHỐNG CỘNG, CHỈ CHỐNG CÁI ÁC! Chủ thuyết này được đặt trên 3 nền tảng đầy mị dân:

1.VN đang đứng trước hiểm hoạ diệt vong vì Tầu cộng xâm lăng;

2. Muốn cứu VN khỏi thảm hoạ diệt vong, chỉ có tuổi trẻ VN ở hải ngoại ĐOÀN KẾT với tuổi trẻ VN ở trong nước;

3. Muốn ĐOÀN KẾT với tuổi trẻ trong nước mà không bị tà quyền CS chống đối, tuổi trẻ VN ở hải ngoại phải chấp nhận chủ thuyết KHÔNG CHỐNG CỘNG, CHỈ CHỐNG CÁI ÁC!

SỰ PHẢN BỘI CỦA TKN VÀ NHỮNG KẺ ĐỒNG LOÃ

Hình trên: Ông Võ Đại Tôn, Giám Mục Vincent Nguyễn Văn Long, Linh Mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, Linh Mục Phêrô Nguyễn Văn Huy. Đặc biệt, tận cùng bên trái là Trịnh Hội, kẻ đã bị BS Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ Tịch CĐNVTD Liên Bang Úc Châu, tuyên bố “CSVN rất thâm độc đã dùng Trịnh Hội như một cái khiên chắn”. Tận cùng bên phải là ông Lưu Tường Quang, người bị NGHI NGỜ, đã đóng vai trò quan trọng cùng với Nigel Milan, Giám Đốc SBS, trong âm mưu SBS tiếp vận VTV-4 của VC vào cuối năm 2003.

Căn cứ vào chủ thuyết và 3 nền tảng mị dân trên, chúng ta thấy rõ, Trần Kiều Ngọc quả thật là lá bài của VC, khi cô công khai khẳng định KHÔNG CHỐNG CỘNG, CHỈ CHỐNG CÁI ÁC, và ngang nhiên tuyên bố, tổ chức của cô sẵn sàng tuyển lựa bất cứ ai có “tư tưởng nhân bản”, bất kể người đó là cộng sản hay quốc gia.(Trần Kiều Ngọc trả lời phỏng vấn Trần Hưng Việt)

Tất nhiên, hỗ trợ TKN còn có hàng chục TKN khác trên khắp thế giới… Ngoài ra, còn có những nhân vật, không hiểu vì vô tình hay cố ý đồng loã, chấp nhận làm bình phong chống cộng cho TKN, như ông Võ Đại Tôn, Giám Mục Nguyễn Văn Long, Linh Mục Nguyễn Văn Khải….

Đặc biệt, có nhiều nhân vật chìm nổi quan trọng, từ lâu bị cộng đồng người Việt NGHI NGỜ là tay sai của VC:

Trong đó có người bị BS Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ Tịch CĐNVTD Liên Bang Úc Châu, khẳng định là “khiên chắn của VC” (như Trịnh Hội), hay là kẻ có tuyệt chiêu “đến Nhạc Bất Quần cũng phải chào thua” (như Nam Lộc); hoặc bị Trung Tướng Lữ Lan tố cáo “không chủ trương đánh phá lật đổ cộng sản” (như Trúc Hồ); hoặc không chịu chào cờ và đòi hát quốc ca một nửa (như Đặng Kim Ngọc); hoặc sự tham dự của những người bị NGHI NGỜ là đấu tranh dân chủ cò mồi (những người chỉ viết vài bài chỉ trích VC, rồi về VN bị VC bắt giam vài ngày rồi thả), như Nancy Nguyễn, Hoàng Ngọc Diêu…

Tuy nhiên, cùng với thời gian và những sự thật dần dần được phanh phui, một nhân vật ĐẶC BIỆT QUAN TRỌNG VÀ NGUY HIỂM hơn cả TKN, là BS Nguyễn Văn Hoàng, lý thuyết gia cho chủ thuyết KHÔNG CHỐNG CỘNG, CHỈ CHỐNG CÁI ÁC!

NGUYỄN VĂN HOÀNG VÀ VÕ THUỶ TIÊN

Hình trên: Trần Kiều Ngọc và Nguyễn Văn Hoàng với gương mặt đằng đằng sát khí của kẻ chủ trương TUỔI TRẺ HẢI NGOẠI KHÔNG CHỐNG CỘNG, MỞ ĐƯỜNG CHO TUỔI TRẺ VC THÂM NHẬP CĐ

Chín năm trước, 21/7/2008, ông Hứa Vạng Thọ đã cho phổ biến trên Tin Paris một số bài viết, tố cáo Nguyễn Văn Hoàng là người của MT/VT, đã từng phất Cờ Máu ủng hộ VC, và giả danh Võ Thuỷ Tiên, viết bài chửi bới những người chống cộng. (xin click vô đây)

Ông Hứa Vạng Thọ cũng khẳng định, “Nguyễn văn Hoàng đã làm những việc có hại cho công cuộc tranh đấu của cộng đồng Người Việt Quốc gia, và có lợi cho Cộng Sản Việt Nam”. Đặc biệt, ông Hứa Vạng Thọ cũng cho đăng email của Nguyễn văn Hoàng ngày 15.7.2008 thú nhận NVH là “Võ Thủy Tiên”(xin click vô đây).

Khi ông Trần Hưng Việt, Chủ Tịch CĐNVTD QLD, hạ cờ VNCH tại trụ sở của CĐ đúng ngày 19/6/2002, ông Nguyễn Văn Hoàng cũng là người tích cực viết bài bệnh vực việc làm của ông Trần Hưng Việt. Báo SGT có đầy đủ bằng chứng về việc làm sai trái của hai ông, cùng phản ứng đầy phẫn nộ của đông đảo độc giả tại QLD cũng như toàn nước Úc.

NGHI NGỜ ÔNG NGUYỄN VĂN TRÍCH

Đề cập đến ông Nguyễn Văn Trích (NVT), thân phụ của ông Nguyễn Văn Hoàng, ông Hứa Vạng Thọ viết: “Trường hợp ông Nguyễn văn Trích, một công chức cao cấp của Miền Nam VNCH, sau 1975 vẫn còn ở nhà của mình, con cái đi học đàng hoàng, không bị “kỳ thị” lý lịch, không đi “cải tạo”, xin để quý đọc giả suy luận.”

Giải thích sự vô lý này, ông NVH cho biết: Năm 1974, ông NVT chuyển sang công ty Đường VN, giữ chức Tổng Kiểm Soát (?) kiêm phụ tá hành chánh tài chánh. Khi CS chiếm Miền Nam, Tổng Giám Đốc công ty di tản, ông NVT trở thành nhân vật cao cấp nhất (???) của công ty.

Tiếp quản công ty Đường VN là cán bộ VC Ba Hội. Ba Hội đã ra lệnh cho ông NVT không phải tù cải tạo vì (nguyên văn ông NVH viết):

“Thứ nhất, Ba Hội bảo thân phụ của tiểu đệ đã không làm trong chính phủ VNCH, không phải là “ngụy quyền” đương quyền. Thứ nhì, nếu ông cũng rời công ty thì không còn viên chức cao cấp nào biết được việc điều hành của công ty, mà VC thì rất dốt. Thứ ba, lúc ấy VC quan niệm “bí thư” mới là lớn, còn “tổng thơ ký” thì bất quá chỉ làm sếp của thơ ký mà thôi.”

Trên đây là nguyên văn lời giải thích của ông Nguyễn Văn Hoàng. Giải thích đó có nhiều điểm không hợp tình hợp lý: Có đúng VC chỉ bắt “nguỵ quyền đương quyền” đi tù cải tạo? Có đúng Tổng Giám Đốc Công Ty Đường VN đi di tản, ông NVT trở thành nhân vật cao cấp nhất của công ty? Chẳng lẽ VC lại ngây thơ đến độ quan niệm “bí thư” mới là lớn, còn “tổng thơ ký” thì bất quá chỉ làm sếp của thơ ký mà thôi?

Tất nhiên, trên đây chỉ là sự NGHI NGỜ. Có điều, từ năm 1985 khi được VC cho cả gia đình sang Úc theo diện đoàn tụ, cho đến sau này, ông Nguyễn Văn Trích chỉ đi chơi Tenis, tuyệt nhiên không hề tham gia các sinh hoạt đấu tranh của cộng đồng. Như vậy, thử hỏi ông NVT có xứng đáng là một công chức cao cấp của VNCH hay không?

Hơn nữa, khi sang Úc cùng với thân phụ, ông Nguyễn Văn Hoàng, năm đó 24 tuổi, còn mang theo cho ông Dượng [Khúc Vượng?], một người chống Cộng với cả lòng căm thù, một cái băng cassette nhạc Việt Cộng, có cả bài “Mùa Xuân trên thành phố Hồ Chí Minh”. Việc làm này của NVH là vô ý thức, hay NVH có ý “tẩy não” ông Dượng có tinh thần chống cộng, hay NVH chỉ nhằm chọc tức ông Dượng? Và ông Nguyễn Văn Trích có đóng vai trò gì trong việc làm đó của NVH?

ÔNG NGUYỄN VĂN TRÍCH PHẢN BỘI?

Ông Khúc Vượng, thủy quân lục chiến, dượng rể của NVH, là người có lòng yêu nước và tinh thần chống cộng rất cao. Ngay sau 1975, ông đã tham gia những hoạt động chống cộng, trong đó có việc phá hoại Nhà đèn của CS tại Sàigòn, nhưng bất thành. Nhiều người lúc đó NGHI NGỜ, ông Khúc Vượng tin tưởng cho ông NVT biết, nên ông NVT đã phản bội, mật báo cho CS biết. Vì thế, nhiều người có ý định hỏi tội ông NVT. Tuy nhiên, ông Khúc Vượng đã năn nỉ, can ngăn mọi người “tha ông Nguyễn Văn Trích”.

Trình bầy sự việc này, ông Hứa Vạng Thọ viết trên Tin Paris, “Sau 1975, ông Khúc Vượng đã năn nỉ các người bạn của mình “tha Ông Nguyễn văn Trích” sau khi công tác “phá hoại Nhà đèn” của CSVN tại Saigon do nhóm của ông Khúc Vượng chủ trương đã thất bại”.

Trong một bài viết, được phổ biến vào ngày 3 tháng 6 năm 2009, NVH đã giải thích sự việc này như sau:

“Thưa bà con, hình như năm ấy là 1979, trong một đêm mưa gió tầm tã, khoảng 11.30 khuya, có người dộng cửa nhà của tiểu đệ. Lúc ấy giới nghiêm lúc 12 giờ, 11.30 mà có người dộng cửa thì lành ít dữ nhiều. Ra mở cửa thì thấy ông Khúc Vượng. Ông đẩy xe honda vào nhà, thì thầm với thân phụ của tiểu đệ chừng 10 phút. Ông trao cho ba của đệ một cái phù hiệu bằng vải bố và bảo rằng sáng hôm sau sẽ có cuộc tổng nổi dậy ở Hồ Con Rùa của một nhóm phục quốc. Ông Khúc Vượng kêu ba của tiểu đệ ra Hồ Con Rùa tiếp ứng. Trời mưa suốt đêm. Đến sáng, thân phụ của tiểu đệ đạp xe đạp ra Hồ Con Rùa đường Duy Tân thì thấy mọi sinh hoạt như bình thường. Sau này mới được ông Khúc Vượng cho biết là các nhóm nổi dậy đã bị bắt ở bến xe và những điểm tập họp khác. Bây giờ thì có người bịa đặt việc phá hoại nhà Đèn, định bôi lọ thân phụ của tiểu đệ, thật ác tâm.” (Còn tiếp….)

Hữu Nguyên https://saigontimes.org/

10 BÀI VIẾT VỀ TRẦN KIỀU NGỌC (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 1: TKN & Trò Hề Vua Mặc Áo Mới (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 2: VT TKN – Dối Trá, Giấu Đầu, Lòi Đuôi! (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 3: Dẫu có sai lầm, nhưng xin ĐỪNG PHẢN BỘI! (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 4: Phỏng vấn LS Lê Đình Hồ: TKN toan tính thâm nhập Sàigòn Times từ lâu! (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 5: TRẦN KIỀU NGỌC thú nhận, “Con chỉ chống cái ác, chứ con không chống cộng! (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 6: TKN công khai thách thức: CON KHÔNG CHỐNG CỘNG! (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 7: “Nhờ cháu, nên cộng đồng biết rõ ai chống cộng cuội!!!” (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 8: BS Hoàng trốn tránh SỰ THẬT “KHÔNG CHỐNG CỘNG” CỦA TKN! (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 9: Sự dối trá trong bài viết của Sao Xẹt TKN! (xin click vô đây)

Trần Kiều Ngọc Bài 10: THƯ NGỎ V/V TKN TUYÊN BỐ: KHÔNG CHỐNG CỘNG! (xin click vô đây)