42 năm sống ở Mỹ: Được gì, mất gì?

image

Trước Trump nước Mỹ là đất nước của di dân và tị nạn. Đó là đất nước đã tiếp đón chúng tôi 42 năm trước. Biểu tượng nước Mỹ là Nữ Thần Tự Do đứng sừng sững ở hải cảng New York tiếp đón và mừng di dân đến xây dựng nước Mỹ. Dân tứ xứ khắp thế giới bị đất nước họ ruồng bỏ, không sống được ở quê hương, cũng đến đây xây dựng lại cuộc đời, tìm giấc mơ Mỹ, Tự Do, Hạnh Phúc và No Ấm.

Nhiều bạn hỏi tôi làm sao đi Mỹ. Thú thật với các bạn đi Mỹ là một cơ duyên, trời định. Chính tôi không bao giờ mơ có ngày được đi Mỹ, và trở thành một người Mỹ trung bình như ngày hôm nay. Kỷ niệm 42 năm sống tại Mỹ, tôi tự hỏi, mình được gì, và mất gì? Càng gần đến tháng Tư, câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu tôi. Nếu năm 1975 tôi ở lại, bây giờ tôi và con cháu tôi ra sao?

Một người bạn thân của tôi tại Đại Học Sư Phạm Sài Gòn là Giáo sư Lê Trong Vinh, cựu Khoa Trưởng trường Đại Học Sư Phạm Huế, đã ở lại vì tin đất nước sắp hòa bình và trung lập, sau bỏ nước ra đi, cả gia đình đã chết ngoài biển khơi, chỉ trừ một cháu còn may mắn sống sót.

Tôi ra đi cũng khổ lắm. Mặc dầu nước Mỹ trước Trump rộng lượng và tốt với di dân, tôi cũng phải tranh đấu nhiều năm, mới sống được vững vàng, có chân đứng vững chắc trong xã hội mới. Điểm đầu tiên cần là phải quên quá khứ, và bắt đầu lại.

image

Quên quá khứ, sống vì hiện tại và tương lai. Cực khổ đến đâu cũng chịu. Nói thì dễ, nhưng làm rất khó. Nếu không có tình thương gia đình, vợ con, và tình người Việt Nam với nhau, những người Việt Nam do tình cờ lịch sử trôi dạt đến đây, sống gần nhau trong xóm, thương yêu và ủng hộ lẩn nhau, tôi không đủ can đảm tiếp tục dấn thân, bắt đầu lại.

Trong nhiều năm tôi cố gắng quên quá khứ, để có thể tiếp tục sống với hiện tại và tương lai ở Mỹ. Cố gắng riết rồi tôi quên hẳn luôn quá khứ của mình. Có lúc tôi cũng quên luôn mình là ai, mình đã làm gì trước khi đến Mỹ. Tên Le Thanh Hoang Dan, hay Lê Thanh Hoàng Dân, tôi chỉ nhớ lại khi gặp người quen ở Cali, hay Sài Gòn. Lúc đi làm việc, tôi tên là Dan Le, hay Dan H. T. Le. Tên Dan dễ gọi cho bạn Mỹ của tôi, Dan giống như tên viết tắt Daniel của Mỹ.

Những ngày hưu trí, đặc biệt sau khi Tổng Thống Clinton bỏ lệnh cấm vận, vợ chồng tôi đã trở về thăm lại quê hương, gia đình và bạn bè. Quá khứ từ từ trở về. Từ từ tôi thấy rõ những gì tôi được, và những gì tôi mất. Khi trở về gặp lại bạn bè, hiểu được cuộc sống của họ, tôi mới hiểu rõ nếu tôi ở lại, có lẽ tôi cũng như họ mà thôi. Nói ra thì xấu hổ, lúc ở New York tôi nhớ quê hương, nhưng về thăm quê hương, lúc máy bay cất cánh bay về Mỹ, tôi thở phào nhẹ nhõm, thấy mình may mắn quá.

Tôi vẫn nhớ mình đã từng dạy học, viết văn và làm sách ở Sài Gòn. Thời tuổi trẻ tôi cũng nhiều lý tưởng, nên đã theo các đàn anh Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và GS Nguyễn Ngọc Huy chống đối chánh phủ, mong muốn một chế độ tốt hơn cho quê hương. Thời ấy đã qua rồi.

Tôi cố gắng quên quá khứ đó, để thích nghi với cuộc sống mới. Nhiều bạn cũ của tôi thời dạy học rất nổi tiếng, khi tôi may mắn gặp lại lúc đến Cali, đều ngạc nhiên thấy tôi thay đổi, hoàn toàn thay đổi. Thân xác vẫn là tôi, tâm hồn hoàn toàn khác, đặc biệt những hiểu biết tôi học được ở Mỹ hoàn toàn khác thời còn ở Sài Gòn. Lúc đó tôi mới ý thức mình đã thật sự trở thành một con người khác, và thật sự đã từ bỏ quá khứ oanh liệt đó rồi.

Qua Mỹ, các bạn tôi vẫn còn làm báo tiếng Việt, viết văn, dịch sách, và liên hệ với giới văn nghệ hải ngoại. Họ nổi tiếng. Khi gặp lại họ, tôi cảm thấy mắc cở, như đã làm điều gì tội lỗi vậy. Tôi thấy họ hay quá. Tôi đã bỏ cuộc, chịu thua, và thật sự bắt đầu lại. Thay vì tiếp tục sống như một người Việt Nam thời ở Sài Gòn xa xưa, tôi đã đổi mới, đã thích nghi, đã sống như một người Mỹ trung bình.

Quyết định bỏ hết quá khứ để bắt đầu lại không phải dễ. Bỏ hết quá khứ có nghĩa bỏ hết những gì làm nên giá trị cá nhân mình trong quá khứ. Lúc sống ở Sài Gòn, đi đâu người ta cũng chào hỏi, thưa Thầy. Đi đâu cũng có người nhận ra tôi, là ông Quê Hương Mến Yêu, là chương trình TV tôi làm MC. Đi đâu người ta cũng nói về sách vở, và nhà xuất bạn Trẻ do tôi chủ trương. Bỏ hết, bắt đầu lại.

Sau hơn 40 năm cố quên quá khứ và đám con tinh thần ngày xưa, lần đầu tiên tôi cầm lại trong tay một cuốn sách do tôi dịch, viết và xuất bản, là vừa rồi về thăm quê hương ăn Tết, một vài bạn FB của tôi ở Hà Nội và Sài Gòn đã gởi tặng một vài quyển sách cũ. Đám con tinh thần của tôi đã tự sống tự chết 42 năm qua, tôi không quan tâm và không để ý tới chúng nữa. Tôi quên hết, để bắt đầu lại. Tôi đã sống dưới đáy xã hội Mỹ, nhưng tôi đã đi lên.

Trong bài 1 tôi trình bày tâm trạng những ngày mới qua Mỹ, sống lận đận dưới đáy xã hội. Năm 1975, Cộng Sản mạnh lắm. Lúc đó tôi nghĩ sẽ không có ngày tôi trở về thăm lại quê hương, như hiện nay. Tâm trạng thế hệ chúng tôi lúc đó là quên quá khứ, và bắt đầu lại. Tuy nhiên mỗi năm khi tháng Tư trở về, bông hoa nở đầy khắp nước Mỹ, lòng tôi xôn xao nhớ lại quê hương, và những ngày thơ ngây thời tuổi trẻ đã mất.

Ngày nay các bạn đến Mỹ thăm bà con, bạn bè, du lịch, hoặc du học, các bạn sướng hơn tôi. Các bạn đến đây rồi trở về. Quê hương Việt Nam vẫn là quê hương của các bạn. Ở Mỹ, các bạn có một cộng đồng Việt Nam mạnh khắp nước Mỹ chào đón các bạn. Các bạn có thể đi ăn phở, cơm gia đình, canh chua cá kho tô, bánh xèo, bún chả Hà Nội, bún bò Huế v.v.. dễ dàng. Lúc tôi đến đây, không thấy người Việt Nam nào. Phải mấy tháng sau tôi mới biết được nơi mua nước mắm, cuộc đời năm 1975 bơ vơ, khổ lắm. Không còn quê hương để trở về, phải sống bơ vơ và cô đơn dưới đáy xã hội, tranh đấu ngoi lên, vừa làm vừa học, mệt và chán nản vô cùng.

Các bạn nhớ lại quá khứ dễ dàng không? Đối với tôi quá khứ và kỷ niệm những năm sống ở Sài Gòn khó nhớ quá. Tôi cố gắng nhớ lại quá khứ mỗi lần tháng Tư trở về, triệu người vui và triệu người buồn, hoặc mỗi lần gặp bạn bè ở Cali hay Việt Nam. Nhưng hình như có một cái gì đó trong tôi muốn chôn vùi quá khứ, nhớ không được, nói đúng hơn nhớ đại khái, quên hết chi tiết. Muốn thích nghi với đời sống mới tôi phải quên, nhưng thỉnh thoảng tôi lại muốn nhớ. Đúng như một người nào đó nói, có một thời để quên, và một thời để nhớ.

Năm 1975 lúc chúng tôi ra đi, tâm trạng thế hệ tôi là ra đi không trở lại. Tìm một nước chấp nhận mình, và cố gắng sống, nuôi con, gây dựng lại cuộc đời bị Cộng Sản cướp mất. Bây giờ họ gọi chúng tôi là Việt Kiều Yêu Nước. Lúc đó họ coi chúng tôi là kẻ thù. Cái gì ở miền Nam cũng xấu, cũng Ngụy. Gia đình nào trong Nam cũng có người đi tù cải tạo. Sách vở, văn hóa, tất cả những gì của miền Nam cũng Ngụy, cần tiêu diệt. Sách vở bị đốt ngoài đường. Văn hóa miền Nam bị chế diễu. Tiền của mất trắng qua đêm do đổi tiền, nhà cửa bị mất vì nạn đi vùng kinh tế mới v.v.. Với cách hành xử như vậy của Kẻ Chiến Thắng, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác hơn, là đi, đi luôn, không trở lại. Bây giờ thì khác, nhiều người đã trở về thăm lại quê hương, trong đó có chúng tôi. Lúc đó khác.

Năm 1975 chúng tôi đến Mỹ với quyết tâm sống, làm lại cuộc đời, nuôi con, dạy dỗ con thành người, sống cuộc đời hạnh phúc chúng tôi không có. Chúng tôi bắt đầu lại, sống dưới đáy xã hội, nhưng chúng tôi quyết tâm đi lên, cần cù làm việc, vừa làm vừa học. Chúng tôi cực khổ, nhưng nhìn nụ cười của đám con, tôi thấy mình đã đi đúng đường. Trong lúc bên nhà Cộng Sản xúi dục con cái chống lại cha mẹ, rình rập xem cha mẹ có nói xấu gì Đảng và Chế Độ không, ở đây cha mẹ và con cái yêu thương nhau, sống trong tình thương, thay vì hận thù. Chúng tôi nhất quyết thích nghi với đời sống mới, tranh đấu ngoi lên. Muốn thích nghi với cuộc sống mới ở Mỹ, điều cần thiết là quên quá khứ. Quên được quá khứ, con tim mới vui trở lại, như lời một bài ca.

Bây giờ muốn nhớ quá khứ, tôi thấy có một rào cản trong tâm linh muốn đè nén và chôn đi quá khứ, không cho tôi nhớ. Lạ thật. 42 năm trước khi chúng tôi vừa đặt chân đến Mỹ, tôi cũng ở trong tâm trạng này, muốn quên quá khứ, để bắt đầu lại. Phải quên quá khứ mới có thể thích nghi được với cuộc sống hiện tại, và xây dựng tương lai. Nói thì dễ, nhưng phải hơn 7 năm sau khi đến Mỹ, tôi mới quên được quá khứ, và xây dựng được cuộc sống ổn định trên đất nước này.

Chúng tôi may mắn đến Mỹ rất sớm. Chúng tôi thuộc đợt người Việt Nam đầu tiên đến New York vào năm 1975. Sài Gòn mất (được giải phóng) ngày 30 tháng Tư. Ngày 2 tháng 5 chúng tôi đã có mặt ở New York. Vợ tôi làm việc cho ngân hàng Chase Manhattan ở Sài Gòn. Chase đã gởi một phó Giám Đốc ở Bangkok qua Sài Gòn đưa tất cả nhân viên ở đây di tản. Từ Sài Gòn chúng tôi bay qua phi trường Clark bên Phi Luật Tân, từ đó đi Guam, California, và rốt cuộc New York. Nếu không có ngân hàng Chase giúp đỡ, cuộc đời tôi sẽ khổ lắm.

Lúc chúng tôi đến đây, chưa có Cộng Đồng Việt Nam. Về điểm này, tôi không được như các bạn đến sau này, hoặc các cháu đến đây du học. Các bạn có một cộng đồng người đồng hương qua trước. Họ có kinh nghiệm sống ở đây. Những việc dễ như mua gạo, nước mắm, mua thức ăn Việt Nam ở đâu họ đều biết. Họ sẽ hướng dẫn các bạn. Khi chúng tôi đến, phải gần 2 tháng sau một người Việt Nam mới khám phá được nơi bán nước mắm, và gạo. Cô đã thông báo cho cả đoàn biết. Ai cũng mừng.

Mỗi năm khi mùa xuân trở về, hoa nở rộn ràng, lòng tôi bồn chồn, nhớ tới quê hương, và những ngày vui thời tuổi trẻ. Trong bài 1 và 2, tôi đã trình bày tâm trạng những ngày đầu đến Mỹ sau sự kiện 30 tháng Tư năm 1975. Các bạn ngày nay may mắn hơn tôi. Các bạn đến thăm viếng nước Mỹ, thăm gia đình và bạn bè, làm việc, kiếm tiền, hoặc du học, các bạn còn đất nước để trở về. Các bạn có một cộng đồng người Việt ở đây, muốn ăn món Việt Nam nào cũng có, muốn mua món Việt Nam nào cũng được. Các bạn không cô đơn, cực khồ, tuyệt vọng và sống dưới đáy xã hội Mỹ như chúng tôi năm 1975. Lúc đó Cộng Sản mạnh lắm, gần như đô hộ phân nửa thế giới, nên chúng tôi đến Mỹ với tâm trạng đi không trở về, chọn nơi này làm quê hương, cố quên quá khứ ở Việt Nam, và dấn thân hội nhập, tranh đấu để sống và chết ở đây.

“…Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên…”

(Thế Lữ)

Năm 1975 khi chúng tôi ra đi, tôi chỉ biết mình phải đi, không biết đi đâu và làm gì, cuộc đời sẽ ra sao. Lúc đó Cộng Sản bao vây Sài Gòn và chuẩn bị tấn công. Chúng tôi tránh lằn bom lửa đạn, tìm đường sống cho các con, thế thôi. Vợ tôi làm việc cho ngân hàng Chase ở Sài Gòn, nên chúng tôi đi New York nơi có Trụ Sở Trung Ương của ngân hàng nầy, và sống ở đây 41 năm và dọn về Florida hơn 7 tháng nay. Chase sponsor (bảo trợ) chúng tôi, nhưng cử một Vice President nhà băng Host (tiếp đãi) chúng tôi trong những bước đầu sống ở Mỹ. Sự khác biệt văn hóa giữa người Việt và Mỹ quá lớn, nên ở nhà Host một thời gian giúp chúng tôi nói tiếng Mỹ khá hơn, hiểu rõ hơn cách người Mỹ sống, giúp chúng tôi thích nghi dễ dàng hơn.

Chúng tôi đến Mỹ với hai bàn tay trắng, gia đình 6 người, vợ chồng và 4 con, trong túi có vài chục đô la Mỹ. Tất cả những gì tôi có ngày nay là do nước Mỹ đã cho chúng tôi. Tôi mất tất cả khi ra đi, tiền, đại gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, học trò, những gì tôi yêu quí nhất đời những năm dạy học, viết văn làm sách ở Sài Gòn. Tôi được một cuộc đời yên bình với con cháu ở Mỹ, và những năm gần đây, tình đại gia đình, tình người Việt Nam những lần về thăm lại quê hương.

Lúc ra đi, điều tôi tiếc nhất là đám con tinh thần ngày xưa của tôi, mấy chục quyển sách tôi đã cùng nhiều bạn hữu viết, dịch và xuất bản, trong Tủ Sách Giáo Dục do Trần Hữu Đức chủ trương, Tủ Sách Tâm Lý và Sư Phạm do tôi điều khiển, Tủ Sách Văn Học Thế Giới, Tủ Sách Khoa Học Nhân Văn v.v… Khi ra đi tôi đã bỏ đám con này ở lại tự sống tự chết. Lần đầu tiên tôi cầm lại trong tay một quyển sách do tôi viết, hay dịch về Tư Tưởng Sư Phạm, Lịch Sử Giáo Dục, Tâm Lý Giáo Dục, và Các Vấn Đề Giáo Dục, là hai năm trước khi về thăm lại quê hương, một vài bạn FB của tôi ở Sài Gòn và Hà Nội đã gởi tặng. Rất vui. Trong đám con tinh thần này, có đứa chưa chết, chưa bị tiêu diệt hoàn toàn trong cơn hồng thủy ngày 30 tháng Tư năm 1975. Còn nhiều đứa khác tôi chưa thấy mặt, không biết bây giờ ở đâu.

Ai sponsor (bảo trợ) cho nhân viên Chase? Chính nhà băng (ngân hàng) Chase bảo trợ. Chase đề cử một số nhân viên có chức quyền trong ngân hàng, mỗi người làm host (chủ nhà) đón nhận một gia đình nhân viên từ Sài Gòn.

"Host" giống như một chủ nhà tiếp đãi khách. Trong trường hợp chúng tôi chân ướt chân ráo từ một nước kém phát triển như miền Nam Việt Nam, rớt vô một xã hội văn minh, kỹ nghệ hóa, tiến bộ như Hoa Kỳ, host còn có nhiệm vụ giúp chúng tôi hiểu và hội nhập. Có nghĩa là giúp chúng tôi hiểu văn hóa, và tổ chức xã hội ở đây, cũng như hiểu một số kỹ năng để sống tự lập.

Sự khác biệt về văn hóa lớn quá. Lấy một thí dụ. Một ngày mùa hè nóng nực, Host rủ chúng tôi (vợ chồng con cái) đi chơi. Hôm đó host muốn cho chúng tôi đi thăm West Point trên núi. Đây là một trường quân sự nổi tiếng của Mỹ. Ở đây cảnh vật rất đẹp. Thấy Host ôm một đóng áo lạnh, vợ chồng con cái tôi xanh mặt, chạy vô nhà, ai cũng ôm một vài áo lạnh ra xe. Hóa ra Host ôm áo lạnh đi giặt. Chúng tôi tưởng trên núi lạnh lắm, giữa mùa hè, cả nhà ôm áo lạnh đi. Còn nhiều chuyện buồn cười như vậy, cho thấy những ngày đầu ở Mỹ khó như thế nào.

Như trên đã nói mấy tháng sau khi đến New York, một nhân viên Chase đã tìm được nơi bán gạo và nước mắm. Vợ chồng tôi ở rất xa thành phố. Muốn đi New York, chúng tôi phải đi xe lửa, xong lấy xe điện ngầm (Subway), xong đi bộ xa xôi mới mua được chai nước mắm đầu tiên. Nhân cơ hội host đi vắng, vợ chồng tôi nấu cơm, luộc hột gà (không biết hột vịt bán ở đâu) dầm nước mắm, ăn ngon quá. Mấy tháng chưa ăn cơm. Buổi cơm đạm bạc đầu tiên ở Mỹ ngon quá sức.

Nước mắm thơm với người Việt Nam chúng ta. Nhưng đối với người Mỹ họ không chịu nổi mùi này. Chúng tôi rất kỹ lưỡng mỗi khi rót nước mắm. Nhè nhẹ mở nút. Đổ một vài nhiễu nước mắm. Đậy nút lại chắc chắn. Lấy giấy lau kỹ miệng chai. Tình cờ người nhà của Host thấy được, kể lại cho Host. Tao thấy tụi nó ăn cái gì quí lắm. Chúng mở chai rất trịnh trọng. Còn lau chai sau khi đổ nước đó ra chén. Tụi nó quí nước này lắm. Không biết nước gì.

Có lần vợ tôi làm chúng tôi hú vía. Mấy tháng đầu tiên ở Mỹ tôi suốt ngày ngồi xem TV để tự học tiếng Mỹ. Host nói gì tôi cũng không hiểu. Tôi nói gì host cũng đoán chừng ý tôi thôi, lúc đúng lúc sai. Vợ tôi đã từng làm việc cho ngân hàng Chase ở Sài Gòn, nên tiếng Mỹ giỏi hơn tôi.

Mỗi ngày Nàng đi xe lửa xuống New York làm việc, chiều tối mới trở về. Hôm đó Nàng ngủ quên (hay lo ra không xuống đúng trạm?). Xe lửa chạy tới trạm cuối cùng ở tiểu bang Pennsylvania. Đó là chuyến xe lửa cuối cùng. Một người Mỹ thấy Nàng lạc lõng ở sân ga, tội nghiệp, giúp gọi về Host ở New York. Host cũng không biết ga đó ở đâu, nên phải lấy bản đồ tìm đường đến đón Nàng về. Hôm đó tôi hú vía.

Kể từ đó Nàng nổi tiếng trên chuyến xe lửa giờ đó. Mỗi lần xe lửa ngừng ở trạm của Nàng, ai cũng nhắc nhở Nàng xuống xe. Người Mỹ rất hiếu khách. Họ thật tình thương và giúp đỡ người Việt Nam mình hội nhập vô xã hội.

Một vài bạn nói, thôi, 42 năm đã trôi qua rồi, hãy xoá bỏ hận thù, và hòa giải, hòa hợp. Nhớ lại ngày 30 tháng Tư năm 1975, và những ngày đầu lập nghiệp ở Mỹ, tôi không hận thù Kẻ Chiến Thắng, hay những gì họ đã làm. Đó là lịch sử, quá khứ. Mục đích của tôi là nhớ lại chặn đường đã qua, để cảm ơn nước Mỹ, đã tạo cơ hội cho chúng tôi người Việt ra đi, sống được, và hạnh phúc.

Các bạn mới đến Mỹ, định lập nghiệp ở đây, hãy xem trường hợp của tôi. Nếu các bạn chịu khó làm việc, chịu khó hội nhập, và sống hòa động với xã hội, tôn trọng pháp luật, làm việc cần cù, đóng thuế đầy đủ, không gian trá, xã hội Mỹ sẽ cho các bạn cơ hội thực hiện giấc mơ Mỹ. Cố công mài sắt, có ngày nên kim.

Các bạn đến sau sẽ dễ dàng hơn chúng tôi. Các bạn không bị sốc tâm lý như chúng tôi, vì các bạn còn quê hương để trở về, các bạn có thể liên lạc nói chuyện với gia đình và người quen bên nhà bất cứ lúc nào các bạn muốn. Năm 1975 chúng tôi không được vậy. Các bạn có sẵn cộng đồng Việt Nam tại Mỹ với đầy đủ quán ăn, vả tiệm tùng đủ loại, khác với thời năm 1975, chúng tôi sống cô đơn, và thiếu thốn, không thấy tiệm tùng Việt Nam nào, không biết đi đâu mua gạo và nước mắm v..v… Tôi vượt khó khăn được, các bạn sẽ thành công dễ dàng hơn tôi. Hãy giữ vững niềm tin. Đừng để ai nói ngược lại, làm các bạn chán nản. Đường đi chỉ khó tại lòng người sợ khó, ngại núi e sông..

Kể lại những ngày sống ở Mỹ, tôi không thấy hận thù hay ghét Cộng Sản. Thật tình mà nói, tôi thấy thương họ hơn. Họ cũng là người Việt Nam như tôi. Họ nghe lời ngoại bang trong Quốc Tế Cộng Sản, cổng rắn cắn gà nhà, đập chết thằng anh em ruột thịt trong Nam, để được gì? Kết quả là gì? Một nước Việt Nam hoàn toàn lệ thuộc vào Tàu, mất nhiều miền đất biên giới, nổi tiếng nhất là ải Nam Quan, mất Hoàng Sa và Trường Sa, Đồng Bằng Sông Cửu Long hạn hán, ngập mặn, vựa lứa đất nước bị đe dọa.

Bị ức hiếp như vậy, họ cũng không dám phản đối, không dám phẫn nộ, lúc nào cũng ôm kẻ thù truyền kiếp mấy ngàn năm gọi họ là anh em môi hở răng lạnh, anh em 16 chữ vàng v.v.. Ngư dân của họ bị người anh em đâm tàu chìm, họ cũng không dám nói là Trung Quốc đã gây thảm cảnh, nói mù mờ là tàu lạ đã gây sự. Thật tình tôi tội nghiệp họ, và người dân Việt Nam đang sống trong chế độ toàn trị của họ. Tôi không hận thù. Tôi chỉ thương họ thôi. Tôi phải nói rõ điểm này vì nhiều bạn comment thắc mắc trong mấy bài trước, hỏi tôi có hận thù Cộng sản không.

Trở lại những ngày đầu tị nạn ở Mỹ, chúng tôi sống với Host trong hơn 2 tháng, sau đó dọn nhà ở riêng. Hai tháng đầu tiên sống chung với một gia đình người Mỹ trung lưu, giúp tôi hiểu nhiều hơn về người Mỹ và nước Mỹ. Kiến thức này rất quí, theo tôi suốt đời, giúp tôi kiên trì đeo đuổi giấc mơ Mỹ, lèo lái gia đình tôi xuyên qua sóng gió, đạt tới bến bờ hạnh phúc ngày nay, 42 năm nhìn lại.

Gia đình của Host là di dân đời thứ 2. Có nghĩa là cha mẹ Host đã như tôi, được sanh ra ở nước ngoài, và tới Mỹ với giấc mơ nhỏ bé, như tôi, tìm một cuộc đời hạnh phúc cho mình và vợ con. Tôi có đến thăm cha mẹ họ, cũng như tôi nói không rành tiếng Mỹ. Cũng như tôi họ phải làm việc chân tay để sống. (42 năm sau, tôi đã đậu hai bằng Thạc Sĩ, nên địa vị xã hội không tệ).

Người chồng góc Pháp. Người vợ góc Ý. Họ được sanh ra và lớn lên ở Mỹ, như đám cháu nội và ngoại của tôi sau này. Nhìn họ sống, hiểu hoàn cảnh của họ và gia đình họ, ở Mỹ và ở nước ngoài, rọi ánh sáng vào hoàn cảnh của chúng tôi, giúp tôi thấy rõ được con đường phải đi, những việc phải làm, để đổi đời, thực hiện giấc mơ Mỹ. Càng ngày tôi càng quyết tâm hơn, sẵn sàng tìm việc làm, nhất quyết bắt đầu lại.

Nước Mỹ thật tuyệt vời. Nếu các bạn là di dân đến đây, sẵn sàng làm việc, cố gắng học hỏi, tôn trọng pháp luật, làm việc hợp pháp, các bạn được đảm bảo một đời sống dễ chịu. Làm việc được lương tối thiểu. mất việc được tiền thất nghiệp. Gia đình đông con, hay lương không đủ sống, có trợ cấp gọi là phiếu thực phẩm, để mua thịt. Ngày già được bảo đảm một nếp sống khả quan. Ai cũng được bảo đảm một đời sống đầy nhân cách.

Chúng tôi bình đẳng với nhau, da trắng, da đen hay da vàng, da nâu. Như Obama nói, đây là đất nước của di dân, và sẽ mãi mãi là đất nước của di dân. Ở đây, dù các bạn từ Việt Nam tới, các bạn cũng có cơ hội đồng đều như tất cả mọi người, không phân biệt màu da, tôn giáo, hay góc gác từ đâu tới. Thời Trump khác, nhưng Trump chưa phá bỏ nổi truyền thống mấy trăm năm của nước Mỹ. (Lẽ dĩ nhiên nếu các bạn còn ôm giấc mơ cụ Hồ, vượt Trường Sơn đánh Mỹ, các bạn có thể gặp khó khăn với dân Mỹ).

(Về điểm này xã hội Mỹ khác với xã hội Cộng Sản. Trước khi Cộng Sản giải phóng (chiếm) Sài Gòn, nhà nào ở đây cũng có tiền. Năm 1975 Cộng Sản vô, đấu tố, đổi tiền, đánh tư sản, chiếm tài sản nhân dân ở đây, ai cũng nghèo, ăn bo bo mà sống. Ngày nay thời đổi mới, chỉ người Cộng Sản mới được quyền nắm giữ chức vụ chỉ huy, có quyền, và có tiền. Xã hội Mỹ tạo cơ hội đồng đều cho dân chúng. Xã hội Cộng Sản có lợi cho đảng viên Cộng Sản, gia đình họ, và nhóm bạn bè quen biết và làm ăn với họ. Họ nắm hết quyền, và nhờ quyền họ nắm hết tiền.).

Trong hơn 2 tháng sống với Host, tôi học được nhiều kỹ năng sống, để có thể ra riêng sống cuộc đời độc lập. Tôi hiểu tiếng Mỹ nhiều hơn, nói nhiều hơn. Tôi hiểu nhiều hơn cách cư xử ở Mỹ, phép lịch sử tối thiểu để sống chung với nhau. Tôi biết ăn “hot dog” và “hamburger”, là hai thức ăn phổ biến, ở đâu cũng có bán. Tôi biết cách mua vé xe lửa, xe subway v.v.. Tôi biết xếp hàng đứng chờ tới phiên mình, biết nhường nhịn người già, người tật nguyền v.v..

(Văn hóa của Mỹ khác với văn hóa Việt Nam hay Trung Quốc. Vừa rồi tôi mổ cột sống, phải cầm gậy mà đi. Tới cửa, người Mỹ mở cửa nhường tôi đi trước. Một vài người có lẽ du khách từ Trung Quốc tới, chen lấn với tôi. Đó là sự khác biệt lớn lao về văn hóa của người dân Mỹ, và dân nước khác.

Người Mỹ không xả rác ngoài đường. Người Trung Quốc đến đây du lịch xả rác tùm lum, dơ dáy. Đi xem hoa, người Mỹ tôn trọng bông hoa, chỉ ngắm vẻ đẹp của hoa. Người Trung Quốc bẻ hoa, chà đạp lên hoa mà đi. Hai nền văn hóa Mỹ và Trung Quốc rất khác biệt. Nhờ sống chung với gia đình Host 2 tháng, chúng tôi sẵn sàng hơn trên con đường sống trên đất Mỹ).

Và chúng tôi dọn nhà về thành phố New York, để bắt đầu cuộc sống ở đây 42 năm nay. Nói theo kiểu Kim Dung, chúng tôi đã được các Sư Phụ truyền dạy Cửu Âm Chân Kinh. Và bây giờ đã tới lúc chúng tôi xuống núi, hành hiệp giang hồ, tranh giành một địa vị khả quan trên đất Mỹ.

Nói đúng hơn, định nghĩa cho thế giới biết thế nào là một người Mỹ gốc Việt. Chúng tôi là thế hệ đầu tiên đến đây. Chúng tôi có bổn phận sống ra hồn, cho thế giới nể phục chúng ta. New York là một thế giới thu nhỏ, di dân tứ xứ đến đây sanh sống. Như lời trong một bài ca về New York, nếu các bạn thành công ở đây, các bạn có thể sống được bất cứ đâu trên đất Mỹ.

Sống ra hồn. Sống cho thế giới nể phục người Việt Nam. Định nghĩa thế nào là người Mỹ gốc Việt. Nói thì dễ. Làm rất khó. Khi các bạn đọc những Trang FB của tôi như "Du lịch thế giới", "Nước Mỹ nơi tôi đang sống", "Việt Nam, Quê hương mến yêu", và "Lê Thanh Hoàng Dân đi tìm hạnh phúc", các bạn chỉ thấy kết quả của 40 năm sống ở Mỹ. Con đường đến đó mới gian nan và khó khăn.

Nhiều bạn nghĩ nước Mỹ là thiên đàng. Đây không phải là thiên đàng. Đây không phải là nơi các bạn đến để ở không hưởng phúc lợi xã hội. Ở Mỹ chỉ những người chịu khó làm việc, tuân thủ pháp luật, sống cuộc đời cần cù, chịu khó ăn học, mới thành công. Giấc mơ Mỹ chỉ đến với người làm việc, không bao giờ đến với người đến đây ăn bám xã hội, ở không muốn người khác cho tiền.

(Nước Mỹ cũng không phải địa ngục như báo chí Cộng Sản đã mô ta trước đây, thời còn chống Mỹ. Mỹ không phải là thiên đàng, nhưng chưa có nước nào cho cơ hội đồng đều cho dân chúng, bằng nước Mỹ. Chỉ tại Mỹ một người con của di dân một nước da đen xa xôi (Kenya) mới có thể được bầu làm Tổng Thống. Chưa có nước nào trên thế giới chấp nhận hơn 1600000.00 người Việt Nam sống, như Mỹ. Trung Cộng đô hộ Việt Nam 1000.00 năm. Pháp đô hộ Việt Nam 100.00 năm. Các nước này không có được một cộng đồng Việt Nam như ở Mỹ. Mỹ chỉ là một đồng minh chống sự bành trướng của Cộng Sản Tàu và Nga thôi, không phải là một nước đô hộ chúng ta).

Tháng 7 năm 1975, hai tháng sau khi đặt chân đến Mỹ, vợ chồng tôi đã mướn nhà sống riêng, bắt đầu cuộc đời độc lập và tự do ở đây. Tôi đi tìm việc làm, xong vừa làm vừa học, xong làm việc Phố Wall, cần cù làm việc suốt đời. Ngày hưu trí tôi ở không chu du thiên hạ. Con cái của tôi đều sống riêng. 40 năm nhìn lại thấy cuộc đời ở đây hay quá. Giấc mơ Mỹ đã đến với tôi.

Nếu các bạn chỉ nhìn điểm bắt đầu và kết thúc, các bạn thấy tôi sướng quá. Nhưng vấn đề khó là quá trình làm việc và tranh đấu để đạt được ngày hôm nay. Một người nào đó đã nói rất đúng. Đời là một hành trình. Thú vị nằm ở hành trình, ở những việc làm hàng ngày, không phải ở điểm bắt đầu, hay điểm kết thúc.

Lúc ra riêng gia đình tôi nghèo lắm. Tôi đã ra đi với hai bàn tay trắng. Lúc dọn nhà, tôi vẫn chưa có việc làm. Xin việc làm đầu tiên thật gian nan. Đi tới đâu cũng bị chê. Xin việc lao động, cũng bị chê, "Over-educated", thiếu kinh nghiệm. Không dám xin việc văn phòng, vì chưa đủ ngôn ngữ, kinh nghiệm.

Tuyệt vọng quá, tôi đi xin "Welfare" và "Food Stamps". Đó là những món tiền cho người nghèo nhất trong xã hội, giúp họ sống qua ngày, chờ lúc có việc (có job). Tuy nhiên khi tôi được chấp nhận những phúc lợi an sinh xã hội này, tôi đã tìm được Job (việc làm). Đó là một việc làm lương tối thiểu, làm nhiều, lương ít, làm việc rất cực khổ.

Tôi làm việc cho một công ty bảo vệ (security guards). Nói cho oai, chớ thật ra chúng tôi đâu có sức bảo vệ ai. Chỉ mặc đồng phục rất oai vệ, đứng gác hãng bánh, bến tàu, các cao ốc ở đảo Manhattan mà thôi. Khổ nhất là những lúc đi gác bến tàu. Lúc đó tôi phải làm việc một ngày 12 tiếng. Đi từ New York qua bến tàu ở tiểu bang New Jersey là 2 tiếng. Trở về cũng 2 tiếng. Mỗi ngày tôi chỉ ở nhà có 8 tiếng, để tắm rửa, ăn uống, và ngủ. Lúc tôi đi, ở nhà không có ai, vợ đi làm, con đi học. Lúc tôi về, ai cũng đã ngủ.

Ngồi gác bến tàu, mỗi ngày tôi ngó lưng của bà Nữ Thần Tự Do, nên những lúc chán nản, tôi thường nói Nữ Thần nầy ngó về phía Âu Châu, thiên vị người da trắng, không bao giờ chịu ngó về phía một người Việt Nam xấu số, do tình cờ của lịch sử được sanh ra và lớn lên ở Sài Gòn, nên phải đến đây chịu cực khổ như vầy. (Bây giờ Cộng Sản gọi chúng tôi là khúc ruột ngàn dặm, nhưng lúc mới vô, họ coi chúng tôi như Mỹ-Ngụy, gia đình nào con cái cũng đấu tố cha mẹ, cũng có người đi trại tập trung cải tạo, cũng mất hết tiền xuyên qua các đợt đổi tiền, đánh tư sản).

Hãng tôi làm có nhiều trí thức các nước khác, đặc biệt những nước Đông Âu. Những lúc chán nản, tôi nói chuyện với họ. Người nào cũng kỹ sư bác sĩ hay giảng sư đại học, cũng như tôi đang vừa làm vừa học lại. Anh chàng tôi thích nhất đã từng là giảng sư ở Tiệp Khắc, đã đậu bằng PhD Tâm Lý Học. Anh học cao hiểu rộng, lại giỏi về môn tôi từng dạy ở Sài Gòn, nên tâm đầu ý hợp. Nhờ nói chuyện với họ, tôi mới đủ can đảm mạnh dạn tiếp tục làm việc. Vừa làm vừa học như họ.

Hai năm đầu tiên ở Mỹ, tôi chưa dứt khoác hẳn với quá khứ. Tôi vẫn còn luyến tiếc thời dạy học, viết văn, làm sách ở Sài Gòn. Nên tôi đã học hơn 60 credit PhD Triết học ở đại học CUNY. Ngồi trong chòi canh ở bến tàu, tôi có nhiều thời giờ đọc sách. Học đại học ở đây đọc sách rất nhiều, nhất là môn Triết Học. Hơn 37 năm bỏ triết học, tôi đã quên gần hết những gì đã học, chỉ còn nhớ mình vất vả với Triết học Mỹ, hoàn toàn chú trọng đến những vấn đề về logic và ngôn ngữ (philosophy of language), tôi chưa bao giờ nghe nói tới ở Sài Gòn.

Chí Lý !!! Chạy trốn !!!

Cộng sản đi tỏ́i đâu ngủỏ̀i dân bỏ chạy tỏ́i đó,
bỏ̉i chúng là tay sai của loài quỷ dủ̃ Satan.

Dân di củ 1954 và 1975.

2017-09-19 16:59 GMT-04:00 Phu Van <nguyenvan

Tai sao người miền NAM lại phaỉ chạy trôń Thiên đươǹg CS ? tai sao dân miền Bắc lại thích rời bỏ quê cha đất tổ, caí nôi Thiên đương̀, nhất là bọn cán bộ đảng viên có maú mặt lại ồ aṭ vaò NAM để tâṇ hưởng caí tàn dư Mỹ Nguỵ thối rưã để làm lại cuộc đời mới, hoỉ là trả lời. Phú Vân.

From: tweety ng
To: @
Sent: Monday, September 18, 2017 10:12 AM
Subject: Chí Lý !!! Chạy trốn !!!

Chí lý ! Chí lý ! Chí lý !

Trong hình ảnh có thể có: văn bản
👉Khi CS VN chiếm miền Bắc , có cả triệu người bỏ chạy vào miền Nam😂

TỪ LỜI TUYÊN BỐ CỦA THỨ TRƯỞNG BỘ Y TẾ

TỪ LỜI TUYÊN BỐ CỦA THỨ TRƯỞNG BỘ Y TẾ TRƯƠNG QUỐC CƯỜNG.

DODUYNGOC

Chỉ cần một chút kiến thức sơ đẳng về dược học, thuốc men hàng ngày, hoặc siêng theo dõi báo chí một chút thì ai cũng biết chất Sabutamol có công dụng như thế nào và có phản ứng phụ tác hại ra sao. Trên thế giới người ta hạn chế sản xuất, nhập khẩu và sử dụng vì những hiểm nguy mà chúng mang lại cho đối tượng sử dụng. Sabutamol là chất tạo nạc, dùng trong chăn nuôi. Đời sống con vật ngắn nhưng khi trộn với thức ăn, con vật cũng mang những di chứng. Con người khi sử dụng thịt có chứa Sabutamol cũng sẽ bị tác hại bởi thuốc còn tồn đọng trong thịt chưa được thiêu huỷ hết.

Thế mà, Bộ Y tế Việt Nam trong hai năm 2014-2015 đã duyệt cho nhập vào Việt Nam 9140 tấn Sabutamol. Chắc chắn với con số này, Sabutamol sẽ không chỉ dùng trong chăn nuôi, vì sẽ không dùng hết con số đó. Thế chúng đi đâu?
Những kẻ làm ăn bất chính sẽ sử dụng Sabutamol trộn với những thứ khác để làm thuốc chống gầy yếu cho trẻ con và cả người lớn. Giúp các đối tượng này tăng trọng một cách nhanh chóng mà không biết được những nguy hiểm có thể tước tính mạng của họ. Các trường mẫu giáo, nhà trẻ có ý muốn quảng cáo khả năng nuôi dạy trẻ tăng trưởng nhanh cũng không ngại ngùng gì khi trộn Sabutamol vào thức ăn cho trẻ. Đứa trẻ sẽ ăn nhiều, tăng cân và gây ngạc nhiên và hài lòng cho bố mẹ. Nhưng họ đâu có biết là con mình đang bị đầu độc bởi thuốc tăng trọng.

Điều trớ trêu là tuyên bố của ông Trương Quốc Cường, thứ trưởng Bộ Y tế, Cục trưởng Cục Quản lí Dược khi ông tuyên bố rằng:"Tôi duyệt cho nhập 9140 tấn Sabutamol vì không biết đó là chất cấm". Buồn cười đến muốn chửi thề vào bản mặt của ông. Ông là người chịu trách nhiệm trước nhân dân trong lãnh vực thuốc men, là người có chuyên môn. Không có chuyên môn thì ai cho ông ngồi vào ghế đó để rồi leo sâu trèo cao lên chức thứ trưởng. Nếu ông không biết như ông nói hoá ra ông mua ghế, mua chức khi ông mù chuyên môn à? Hay là phe cánh đưa ông lên để dễ dàng chia chác những đồng bạc dơ dáy vấy máu đồng bào?

Thực chất là gì? Chỉ là những đồng tiền bất chính mà các người mở cửa xả cảng nhập chất độc về đầu độc dân tộc này, làm thui chột sức khoẻ nhân dân, khiến cho nhiều thế hệ trẻ thơ lớn lên quặt quẹo bệnh tật vì đã ăn uống chất độc từ thuở bé. Tội lỗi của các người kinh khủng quá. Các người ác nhơn quá. Giao các người giữ cửa, các người lại mở cửa mang thuốc độc vào để giết chết mọi người. Chỉ vì những đồng tiền, những tờ đô la, những kí vàng ròng, những biệt phủ, lâu đài các người sẵn sàng làm mọi chuyện kể cả chuyện giết anh em, bà con, đồng bào mình. Tỉ lệ người Việt Nam bị bệnh ung thư cao nhất thế giới cũng từ do các ông mà thành. Hăng trăm ngàn người chết hàng năm vì ung thư cũng xuất phát từ đây. Các người vô lương tâm quá, các người tàn nhẫn quá. Tội ác này làm sao các người trả hết được. Hôm nay, các người có thể sống trong nhà cao cửa rộng, đi xe hơi đắt tiền, ăn cao lương mỹ vị, sắm lâu đài ở nước ngoài. Nhưng chắc chắn con cái mấy người sẽ không được và không thể ngẩng đầu để sống như một con người. Quy luật nhân quả sẽ cho thấy điều đó. Hằng ngàn, hàng trăm ngàn người chết sẽ không tha thứ được tội của các người khiến họ phải lìa bỏ trần gian.

Món hời kinh khủng quá khiến cho các người mất cả nhân tính. Này nhé, cứ thử tính mà xem trong hai năm nhập thuốc Sabutamol về Việt Nam, các người đã bỏ túi bao nhiêu.. Mà đây chỉ là lợi tức từ việc nhập Sabutamol thôi nhé. Cơ quan của các ông duyệt xét nhập hàng trăm, hàng ngàn thứ thuốc, thử hỏi số tiền thu nhập của các ông khủng khiếp đến độ nào.
Hai năm 2014-2015 nhập 9140 tấn
Giá mua là 1.500.000 đồng/ký.
Thị trường bán 15.000.000 đồng/ký
Như thế, mỗi kilogram sẽ lời 13.500.000 đồng
Nhập 9140 tấn x1000kg x 13.500.000 đồng lời/kg
Như vậy lợi nhuận thu về là 123.390 tỷ đồng
Đổi ra đô la Mỹ là tương đương 5,5 tỷ USD.
Kinh khủng chưa? Buôn ma tuý cũng không thể có siêu lợi nhuận thế này. Mà các ông bà lại có giấy phép hợp pháp để bán buôn. Thế mới kinh.
Và vì số lợi quá lớn, các ông các bà bất chấp. Sống chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi.
Chỉ trong hai năm, chỉ với một chất trong trăm ngàn chất nhập vào Việt Nam, đã bỏ túi ngần ấy tiền. Tính ra, với chỗ ngồi ấy, với chức vụ ấy, các người đã bỏ túi bao nhiêu? Tui không dám tính nổi. Than ôi! Cơ đồ rách nát, nhân dân bị đầu độc, đất nước này đi về đâu khi lũ người có quyền lực đang là những kẻ giết người tập thể có giấy phép????
15.09.2017
DODUYNGOC

Virus-free. www.avast.com

GỌI TRẦN KIỀU NGỌC LÀ GÌ?(TKN, Vtan)

https://www.facebook.com/mannguyenthi.57/posts/353882495055195

Man Nguyen

September 18 at 5:57am ·

(Hãy để tôi phân tích cho những ai còn mơ hồ về ả này)

Tại sao nhiều kẻ tiếp tục bao che và ngụy biện tiếp tay cho ả? Những kẻ này là ai nếu không thuộc về tay chân trong tổ chức của Trần Ngọc Kiều? Với tâm lý một người bình thường, khi nghe tới một vấn đề gây tranh cãi, họ sẽ tìm tòi, xem xét, đánh giá và tranh luận từ mọi góc độ bản chất của vấn đề rồi mới đưa ra nhận xét, góp ý ủng hộ hay chỉ trích. Thế nhưng tay chân của Trần Ngọc Kiều không làm thế, chúng rào trước đón sau khi đăng status về ả này, chúng lấy dẫn chứng câu sau mà quên câu trước. Khi không thuyết phục được người đọc, chúng ngụy biện ả này nói sai ngữ pháp về câu "chúng con không chống cộng" rồi mang hai chữ luật sư ra để dọa kiện những người chống lại ả. Bản chất lưu manh và điếm đàng của những con súc vật lưu manh giả danh trí thức nằm ở chỗ này.

Xem lại video ả tiếp xúc với bà con tại Canada, các bạn cần theo dõi và phân tích từng cử chỉ, hành vi ứng xử trước hai câu hỏi về hiệp định Paris và đạo luật Magnitsky, những tử huyệt của bọn mafia đỏ mà ả không thể trả lời được, không những thế còn dùng hai từ "tình thương " để đáp lại yêu cầu phải hành động ngay với đạo luật Magnitsky.

Trong khi đó tay chân của ả, một nhóm ra sức lan truyền khẳng định rằng ả chống cộng. Nhóm khác lại tuyên truyền rằng đường lối "tình thương" của ả khác mọi người nên tất cả phải tôn trọng quan điểm không chống cộng của ả. Nói chung là tự chúng mâu thuẫn chống lại tư tưởng lẫn nhau. Mấu chốt quan trọng nhất là tên Anthony Chim diễn giả của tổ chức "con đường nhân bản" sử dụng những từ "rẻ tiền", "ngu dốt", "chó", "kém hiểu biết" tự xưng mình là "ông" "bố" để phản biện và chụp mũ "cộng sản" hay "dư luận viên" cho bất kỳ ai chỉ trích chúng mà chúng không thể biện bạch cho những thắc mắc của những người không ủng hộ chúng. Sau đó xoá và block comment từ những tiếng nói trái chiều.

Tôi cần nhắc lại với các bạn về tình hình chính trị tại Việt Nam. Những kẻ bảo vệ chế độ cộng sản như các lực lượng vũ trang có thể đã từng là một khối thống nhất (giờ này thì chưa chắc), nhưng có một điều là nội bộ lãnh đạo cao cấp từ Bộ Chính Trị của chúng từ xưa tới giờ chắc chắn không phải là một khối thống nhất. Chúng chia năm, xẻ bảy tạo thành phe nhóm lợi ích đấu đá, xâu xé nhau đến chết. Mỗi phe nhóm lại có những chiêu bài chính trị khác nhau từ sử dụng bạo lực cho tới các biện pháp friendly hơn là ru ngủ hay làm tình dân chủ bằng phương pháp dụ dỗ ăn kẹo mút "tình thương" "nhân bản". Nhưng ở chiêu bài nào thì cũng chỉ vì một mục đích tiếp tục cai trị càng lâu càng tốt dưới dạng đổi màu như kỳ nhông.

Khi nghị quyết 36 ra đời tạo đường mòn cho Cộng sản bành trướng ra hải ngoại bằng đủ mọi mưu kế quỷ quyệt thì các phe nhóm của nó cũng hình thành các tổ chức chính trị riêng tại các nước phát triển để phù hợp với diễn biến chuyển hoá trong nước. Chúng đã gột rửa phèn dưới chân bằng cách đồng hoá với người Việt quốc gia như ăn chung, ngủ chung…lý tưởng chung, nên chúng không bao giờ tự gọi mình là cộng sản nữa. Có thể là bất cứ một cái tên nào chúng nghĩ ra được miễn là phải to lớn và vĩ đại nhất rồi ôm cờ vàng để hợp thức hoá sự có mặt của chúng cho cùng màu với số đông.

Với ngân sách khủng mà cộng sản chi ra hàng năm, chúng mua người Việt quốc gia để phát ngôn cho chúng, mua xưởng in, đài phát thanh, trung tâm ca nhạc, mở nhà hàng, chợ, trung tâm cộng đồng, thành lập hội nhóm, đoàn thể đối lập với thực thể của chúng trong nước để đợi ngày xoá bỏ từ hai từ "cộng sản" mà chúng sẽ dùng để ngụy trang cho bản chất tham lam, nhũng loạn của chúng sau này … cho nên hiện tình hải ngoại bây giờ không khác gì Sài Gòn trước nay và bây giờ. Chúng có mặt khắp nơi.

Một người chống cộng có kinh nghiệm không bao giờ tham gia các nhóm hội đoàn kêu gọi quyên góp lập quỹ. Vì chiêu bài của nghị quyết 36 là sử dụng chính nhân lực và vật lực của người Việt quốc gia để phục vụ cho mưu đồ của chúng. Có ai hỏi chúng đã sử dụng tiền lập quỹ vào những việc gì, audit ra sao? Thêm nữa, nếu giữ tinh thần chống cộng cực đoan mà thể hiện ra tại các hội đoàn thì chắc chắn một ngày bạo lực sẽ tìm đến gõ cửa.

Cho nên bây giờ gọi chúng là cộng sản chắc chắn một điều chúng sẽ từ chối, lắc đầu ngay. Mafia, tư bản đỏ làm chính trị! Vâng những từ ngữ ấy hợp hơn để chuẩn bị một ngày chúng thay đổi tên gọi hay trở cờ cho thể chế hiện nay. Nhưng dù ở bất cứ tên gì thì cũng đừng quên chúng có rất nhiều tỉ USD và tội ác chúng đã và đang reo rắc khắp nơi trên đất mẹ.

Đừng bao giờ quên lòng hận thù chỉ vì một con điếm dụ dỗ "yêu thương" "nhân bản" sáo rỗng.

Nếu căm thù cộng sản, đừng bao giờ quên nghị quyết 36 và những gì đã và đang diễn ra tại quê hương thứ 2 này.

Trong giới hạn của một status tôi không thể nói dài dòng. Các bạn hãy nghe sự chia sẻ của những bậc trưởng thượng đã chứng kiến nghị quyết 36 diễn ra tại hải ngoại như thế nào ở YouTube, từ đó mà tìm được bản chất thật của ả Trần Ngọc Kiều.

The Patriot🔥

CXN_092017_12 719_ Giờ này thì CS mới hoảng loạn lên, có ng nhìn thấy chuyện này từ tháng 8 .2015 (2 năm nay). Nhập siêu sẽ tăng cao và áp lực tỷ giá sẽ trầm trọng (huge car sell-off, Korean c ar sales, car import, export from FDI increasing, battle to keep the domestic market, local fruits fighting a losing bat tle, negotiation skills, AEC, EVFTA, FTA’s, CAFTA, TPP, negotiation skills, glorified integration, system crumple, the economy is ceasing to operate, looming recession, bế tắc KT, idiotic PM, recession getting worse, dismantling of th e administration, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, 2016-2020 restructuring, bell t olled) : Ô tô Thái Lan ồ ạt vào Việt Nam, Indonesia thống trị dòng xe dưới 9 chỗ

CXN_092017_12 719_ Giờ này thì CS mới hoảng loạn lên, có ng nhìn thấy chuyện này từ tháng 8.2015 (2 năm nay). Nhập siêu sẽ tăng cao và áp lực tỷ giá sẽ trầm trọng (huge car sell-off, Korean car sales, car import, export from FDI increasing, battle to keep the domestic market, local fruits fighting a losing battle, negotiation skills, AEC, EVFTA, FTA’s, CAFTA, TPP, negotiation skills, glorified integration, system crumple, the economy is ceasing to operate, looming recession, bế tắc KT, idiotic PM, recession getting worse, dismantling of the administration, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, 2016-2020 restructuring, bell tolled) : Ô tô Thái Lan ồ ạt vào Việt Nam, Indonesia thống trị dòng xe dưới 9 chỗ
xxx


Châu Xuân Nguyễn
xx
Mời đọc bài cũ…9864 ngày 8.8.15 …CXN_080815_9864_Một đất nước có cả chục ngàn TS KT, hằng trăm viện nghiên cứu KTVM, hội thảo KTVM hằng tuần, hằng ngàn cán bộ trong Bộ Tài Chính, Công Thương v.v….vậy mà phải để m ột NVHN ở Úc chỉ ra rằng ngành sản xuất VN đang bị án tử hình chậm nhưng chắc từ những hi ệp định thương mại…. (CAFTA, negotiation skills): Cuộc “đổ bộ” của DN bán lẻ ngoại: Đe d ọa các nhà sản xuất trong nước
xx

Châu Xuân Nguyễn
++++++++++
Trích bài báo dưới đây ngày 7.8.15:”Trao đổi với phóng viên, lãnh đạo của Công ty Hóa mỹ phẩm Hòa Hợp cho biết, trước đây DN có đưa hàng hệ thống siêu thị Metro. Tuy nhiên, sau đó siêu thị này đẩy mạnh đưa các nhãn hàng riêng vào hệ thống, với giá rẻ hơn giá bán của DN từ 5 – 15%, khiến cho hàng nội không thể cạnh tranh và phải tự rút khỏi hệ thống.”(HT)
===
Một đất nước có cả chục ngàn TS KT, hằng trăm viện nghiên cứu KTVM, hội thảo KTVM hằng tuần, hằng ngàn cán bộ trong Bộ Tài Chính, Công Thương v.v….vậy mà phải để một NVHN ở Úc chỉ ra rằng ngành sản xuất VN đang bị án tử hình từ những hiệp định thương mại thì nó nói lên rất rõ những gì láo khoét mà ĐCSVN rêu rao là đỉnh cao trí tuệ, là sự lãnh đạo ưu việt và tài tình của ĐCSVN, đưa đất nước từ thắng lợi này đến thắng lợi khác v.v…..Thực chất thì chỉ là những con người dốt nát, thiếu kiến thức Kinh Tế Vĩ mô, thiếu tầm nhìn, ngồi ghế cao chỉ để tham nhũng, vinh thân phì gia, bán đứng ngành chăn nuôi, nông hải sản, trái cây, lúa gạo, sản xuất ô tô của hằng chục triệu gia đình.
=

Chuyện Thailand thâu tóm chuỗi siêu thị thì CXN nói lên từ hồi nào ??? 5.1.2015 bài 7696
see belowBấm vào đây
CAFTA

CXN_073115_9798_Tụi Thái chỉ muốn mua siêu thị và cty phân phối cho siêu thị để tuồn hàng sản xuất từ Thái (hay TQ) vào giết chết hết sản xuất VN thôi vì zero thuế xuất CAFTA cuối nă m 2015: Sóng M&A sẽ “quét” mạnh vào ngành bán lẻ và tiêu dùng

=
CXN_010515_7696_Làm cách nào (tốt nhất, rẻ nhất, nhanh nhất) để tuồn hàng tỉ đô hàng Thái qua VN nhân cơ hội CAFTA 1.1.2015
=
Trích bài 7696 ngày 5.1.15 (7 tháng trước):”Metro Việt Nam có thể vào tay tỷ phú Thái với giá 500 triệu USD
Mua một hệ thống siêu thị rồi tất cả mặt hàng sản xuất tại VN đều thay thế bằng hàng Thái, rẻ hơn, chất lượng hơn.

Bỏ 500 triệu usd mua chuổi siêu thị này thì hắn khỏi cần thiết lập hệ thống phân phối (distribution network) gồm nhà kho, vận tải đi và đến, marketting v.v…Quá rẻ, quá nhanh và quá hữu hiệu cho tất cả mặt hàng trong một siêu thị, sữa, đường muối tiêu nước mắm, dầu ăn, kem đánh răng, xà bông, bàn chải…Nói chung bất cứ mặt hàng nào bán trong siêu thị là đều có thể có mặt hàng Thái rẻ hơn, zero thuế suất.
——-
Rồi những nhà sản xuất những mặt hàng này của VN thì sao ??? Phải giảm thị phần, phải tăng giá sản xuất và không những thế, Tỷ phú Thái này sẽ lập một cty phân phối và sẽ phân phối hàng cho những siêu thị cạnh tranh với Metro.
—-
Vậy thì những nhà sản xuất hàng tiêu dùng của VN từ chết tới bị thương vì những hành động này.
—-
Ngăn cản dc không ??? Quá chậm rồi, bán rồi, CAFTA có rồi. Nếu CXN là Thủ Tưởng thì CXN sẽ ngăn không cho bán Metro. Ở Úc mặc dầu 99.9% bán, chuyển nhượng ra cty ngoại quốc dc thông qua, nhưng họ vẫn phải qua cơ quan là Foreign Investment Review Board, tức là Cứu xét đầu tư nước ngoài và trên cơ sở lợi ích quốc gia hay bảo vệ nền KT địa phương thì có quyền block.
——
Như vậy để thấy tầm nhìn của bọn CS này với những thương vụ có nguy hiểm cho nền sản xuất VN, đơn giản là chúng quá ngu xuẫn để có thể nghĩ tới.
—–
Những DN sản xuất hãy tìm cách đóng cửa trước khi phải thua lỗ nặng nề vì thị trường tự nhiên mất đi, còn những người nào nghĩ đến thành lập DN thì phải nghiên cứu kỹ, rất kỹ về hiệu quả của hàng TQ và Thai sau vài năm nữa, tôi nghĩ là sẽ rất khốc liệt nên Bùi Quang vinh thốt lên, tôi rất lo….”
(HT)

CXN_010415_7690_Bọn cộng nô này thấy quan tài rồi, bắt đầu đổ lệ thì quá trể: “Tôi thực sự lo lắng” (CAFTA)”(HT bài 7696)
=
Càng ngày kịch bản kết liễu KT của CSVN càng rõ, đồng bào ngưng đóng thuế (CP HCS sẽ không truy thu thuế), xuống đường biểu tình đột xuất để nhanh chóng lật đổ bọn ăn hại đái nát, bất tài, tham nhũng, quản lý KTVM tồi vì ngu xuẫn và dốt nát để nhanh chóng có một CP mới có tài hơn, trong sạch hơn.
=
Melbourne
08.08.15
Châu Xuân Nguyễn

+++++++++

http://cafef.vn/vi-mo-dau-tu/cuoc-do-bo-cua-dn-ban-le-ngoai-de-doa-cac-nha-san-xuat-trong-nuoc-20150807113527521.chn

07/08/2015, 14:57

Cuộc “đổ bộ” của DN bán lẻ ngoại: Đe dọa các nhà sản xuất trong nước

Cuộc “đổ bộ” của DN bán lẻ ngoại: Đe dọa các nhà sản xuất trong nước

Sự xâm nhập mạnh mẽ của các hãng bán lẻ ngoại thông qua các thương vụ M&A đang “đe dọa” chính các nhà sản xuất nội địa khi hàng nhập khẩu rộng đường hơn để vào thị trường.

Hoạt động M&A trong lĩnh vực bán lẻ chiếm tới 36% tổng giá trị các thương vụ, cho thấy sức hấp dẫn của ngành phân phối này. Đáng chú ý là hàng loạt các thương vụ này đều được thực hiện bởi các nhà bán lẻ ngoại.

Trong đó, những thương vụ đình đám nhất phải kể đến là thương vụ Berli Jucker (Thái Lan) mua lại chuỗi hệ thống Metro; Aeon (Nhật Bản) đầu tư vào Citimart và Fivimart; Cetral Group (Thái Lan) nắm 49% cổ phần của Nguyễn Kim.

Sẽ có làn sóng “đổi chủ”?

Gần đây nhất là nhà bán lẻ điện máy Nojima (Nhật Bản) cũng nâng tỷ lệ sở hữu vốn lên 31% tại Trần Anh. Nhiều thông tin trong giới kinh doanh bán lẻ điện máy cũng cho biết, Pico đang được mua lại bởi một nhà bán lẻ Thái.

Theo Bộ Công Thương, thị phần bán lẻ hiện đại ở Việt Nam mới chiếm khoảng 25% tổng mức bán lẻ. Hiện cả nước có khoảng 724 siêu thị và 132 trung tâm thương mại. Số cửa hàng tiện lợi có thương hiệu và vận hành theo chuỗi mới chỉ dừng lại ở con số vài trăm.

Theo TS. Phan Chí Anh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Quản trị Kinh doanh (Đại học Kinh tế – Đại học Quốc gia Hà Nội), cùng với hoạt động M&A diễn ra mạnh mẽ khi các siêu thị liên tục đổi chủ, thị trường bán lẻ đang cạnh tranh rất khốc liệt.

Dẫn chứng, theo tính toán trung bình thì cứ 4 siêu thị ra đời, sẽ có 2 siêu thị phải đóng cửa do không đủ sức cạnh tranh.

Trong khi đó, đánh giá về chất lượng dịch vụ của các nhà bán lẻ nội địa, TS. Nguyễn Thu Hà, Phó Giám đốc Trung tâm nghiên cứu quản trị kinh doanh, cho rằng năng lực quản trị và chất lượng dịch vụ của DN bán lẻ nội vẫn còn yếu kém.

“Phần lớn các nhà bán lẻ còn hạn chế về trình độ chuyên môn của nhân viên, thái độ và kỹ năng giao tiếp khiến khách hàng chưa hài lòng. Đặc biệt khi nhận lại hoặc đổi hàng, thái độ của nhân viên khi giải quyết vấn đề còn kém”, TS. Hà đánh giá.

Khảo sát được Tập đoàn Hoa Sao đưa ra, hệ thống đường dây nóng của hầu hết các doanh nghiệp bán lẻ đều có thời gian kết nối chờ dịch vụ quá dài. Đặc biệt, 100% các cuộc gọi nhỡ nhà bán lẻ đều không gọi lại cho khách hàng.

Hàng nội bị “đe dọa”?

Với năng lực quản trị kém, kỹ năng chăm sóc khách hàng còn hạn chế, nhiều chuyên gia lo ngại các DN bán lẻ Việt Nam có thể “thua” trên sân nhà.

Đặc biệt, khi Việt Nam hội nhập sâu rộng,… TS. Anh cho rằng với một sân chơi mới được thiết lập, sẽ có nhiều thách thức với DN.

Theo đó, làn sóng “đổi chủ” của các thương hiệu bán lẻ trên thị trường Việt Nam có thể sẽ diễn ra mạnh mẽ hơn và không ít nhà bán lẻ sẽ phải chấp nhận bỏ cuộc chơi trong thời gian tới.

Tuy nhiên, vấn đề mà TS. Anh lo ngại hơn cả là cuộc đổ bộ của các nhà bán lẻ nước ngoài có thể sẽ “bóp chết” nhà sản xuất trong nước.

Bởi lẽ, khi các nhà bán lẻ nước ngoài nắm quyền quản lý, hàng hóa nhập khẩu hoặc các nhãn hàn riêng cũng sẽ vào hệ thống và cạnh tranh trực tiếp với hàng nội.

Những lo ngại của vị chuyên gia trên không phải là không có cơ sở, khi một số nhà bán lẻ nước ngoài thông qua M&A với DN bán lẻ nội, đã đưa hàng ngoại nhập vào hệ thống siêu thị.

Đơn cử, mới đây nhất khi Trần Anh khai trương siêu thị rộng 4.000 m2, một gian hàng riêng trưng bày hàng Nhật đã được thiết kế. Hoặc tại hệ thống siêu thị Fivimart và Citimart, các sản phẩm hàng hóa Hàn Quốc cũng bắt đầu được đưa vào.

Trao đổi với phóng viên, lãnh đạo của Công ty Hóa mỹ phẩm Hòa Hợp cho biết, trước đây DN có đưa hàng hệ thống siêu thị Metro. Tuy nhiên, sau đó siêu thị này đẩy mạnh đưa các nhãn hàng riêng vào hệ thống, với giá rẻ hơn giá bán của DN từ 5 – 15%, khiến cho hàng nội không thể cạnh tranh và phải tự rút khỏi hệ thống.

Khảo sát tại thị trường, hàng Thái Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc… đang được đánh giá là “lên ngôi” khi có giá bán phù hợp, chất lượng cạnh tranh.

Do đó, những lo ngại về nguy cơ hàng ngoại nhập có thể tràn vào thị trường, đe dọa sản xuất trong nước là hoàn toàn có thể xảy ra, khi mà các dòng thuế cho hàng nhập khẩu sẽ giảm về 0% trong thời gian tới.

An Ngọc

xxxxxxxxxhttp://vietnamfinance.vn/o-to-thai-lan-o-at-vao-viet-nam-indonesia-thong-tri-dong-xe-duoi-9-cho-20170918110910326.htm

Ô tô Thái Lan ồ ạt vào Việt Nam, Indonesia thống trị dòng xe dưới 9 chỗ
18-09-2017

(VNF) – Với 23,8 nghìn chiếc, trị giá 432 triệu USD, được nhập khẩu vào Việt Nam, Thái Lan đang là nguồn cung ô tô nhập khẩu nguyên chiếc lớn nhất của Việt Nam.

Ô tô Thái Lan ồ ạt vào Việt Nam, Indonesia thống trị dòng xe dưới 9 chỗIndonesia là nhà xuất khẩu ô tô từ 9 chỗ ngồi trở xuống lớn nhất tại Việt Nam

Theo Tổng cục Hải quan, tính đến hết tháng 8/2017, lượng nhập khẩu ô tô nguyên chiếc các loại đạt 65,5 nghìn chiếc, trị giá là 1,39 tỷ USD – giảm 4,9% về lượng và giảm 14,1% về trị giá so với cùng kỳ năm trước.

Đáng chú ý, dù số lượng ô tô tải và ô tô các loại giảm (lần lượt đạt 25,4 nghìn chiếc, giảm 14% và 7,4 nghìn chiếc, giảm 30,2%), lượng nhập khẩu ô tô từ 9 chỗ ngồi trở xuống vẫn tăng (đạt 32,7 nghìn chiếc, tăng 13,9%).

Trong 8 tháng, nhập khẩu ô tô nguyên chiếc các loại chủ yếu có xuất xứ từ Thái Lan – đạt 23,8 nghìn chiếc, trị giá là 432 triệu USD, tăng 12,8% về lượng và tăng 9,9% về trị giá.

Indonesia xếp thứ 2 với 15,5 nghìn chiếc, trị giá 277 triệu USD, gấp 8,6 lần về lượng và gấp 12,1 lần về trị giá. Tiếp theo là Hàn Quốc (5,98 nghìn chiếc, trị giá 126,94 triệu USD), Ấn Độ (5,23 nghìn chiếc, trị giá 26,51 triệu USD) vv…

Thái Lan đang dẫn đầu về số lượng ô tô nguyên chiếc nhập khẩu vào Việt Nam

Thái Lan và Indonesia hiện là hai đối tác lớn nhất cung cấp ô tô nguyên chiếc cho Việt Nam. Lượng ô tô nhập khẩu từ hai thị trường này đã lên tới hơn 60% tổng lượng ô tô nguyên chiếc nhập khẩu của cả nước.

Tuy nhiên, điều đáng chú ý là dù Thái Lan dẫn đầu lượng xe nhập vào Việt Nam nhưng nếu xét riêng dòng ô tô từ 9 chỗ ngồi trở xuống, Indonesia mới thực sự là "bá chủ".

Cụ thể, trong 8 tháng, xe 9 chỗ ngồi trở xuống của Thái Lan nhập vào Việt Nam chỉ là 7,25 nghìn chiếc, trong khi Indonesia là 13,32 nghìn chiếc (gấp 1,8 lần Thái Lan).

Sản lượng xe ô tô 9 chỗ ngồi trở xuống của Indonesia cũng cao gấp 7 lần Hàn Quốc (1,9 nghìn xe), gấp 5,5 lần Nhật Bản (2,41 nghìn xe) gấp 2,5 lần Ấn Độ (5,23 nghìn chiếc) và gấp 2,6 lần Trung Quốc (5 nghìn xe).

Vĩnh Chi

Vô cùng thương tiếc nhạc sĩ HOÀNG GIÁC: nhạc phẩm “NGÀY VỀ”. “MƠ hOA”.

Theo Wikipedia, Nhạc Sĩ Hoàng Giác mới qua đời ngày 14 tháng 9 năm 2017 tại Hà Nội.

Xin thắp nén hương lòng tưởng niệm người nhạc sĩ tài hoa vói nhạc phẩm tiền chiến bất hủNGÀY VỀ.

Kính mời quý vị thưởng thức Slideshow của nhạc phẩm này vói tiếng hát trầm ấm của Thanh Long Bass và hình ảnh minh họa 4K của Trần Ngọc

Ngày Về (Hoàng Giác- Thanh Long) – Video: Trần Ngọc (Bài hát dùng trong tất cả những chương trình Chiêu Hồi của QLVNCH)

v=p6dU4q-awz4

Cám ơn quý vị

Trần Ngọc

CXN_091917_12 718_ CSVN bây giờ không nói về tự diễn biến hay tự chuyển hóa mà chúng nói v ề “tan rả Đảng CSVN” (VNCB, NBG, NTP, NX Sơn PVN, HV Thắm Ocean bank, Tram Be Sacombank, jailing Tram Be, rece ssion getting worse, dismantling of the administration, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final col lapse, system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, bell toll ed) : Đảng CS ‘cần kỷ luật thép’ để không tan rã?

CXN_091917_12 718_ CSVN bây giờ không nói về tự diễn biến hay tự chuyển hóa mà chúng nói về "tan rả Đảng CSVN" (VNCB, NBG, NTP, NX Sơn PVN, HV Thắm Ocean bank, Tram Be Sacombank, jailing Tram Be, recession getting worse, dismantling of the administration, electricity and petrol taxes to increase, CPI’s, the final collapse, system crumple, the economy is ceasing to operate, bế tắc KT, idiotic PM, 2016-2020 restructuring, bell tolled) : Đảng CS ‘cần kỷ luật thép’ để không tan rã?
xxx

Châu Xuân Nguyễn
xx
Tình hình CT của ĐCSVN bây giờ thì thật là đáng lo, đó là chưa nói về KT, Tài Chính, XH, Giáo Dục, Ngoại Giao v.v…
xxx

2 trong 5 ng cao cấp nhất của BCT là Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang có vẻ như bị bệnh rất nặng, có nguồn tin nói rằng bị đầu độc phóng xạ như Nguyễn Bá Thanh từng bĩ. Có nguồn tin nghi rằng tay chân của 3D thực hiện vụ đầu độc này.

xxx

Phiên Tòa Hà Văn Thắm sắp kết thúc với NX Sơn bị đề nghị tử hình và HV Thắm bị đề nghị chung thân. Đinh La Thăng có vẻ như sắp sửa lên thớt. Về phần NHNN, cựu Phó TĐ NHNN đã bị bắt, NV Bình Ruồi chắc cũng ko xa đâu. Saiu 2 nhân vật này thì sẽ đến Nguyễn Thanh Phượng với AVG, ụ nổi Vinalines, Núi Pháo, Bảo Việt và những dính líu với Bầu Kiên.

xx

Mặt trận chóng tham nhũng đang làm tất cả những ĐV run sợ vì gần như hơn 90% là dính vào tham nhũng, bằng giả như NX Ánh Bí Thư Đ Nẵng. Những vụ ồn ào về BOT, VN Pharma v.v… làm dư luận nhìn thấy rõ ĐCSVN đang trên d9uo2ng tan rã, tăng VAT thành 12%, thuế môi trường xăng v.v..

xxx

KẾT LUẬN

XXX

ĐCSVN chưa bao giờ nghĩ Đảng có nguy cơ bị tan rã, nhưng ngày hôm nay chuyện đảng tan rã ko còn là chuyện giấu diếm nữa. Chuyện tự diễn biến, tự chuyển hóa là chuyện thường, quá thường ở huyện. Vấn đề bây giờ là bao giờ ĐCSVN tan rã ??? 18, 20, 22, 25 ???

xx

CXN, 19.9.17, Melb
xxxxxxxxxhttp://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-41225273

Đảng CS ‘cần kỷ luật thép’ để không tan rã?Duterte và Nguyễn Phú TrọngBản quyền hình ảnhAFPImage captionTBT Nguyễn Phú Trọng (phải) bắt tay Tổng thống Rodrigo Duterte của Philippines. Ông Trọng đang đề cao chiến dịch chống tham nhũng và trừng trị mạnh ‘quan chức tham nhũng’

Trong khi phong trào diệt trừ tham nhũng đang được lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam thúc đẩy, Tạp chí Cộng sản nói tới nhu cầu thiết lập ‘kỷ luật thép’.

Tuy thế, cũng có các ý kiến nói chỉ cần mọi đảng viên cộng sản tuân thủ pháp luật là đủ vì chính cơ chế ‘đối xử đặt biệt’ với họ mới là gốc rễ của nhiều vấn đề.

Bài viết hôm 02/09/2017 về công tác ‘xây dựng Đảng’ trên Tạp chí Cộng sản có nêu như sau:

"Xây dựng đạo đức không thể chỉ dựa vào tinh thần tự giác của cán bộ, đảng viên. Việc giáo dục, rèn luyện và thực hiện các chuẩn mực đạo đức trong xây dựng Đảng chỉ có hiệu quả khi thiết lập được chế độ "kỷ luật thép" trong Đảng và hệ thống chính trị.

Việt Nam có cần tư duy lại để phát triển?

Khi Tổng Bí thư Đảng CS được dân mến

Việt Nam và hai bài học quá đắt

Xe ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’ có vết máu?

Chế độ "kỷ luật thép" ấy được xây dựng trên cơ sở ý thức đầy đủ về vai trò, vị trí của Đảng đối với dân tộc, nhân dân, vinh dự và trách nhiệm của mỗi cán bộ, đảng viên khi gánh vác các chức trách nhiệm vụ trong hệ thống quyền lực của Đảng và Nhà nước.

Chế độ "kỷ luật thép" của Đảng phải bảo đảm vừa răn đe, đề phòng, hạn chế sự vi phạm kỷ luật, vừa xử lý nghiêm khắc những hành vi, hiện tượng vi phạm đạo đức của Đảng.

"Trong hòa bình xây dựng, dưới tác động của cơ chế thị trường, những cám dỗ lợi ích còn phức tạp, nguy hiểm hơn nên càng phải xây dựng và thực hiện chế độ "kỷ luật thép" của Đảng…"

‘Các sứ quân và bị khoai tây’

Lãnh đạo VN tại Quốc hội tháng 5/2015Bản quyền hình ảnhAFPImage captionCác lãnh đạo nhiệm kỳ trước và TBT Nguyễn Phú Trọng tại kỳ họp Quốc hội VN tháng 5/2015

Trước đó không lâu, hồi giữa tháng 8/2017, nhà báo Nhị Lê – Phó Tổng biên tập Tạp chí Cộng sản được báo chí Việt Nam trích lời khẳng định rằng "cuộc chiến chống tham nhũng được xem là đến hồi quyết liệt nhất".

Ông Nhị Lê cũng nêu ra vấn đề phe nhóm, rằng Đảng Cộng sản Việt Nam có nguy cơ chứa chấp trong nội bộ "hàng trăm sứ quân – các nhóm lợi ích".

Trích dẫn Karl Marx, ông tổ của chủ nghĩa cộng sản, ông Nhị Lê nói:

"…Khi các nhà chính trị liên kết với bọn tài phiệt tài chính thì nguy cơ sụp đổ của một nền chính trị, rất gần, thậm chí cận kề. Điều đó mới là đáng nói về tai họa tham nhũng, vào chính lúc này đây.

Nhìn rộng ra, nguy cơ Đảng bị phân rã, chia cắt, cát cứ là hết sức nguy hiểm. Trong Đảng mà nảy nòi nhiều "sứ quân" thì nguy cơ khó còn là Đảng Cộng sản nữaNhà báo Nhị Lê

"Tôi không thể hình dung ra được, trong Đảng lại xuất hiện bao nhiêu bè nhóm, đẳng cấp. Nói rộng ra, tôi không thể hình dung ra được một đất nước mà có tới cả hàng chục, thậm chí trăm ‘sứ quân’ – ‘nhóm lợi ích’.

"Cách đây 10 thế kỷ, trước thời kì Đại Cồ Việt, chỉ có 12 sứ quân mà đã làm loạn lạc và tan hoang đất nước rồi. Nguy hại hơn, ngay một số tổ chức Đảng đã bị biến thành "những bị khoai tây". Các thành viên được tập hợp trong những "chiếc bị" này, mà điều này như tôi đã nói mấy năm trước, chỉ cần cắt cái đầu dây buộc chiếc bị đó ra thì bị khoai tây sẽ bị văng tung tóe, mỗi củ mỗi nơi."

Tiền VNDBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAMImage captionChuyển hàng bó tiền Việt vào một ngân hàng ở Việt Nam – con số hàng tỷ VND bị tham nhũng lấy đi khiến dư luận bất bình

"Nhìn rộng ra, nguy cơ Đảng bị phân rã, chia cắt, cát cứ là hết sức nguy hiểm. Trong Đảng mà nảy nòi nhiều "sứ quân" thì nguy cơ khó còn là Đảng Cộng sản nữa; và khi đó, vai trò lãnh đạo, trọng trách lịch sử của Đảng sẽ bị tổn thương và đe dọa nghiêm trọng," ông Nhị Lê được trích dẫn trên VTCNews (15/08/2017).

Không chỉ nói đến nguy cơ với Đảng cầm quyền, ông Nhị Lê còn nói về "tính chính danh, chính pháp của Đảng" bị đe dọa nếu không chống được tham nhũng.

Chống tham nhũng là ‘tự ta đánh ta’?

Sáu cách chống tham nhũng để VN chọn

Đuổi hết công an giao thông?

Ý kiến mạng xã hội

Cùng lúc, chủ đề này cũng được nhiều bạn đọc trên trang Facebook của BBC Tiếng Việt quan tâm.

Có ý kiến, như của bạn có nick là ‘Nguyen Vinh’ tỏ ý tin tưởng vào sự chỉ đạo của TBT Nguyễn Phú Trọng:

"Ông Trọng, ông Vượng, ông Chính đang xây dựng Cơ Chế để kiểm soát Tham Nhũng. Tôi tin các ông ấy sẽ tạo ra được một cơ chế như vậy."

Nhưng cũng có ý kiến hoài nghi.

Chẳng hạn bạn có nick là Thanh Ngochi viết:

"Kỷ luật thép’ của đảng…thôi chẳng cần đâu, tốn tiền của dân, chỉ cần các đảng viên tuân thủ hiến pháp và luật pháp là đủ rồi."

Còn bạn Phạm Khuê thì viết:

"Bày trò ra cho tốn công vô ích. Đã có bộ luật thì ai cũng phải chấp hành đi. Không phải bộ luật chỉ để cai trị dân và chừa cán bộ Đảng viên ra đâu. Thế Đảng bỏ khẩu hiệu ‘Sống theo pháp luật’ rồi sao?"

Bày trò ra cho tốn công vô ích. Đã có bộ luật thì ai cũng phải chấp hành đi. Không phải bộ luật chỉ để cai trị dân và chừa cán bộ Đảng viên ra đâu. Thế Đảng bỏ khẩu hiệu ‘Sống theo pháp luật’ rồi sao?Ý kiến trên Facebook của BBC Tiếng Việt

Ý kiến của Nguyễn Nhương thì nhắc lại một thời kỳ trước:

"Chỉ có cách là thành lập các ‘tổ công tác đặc biệt’ như thời Cải cách văn hóa của Mao hay ‘đội cải cách ruộng đất 1954’ của Việt Nam là cứ đi tới làng nào phố nào nghe nhân dân tố tay nào tham nhũng hay ức hiếp nhân dân thì ‘băm ngay’, không cần xét xử. Có vậy mới là ‘kỷ luật thép’"

Còn bạn ‘Thang Viet Nguyen’ thì đặt câu hỏi: "Cách chức cũ, cho về hưu lĩnh lương chức mới. Học tập tấm gương….từ thời đại rực rỡ đến thời đại huy hoàng?"

Được biết hôm 11/09/2017, Ủy ban Thường vụ Quốc hội Việt Nam, qua lời Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân, sẽ cho ý kiến về bảy dự án luật trong đó có Luật Phòng chống tham nhũng (sửa đổi).

Các vụ xử ‘đại án’ hiện vẫn đang diễn ra ở Việt Nam, với tin mới nhất cho hay bốn lãnh đạo của Công ty Lọc hoá dầu Bình Sơn (BSR) có mặt tại phiên xét xử Đại án OceanBank ngày 11/9, theo sau triệu tập của tòa để giải trình việc cầm tiền "chăm sóc" từ OceanBank, lên tới hàng tỷ VND.

Tuy nhiên, một bị cáo chính, ông Nguyễn Hoài Giang, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng Công ty lọc hóa dầu Bình Sơn, bác bỏ luôn "lời khai một chiều của phía bị cáo" và nói ông "không nhận đồng nào".

TBT Trọng thăm Trung Quốc vào tháng 1

‘Không sửa chữa chỉ là một đảng hỏng’

Nhận định về vụ ‘xem xét kỷ luật’ ông Đinh La Thăng