Trung Quốc và hiểm họa một năm Hợi tồi tệ

http://vi.rfi.fr/tong-hop/20190119-trung-quoc-va-hiem-hoa-mot-nam-hoi-toi-te

Trọng NghĩaĐăng ngày 19-01-2019 Sửa đổi ngày 19-01-2019 14:16
mediaTrang bìa tuần báo Courrier International từ 17-23/01/2019 – với tựa chính "Trung Quốc: Thời tiết ‘xấu như heo’"Copie Ecran

Với tựa lớn trang bìa dịch nguyên văn thành « Trung Quốc : Thời tiết “xấu như heo” (Chine : Un temps de cochon) », tức là thời tiết cực kỳ tồi tệ, tuần báo Pháp Courrier International số ghi ngày 17-23/01/2019 đã dành hồ sơ chính của mình cho tình hình cường quốc châu Á vào thời điểm đầu năm dương lịch 2019, lúc sắp bước vào năm Hợi âm lịch.

Hình một con rồng đang phải đi dưới đất, người bị băng bó, hai chân trước phải chống nạng, nêu bật ý chính của hồ sơ, được tóm gọn trong tiểu tựa : « Lần đầu tiên Tập Cận Bình bị phản đối trong lúc chiến dịch đàn áp tiếp diễn và nền kinh tế đã đến lúc hụt hơi ».

Trong bài xã luận mang tựa đề « Trung Quốc: Sau Mặt Trăng là thực tế trên Trái Đất », Courrier International đã nêu bật những hiểm nguy đang rình rập Trung Quốc trong năm nay

Mở đầu bài xã luận, Courrier International ghi nhận : Ngày 5/02, Trung Quốc sẽ bước vào năm Hợi, một năm có vẻ rất hoành tráng với sự kiện là ngày 1/10, đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ mừng 70 năm Cách Mạng, một dịp để cho thấy sức mạnh đã tìm lại được. Và tháng Giêng đã bắt đầu với sự kiện Trung Quốc gởi được một con robot lên mặt khuất của Mặt trăng, một kỳ công được ghi lại cho thời nay và mai sau qua một bức ảnh toàn cảnh đã đi vòng quanh thế giới.

Thế nhưng một thời tiết kinh tế thất thường đang làm cho những giấc mơ đầu năm âm lịch của ông Tập Cận Bình ảm đạm đi.

Các động cơ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đang hụt hơi. Tháng 12 vừa qua, xuất-nhập khẩu đã giảm sụt, gánh chịu những hậu quả đầu tiên của cuộc chiến thương mại Mỹ Trung. Dấu hiệu của thời thế: Lượng xe hơi bán ra năm ngoái đã giảm, lần đầu tiên từ 12 năm qua.

Câu hỏi đặt ra là liệu con tàu Trung Quốc có thể chìm hay không ? Khi nổ ra khủng hoảng châu Á năm 1997, hay khủng hoảng tài chánh năm 2008, giới lãnh đạo Trung Quốc đã tránh được tình hình tồi tệ bằng cách bơm tiền, chi tiêu ồ ạt hoặc hiện đại hóa đất nước.

Theo Courrier International, là người độc đoán, không mấy thích cải cách, ông Tập Cận Bình giờ đang bị đẩy vào chân Vạn Lý Trường Thành. Người ta thường nói là năm nay con heo, mệnh thổ có hai đức tính : biết che chắn và bền bỉ. Tuần báo Pháp kết luận : « Đây là hai đức tính mà chủ tịch Trung Quốc sẽ cần đến để vượt qua một năm nguy hiểm ».

Trung Quốc: Tăng trưởng năm 2018 có thể chỉ bằng số không

Về thực trạng của nền kinh tế Trung Quốc, trong bài viết mang tựa đề « Điềm dữ cho tăng trưởng », Courrier International đã giới thiệu bài nói chuyện của một giáo sư kinh tế và rất có uy tín tại Trung Quốc, đã không ngại bác bỏ con số về tăng trưởng trong năm 2018 đã được chính phủ thổi phồng lên thành 6,5%, để cho rằng tỷ lệ thực thụ chỉ ở mức tối đa là 1,67% mà thôi.

Trong bài diễn văn đọc ngày 16/12/2018 tại Đại Học Nhân Dân Bắc Kinh, giáo sư Hướng Tùng Tộ (Xiang Songzuo), phó giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Tiền Tệ Quốc Tế của trường đại học này, nguyên trưởng nhóm chuyên gia kinh tế tại Ngân Hàng Nông Nghiệp Trung Quốc, đã nhấn mạnh rằng: « Sự kiện quan trọng nhất năm 2018 ở Trung Quốc là đà khựng lại của nền kinh tế ».

Giáo sư Hướng tố cáo: « Cục Thống Kê Quốc Gia cho là tăng trưởng GDP đạt mức 6,5%, nhưng một báo cáo nội bộ của một nhóm nghiên cứu thuộc một tổ chức hàng đầu, đã đưa ra hai số liệu khác, ước tính đầu tiên cho thấy tăng trưởng đạt mức 1,67%, và con số thứ hai là một tỷ lệ tăng trưởng âm ».

Đối với vị giáo sư này, trong năm 2018 Trung Quốc đã phạm ba sai lầm về mặt đánh giá nền kinh tế. Ngoài những sai lầm về mức độ của sự đình đốn kinh tế, còn có những đánh giá sai về tác động của cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung trên nền kinh tế.

Báo chí Trung Quốc, theo ông, đã quá lạc quan về cơ hội chiến thắng trước Washington, trong khi mà lúc này, hai bên đã xung đột với nhau trên vấn đề « giá trị », một cuộc xung đột vẫn « chưa tìm ra lối thoát ».

Sai lầm thứ ba, theo ông, là đã đánh vào ngành tư doanh tại Trung Quốc khi luôn luôn nhắc đến ý thức hệ Mác Xít chính thống vốn chủ trương xóa bỏ khu vực tư nhân trong khi mà khu vực này chiếm khoảng 70% GDP.

Video ghi lại bài phát biểu của giáo sư Hướng Tùng Tộ, ngay lập tức được đăng trên mạng xã hội Trung Quốc, nhưng đã nhanh chóng bị kiểm duyệt và chỉ còn lại trên YouTube – vốn bị cấm ở Trung Quốc – và đã có được 1,5 triệu lượt người xem. Một bản ghi chép lại bài nói chuyện của ông đã được đăng trên trang web Tân Thế Kỷ (Xinshiji) của Hồng Kông.

Nguy cơ một cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu

Kinh tế Trung Quốc cũng được tuần báo L’Obs chú ý trong hồ sơ chính nêu lên thành tựa lớn trang bìa dưới dạng câu hỏi : « Phải chăng sắp có một cuộc khủng hoảng mới ? » về tài chánh. Tuần báo Pháp như đã trả lời trong hàng tiểu tựa bên dưới : « 10 lý do để lo ngại ».

Trong số một chục lý do có thể gây ra khủng hoảng kinh tế toàn cầu, tạp chí L’Obs đã nêu lên cuộc chiến tranh thương mại Mỹ Trung, cộng thêm với tình trạng tại chính hai quốc gia này.

Mỹ đã kinh qua 114 tháng liên tiếp tăng trưởng, gần đạt mức kỷ lục 120 tháng từ năm 1991 đến năm 2001. Nhưng tình hình đó sẽ không kéo dài vô tận. Đó là chưa kể đến vấn đề nợ.

Trong lãnh vực nợ, Trung Quốc sẽ không thoát khỏi hiểm nguy. Tổng số nợ của Trung Quốc, từ 130% GDP năm 2008, giờ đã lên đến 260%.

Vào năm 2017, tình trạng nợ của thế giới đã đạt mức kỷ lục 184.000 tỷ đô la, cao hơn đến 40% so với trước giai đoạn khủng hoảng subprimes ở Mỹ.

Nguy cơ, theo L’Express, cũng đến từ tầm cỡ quá lớn của nhiều ngân hàng trên thế giới, nếu chẳng may các cơ sở này bị phá sản, thì các nước dựa vào các ngân hàng đó cũng bị khủng hoảng theo. Trên thế giới có 29 ngân hàng loại này, trong đó có 4 ngân hàng Pháp.

Ngoài ra, cũng vẫn có những « nhà bác học điên rồ của tài chính », luôn luôn sẵn sàng đầu cơ để trục lợi bằng cách sáng tạo ra những sản phẩm nguy hiểm, độc hại.

Nước Pháp không thể cai trị được ?

Trong lúc L’Obs lo âu vì tình hình tài chánh thế giới, đồng nghiệp L’Express thì lại quan ngại về tình hình chính trị nước Pháp, cũng với một câu hỏi đặt thành tựa lớn trang bìa : « Phải chăng Pháp là nước không thể cai trị ? », kèm theo hai tiểu tựa : « Uy lực của các mạng xã hội » và « Tổng thống trên miệng núi lửa ».

Ngay trang bìa, tuần báo Pháp đã giới thiệu hồ sơ dài 14 trang về tình trạng nước Pháp, nơi mà mọi thứ đều xấu đi. L’Express nhận xét : « Uy quyền của giới lãnh đạo chính trị bị thoái hóa, trọng lượng ngày càng lớn của các mạng xã hội, xã hội bị phân mảnh, các cơ chế trung gian bị suy yếu và đối lập tơi tả… Điều hành đất nước vào lúc dư luận đang nổi giận quả là một việc còn hơn cả rắc rối ».

Với phong trào Áo Vàng đang bùng lên, theo L’Express, « Chính phủ Macron đã thành nạn nhân của một cơn địa chấn mà những người tiền nhiệm đã thoát, và kể từ nay phải “cam chịu” và hành xử theo một số yếu tố vốn làm cho việc điều hành thêm gai góc. Trong số các yếu tố này, có sự vươn lên của các mạng xã hội, có chức năng giống như điểm hội tụ của dư luận bị kích động đến cùng cực. »

Trong bài viết « Cuộc đời màu vàng là ở trên Facebook », L’Express ghi nhận tính chất quan trọng của mạng xã hội này trong phong trào Áo Vàng Pháp, và chính thông qua phương tiện đó mà những người biểu tình biết được thời gian và địa điểm tập hợp.

Vấn đề, theo L’Express là các mạng xã hội giờ đây đầy rẫy những thông tin thất thiệt, những mưu toan lũng đoạn dư luận, những luận điểm cực đoan, không còn là nơi để bảo vệ các quyền tự do nữa…

Nghệ thuật đàm phán trong mọi lãnh vực

Khi tất cả các đồng nghiệp chú ý đến những chủ đề nghiêm trọng, tuần báo Le Point lại có vẻ như chú ý một đề tài rất nhẹ nhàng. « Nghệ thuật thương thuyết » là tựa lớn trang bìa của tạp chí Pháp kèm theo ghi chú hóm hỉnh bên dưới : « Với người chủ của mình, với người hôn phối, với con cái, trong kinh doanh, trong chính trị (có hoặc không có những người Áo Vàng) ».

Đối với Le Point, cái dở của người Pháp chính là không thấy rõ được khía cạnh tích cực của việc đàm phán thương thuyết, đặc biệt trong cuộc sống hàng ngày, trong gia đình hay ngoài xã hội.

Theo giáo sư khoa học chính trị Aurélien Colson tại trường Essec, phụ trách Viện Nghiên Cứu và Giảng Dạy về Đàm Phán, người Pháp thường đồng hóa sự thỏa hiệp, kết quả tự nhiên của một cuộc đàm phán, với một hành vi nhượng bộ hay lùi bước. Tuy nhiên, ở những nước Châu Âu khác, ở Đức hay ở các nước Bắc Âu, đàm phán trái lại là một hoạt động cao cả gắn liền với lợi ích chung, góp phần nâng cao giá trị của những người tham gia.

Đối với Le Point, đàm phán có thể là thuốc giải độc cho bạo lực, cho phép giải quyết trong danh dự những xung đột vốn có trong bất kỳ xã hội loài người nào, từ những trắc trở trong cuộc sống hàng ngày, đến các xích mích ngoại giao giữa các quốc gia.

Theo tuần báo Pháp, bất kể mục tiêu hơn thua, bối cảnh, số lượng các bên tham gia, nghệ thuật đàm phán tốt đều tuân theo một số nguyên tắc được áp dụng trong mọi lĩnh vực. Lionel Bellenger, cựu giáo sư triết học, hiện giảng dạy môn đàm phán tại trường cao đẳng thương mại HEC xác định : « Đàm phán có vị trí trung tâm trong mọi quan hệ xã hội và đòi hỏi một số đức tính bất di bắt dịch nơi người tham gia, cho dù đó là đàm phán ngoại giao, đàm phán thương mại hay chỉ đơn thuần là việc tìm kiếm một thỏa hiệp trong hôn nhân ».

Đức tính đầu tiên là biết lắng nghe, vì giải pháp cho vấn đề hầu như lúc nào cũng nằm trong những gì mà đối phương nói.

Đức tính thứ hai là tôn trọng đối phương. Tốt hơn hết là không nên tận dụng quá mức lợi thế mà mình đã giành được, bởi vì nếu đè bẹp đối thủ, ta có nguy cơ phải trả giá về sau về hành vi sỉ nhục đó.

Đức tính thiết yếu cuối cùng theo Lionel Bellenger là tính chất thực tế, biết thích nghi : « Đàm phán không phải là để chứng tỏ rằng mình đúng, mà là để có được sự đồng ý của đối phương. Đây là hai điều rất khác nhau ».

CXN _012019_14 037_ 14 CÂU HỎI DÀNH CHO BAN TUYÊN GIÁO VÀ NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM(14 questions for the CPV). Hình trực thăng di tản ở Xuân Lộc cuối tháng 4.1975 minh họa cho câu hỏi s ố 2.

CXN _012019_14 037_ 14 CÂU HỎI DÀNH CHO BAN TUYÊN GIÁO VÀ NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM(14 questions for the CPV). Hình trực thăng di tản ở Xuân Lộc cuối tháng 4.1975 minh họa cho câu hỏi số 2.

Mời đọc website của Việt Nam Dân Tộc Tự Quyết bấm vào đây ở FB https://www.facebook.com/vietnamdantoctuquyet/

và blog này https://vndttq.home.blog/?blogsub=subscribed#blog_subscription-3

Professor GS Trần Thanh Đằng, một minh chủ Hậu CS, ngang tầm với 2 minh chủ kia NV Thiệu và NĐ Diệm, ko thua Lý Quang Diệu

Nếu không đọc được nội dung, hãy tải về ứng dụng Betternet VPN để vượt tường lửa.
Link vượt tường: http://bit.ly/2wzYDz9 > bấm GO
Tại VN, để xem được trang tin nước ngoài, các bạn cài VPN vượt tường lửa (cho máy tính và các thiết bị di động, smart phone). Link: http://bit.ly/2mYSZBq
xx

Mời bấm vào dưới đây để xem video https://www.youtube.com/watch?v=OPpHvgkJJBE&feature=youtu.be

Trích video: “CXN xin cam kết nếu Professor hay CXN tham nhũng 1 vnd nào thì hãy bắt Châu Xuân Nguyễn ngồi tù thay. Chuyện này lại càng khả thi. Nếu hằng triệu bạn đọc CXN từ 10 năm nay với 15 ngàn bài thuần túy KTVM và những dự báo đều chính xác từng ly thì Prof. Trần Thanh Đằng hơn cả sư phụ của CXN gấp trăm lần. Chúng tôi không sợ ai hơn chúng tôi cả, người càng hơn chúng tôi là người sẽ bước đầu giúp chúng tôi vận hành đất nước hiệu quả hơn và nếu nhóm ng đó thật giỏi thì ng dân sẽ bầu họ thay thế chúng tôi thôi. Sống ở những XH dân chủ chúng tôi hiểu rõ đây là điều căn bản để đất nước và dân tộc tiến bộ. Chúng tôi hoàn toàn ko sợ người dân chống lại chúng tôi vì một VN mới sẽ có bầu cử mỗi 5 năm. Chúng tôi sẽ “Bring the jobs back to VN” (đem công việc trở lại cho VN) và sẽ dần dà ngưng xk LĐ khi điều kiện cho phép. Chúng tôi hành động vì chúng tôi có Kỹ Sư cơ khí nắm bộ Công Thương, có kinh nghiệm về quá trình công nghệ, thương nghiệp chứ ko phải một thằng con nít playboy như Trần Anh Tuấn, ko biết gì để bắt đầu cải tổ ngành sản xuất của VN. Đất này không thể chuyển nhượng cho một người ngoại quốc mà không có phép của chính phủ. Tuy nhiên, nếu Đỗ Mười được Hàn Quốc chi 1 triệu usd chỉ để hoạt động ở VN thì chuyện 3D thu phần trăm hay phần ngàn lại quả của Samsung thì không có gì lạ. Năm 2018, Samsung xk đtdđ là 54 tỷ usd và chỉ đóng vỏn vẹn 108 triệu usd, sau khi trừ chi phí rất thấp (20-30% sales price) thì còn hơn 50 tỷ lại quả cho 3D 1/1000 rồi thì bợ nguyên xi về NH Hàn Quốc. Nước VN mới sẽ lấy lại tất cả tài sản mà bọn CS đã vơ vét của dân. Nước VN mới sẽ không để một tấc đất rơi vào tay Tàu Cộng, sẽ lấy lại Ải Nam Quan, Hoàng Sa Trường Sa, và 700 km2 mà bọn Tàu Cộng đã chiếm và bọn CSVN hèn nhát không dám đòi lại. [11.11]Nước VN mới sẽ thưa ra trước tòa án quốc tế những đất đai và hòn đảo đã bị chiếm mà nhà cầm quyền công sản đã hèn nhát làm ngơ. Chúng ta sẽ dùng võ lực nếu cần khi họ ngoan cố không trả lại đất đai hợp pháp của VN. Mọi người dân sẽ được săn sóc sức khỏe miễn phí qua một hệ thống bảo hiểm sức khỏe. CXN: Điều này Prof. Trần Thanh Đằng nói rất chính xác, Prof Trần Thanh Đằng có rất nhiều bạn từng du học Úc, Mỹ, làm cho CP hay tư nhân thời 1968-1975 và di tản khỏi VN làm cho CP hay tư nhân Tây Phương ngay bản địa nơi họ sinh sống. Nếu CXN sẵn lòng góp công sức với Prof. Trần Thanh Đằng vì CXN ko muốn tài năng mình góp vào một công việc không có lợi (CXN nghĩ những Đào Minh Quân, Trần Kiều Ngọc, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định thì không đáng để CXN nói chuyện chứ đừng nói đến phục vụ cho họ xây dựng đất nước này) “(HT)

xxx
https://www.facebook.com/minh.ho.560/posts/1616076981871042
xx

Minh Ho is with Lisa Jones.

17 hrs ·

14 CÂU HỎI DÀNH CHO BAN TUYÊN GIÁO VÀ NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM

1. Sau hiệp định Genever được ký kết 1954 ,chấm dứt chiến tranh Đông Dương lần 1.Tại sao 1 triệu người miền Bắc chạy vào Nam cho Mỹ – Diệm kiềm kẹp ,và tại sao nhân dân Miền Nam ko chạy ra Bắc mà ở lại để Mỹ – Diệm kiềm kẹp ???
( theo hiệp định Genever người Dân có quyền chọn nơi mình sinh sống )

2. Tại sao lúc chiến tranh khi có giao tranh giữa quân đội VNCH và bộ đội giải phóng ,thì quần chúng lại chạy về hướng lính miền Nam cư trú ,chứ ko chạy về hướng bộ đội giải phóng ?

3.Sau khi bộ đội giải phóng chiếm được Miền Nam thống nhất đất nước ,Mỹ đã cút,Ngụy đã nhào .Tại sao dân Miền Nam lại lũ lượt vượt biên ,bất chấp nguy hiểm ,bão tố ,cá mập ,hải tặc mà vượt biển đông ,bất chấp các bãi mìn hay bị khơ- me đỏ chặt đầu đi qua Căm để tới Thái Lan ?

4. Chúng tôi ngồi trên ghế nhà trường XHCN đã được học tập là : Mỹ – Diệm đã ban hành đạo luật 10/59 tố cộng ,diệt cộng ,lê máy chém đi khắp Miền Nam ,giết hàng triệu người ,nào là bè lũ tay sai quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu ,nào là ghi khắc tội ác dã man của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai vv…Khi học hay nghe những dòng này chúng tôi nghĩ ,chắc hẳn chế độ Miền Nam tàn ác kinh khủng lắm .Thế nhưng từ năm 1954 – 1975 suốt 20 năm ko hề có hiện tượng Miền Nam từ bỏ ,trốn chạy ra Bắc để tới CNXH thiên đường .

5.Theo hiệp định Paris 1973 thiết lập lại nền hòa bình tại hai miền Nam Bắc ,Mỹ cũng rút quân về nước .Vậy 1974-1975 cộng sản đem quân vào Nam giết ai để giải phóng Miền Nam ?

6 .Tại sao dưới sự lãnh đạo tài tình sáng suốt của ĐCSVN ,lao động VN cũng như du học sinh VN đều tìm cách ở lại TB giãy chết mà ko ai muốn về ?

7. Những năm gần đây đồng bào hải ngoại từng bị chửi chạy theo bám gót đế quốc Mỹ,là rác rưởi trôi dạt về phía bên kia bờ Đại Dương ,là thành phần phản động ,là những kẻ ăn bơ thừa ,sữa cặn bạ của Mỹ,là bọn tụt quần đu càng Mỹ như ban tuyên giáo từng tuyên truyền.Nhưng nay lại được chào đón hoan ghênh về VN làm ăn sinh sống và được gọi là Việt Kiều yêu nước ,khúc ruột ngàn dặm ? Có đúng họ yêu nước ko ? Tại sao ? Họ ko dám từ bỏ quốc tịch Tư Bản giãy chết để xin nhập lại quốc tịch VN ?

8 .Tại sao trong bộ môn lịch sử VN lớp 12 ,học sinh được giảng dạy rằng ." Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam " được thành lập vào ngày 20/12/1960 với mục đích đấu tranh chống Mỹ và tay sai nhằm giải phóng thống nhất nhất đất nước .Nhưng theo như chúng Tôi tìm hiểu thì năm 1961 Ngô Đình Diệm mới ký hiệp ước quân sự với Mỹ ,thì Miền Nam lúc ấy chỉ có các cố vấn và 1 ít quân mang tính yểm trợ ( US Support Troopes ) với nhiệm vụ chính là xây dựng phi trường ,cầu đường ,đường xá …Mỹ chỉ đưa quân vào Miền Nam từ 1965 sau khi lật đổ và giết ông Ngô Đình Diệm do cương quyết từ chối ko cho Mỹ trực tiếp can thiệp quân sự .Vậy thì thời điểm 20/12/1960 làm gì có bóng dáng lính Mỹ nào ở Miền Nam ,làm gì có ai xâm lược mà chống.Chống ai ? Chống cái gì năm 1960?

9. Tại sao nhân viên trong các phái đoàn cộng sản đi công tác thường hay trốn ở lại các nước Tư Bản dưới hình thức tị nạn chính trị ? Tất cả những thành phần nêu trên họ muốn trốn chạy cái gì ?

10.Tại sao đàn ông các nước Tư Bản Châu Á có thể tới VN để chọn vợ như người ta đi chợ mua món hàng?

11 .Tại sao Liên Xô và các nước Đông Âu được gọi là thể chế chính trị XHCN ưu việt nhất mọi thời đại lại sụp đổ tan tành ?

12.Tại sao lại có sự khác biệt một trời 1 vực giữa Đông Đức và Tây Đức ,giữa Nam Hàn và Bắc Hàn .

13.Tại sao nước ta từ bao cấp tem phiếu không tiếp tục phát triển lên con đường XHCN mà ngày nay phải quay lại với kinh tế thị trường ,phải đi làm công cho các nước Tư Bản giãy chết ?

14.Tại sao các lãnh đạo cs mua bất động sản ,biệt thự …và gởi con đi du học tại các nước Tư Bản thù địch mà ko phải đi du học ở các nước cs anh em ?

Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn 30 năm khói lửa ,máu chảy thành sông ,xương cao hơn núi .CS Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt .Từ ba dòng thác Cách mạng chuyên chính vô sản ,hy sinh hơn 4 triệu mạng người ,đi lòng vòng nữa thế kỷ ,rồi quay lại theo mô hình rập khuôn Tư Bản để tồn tại..
Face Thanh Tam — with Lisa Jones.

TTg Phúc: Việt Nam sẽ nhập hàng của Mỹ để thỏa lòng ông Trump

https://www.voatiengviet.com/a/ttg-phuc-viet-nam-se-nhap-hang-cua-my-de-thoa-long-ong-trump/4748885.html

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Tổng thống Donald Trump tại Văn phòng Chính phủ ở Hà Nội trong chuyến thăm của tổng thống Mỹ tới Việt Nam hôm 12/11/2017.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Tổng thống Donald Trump tại Văn phòng Chính phủ ở Hà Nội trong chuyến thăm của tổng thống Mỹ tới Việt Nam hôm 12/11/2017.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hôm 17/1 cam kết rằng Việt Nam sẽ nhập thêm hàng hóa của Mỹ từ các công ty như Boeing và General Electric để thu hẹp khoảng cách thương mại giữa hai nước, theo Bloomberg.

Đây được coi là một động thái nhằm giúp Việt Nam tiếp tục tránh được các biện pháp trừng phạt từ chính quyền của Tổng thống Donald Trump, người đã đưa Việt Nam vào danh sách 16 quốc gia “gây hại” cho nền kinh tế Mỹ.

Tổng thống Trump hồi tháng 3/2017 ký một sắc lệnh hành pháp yêu cầu báo cáo điều tra Việt Nam và 15 quốc gia khác vì liên quan tới tình trạng thâm hụt thương mại khổng lồ với Mỹ.

Trả lời phỏng vấn truyền hình Bloomberg hôm 17/1, Thủ tướng Phúc nói rằng Việt Nam đã hợp tác tốt với Mỹ trong phát triển các mối quan hệ kinh tế và thương mại.

“Chúng tôi nhắm mục tiêu đạt được sự cân bằng thương mại nhiều hơn với Mỹ,” ông Phúc nói với phóng viên Haslinda Amin của Bloomberg. Theo người đứng đầu chính phủ, Việt Nam đã mua 150 máy bay Boeing cũng như các sản phẩm của General Electric và của các công ty dầu không được nêu tên. “(Các thương vụ đó) sẽ giúp cân bằng hơn về thương mại và thúc đẩy phát triển giữa hai nước,” theo Thủ tướng Phúc.

Thâm hụt thương mại của Mỹ với Việt Nam lên tới 33 tỷ USD trong 10 tháng đầu năm 2018. Việt Nam đứng thứ 6 trong danh sách những nước có tỷ lệ thâm hụt thương mại cao nhất của Mỹ, sau Trung Quốc, Mexico, Đức, Canada và Nhật.

Trong chuyến thăm của Thủ tướng Phúc tới Nhà Trắng hồi tháng 5/2017, ông Trump đã nhấn mạnh vấn đề giao thương và thâm hụt thương mại ‘lớn’ với Việt Nam mà ông hy vọng sẽ ‘sớm được cân bằng.’

Sau đó trong chuyến thăm Hà Nội vào tháng 11/2017, Tổng thống Trump thúc giục ông Phúc mua nhiều hàng hóa của Mỹ hơn, trong đó gồm cả vũ khí.

Việc Việt Nam mua nhiều hàng của Mỹ hơn được kỳ vọng sẽ giúp làm giảm nhẹ căng thẳng với ông Trump. Ngoài ra, theo nhận định của Bloomberg, các mối quan hệ kinh tế và chiến lược với Mỹ sẽ giúp Việt Nam giảm bớt sự phụ thuộc vào Trung Quốc, quốc gia hiện đang là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, cũng như tăng cường mối quan hệ quốc phòng đang đâm chồi trong lúc Hà Nội đang phải chống trọi lại những tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh trên Biển Đông.

Thủ tướng Phúc nói với Bloomberg rằng Việt Nam sẽ tiếp tục tìm kiếm các mối quan hệ chặt chẽ với các nền kinh tế lớn nhất thế giới.

“Tôi tin rằng chúng tôi có một mối quan hệ thương mại tốt với cả Mỹ và Trung Quốc,” ông Phúc nói. “Hai đối tác lớn này đều quan trọng như nhau đối với Việt Nam.”

Nhận định về việc Việt Nam thực hiện những lời đề nghị của chính quyền Trump, cựu Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Ted Osius nói hồi đầu tuần này rằng Việt Nam đã rất “thực tế.”

“’Đừng có áp thuế lên chúng tôi – chúng tôi có thể đối phó với việc thâm hụt thương mại bằng cách mua nhiều hàng của Mỹ hơn,” ông Osius được Bloomberg trích lời nói. “Giờ đây (Việt Nam) cần phải tiếp tục theo quy trình đó và tôi nghĩ rằng họ sẽ làm điều đó.”

Việt Nam phóng vệ tinh vào quỹ đạo để quan sát duyên hải Biển Đông

https://www.voatiengviet.com/a/viet-nam-phong-ve-tinh-vao-quy-dao-de-quan-sat-duyen-hai-bien-dong/4749051.html

Tên lửa Epsilon rời khỏi bệ phóng ở Trung tâm Vũ trụ Uchinoura của Nhật Bản mang theo vệ tinh Micro Dragon của Việt Nam vào quỹ đạo sáng 18/1. (Ảnh chụp màn hình TTXVN)

Tên lửa Epsilon rời khỏi bệ phóng ở Trung tâm Vũ trụ Uchinoura của Nhật Bản mang theo vệ tinh Micro Dragon của Việt Nam vào quỹ đạo sáng 18/1. (Ảnh chụp màn hình TTXVN)

Việt Nam hôm 18/1 phóng thành công một vệ tinh vào quỹ đạo trái đất từ một bệ phóng ở Nhật Bản với mục tiêu quan sát vùng duyên hải của Biển Đông, theo Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN).

Vệ tinh Micro Dragon của Việt Nam được tên lửa Epsilon đưa cùng với 6 vệ tinh của Nhật vào vũ trụ sau Cơ quan Nghiên cứu và Phát triển Hàng không Vũ trụ Nhật Bản phóng tên lửa này lên từ Trung tâm Vũ trụ Uchinoura, cách Tokyo hơn 1.000km, vào lúc 9:50 sáng ngày 18/1 (giờ Nhật Bản, túc 7:50 sáng giờ Việt Nam).

Bản tin của TTXVN cho biết vệ tinh Micro Dragon sẽ tách khỏi tên lửa đẩy và sau đó 1-2 ngày sẽ có thể thu phát những tín hiệu đầu tiên từ quỹ đạo. Theo kế hoạch, sau thời gian hoạt động thử nghiệm từ 1-3 tháng trong không gian, vệ tinh này sẽ vận hành ổn định.

Nhiệm vụ của Micro Dragon là quan sát vùng Biển Đông ven bờ nhằm đánh giá chất lượng nước, định vị nguồn thủy sản và theo dõi sự thay đổi các hiện tượng xảy ra ở vùng biển ven bờ để phục vụ cho ngành nuôi trồng thủy sản Việt Nam, theo TTXVN.

Ngoài ra, ảnh vệ tinh Micro Dragon được dùng là cơ sở để trao đổi dữ liệu vệ tinh với cộng đồng Micro trên thế giới nhằm tăng cường khả năng đáp ứng nhanh trong các hoạt động phòng chống thiên tai và biến đổi khí hậu.

Phóng viên TTXVN đưa tin từ Nhật Bản cho biết Micro Dragon là sản phẩm của 36 kỹ sư Việt Nam đang học và nghiên cứu tại 5 trường đại học hàng đầu của Nhật với sự đào tạo và hướng dẫn của các giáo sư và chuyên gia nước chủ nhà từ 2013-2017.

Đây là vệ tinh thứ 5 của Việt Nam được đưa vào vũ trụ.

Pico Dragon là vệ tinh gần đây nhất mà Việt Nam phóng vào quỹ đạo. Vệ tinh siêu nhỏ này được phóng vào tháng 11/2013. Vinasat-1 là vệ tinh thương mại đầu tiên của Việt Nam được đưa lên quỹ đạo vào tháng 4/2008.

Theo nhận định của Lao Động, với việc phóng thành công các vệ tinh vào vũ trụ, Việt Nam giờ đây đã “xác lập được chủ quyền trên quỹ đạo không gian.”

Mỹ không loại trừ khả năng đưa hàng không mẫu hạm qua eo biển Đài Loan

https://www.voatiengviet.com/a/my-khong-loai-tru-kha-nang-dua-hang-khong-mau-ham-qua-eo-bien-dai-loan/4748855.html

Khu trục hạm USS Decatur của Hoa Kỳ.

Khu trục hạm USS Decatur của Hoa Kỳ.

Hải quân Hoa Kỳ không loại trừ khả năng đưa một hàng không mẫu hạm đi qua eo biển Đài Loan, bất chấp những tiến bộ về công nghệ quân sự của Trung Quốc đang đề ra mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết cho các tàu chiến của Hoa Kỳ, Reuters dẫn lời người đứng đầu về các hoạt động hải quân của Hoa Kỳ cho biết hôm 18/1.

Washington từng đưa tàu đi qua tuyến thủy lộ chiến lược này 3 lần vào năm ngoái, trong quá trình thực hiện việc thường xuyên đi qua eo biển ngăn cách Đài Loan với Trung Quốc đại lục. Tuy nhiên, trong hơn 10 năm qua, Hoa Kỳ chưa từng phái một hàng không mẫu hạm tới đây.

Trong thời gian đó, Trung Quốc đã hiện đại hóa các lực lượng của mình bằng tên lửa được thiết kế để tấn công tàu địch.

“Chúng tôi thực sự không thấy có bất kỳ giới hạn nào đối với bất kỳ loại tàu nào có thể đi qua vùng biển đó”, Reuters dẫn lời Đô đốc John Richardson nói với các phóng viên ở thủ đô Nhật Bản, khi được hỏi liệu vũ khí tiên tiến hơn của Trung Quốc có đề ra rủi ro quá lớn hay không.

“Chúng tôi xem eo biển Đài Loan như những vùng biển quốc tế khác, đó là lý do tại sao chúng tôi lại đi qua đây”.

Hàng không mẫu hạm, thường được trang bị khoảng 80 máy bay và khoảng 5.000 nhân lực, là chìa khóa cho khả năng hoạt động trên toàn cầu của quân đội Hoa Kỳ.

Hôm thứ Ba, một giới chức Hoa Kỳ nói với Reuters rằng Hoa Kỳ đang theo dõi chặt chẽ ý định của Trung Quốc đối với Đài Loan vì những tiến bộ trong công nghệ quân sự mang lại cho các lực lượng của Bắc Kinh nhiều khả năng hơn để chiếm hòn đảo mà họ luô coi là một tỉnh ly khai.

Trong một báo cáo, Cơ quan Tình báo Quốc phòng Hoa Kỳ gọi Đài Loan là “động cơ chính” cho việc hiện đại hóa quân đội của Trung Quốc.

Ông Richardson, người đã đến thăm Trung Quốc trước khi tới Nhật Bản, cho biết ông đã nói với các đối tác Trung Quốc rằng Hoa Kỳ phản đối bất kỳ hành động đơn phương nào của Bắc Kinh hoặc Đài Bắc.

Ông cũng kêu gọi Trung Quốc tuân thủ các quy tắc quốc tế trong các cuộc chạm trán ngoài dự kiến trên biển.

Yêu cầu này được đưa ra sau khi một khu trục hạm của Trung Quốc đã áp sát khu trục hạm của Mỹ USS Decatur hồi tháng 10 và buộc nó phải thay đổi hướng đi khi con tàu dám thách thức yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ở khu vực Biển Đông bằng quyền tự do hoạt động hàng hải (FONOP).

“Chúng ta không nên xem nhau như một sự hiện diện đầy đe dọa trong những vùng biển này”, Reuters dẫn lời ông Richardson nói.

Hải quân Hoa Kỳ vẫn tiếp tục đi qua khu vực Biển Đông mà Bắc Kinh xem là lãnh thổ của mình.

Hôm 7/1, một khu trục hạm tên lửa dẫn đường của Mỹ đã đi vào khu vực 12 hải lý của quần đảo Hoàng Sa, nơi Trung Quốc chiếm đóng, khiến Bắc Kinh lên tiếng phản đối mạnh mẽ rằng con tàu đã “xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Trung Quốc”.

Hoàng Sa: Hết đỏ lại xanh!

https://www.voatiengviet.com/a/hoang-sa-truong-sa-het-do-lai-xanh/4749300.html

Một cuộc biểu tình năm 2016 tại Hà Nội tưởng niệm những người lính hy sinh tại Hoàng Sa.

Một cuộc biểu tình năm 2016 tại Hà Nội tưởng niệm những người lính hy sinh tại Hoàng Sa.

Trân Văn

Thứ bảy này – 19 tháng 1 năm 2019 – là tròn 45 năm Trung Quốc cưỡng đoạt toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam (19 tháng 1 năm 1974).

Nhiều năm gần đây, cứ vào dịp này, những người Việt sử dụng mạng xã hội lại nhắc lẫn nhau đừng quên một phần lãnh thổ đang nằm trong tay ngoại bang và năm nay, tất nhiên cũng thế. Chỉ có một điều khác với thông lệ là hệ thống chính trị, hệ thống công quyền và hệ thống truyền thông chính thức của Việt Nam cũng… nhắc.

Ở Đà Nẵng, một “Đoàn công tác” của UBND huyện Hoàng Sa (cơ quan hành chính mà trên danh nghĩa đang quản lý – điều hành quần đảo Hoàng Sa) đã đến thăm các cá nhân từng sống, làm việc tại quần đảo Hoàng Sa trước khi toàn bộ quần đảo này bị Trung uốc cưỡng chiếm (1).

Năm nay còn có hai cơ quan trực thuộc Thành Đoàn TP.HCM (Báo Tuổi Trẻ, Nhà Văn hóa Thanh Niên) và một doanh nghiệp của Thành ủy TP.HCM ra Quảng Nam và Đà Nẵng tổ chức ngày hội có tên là “Mùa xuân biển đảo” như một cách nhắc nhở, khơi gợi ý thức trách nhiệm đối với chủ quyền quốc gia ở biển Đông (2).

Chưa kể, một số cơ quan truyền thông chính thức như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Pháp Luật TP.HCM,… còn đăng hàng loạt tin, bài vừa nhằm khẳng định chủ quyền của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa, vừa lên án hành động xâm lăng của Trung Quốc nhằm độc chiếm biển Đông.

Dẫu có ít nhất ba bài liên quan đến sự kiện 19 tháng 1, dẫu dẫn ý kiến của một số cá nhân từng sống và làm việc tại quần đảo Hoàng Sa như những nhân chứng cho sự thật: Hoàng Sa là của Việt Nam (!), dẫu đưa ý kiến của ông Võ Ngọc Đồng, nhân vật đang giữ vai trò Chủ tịch huyện Hoàng Sa làm tựa cho bài tường thuật về hoạt động của “Đoàn công tác” vào dịp tròn 45 năm Trung Quốc cưỡng đoạt toàn bộ quần đảo Hoàng Sa cùa Việt Nam (Người Việt Nam vẫn luôn khắc cốt ghi tâm về ngày 19 tháng 1) nhưng tờ Tuổi Trẻ đóng chặt diễn đàn của cả ba bài để độc giả không thể nói ra, nói vào.

Khác với Tuổi Trẻ, Thanh Niên mở diễn đàn cho bài “45 năm Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam: Mưu đồ độc chiếm Biển Đông” và tính đến 10 giờ 30 tối 18 tháng 1 năm 2019, có 42 độc giả bình luận về bài viết này. Cả 42 bình luận ấy chỉ xoay quanh vài ý: Khen tờ báo dũng cảm! Cảm ơn vì công khai đề cập tới sự thật. Bất ngờ vì đã lâu lắm không thấy báo chí chính thức, trong đó có cả Thanh Niên nhắc đến Hoàng Sa và vạch trần dã tâm của Trung Quốc. Khẳng định sẽ ủng hộ tờ báo và hy vọng Thanh Niên sẽ còn tiếp tục nói nữa (3)!

Chắc chắn khi mở diễn đàn cho độc giả gửi bình luận, tờ Thanh Niên đã tổ chức canh gác diễn đàn rất chặt chẽ, kiểm soát các bình luận rất kỹ để ấn phẩm online không bị đình bản ba tháng như tờ Tuổi Trẻ, song các bình luận dù chỉ khen vẫn tạo cho thiên hạ cảm giác nghi ngại: Chẳng lẽ Hoàng Sa của Trung Quốc? Chẳng lẽ Việt Nam đã bị thống thuộc nên không dũng cảm, không dám đề cập? Chỉ cần khẳng định sự thật, Hoàng Sa là của Việt Nam, nhắc nhở người Việt rằng Trung Quốc đã chiếm đóng lãnh thổ của họ suốt 45 năm và dã tâm của Trung Quốc không chỉ có vậy… đã đủ khiến họ cảm động, tri ân?

Tại sao lại kỳ quái như vậy?

***

Hoàng Sa tất nhiên là một phần lãnh thổ không thể tách rời của Việt Nam và rõ ràng Trung Quốc đã cưỡng đoạt toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam là sự thật nhưng được đề cập đến những điều đó hay không lại là chuyện khác. Thực tế cho thấy, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở Việt Nam đã thiết lập hệ thống đèn tín hiệu riêng cho việc đề cập đến Hoàng Sa nói riêng cũng như biển Đông nói chung.

Lúc này, hệ thống đèn tín hiệu ấy đang xanh, song nó đã từng đỏ nhiều lần, thậm chí sắc đỏ của hệ thống đèn còn đỏ hơn vì máu của những cá nhân dám kháng cự lệnh không được bày tỏ. Lê Đức Dục, tác giả bài “Tình yêu biển đảo và lời nhắc nhớ” mà tờ Tuổi Trẻ mới đăng hôm 17 tháng 1, vừa ôn lại trên facebook chuyện xảy ra cách nay năm năm, cũng vào dịp người Việt muốn nhắc nhau nhớ về quần đảo Hoàng Sa.

Vào trung tuần tháng 1 năm 2014, UBND huyện Hoàng Sa và báo Tuổi Trẻ đã đột ngột hủy “Lễ Thắp nến tri ân – Hướng về Hoàng Sa”, nhằm tưởng niệm 74 người Việt từng hiến mạng để giữ gìn chủ quyền của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa. Tuy Ban Tổ chức hoạt động tri ân – tưởng niệm có cả Trưởng ban Tổ chức của Thành ủy Đà Nẵng, lẫn Giám đốc Sở Nội vụ của UBND thành phố Đà Nẵng nhưng họ không cưỡng được lệnh phải hủy buổi tri ân – tưởng niệm đến vào giờ chót. Lê Đức Dục may mắn hơn nhiều người trong Ban Tổ chức vì ít ra cũng có thể ngậm ngùi “Xin tưởng niệm một chương trình tưởng niệm” trên facebook (4).

Đó cũng là lý do dù hệ thống đèn tín hiệu ấy đang xanh nhưng Thuan Van Bui vẫn nửa đùa, nửa thật: Nếu có chiếc xe hơi nào đó liên tục đậu – chắn lối ra vào nhà, đừng nhắc, đừng cãi, cũng đừng đập phá vì tất cả đều là “hạ sách”. Hãy dùng “thượng sách” là lấy một tờ giấy, dùng bút dạ, viết một trong các câu: Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam. Đả đảo Trung Quốc xâm lược. Phản đối lệ thuộc toàn bộ vào Trung Quốc… rồi dán vào đầu xe, đuôi xe, bảo đảm không đầy năm phút, công an sẽ bu đen, bu đỏ để lôi cái xe đó đi… Và có cho thêm tiền cũng không ai dám đậu xe trước cửa nhà mình nữa! Đập phá những xe đậu ngang ngược vừa mất tiền đền, vừa làm cho những thằng đậu xe vô ý thức nhơn nhơn tự đắc (5).

***

Sau dịp phải tưởng niệm 45 năm ngày người Việt bị tước đoạt quần đảo Hoàng Sa, tháng tới, sẽ tròn 40 năm ngày Trung Quốc xua quân tràn qua biên giới để “dạy Việt Nam một bài học”, có facebooker như Chanh Tam đòi bạch hóa ai đã cấm đề cập về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, ai ra lệnh đục bỏ các bia ghi chiến tích chống quân xâm lược Trung Quốc, ai để các nghĩa trang liệt sĩ trong cuộc chiến ấy hoang tàn, lạnh lẽo. Cựu Tổng Biên tập Sài Gòn Tiếp Thị – tờ báo đã bị giải thể – kể rằng, khi bị kiểm điểm vì “100 bài viết có vấn đề”, Phó ban Tuyên giáo của Thành ủy TP.HCM đã chì chiết về Ký sự “Biên giới tháng Hai” (mô tả sự bạc bẽo đối với những người đã bỏ mạng khi chống quân xâm lược Trung Quốc) rằng: Chuyện người ta muốn quên thì các đồng chí moi lại! Để làm gì? Có phải chuyện của các đồng chí không?.. Nay, Chanh Tam thắc mắc: Người ta là ai? Ai có quyền buộc nhớ hay quên lịch sử?

Chanh Tam kể thêm rằng một nhà nghiên cứu mà facebooker này biết chắc chắn được tiếp cận “Thoả thuận cấp cao của hai đảng về bình thường hoá quan hệ hai nước Việt Nam – Trung Quốc” đã từng thì thào rằng một trong những thỏa thuận giữa các cấp cao hai bên là phải chỉ đạo không nhắc lại quá khứ không tốt đẹp… Báo chí chính thức có thể phải chấp nhận kỉ luật tuyên truyền của đảng nhưng không thể đồng tình lấy một thỏa thuận của hai đảng thành luật pháp của đất nước. Thỏa thuận của lãnh đạo cấp cao có thể là một biện pháp chính trị cần thiết nhưng chỉ đạo biến nó thành điều cấm kỵ, gieo rắc sợ hãi và hèn yếu như vừa qua là trách nhiệm của Ban Tuyên giáo. Không ai, không thế lực nào có thể đứng trên lịch sử. Đã đến lúc đảng phải minh bạch trách nhiệm này trước nhân dân. Chúng ta đã làm một lũ vô ơn, bội bạc như vậy đủ rồi (6).

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/nguoi-viet-nam-van-luon-khac-cot-ghi-tam-ve-ngay-19-1-20190117203515312.htm

(2) https://tuoitre.vn/tinh-yeu-bien-dao-loi-nhac-nho-20190117080112571.htm

(3) https://thanhnien.vn/thoi-su/45-nam-trung-quoc-cuong-chiem-hoang-sa-cua-viet-nam-muu-do-doc-chiem-bien-dong-1044230.html

(4) https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10212600507904771&set=a.1564616512456&type=3&theater

(5) https://www.facebook.com/thuan.nguoimuong/posts/2347840452114565

(6) https://www.facebook.com/chanh.tam.33/posts/1769825126457080

Singapore chọn máy bay chiến đấu F-35 của Mỹ, bỏ qua máy bay châu Âu, TQ

https://www.voatiengviet.com/a/singapore-chon-may-bay-chien-dau-f35-cua-my-bo-qua-may-bay-chau-au-tq/4748743.html

Singapore chọn máy bay chiến đấu F-35 của Mỹ, bỏ qua máy bay châu Âu, TQ
Máy bay chiến đấu tàng hình F-35 của Mỹ được trưng bày ở Seoul, 2017

Máy bay chiến đấu tàng hình F-35 của Mỹ được trưng bày ở Seoul, 2017

Singapore chọn máy bay chiến đấu F-35 để thay thế cho các máy bay chiến đấu già cỗi của nước này, Bộ Quốc phòng Singapore thông báo hôm thứ Sáu, 18/1.

Với quyết định kể trên, Singapore lựa chọn máy bay của Mỹ, bỏ qua các mẫu máy bay của châu Âu và Trung Quốc.

Singapore, đất nước giàu có với quy mô bằng một thành phố, là nơi có quân đội thuộc vào hàng được trang bị tốt nhất châu Á.

Trước đây, Singapore đã cho biết khi đó họ đang đánh giá, so sánh F-35 của hãng Lockheed Martin với Eurofighter Typhoon và máy bay chiến đấu tàng hình do Trung Quốc sản xuất.

Các máy bay F-16 của Singapore sẽ bị thải loại sau năm 2030 và máy bay tấn công hỗn hợp F-35 được xác định là sự thay thế phù hợp nhất để duy trì khả năng của RSAF (Không quân Cộng hòa Singapore), Bộ Quốc phòng Singapore tuyên bố.

Bộ cho biết không quân nước này trước hết cần mua "một số lượng nhỏ" F-35 "để đánh giá đầy đủ về khả năng và sự phù hợp của chúng trước khi quyết định về một phi đoàn đầy đủ.

Bộ trưởng Quốc phòng Ng Eng Hen cho biết trong một bài đăng trên Facebook hôm 18/1 rằng Singapore phải mất hơn 5 năm để đưa ra quyết định vì họ phải xem xét kỹ các thông số kỹ thuật và những gì cần thiết.

"Các cơ quan của chúng tôi giờ đây sẽ phải nói chuyện với các đối tác Hoa Kỳ để thúc đẩy quá trình về phía trước", Bộ trưởng Ng nói.

(The Economic Times, Channel News Asia)