LÊN TIẾNG HAY KHÔNG NHÂN 50 NĂM MẬU THÂN?

From: Toma Thien
Sent: Sunday, February 11, 2018 5:38 PM
To: Tung Nguyen ; <a title="doanhtaichi ; Hon Nhien ; <a title="lks.australia ; Pham Anh Tuan (8406)* ; <a title="lethanhnguyen10b ; Nguyen Muoi
Cc: AFVE ; <a title="alphalinhthanhca ; Ban tin goi ve que huong 1 ; <a title="bt.hiepthong ; Ban Tre Cong Giao ; <a title="baokhanh.vsr ; Bao Loc Viet ; <a title="lamvanbien ; Bui Thi Lanh ; <a title="buixuanquangparis ; Cao Tri Dung ; <a title="caotridung38 ; Cao Viet Loi ; <a title="tcdrafting9 ; Chinh Nguyen ; <a title="Anthien2016 ; Chu Tat Tien + ; <a title="tienchu.backy54 ; Chung Nhan Duc Kito ; <a title="CongDongGermany ; Cong Giao Dan Than ; <a title="conggiaovietnam ; Cong Giao Viet Nam ; <a title="conglyhoabinhdcct ; Dan Chua Au chau ; <a title="danchuausa ; Dan Chua Uc Chau ; <a title="Chualatatca02102014 ; Dien dan Cong dan Cong giao ; <a title="diendanconggiao ; Dien Do ; <a title="dinh.kimtan ; Dinh Kim Tan ; <a title="xuanthai1
Subject: LÊN TIẾNG HAY KHÔNG NHÂN 50 NĂM MẬU THÂN?

Kính gởi đến Anh Chị Em Công giáo. Xin vui lòng chuyển đi toàn thế giới và đến các vị Giám mục, Linh mục Việt Nam trong và ngoài nước. Xin cảm ơn.
Lm P.Phan Văn Lợi

Kính thưa Toàn thể Quý vị

Nhà cầm quyền CSVN ngày càng hung hãn ngăn chặn và xuyên tạc sự thật

– qua những phiên tòa liên tiếp, trừng phạt nặng nề các công dân can đảm nói lên tình hình đất nước và các đòi hỏi về nhân quyền

– qua những hoạt động ăn mừng cuộc tấn công miền Nam và thảm sát đồng bào dịp Tết Mậu Thân cách đây nửa thế kỷ.

Chúng tôi kính gởi đến Bản Lên tiếng dưới đây. Kính mời quý tổ chức và quý cá nhân tham gia ký tên.

Các tổ chức, xin ghi tên người đại diện.

Các cá nhân, xin ghi rõ tên họ, nghề nghiệp, tỉnh thành (nếu ở hải ngoại thì tên quốc gia)

Xin chân thành cảm ơn.

Nhóm Dự thảo

(Cập nhật chữ ký ngày 09-02-2018)

BẢN LÊN TIẾNG

VỀ QUYỀN ĐƯỢC NÓI VÀ NGHE SỰ THẬT

Nhận định:

1Nói sự thật và nghe sự thật, đó là quyền lợi và nghĩa vụ của con người cũng như của một nhà nước. Điều này nằm trong chính phẩm giá của một công dân tự do, trong bản chất của một chính quyền biết phục vụ quần chúng lẫn thăng tiến xã hội, và được hàm chứa trong Điều 19 Tuyên ngôn Nhân quyền lẫn Điều 19 Công ước về các Quyền dân sự và chính trị. Bởi lẽ chỉ có sự thật mới đem lại tự do, thăng tiến nhân quyền, kiến tạo hòa bình, hỗ trợ phát triển.

2- Thế nhưng, qua vụ án blogger bác sĩ Hồ Văn Hải, vụ án Phong trào Chấn hưng Nước Việt (với 3 bị cáo Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc), cả hai đều bị truy tố theo điều Điều 88 của Bộ luật Hình sự: “Tuyên truyền chống nhà nước”, và vụ án nhóm đấu tranh chống Formosa Hoàng Đức Bình + Nguyễn Nam Phong, bị truy tố theo điều 258 BLHS cũ: “Lợi dụng quyền tự do dân chủ”, toàn những tội danh hết sức mơ hồ và không hề có trong nền pháp chế của nhân loại tiến bộ, nhà cầm quyền đã thẳng tay chối bỏ quyền nghe và nói sự thật của công dân.

3- Cả 6 người đã chỉ dùng mạng xã hội với các bài viết và video clip để phân tích hiện trạng của xã hội, trình bày bộ mặt của chế độ, nhận định công việc của chính phủ, đưa ra đòi hỏi của quần chúng về nhân quyền và dân chủ (cụ thể qua thảm họa Formosa), nhằm nói lên mọi sự thật về đất nước cho nhân dân cũng như cho nhà nước, để hàng lãnh đạo rút kinh nghiệm mà hành xử và để mọi giới đồng bào cộng tác cách xứng hợp mà xây dựng Tổ quốc. Thế nhưng họ đã bị vu khống là xuyên tạc chân lý, lợi dụng dân chủ và chống lại nhà cầm quyền.

4- Ngay cả 3 phiên tòa đối với 6 bị cáo cũng cho thấy ý đồ bưng bít và lấp liếm sự thật. Như công an cấm cản thân nhân, bằng hữu của bị cáo và báo chí độc lập tham dự, thậm chí đánh đập cướp bóc họ; quan tòa lẫn công tố không thèm xem xét chứng cứ, ngăn cản luật sư biện hộ, dưa ra những lập luận ngụy biện, những nhận định võ đoán, rồi cuối cùng tuyên các bản án nặng nề để trả thù những công dân can đảm nói sự thật, chứ không phải để bảo vệ công lý cho toàn xã hội.

5- Một sự thật cũng cần được trình bày cho công luận lúc này là cuộc chiến Mậu Thân cách đây nửa thế kỷ. Nhiều chứng cứ, chứng từ và chứng nhân cho thấy đó là một sự thất bại của Cộng sản về mặt quân sự và chính trị (lòng người), một sự phản bội cam kết ngưng bắn vào dịp đầu Xuân, một sự chà đạp ý nghĩa thiêng liêng của Ngày Tết, một sự thảm sát rùng rợn đối với hàng vạn Đồng bào vô tội. Thế nhưng nhà cầm quyền vẫn cứ xuyên tạc sự thật, rầm rộ ăn mừng, coi đó là một chiến thắng, thản nhiên chối bỏ tội ác lẫn sai phạm, bất chấp nỗi khổ đau của các oan hồn lẫn gia đình họ và vết thương trên trái tim Dân tộc.

Tuyên bố: Đòi hỏi nhà cầm quyền phải tôn trọng quyền được nói và được nghe sự thật của nhân dân:

1- Bằng việc hủy bỏ các Điều 79, 88 và 258 của Bộ luật Hình sự cũ (Điều 109, 117 và 331 Bộ luật Hình sự mới), trả tự do cho mọi công dân đã bị kết án vì các điều mơ hồ, ngụy biện, bất công này. Đó là những khoản luật (hình sự hóa các nhân quyền) mà toàn thể quốc dân và quốc tế đang lên án kịch liệt.

2- Bằng việc chấm dứt mọi hình thức bạo lực và mọi lực lượng truyền thông có mục đích củng cố và bảo vệ sự dối trá, vì điều đó chỉ gây ra hậu quả tai hại: xã hội đầy lường gạt và bạo hành, nhân dân sống trong hoang mang và sợ hãi, khí phách dân tộc nên bạc nhược, đạo đức và văn hóa suy tàn. Từ đó Tổ quốc và giống nòi dễ lâm nguy trước ngoại bang xâm lược đang rình chực từng ngày.

3- Bằng việc trả lại toàn bộ sự thật liên quan đến biến cố Mậu Thân, thành tâm sám hối trước tất cả những đồng bào nạn nhân của cuộc thảm sát mùa Xuân ấy và để cho mọi công dân tự do tưởng niệm biến cố đau thương này. Đó là món nợ mà đảng và nhà cầm quyền Cộng sản đang mắc đối với lịch sử và dân tộc. Bằng không, sẽ chẳng nhận được sự tha thứ của toàn dân.

Lên tiếng quốc nội và hải ngoại ngày 09 tháng 02 năm 2018, trong bầu khí tưởng nhớ 50 năm Tết Mậu Thân

Các tổ chức đồng ký tên (đợt 1)

1- Ban Bảo vệ Tự do Tín ngưỡng đạo Cao đài. Đại diện : Hiền tài Nguyễn Thanh Liêm, California, Hoa Kỳ.

2- Ban Đại diện Khối Nhơn sanh đạo Cao đài. Đại diện: Các CTS Hứa Phi, Nguyễn Kim Lân, Nguyễn Bạch Phụng.

3- Báo điện tử Tiếng Dân Việt Media. Đại diện: Nhà báo Trần Quang Thành.

4- Diên Hồng Thời Đại Việt Nam. Đại diện: Ông, Phạm Trần Anh .

5- Diễn đàn Dân chủ Đuốc Việt. Đại diện: Ông Lưu Hoàn Phố, Bà Thái Hằng

6- Diễn đàn Xã hội Dân sự. Đại diện: Tiến sĩ Nguyễn Quang A

7- Đảng Dân Chủ Việt. Đại diện: Ông Hương Huỳnh

8- Đảng Dân chủ Nhân dân. Đại diện: BS Lê Nguyên Sang.

9- Giáo hội Cộng đồng Tin lành Lutheran VN–HK. Đại diện: MS Nguyễn Hoàng Hoa.

10- Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo VN. Đại diện: Ông Cao Xuân Khải

11- Hội Cựu Tù nhân Lương tâm. Đại diện: BS Nguyễn Đan Quế và LM Phan Văn Lợi.

12- Hội Dân oan Đòi Quyền sốn. Đại diện: Bà Hồ Thị Bích Khương.

13- Hội Người Việt Tự Do tại BC Canada. Đại diện: Ông Phan Mật

14- Hội Pháp Việt Tương Trợ AFVE. Đại diện: Ông Bùi Xuân Quang.

15- Khối Tự do Dân chủ 8406. Đại diện: KS Đỗ Nam Hải, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.

16- Khối Tự do Dân chủ 8406 Hoa Kỳ. Đại diện: Ông Vũ Hoàng Hải

17- Liên minh Dân chủ Tự do cho Việt Nam. Đại diện: Ông Huỳnh Hưng Quốc

18- Little Saigon Vancouver Foundation. Đại diện: Ông Nguyễn Hữu Ninh

19- Người Bảo vệ Nhân quyền (Defend the Defenders). Đại diện: Ông Vũ Quốc Ngữ.

20- Nhóm Bảo vệ Tự do tôn giáo và bình đẳng sắc tộc. Đại diện: Huỳnh Trọng Hiếu

21- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền. Đại diện: LM Nguyễn Hữu Giải và LM Nguyễn Văn Lý

22- Nhóm Yểm Trợ Bns/TDNL. Đại diện: Ông Nguyễn văn Lợi & Ông Sơnny Nguyễn.

23- Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất. Đại diện: Hòa thượng Thích Không Tánh.

24- Trung tâm Sinh hoạt Văn hoá Việt Nam tại BC Canada. Đại diện: Bà Mai Kim Huyen

25- Phong trào Đồng Tâm (We Are One Global, Úc châu). Đại diện: Ông Nguyễn Việt Hưng

26- Phong trào Yểm trợ Khối 8406 Canada. Đại diện: Ông Lạc Việt.

27- Phong trào Yểm trợ Tự do Tôn giáo và Nhân quyền VN. Đại diện: HT Thích Nguyên Trí.

28- Tập hợp Quốc Dân Việt Úc châu. Đại diện: Ông Nguyễn Việt Hưng

29- Tập hợp Quốc dân Việt Vancouver Canada. Đại diện: Ông Lê ngọc Diệp

30- Trang mạng nganlau.com Hoa Kỳ. Đại diện: Ông Vũ Hoàng Anh Bốn Phương.

…………………….

Các cá nhân đồng ký tên (đợt 1)

1- Bùi Quang Vơm, Kỹ sư, Paris, Pháp

2- Cao Xuân Lý, Nhà văn, Australia.

3- Hoàng Hưng, Nhà thơ, Sài Gòn

5- Kha Lương Ngãi, nguyên PTBT báo SaiGon GP, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng

6- Lê Anh Hùng, Nhà báo độc lập, Hà Nội

7- Lý Đăng Thạnh, Người chép Sử, Sài Gòn.

8- Nguyễn Thế Quang, Giáo viên. Hoa Kỳ

9- Nguyễn Văn Thái, Ph.D., GSTS, Pennsylvania, USA.

10- Nguyễn Việt Hưng (Facebooker Trung Le), Melbourne Úc châu

11- Thích Thiện Minh, Thượng tọa, Bạc Liêu

12- Trần Thị Mỹ Nhật, Cựu Giáo sư Trung học, Pennsylvania, USA

Thế khó của Putin trên chiến trường Syria Tàu Trung Quốc ‘đột kích’ lãnh hải Nhật B ản tại đảo tranh chấp

Thế khó của Putin trên chiến trường Syria

Tình thế đối đầu giữa Iran và Israel ở Syria có thể hủy hoại tính toán chiến lược của Nga, buộc Putin phải đưa ra lựa chọn khó khăn.

Tổng thống Putin phát biểu trước các binh sĩ Nga tại Syria tháng 12/2017. Ảnh: Tass.

Khi phát động chiến dịch quân sự ở Syria vào năm 2015, Tổng thống Nga Vladimir Putin dường như đã vạch ra mục tiêu chiến lược rất rõ ràng: Ổn định Syria, giải cứu chính quyền của Tổng thống Bashar al-Assad và cân bằng những lợi ích đối lập nhau giữa Iran với Israel tại quốc gia đang chìm trong chiến sự này, theo Haaretz .

Đến tháng 12 năm ngoái, ông bất ngờ đến thăm Syria và khẳng định nhiệm vụ của Nga ở đây đã hoàn thành, đồng thời đưa ra kế hoạch rút phần lớn lực lượng quân sự về nước. Thế nhưng, bình luận viên Anshel Pfeffer cho rằng những sự việc diễn ra sau đó cho thấy Putin đã tuyên bố chiến thắng quá sớm, khi mọi thứ ở Syria đang bắt đầu dần tuột khỏi tay người Nga.

Nga đã đặt nhiều kỳ vọng vào hội nghị hòa bình diễn ra ở Sochi tháng trước, nơi các bên dự kiến thảo luận một tiến trình chính trị cho tương lai của Syria mà vẫn đảm bảo vị thế của Assad. Nhưng hội nghị này đổ vỡ ngay khi chưa bắt đầu, khi Thổ Nhĩ Kỳ, một bên đàm phán quan trọng, phát động chiến dịch quân sự tấn công vào dân quân người Kurd ở miền bắc Syria.

Chiến dịch này đẩy Syria vào một vòng xoáy xung đột mới, khi người Kurd đề nghị quân đội chính phủ Syria điều quân đến Afrin để cùng họ bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ trước hành động quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ. Khi các đơn vị quân đội Syria tiến vào Afrin, Thổ Nhĩ Kỳ đã nã pháo cảnh cáo.

Điều đáng lo ngại hơn đối với Nga là tình hình ở miền đông Syria, nơi Lực lượng Dân chủ Syria (SDF) chống lại chính quyền của ông Assad đang mở rộng quyền kiểm soát ở những khu vực mà phiến quân Nhà nước Hồi giáo (IS) tự xưng bỏ lại.

Sự bành trướng của SDF dưới sự hậu thuẫn của Mỹ làm nảy sinh những cuộc đụng độ không thể tránh khỏi với quân đội Syria và các lực lượng ủng hộ ông Assad. Trong một trận đối đầu cách đây gần hai tuần giữa các đơn vị thân Syria với SDF, quân đội Mỹ đã không kích khiến hàng trăm người thiệt mạng, trong đó có hàng chục công dân Nga chiến đấu ở Syria dưới danh nghĩa lính đánh thuê.

Nhưng những gì diễn ra ở mặt trận phía đông không thực sự khiến Putin lo ngại, bởi SDF đến nay chưa đe dọa trực tiếp đến lợi ích chính của Nga ở Syria. Xung đột giữa Israel và Iran mới là điều khiến Nga lâm vào thế "tiến thoái lưỡng nan", bởi đó có thể là hiểm họa lớn với chính quyền của ông Assad, đồng minh thân cận của Putin.

Suốt hai năm rưỡi qua, thỏa thuận giữa Nga và Israel rất đơn giản: Tel Aviv nhất trí để Moscow hậu thuẫn chính quyền ông Assad bằng các cuộc không kích nhắm vào phiến quân và lực lượng nổi dậy. Đổi lại, Nga sẽ làm ngơ trước việc tiêm kích Israel thường xuyên đánh bom các đoàn xe và kho vũ khí của dân quân Hezbollah thân Iran trên lãnh thổ Syria.

Trong khi đó, Iran lại là đồng minh quan trọng của Nga trong nỗ lực củng cố chính quyền của ông Assad. Nga không thể điều bộ binh đến chiến trường Syria, nên các đơn vị dân quân Hezbollah và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran (IRGC) có vai trò lớn trong việc chiếm lại lãnh thổ từ phiến quân IS và các nhóm nổi dậy.

Bởi vậy, khi Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu yêu cầu Nga ngăn chặn Iran xây dựng các căn cứ thường trực trên lãnh thổ Syria, ông Putin đã tìm cách đưa ra một giải pháp thỏa hiệp "đẹp lòng đôi bên". Theo đó, Iran sẽ tiếp tục xây dựng lực lượng dân quân ở Syria, nhưng không đến quá gần biên giới Israel hay thiết lập các căn cứ lớn ở đây.

Tổng thống Nga Putin (trái) và Thủ tướng Israel Netanyahu. Ảnh: Sputnik.

Thế cân bằng chiến lược giữa Israel và Iran mà Putin nỗ lực xây dựng này rất mong manh. Mọi thứ gần như đổ vỡ khi IRGC cho một máy bay không người lái xâm nhập không phận Israel vào ngày 10/2, buộc Tel Aviv trả đũa bằng cách điều tiêm kích F-16 tấn công cơ sở quân sự Iran trên lãnh thổ Syria.

Lực lượng phòng không Syria, dưới sự khuyến khích của Iran, đã phóng tên lửa bắn hạ một tiêm kích F-16 của Israel. Khi chiếc chiến đấu cơ đâm xuống đất và chiến dịch trả đũa của Israel bắt đầu, đó cũng là thời điểm Nga không còn kiểm soát được lợi ích của tất cả các bên ở Syria.

Tel Aviv đe dọa sẽ có những biện pháp mạnh tay với quân đội Syria, thậm chí mở ra một cuộc chiến mới. Điều này trực tiếp đe dọa đến sự tồn vong của chính quyền ông Assad, khi thủ đô Damascus nằm rất gần biên giới Israel.

Một cuộc chiến lớn giữa Israel và Syria chỉ được ngăn chặn khi Putin gọi điện cho Netanyahu, yêu cầu Israel tránh thực hiện những động thái có thể dẫn đến "vòng xoáy nguy hiểm mới trong khu vực". Sau cuộc điện đàm, Israel đã không còn đề cập đến các phương án quân sự tấn công vào lực lượng của Iran và Syria.

Theo bình luận viên Pfeffer, điều này cho thấy ảnh hưởng thực sự của Nga ở khu vực, nhưng cũng thể hiện rằng bất cứ sự cố nào trên thực địa cũng có thể hủy hoại tính toán chiến lược của Moscow ở Syria, nơi Nga đã đầu tư rất nhiều công sức và nguồn lực.

Cộng đồng tình báo Israel cũng đang chia làm hai trường phái rõ rệt trong vấn đề này. Một số tin rằng Putin sẽ ra tay chế ngự Iran để bảo vệ chính quyền Assad trước mối đe dọa đến từ Israel, trong khi nhiều quan chức Tel Aviv nhận định Putin sẽ không thể quay lưng với các lực lượng thân Iran vốn có vai trò rất quan trọng trên chiến trường Syria. Điều đó có thể khiến Israel hoặc phải khoanh tay đứng nhìn Iran và Hezbollah xây dựng lực lượng ngay sát nách mình, hoặc phải đối đầu với chính người Nga.

Giới phân tích tin rằng Israel sẽ không liều lĩnh đụng độ trực tiếp với Nga, bởi cuộc đối đầu với Iran cũng đã đủ khiến họ đau đầu. Tuy nhiên, chuyên gia Itamar Rabinovich của Viện Brookings cho rằng Tel Aviv luôn nhận thức được mối quan hệ mà họ đang xây dựng với Moscow để ngăn chặn một cuộc đối đầu tại Syria có thể sụp đổ bất cứ lúc nào do những sự cố bất ngờ trên chiến trường.

Sớm hay muộn, Putin cũng sẽ phải lựa chọn giữa Israel hoặc Iran, nếu không muốn đánh mất tất cả những gì đã bỏ ra ở Syria, Pfeffer nhận định.

Tàu Trung Quốc ‘đột kích’ lãnh hải Nhật Bản tại đảo tranh chấp

Ngày 21/2, Lực lượng bảo vệ bờ biển Nhật Bản (JCG) đã phát hiện 3 tàu hải cảnh Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Nhật Bản tại vùng biển gần quần đảo tranh chấp mà Tokyo gọi là Senkaku và Bắc Kinh gọi là Điếu Ngư.

Đội bảo vệ bờ biển số 11 thuộc JCG cho biết lực lượng này phát hiện 3 tàu mang số hiệu 2307, 2502 và 31240 thuộc Cục Hải cảnh Trung Quốc đã tiến vào vùng lãnh hải của Nhật Bản tại vùng biển cách đảo Kubashima thuộc quần đảo Senkaku 21km về phía Tây Bắc vào lúc 10h sáng 21/2 (giờ địa phương). Lực lượng JCG đã lập tức phát lệnh cảnh báo và yêu cầu tàu Trung Quốc rời khỏi lãnh hải Nhật Bản. Đến thời điểm hiện nay, JCG đang tiếp tục cảnh giới và cảnh báo tàu Trung Quốc không được tiếp tục xâm phạm lãnh hải Nhật Bản.

JCG cũng cho biết đây là lần thứ 4 tàu Hải cảnh Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Nhật Bản tại khu vực quần đảo Senkaku tính từ đầu năm 2018 đến nay.

Tại thủ đô Tokyo, Chính phủ Nhật Bản cũng nhanh chóng nâng cấp tạm thời Phòng Liên lạc thông tin lên thành Phòng Đối sách Văn phòng Thủ tướng thuộc Trung tâm Quản lý sự cố, Văn Phòng Thủ tướng để thu thập thông tin và giám sát hoạt động của tàu Trung Quốc.

Trong khi đó, Cục trưởng Cục châu Á-Đại Dương Kenji Kanasugi cũng đã gọi điện tới Đại sứ quán Trung Quốc tại Tokyo để phản đối hành động của các tàu Trung Quốc và yêu cầu các tàu này rút ngay khỏi lãnh hải Nhật Bản.

Ông Kanasugi khẳng định “quần đảo Senkaku là lãnh thổ cố hữu của Nhật Bản, do đó Nhật Bản không thể chấp nhận việc tàu Trung Quốc vi phạm lãnh hải và gây tổn hại tới chủ quyền của Nhật Bản”.

Quần đảo Senkaku/Điếu Ngư (Ảnh: Getty).

Quần đảo Senkaku là nhóm đảo nhỏ nằm cách đảo chính của tỉnh Okinawa, Nhật Bản, khoảng 400 km về phía Tây. Quần đảo này hiện do Nhật Bản kiểm soát, nhưng Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền và thường xuyên đưa tàu hoặc máy bay đến vùng biển này. Tranh chấp chủ quyền tại đây đã gây căng thẳng trong quan hệ giữa hai nước, đặc biệt sau khi Tokyo quốc hữu hóa 3 trong số 5 đảo tại Senkaku hồi tháng 9/2012.

“Cây gậy” của cao thủ Putin và Israel trên lưng hổ; Iran dọa ‘san phẳng Tel Aviv’ nếu bị Israel tấn công

“Cây gậy” của cao thủ Putin và Israel trên lưng hổ

Israel bây giờ đã được nếm trải “cây gậy” của tổng thống Nga Vladimir Putin: ưu thế vượt trội trên không của Israel cũng đã bị hệ thống phòng không của Syria chọc thủng. Israel sẽ thất bại hoàn toàn nếu Nga sử dụng hệ thống phòng không S-400, do đó Israel hãy suy nghĩ cho kỹ.

Alex Fishman (cựu phóng viên quốc phòng Israel) đã viết trong nhật báo Do Thái Yedioth Ahronoth hồi tháng trước rằng “Israel đang leo trên lưng hổ và đang bước những bước đi lớn hướng đến chiến tranh: Đó là một cuộc chiến ở Li-băng.”

Trong bài báo, Fishman đã viết: “Sự răn đe cổ điển là khi bạn đe dọa một kẻ thù không gây hại cho bạn trên lãnh thổ của bạn, nhưng ở đây, Israel lại yêu cầu kẻ thù không hành động ngay cả trên lãnh thổ của họ, nếu không Israel sẽ gây hại đến họ. Từ góc độ lịch sử và tính chính danh quốc tế, cơ hội lời đe dọa này được chấp nhận là có hiệu lực, dẫn tới việc đối phương chấm dứt hoạt động trên lãnh thổ của họ là rất nhỏ".

Ben Caspit cũng viết về viễn cảnh một cuộc chiến, trong khi một bài bình luận trên Haaretz lại cho rằng: “Chính phủ Israel nợ người dân Israel một lời giải thích chính xác, thích hợp và thuyết phục về việc tại sao một nhà máy tên lửa ở Li-băng lại làm thay đổi sự cân bằng chiến lược đến mức có thể dẫn đến chiến tranh. Chính phủ Israel phải đưa ra những đánh giá cho người dân về con số thương vong và thiệt hại dự tính đối với cơ sở hạ tầng dân sự và chi phí kinh tế nếu chiến tranh xảy ra, so sánh với mức độ nguy hiểm mà việc xây dựng nhà máy tên lửa gây ra.”

Hiện nay, người ta đang sống ở thời điểm nguy hiểm ở Trung Đông – cả trong hiện tại và trong trung hạn. Gần đây, đã có một sự kiện diễn ra làm thay đổi ván bài trong khu vực, đẩy khu vực tới nguy cơ chiến tranh lan rộng: đó là một trong những chiếc máy bay tinh vi nhất của Israel đã bị bắn rơi, chiếc F16i. Nhưng như Amos Harel đã viết, nhân dịp này: “Tổng thống Nga Vladimir Putin đã chấm dứt xung đột giữa Israel và Iran ở Syria – và cả hai bên đều chấp nhận quyết định này của ông Putin … Vào chiều thứ bảy, sau đợt tấn công thứ hai … các quan chức cao cấp của Israel vẫn tiếp tục chiến đấu, và có vẻ như Jerusalem đang cân nhắc thực hiện hành động quân sự mạnh hơn. Tuy nhiên, cuộc thảo luận về việc động binh đã chấm dứt không lâu sau cuộc điện đàm giữa ông Putin và Thủ tướng Benjamin Netanyahu”.

Và tuyên bố cuối cùng sau đây chính là nhân tố làm thay đổi ván bài thứ hai: Trước đây, Mỹ tưởng rằng Israel sẽ quay lại nhờ cậy, nhưng lần này không phải như vậy. Israel đã nhờ tổng thống Putin làm trung gian. Dường như Israel tin rằng ông Putin giờ đây đã trở thành “quyền lực không thể thiếu”. Như Ronen Bergman đã viết trên New York Times: "Israel sẽ không còn có thể hành động ở Syria mà không có bất cứ hạn chế nào", và thứ hai, "nếu ai đó còn chưa biết thì Nga chính là nước thống trị trong khu vực".

Vậy tất cả những điều này là về cái gì? Đó không phải là vì chiếc máy bay không người lái có thể đã xâm nhập vào Israel. Hãy lờ đi điều đó, hoặc nghĩ về nó như “hiệu ứng cánh bướm” trong lý thuyết, chỉ một cánh bướm nhỏ cũng có thể thay đổi cả thế giới. Tuy nhiên, rõ ràng là có những lời cảnh báo về một cuộc chiến sắp xảy ra do chiến thắng của Syria trong việc chống lại các cuộc nổi dậy của các chiến binh. Điều này đã làm thay đổi cân bằng quyền lực trong khu vực, và giờ đây người ta đang chứng kiến các nước phản ứng lại chiến thắng chiến lược đó.

Israel trước đây ủng hộ phe bại trận, muốn hạn chế tổn thất. Nước này sợ hãi trước những thay đổi đang diễn ra ở phía bắc khu vực: Thủ tướng Netanyahu đã nhiều lần tìm kiếm sự bảo đảm từ tổng thống Putin rằng Iran và Hezbollah không được phép đạt được bất kỳ lợi thế chiến lược nào từ chiến thắng của Syria, mà lợi thế đó lại có thể là bất lợi cho Israel. Tuy nhiên, có vẻ như ông Putin không đưa ra lời đảm bảo nào. Ông Putin trả lời Thủ tướng Netanyahu rằng cho dù ông công nhận lợi ích an ninh của Israel, Nga cũng có lợi ích của riêng mình, và cũng nhấn mạnh rằng Iran là "đối tác chiến lược" của Nga.

Trên thực tế, không có sự hiện diện đáng chú ý nào của Iran và Hezbollah ở gần Israel (và quả thực cả Iran và Hezbollah đều giảm dần quân số ở Syria). Nhưng dường như ông Netanyahu còn muốn nhiều hơn. Và để thúc đẩy Nga đảm bảo cho tương lai của Syria thoát khỏi sự hiện diện của Shi’a, Israel đã đánh bom Syria hàng tuần và đưa ra một loạt các đe dọa gây chiến đối với Li-băng (với lý do rằng Iran đang xây dựng các nhà máy tên lửa ở đó), nhắn với Tổng thống Putin, rằng nếu không bảo đảm cho một đất nước Syria sạch bóng Iran và Hezbollah, Israel sẽ đánh đổ cả hai đất nước.

Nhưng thực tế lại là máy bay F-16 của Israel bị hệ thống phòng không Syria bắn hạ một cách bất ngờ. Thông điệp mà ông Putin mang tới rất rõ ràng, đó là “sự ổn định ở Syria và Li-băng chính là lợi ích của Nga. Trong khi chúng tôi công nhận lợi ích an ninh của Israel thì đừng gây lộn với lợi ích của chúng tôi. Nếu muốn gây chiến với Iran thì đó là việc của Israel, Nga sẽ không liên quan, nhưng đừng quên rằng Iran vẫn là đối tác chiến lược của chúng tôi".

Đây là vụ mặc cả lớn của ông Putin: Nga sẽ đảm nhận một trọng trách nhất định đối với an ninh của Israel, nhưng điều này sẽ không xảy ra nếu Israel gây chiến với Iran và Hezbollah, hoặc nếu Israel phá hoại sự ổn định ở phía bắc Trung Đông (bao gồm cả Iraq). Và không được phép có các cuộc ném bom vu vơ ở miền bắc nhằm phá hoại sự ổn định. Nhưng nếu Israel muốn gây chiến với Iran thì Nga sẽ đứng ngoài cuộc.

Nếu nghi ngờ, hãy nhớ lại tuyên bố năm 2017 của Tổng tham mưu trưởng Không quân Nga, thiếu tướng Sergey Meshcheryakov. Ông khẳng định : "Ngày nay, một hệ thống phòng không thống nhất và tích hợp đã được thiết lập ở Syria. Chúng tôi đã đảm bảo liên kết thông tin và kỹ thuật giữa các hệ thống trinh sát không quân Nga và Syria. Tất cả các thông tin về tình hình trên không đều được chuyển từ các trạm radar của Syria đến các điểm kiểm soát của lực lượng Nga".

Từ đây có thể suy ra được hai điều: Thứ nhất, Nga biết rõ khi F16 của Israel bị tên lửa phòng không của Syria bắn hạ. Theo Alex Fishman, một cựu phóng viên quốc phòng Israel, hôm 11/2 đã khẳng định: "Một chiếc máy bay của Israel bị trúng 2 trong số 27 tên lửa đất đối không của Syria … Đó là một thành công to lớn cho quân đội Syria, và là điều đáng xấu hổ với Không quân Israel (IAF) vì các hệ thống tác chiến điện tử bao quanh máy bay được cho là có thể bảo vệ máy bay khỏi tên lửa".

IAF sẽ phải tiến hành một cuộc điều tra chuyên sâu về tình báo kỹ thuật để xác định xem liệu Syria có sở hữu các hệ thống có khả năng vượt mặt các hệ thống cảnh báo và gây nhiễu của Israel hay không? Syria đã phát triển được công nghệ mới nào mà IAF không biết hay không?

Theo báo cáo, các phi công đã không báo cáo bất kỳ lời cảnh báo nào về việc một tên lửa của kẻ địch đã khóa xác định tấn công máy bay. Về nguyên tắc, đáng ra họ phải làm như vậy. Có thể là họ không có thời gian, nhưng khả năng cao hơn là có thể họ đã không biết rằng có tên lửa đang chuẩn bị tấn công họ, điều này đặt ra một câu hỏi về việc tại sao họ lại không biết, và chỉ nhận ra mức động thiệt hại nghiêm trọng sau khi họ đã bị tấn công và cần được giải cứu.

Và vấn đề thứ hai là: những tuyên bố sau đó của Israel cho rằng Syria đã bị Israel trừng phạt bằng cách tiêu diệt 50% hệ thống phòng không của nước này cần phải được xem xét kỹ.

Điều Meshcheryakov từng nói (về hệ thống thống nhất, tích hợp của Nga và Syria) có nghĩa là hệ thống này cắm cờ của Nga.

Cuối cùng, sau vụ chiếc máy bay F16 bị bắn hạ, ông Putin đã nói với Israel ngừng gây bất ổn cho Syria, chứ không nói gì về việc máy bay không người lái của Syria tuần tra biên giới phía nam (đây là hoạt động thông thường của Syria khi giám sát các nhóm nổi dậy ở miền nam).

Tiêm kích F-16 của không quân Israel

Thông điệp của ông Putin đã rất rõ ràng: Israel được Nga đảm bảo về an ninh (dù hạn chế) nhưng lại đánh mất sự tự do hành động. Nếu không có ưu thế vượt trội trên không (điều mà Nga đã chiếm lấy), Israel sẽ mất dần ưu thế với các nước Ả Rập láng giềng.

Liệu Israel có chấp nhận thỏa thuận này của ông Putin? Chúng ta phải chờ đợi xem liệu các nhà lãnh đạo Israel có chấp nhận được rằng họ không còn hưởng ưu thế vượt trội trên không ở Li-băng hay Syria nữa; hay liệu giới chính trị ở Israel sẽ chọn cách gây chiến để ngăn chặn thất bại trong việc chiếm ưu thế trên bầu trời. Tất nhiên còn có một lựa chọn khác cho Israel là tiến về phía Washington để phối hợp với Mỹ loại bỏ Iran ra khỏi Syria. Nhưng Putin có thể đã âm thầm trừng phạt chính quyền Trump trước đó. Ai mà biết được.

Và liệu một cuộc chiến tranh phòng ngừa cố gắng phục hồi ưu thế trên không của Israel có khả thi với Quân đội Israel hay không? Đây vẫn là một điểm gây tranh cãi. 1/3 dân số Israel là người Nga và phần nhiều trong số họ ngưỡng mộ ông Putin. Liệu Israel có thể tin rằng Nga sẽ không sử dụng hệ thống phòng không S-400 cực kỳ uy lực ở Syria để bảo vệ cho những binh lính Nga đang đóng ở Syria không?

Và căng thẳng Israel-Syria- Li-băng lúc này không khiến những mối nguy hiện tại ở Syria kết thúc. Trong cùng một tuần lễ, Thổ Nhĩ Kỳ đã mất một chiếc trực thăng và hai phi công vì bi lực lượng người Kurd ở Afrin bắn hạ. Thổ Nhĩ Kỳ đang ngày càng thù hận YPG và PKK. Chủ nghĩa dân tộc kết hợp với chủ nghĩa Ottoman mới đang nổi lên, và Mỹ thì đang bị Thổ coi là “kẻ thù chiến lược”.

Tổng thống Erdogan nhấn mạnh rằng quân đội Thổ Nhĩ Kỳ sẽ quét sạch tất cả các lực lượng YPG / PKK từ Afrin tới sông Euphrates. Nhưng một tướng Mỹ lại nói rằng quân đội Mỹ sẽ vẫn cản đường ông Erdogan tại Manbij. Liệu bên nào sẽ lung lay trước? và liệu tình hình leo thang này có thể tiếp diễn mà không gây ra sự rạn nứt nghiêm trọng trong quan hệ Mỹ- Thổ hay không?

Liệu lãnh đạo Mỹ với ý định tái diễn một cuộc chiến tranh Việt Nam mới ở Trung Đông (nhưng với điều kiện Mỹ là người chiến thắng), có chấp nhận chấm dứt sự chiếm đóng ở bờ đông sông Euphrates, và sau đó mất dần sự tín nhiệm hay không? Đặc biệt là khi trọng tâm hiện nay của quân đội Mỹ lại khôi phục lại uy tín và động lực quân sự.

Hay việc theo đuổi sự tín nhiệm của quân đội Mỹ sẽ xuống cấp, khi quân đội Mỹ đọ sức với quân đội Syria, hay thậm chí là với Nga, nước coi sự chiếm đóng của Mỹ ở Syria gây ra sự bất ổn trong khu vực, trong khi Nga đang cố làm ổn định Trung Đông?

Tóm lại, cuộc cạnh tranh giữa các nước về tương lai của Syria và khu vực hiện đang diễn ra rõ nét. Nhưng ai đứng sau những cuộc khiêu khích khiến căng thẳng rất dễ leo thang và đưa cả khu vực vào một cuộc xung đột toàn diện này? Ai đã cung cấp tên lửa đất đối không di động bắn hạ máy bay Su-25 của Nga?

Ai đã trang bị cho nhóm khởi nghĩa châm ngòi tên lửa MANPAD? Ai đã trang bị cho người Kurd ở Afrin vũ khí chống tăng giúp tiêu diệt đã 20 chiếc xe tăng của Thổ Nhĩ Kỳ)? Ai cung cấp hàng triệu USD để người Kurd ở Afrin xây dựng các đường hầm và các hầm trú ẩn do, và ai đã trả tiền cho họ xây dựng lực lượng vũ trang?

Cuối cùng, ai đứng sau những chiếc máy bay không người lái gắn theo bom đến tấn công căn cứ không quân Nga ở Hmeimim? Những chiếc máy bay nhìn bên ngoài giống như thiết bị tự chế tạo đơn giản mà lực lượng nổi dậy hoàn toàn có thể tự chế tạo. Nhưng sau khi kiếm tra, Nga đa nhận thấy những trang thiết bị tinh vi với các hệ thống điện tử và dẫn đường GPS. Tóm lại, vẻ ngoài đơn giản thực chất lại ngụy trang cho những thiết bị tinh vi bên trong, cho thấy đây rõ ràng là trang thiết bị của một nhà nước

Iran dọa ‘san phẳng Tel Aviv’ nếu bị Israel tấn công

Quan chức Iran khẳng định nước này sẽ dùng sức mạnh hủy diệt đáp trả Israel nếu Tel Aviv có hành động quân sự nhằm vào Tehran.

Ông Mohsen Rezaei, Thư ký Hội đồng tư vấn cho lãnh đạo tối cao Iran. Ảnh: Mehr News.

"Về những phát biểu của ông Netanyahu, tôi khẳng định nếu Israel tiến hành bất kỳ động thái kém khôn ngoan nào, chúng ta sẽ san phẳng Tel Aviv. Iran sẽ không để ông Netanyahu có cơ hội chạy trốn", Sputnik dẫn lời ông Mohsen Rezaei, Thư ký Hội đồng tư vấn cho lãnh đạo tối cao Iran, phát biểu hôm 19/2.

Tuyên bố này được ông Rezaei đưa ra trong cuộc họp với quan chức Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), sau khi Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu khẳng định Iran là mối hiểm họa với thế giới tại Hội thảo An ninh Munich, diễn đàn lớn nhất thế giới dành cho các nhà làm chính sách quốc phòng.

"Israel sẽ tiếp tục ngăn chặn Iran duy trì sự hiện diện quân sự lâu dài tại Syria. Tel Aviv sẽ không để Tehran thành lập một căn cứ khủng bố khác. Đừng thử thách quyết tâm của Israel", ông Netanyahu tuyên bố. Tehran bác bỏ cáo buộc của Thủ tướng Israel, cho rằng họ chỉ cung cấp cố vấn cho Damascus và không có ý định duy trì lực lượng lâu dài tại Syria.

Trong bài phát biểu của mình, Thủ tướng Netanyahu đã mang tới một mảnh vỡ của máy bay không người lái (UAV) bị Tel Aviv bắn hạ hôm 10/2. Israel khẳng định chiếc UAV xuất phát từ Syria và được sản xuất tại Iran. Trong chiến dịch không kích đáp trả, một tiêm kích F-16I của không quân Israel đã bị lực lượng phòng không Syria bắn rơi, hai phi công thoát hiểm nhưng bị thương nặng.

Dù Israel không can dự vào nội chiến Syria, nước này từng tiến hành nhiều cuộc không kích vào các vị trí của phiến quân Hezbollah và các tổ chức thân Iran khi họ ở gần biên giới Israel – Syria. Trong khi đó, Damascus và Tel Aviv vẫn đang trong tình trạng chiến tranh kể từ năm 1948. Israel chiếm cao nguyên Golan của Syria sau cuộc chiến năm 1967 và duy trì quyền kiểm soát một phần khu vực này cho tới nay

Cái loa Đài Phát Thanh Việt Nam Trước 1975

Cái loa – Tiểu Tử

Truyen%2BTieu%2BTu%2BCai%2BLoa.jpg

tieutu-vohoainam-danlambao.jpg

imagesh.jpg
*
* *

Cái loa
Truyện ngắn Tiểu Tử – Thanh Phương diễn đọc
*
* *

Nhà ông Năm ở vùng Cây Quéo, trong một đường đất nhỏ quanh co không ăn thông qua con đường nào khác. Trong cái ngõ cụt đó chỉ có sáu bảy cái nhà cất theo kiểu xưa, kèo cột gỗ, ngói âm dương. Một vài nhà cũng đã được “tân trang” với mặt tiền đúc bê-tông cẩn gạch màu… Điểm đặc biệt là nhà nào cũng có đấtchung quanh đầy cây kiểng và cây ăn trái. Cho nên, tuy ở sát nách thành phố mà thấy như ở đâu trong xa miệt vườn vậy ! Và thật là yên tịnh.
Nhà ông Năm có nhiều cây vú sữa. Giống vú sữa này màu tím, chỉ to bằng nắm tay, nhưng giòn và ngọt lịm. Bà Năm trồng vú sữa một thời với những cây ăn trái khác, hồi mới mua nhà đất. Sau này, vú sữa lại là nguồn huê lợi của ông bà Năm, bởi vì năm nào trái cũng sai quằn. Bạn hàng ngoài chợ Bà Chiểu thường hay vào đây “mua mảo cả vườn” khi cây vừa mới trổ bông…
Cây vú sữa lớn nhứt nằm gần hàng rào phía trước, cành gie ra ngoài. Những cành này lại ít trái. Có lẽ tại vì ngoài đường gió nhiều nên làm rụng bớt bông. Đến mùa vú sữa, trẻ con trong xóm hay tới đó thọc vú sữa, nhưng chúng có xin phép đàng hoàng và không bao giờ làm ồn. Chúng có… “tư cách” như vậy là nhờ lời dặn dò của trẻ con những thế hệ trước: “Đừng ăn cắp ! Ông Năm không ưa đâu. Ổng kêu lính bắt chết. Cứ xin là ổng cho hà. Mà cũng đừng làm ồn, ổng ghét lắm !”. Rồi cứ như vậy, trẻ con thế hệ này truyền cho trẻ con thế hệ sau… vv từ không biết bao nhiêu năm, đã thành nếp. Cho nên, khi vú sữa chín tới là hằng ngày nghe giọng trẻ con “đánh tiếng” từ ngoài rào: “Dạ thưa ông Năm cho tụi con xin vài trái vú sữa, nghen”. Có khi nghe tiếng ông Năm “Ừa” vói ra ngoài. Nhưng thông thường, sau khi xin phép như vậy rồi là chúng yên tâm thọc vú sữa. Và ngầm hiểu “Ổng làm thinh là ổng ừa đó !”.
Một hôm, ăn trộm chuyền theo mấy cành vú sữa vào nhà ông Năm. Thời may, người nhà hay kịp nên nó đu người phóng ra ngoài tẩu thoát. Sau lần đó, các con ông Năm định cưa hết mấy cành gie ra ngoài, nhưng ông Năm không chịu. Ông nói: “Má tụi bây trồng mấy chục năm mới được như vậy. Cưa chi uổng.Để đó qua mùa tới cho mấy đứa nhỏ trong xóm nó ăn, nó vui !”. Rồi ông giải quyết vấn đề: “Sợ trộm vô thì tụi bây kéo kẽm gai chằng chịt trên đó, tía thằng nào mà dám trèo ?”. Nhờ vậy, trẻ con trong xóm vẫn được ăn dài dài mỗi mùa vú sữa.
… Tháng tư 1975. Trong bầu không khí hỗn loạn của miền Nam, mấy đứa con ông Năm kéo hết gia đình về tá túc ở nhà ổng để cùng nghe ngóng, bàn tính. Cuối cùng là quyết định di tản. Ông Năm không chịu đi.
– Tao già rồi. Năm nay tám mươi chớ ít đâu. Đi đứng phải chống gậy mà tụi bây biểu tao di tản cái nỗi gì ?Mà cho dầu tao còn sức, tao cũng không đi đâu hết. Nhà cửa đất đai này là của mồ hôi nước mắt của má tụi bây và của tao, bỏ sao được. Còn mồ mả của má tụi bây ở Gò Vấp, ai coi ? Thôi ! Tụi bây đi, đi !Đừng lo cho tao !
Vậy là ông Năm ở lại với đứa cháu gái gọi ông bằng ông chú. Cô này – năm nay trên ba mươi, chưa có chồng – ở dưới quê lên giúp việc cho ổng, “coi trong coi ngoài”, từ ngày bà Năm mãn phần, nghĩa là đã bốn năm năm…
Trong lúc bên ngoài đường lớn thiên hạ chạy rần rần, nhốn nha nhốn nháo, ông Năm vẫn bình thản nằm trên võng đọc sách, hút thuốc, uống trà. Lâu lâu, chống gậy ra vườn săm soi mấy chậu kiểng, bắt sâu, tỉa nhánh. Xem rất ung dung nhàn hạ !
Thấy cô cháu gái cứ “chạy ra chạy vào”, ông cười:
– Mầy làm cái gì mà như gà mắc đẻ vậy, Hai ?
– Trời ơi… Người ta nói Việt Cộng nó vô tới rồi mà ông biểu con không lo sao được ?
– Lo cái gì ? Người ta có chức tước, có vòng vàng, có tài sản to, có cơ sở lớn… mới sợ tụi nó vô nó giết nó lấy. Chớ… cái thứ dân quèn như tao với mầy thì có khỉ gì cho tụi nó lấy ?
– Dạ mà sao con cũng hồi hộp quá hà !
– Cái mà mầy phải lo là coi gạo nước ở nhà còn đầy đủ không.
– Dạ đồ dự trữ mấy cô chú mang lại đây để đầy nhà. Ông với con ăn cả mấy tháng mới hết !
– Ờ ! Vậy là yên tâm một phần. Bởi vì mình không biết cái vụ này nó kéo dài tới bao lâu đây !
“Cái vụ này”, mà ông Năm nói, chỉ kéo dài có mươi hôm rồi chấm dứt vào ngày 30 tháng tư…
Tiếp theo đó là kiểm kê – kiểm kê đủ thứ – là khai báo – khai báo cũng… đủ thứ (biết cũng khai, không biết cũng khai !), là hội họp học tập từ đường lối chủ trương đến sổ hộ khẩu sổ gạo… Ông Năm cứ phải chống gậy đi với con nhỏ cháu nay tới tổ, mai tới phường, bữa khác tới ban… vv. Ông Năm có phàn nàn rằng ông già rồi mà cứ bắt đi tới đi lui, thì được “mấy ông cách mạng” giải thích : “Ai cũng phải học tập hết. Không như thế thì làm sao thông suốt được đường lối chủ trương của Đảng và Nhà Nước, làm sao thực hiện được quyền làm chủ của nhân dân ? Ngoài ra, sự có mặt thường xuyên của các chú các bác trong buổi họp càng làm cho bọn trẻ chúng cháu thêm hồ hởi phấn khởi. Các chú các bác có nhất trí không nào ?”.
Mỗi lần đi họp, về đến nhà là ông Năm ngã người lên võng, vừa đong đưa vừa hút thuốc liên miên, không nói một tiếng. Thấy vậy, một hôm đứa cháu gái an ủi:
– Ai sao mình vậy. Đều trời hết chớ phải có mình mình đâu mà ông buồn.
– Tao đâu có buồn ! Tao giận chớ đâu có buồn ! Cái giống gì mà ăn nói ngang như cua, không biết lễ nghĩa gì hết. Cũng may là xóm mình không có nhà nào di tản, nên tụi nó không có tiếp thu để chen vô ở như mấy xóm ngoài mặt tiền. Nghe nói tụi nó ồn ào và hay dòm ngó lắm. Cái ngõ của mình còn đầy đủ bà con, nhứt là vẫn được yên tĩnh như từ hồi xưa tới giờ, là mình có phước đó !
Một buổi sáng, đang nằm đọc sách, ông Năm bỗng nghe xào xạc trên mấy cành vú sữa phía trước. Bỏ kiếng lão, nhìn ra, thấy gió thổi từng cơn. Yên tâm, ông tiếp tục đọc sách, không để ý đến nữa. Trưa đó, đang thiu thiu ngủ ông bỗng giựt mình hết hồn vì tiếng la chát chúa phát ra từ một cái loa nào đó ngay trước nhà ông: “Chú ý ! Chú ý ! Phòng lương thực chiều nay phân phối rau cải. Mời bà con khẩn trương kẻo rau cải úng thúi chúng tôi không chịu trách nhiệm !”. Tiếng trong loa phát ra nghe điếc con ráy, còn lập đi lập lại nhiều lần, làm ông Năm phát bực. Ông chống gậy bước ra xem. Thì ra “tụi nào” đã gắn một cái loa to trên mấy cành vú sữa ! Ông hậm hực trở vô, đầu gậy chống xuống mặt sân gạch nghe côm cốp, miệng lẩm bẩm: “Đù cha tụi nó ! Quyền gì mà nó gắn loa ở nhà người ta ? Quyền gì mà nó làm mất sự yên tịnh của xóm người ta ?”.
Ông Năm không biết – có đi đâu mà biết – rằng công tác “quan trọng hàng đầu” của nhà cầm quyền là cho gắn loa để đưa tiếng nói của Nhà Nước đến tận… lỗ tai của nhân dân. Để đừng ai trách rằng: “Tôi không hay không biết gì hết !”. Cứ nhét riết vô lỗ tai, nhét rồi nhét nữa, không thể nói là không… nghe !Mà cho dù không muốn nghe, cuối cùng rồi cũng phải thuộc ! Đó là một quy luật máy móc, nó “vô” trong óc hồi nào không hay. Biết như vậy, nên Nhà Nước cho gắn loa cùng khắp: hang cùng ngõ hẻm, ngã tư ngã ba, chợ búa trường học… thậm chí đến bịnh viện là nơi cần sự yên tịnh ! (Có người nói: chung quanh bịnh viện có bảng “Cấm bóp còi” đàng hoàng mà Nhà Nước không tôn trọng luật lệ gì hết. Nói như vậy là sai, là “lý luận chưa đạt yêu cầu”. Bảng “Cấm bóp còi” chớ có cấm bắt loa nói cho dân nghe đâu ?). Tuy nhiên, có một nơi mà Nhà Nước không cho gắn loa: đó là nghĩa địa. Không phải tại vì Nhà Nước biết tôn trọng “giấc ngủ ngàn thu” của những người quá cố, mà tại vì Nhà Nước sáng suốt, biết rằng có nói ở đó cũng không có… ma nào nghe ! Đỉnh cao trí tuệ có khác !
Chịu trận được mấy hôm, bực mình quá, ông Năm nhứt định đi thưa. Ông chống gậy đi một mình – con cháu gái bận đi họp hội đoàn gì đó.
Đầu tiên, ông đi gặp ông tổ trưởng. Ông này dẫn qua ông tổ phó an ninh. Ở đây, sau một lúc bàn qua tính lại (bởi vì họ cũng không rành cái tổ chức cách mạng quá mới mẻ này), cả ba kéo nhau đến công an phường. Anh này tỏ vẻ sành sỏi, giải thích dông dài thế nào là hàng ngang thế nào là hàng dọc, ta tổ chức có khoa học nên theo hệ thống dọc chớ không theo hệ thống ngang… vân vân, rồi vân vân, rồi vân vân. Để cuối cùng kết luận một cách rất… “bài bản”:
– Đấy ! Rõ như thế đấy !
– Tôi không hiểu gì hết ! Tôi chỉ muốn biết bây giờ anh giải quyết cái loa của tôi làm sao đây ?
– À ! Chuyện này không thuộc diện xử lý của tôi ! Cụ nên đến Ủy ban nhân dân quận xem. Không ! Cụ phải đến Ủy ban nhân dân phường trước. Ta theo hàng dọc, phải đi từ dưới lên trên. Phải…
Ông Năm chán nản xách gậy đi ra, bỏ mặc hai ông tổ trưởng tổ phó ngồi ngẩn ngơ với cái mà họ gọi là “vụ việc quá căng” !
Gọi xích lô, ông Năm đi thẳng lên quận. Ở đây, người ta chỉ ông đi đúng chỗ. Mừng quá, ông thuật lại vụ cái loa của ông cho người thanh niên ngồi sau bàn viết đầy hồ sơ (Anh này có vẻ cán bộ, vì thấy ngồi trong văn phòng mà vẫn đội nón cối xiêng xiêng giống như còn đi dưới nắng !). Rồi ông kết:
– Nhờ cậu giải quyết giùm, tôi cám ơn.
– Bác có làm đơn khiếu nại chưa ?
– Ủa ? Phải làm đơn nữa sao ?
– Coi ? Đi thưa thì phải có đơn. Chớ nói khơi khơi vậy lấy gì mà giải quyết ?
Nghe như vậy, ông xách gậy quay ra đi thẳng.
Tối đó, ông ngồi dưới đèn rị mọ viết đơn. Cả đời ông chưa kiện cáo ai bao giờ, cho nên ông cứ viết rồi xé, xé rồi viết. Đến chừng ông đọc được vừa ý thì đã mất gần hai tiếng đồng hồ !
Sáng hôm sau, ông “vác đơn lên quận”. Gã thanh niên hôm qua mở ra đọc, châm chú. Và có vẻ… nghiền ngẫm từng câu từng chữ hay sao mà thấy đọc khá lâu. Ông Năm chống gậy ngồi chờ. Một lúc sau, gã đứng lên – vẫn đội nón cối xiêng xiêng – cầm lá đơn đi vào phòng trong. “Chắc là để báo cáo cho trưởng phòng” – ông Năm nghĩ như vậy (Nhờ đi họp đi hội liên miên mà ổng bây giờ nghĩ và nói bằng từ ngữ cách mạng một cách… trơn tru, từ lúc nào không hay biết ! Cái hay của chế độ là ở chỗ đó. “Cứ nhai tới nhai lui cho tụi nó nghe riết là tụi nó sẽ nhập tâm thôi”). Độ mười phút sau, gã trở ra với một người cán bộ khác đứng tuổi hơn. Ông ta vui vẻ chào ông Năm, tay cầm lá đơn phe phẩy như cầm quạt:
– Chào bác. Chuyện này các đồng chí đó làm bậy. Rồi ta sửa sai thôi. Bác về đi, yên tâm. Họ sẽ tháo gỡ trong ngày hôm nay cho bác.
Ông Năm cám ơn, rồi ra về. Ngồi trên xích lô, ông nghĩ: “Ít ra, cũng có người biết điều như vậy chớ !Lâu nay mình nghĩ quấy cho họ cũng tội.”
Lối gần trưa, ông nghe có tiếng xe máy dầu ngừng phía ngoài rào, kế đó là mấy cành vú sữa dao động một lúc lâu rồi yên. Ông vui vẻ nói với đứa cháu gái:
– Rồi ! Họ gỡ rồi ! Mầy thấy không, Hai ? Họ cũng đàng hoàng chớ đâu đến nỗi.
Xế chiều, đang nằm đọc sách trên võng, ông bỗng giựt mình vì tiếng phát thanh chát chúa ình ình ình ình của nhạc tiến quân. Lần này, nghe còn lớn hơn hồi cái loa nằm trên cành vú sữa ! Ông vội vã chống gậy ra ngoài cổng coi là cái gì. Thì ra cái loa bây giờ đã được gắn trên trụ đèn đường nằm ở phía đối diện, miệng loa hướng về phía nhà ông Năm ! “Tiên tổ nó ! Hèn gì !”. Ông Năm hậm hực trở vô thay đồ rồi hối hả gọi xích lô lên quận.
Lần này, ông đòi gặp thẳng ông trưởng phòng. Ông nói với gã thanh niên ngồi ngoài, mà ông dộng đầu gậy xuống sàn gạch nghe côm cốp. Đủ thấy ông bực mình đến đâu !
Nghe to tiếng, ông trưởng phòng bước ra, ngạc nhiên:
– Họ chưa gỡ cái loa cho bác à ?
– Gỡ rồi ! Mà họ đem gắn ở trụ đèn phía bên kia đường thì cũng như vậy thôi.
– Bác nói không đúng ! Sao cũng như vậy được ? Hồi gắn loa trên cây nhà bác mà không có sự đồng ý của bác, đó là sai, là phạm chủ quyền của bác. Tôi nhất trí điều đó. Còn bây giờ gắn trên cột đèn thuộc phạm vi của Nhà Nước, nằm trên lối đi công cộng, là đúng chớ đâu có sai.
– Đành rồi. Nhưng điều mà tôi muốn nói là tôi già rồi, cần được yên tĩnh, mà cái loa nó ồn quá.Tôi…
– À ! Chỗ này là bác hiểu sai. Nhà Nước đâu phải gắn loa để làm ồn. Nhà Nước gắn loa để hằng ngày báo cáo cho nhân dân những gì Nhà Nước đã làm, những thành quả của cách mạng, từng tháng, từng quí, những đường lối chủ trương của đảng đề ra… Bác thấy không ? Quan trọng lắm chớ ! Đó là trách nhiệm hàng đầu của Nhà Nước đối với nhân dân mà bác nói là làm ồn sao được !
Ông Năm không nói thêm một tiếng, chống gậy côm cốp đi ra mà có cảm tưởng như mình vừa nói chuyện với… một bức tường !
Về nhà, ông nằm ngã người lên võng, chửi đổng mà như tự chửi mình:
– Đu mẹ bà nó ! Nếu biết như vầy, hồi đó tao đã di tản cha nó rồi.
Từ đó, trên cái bàn thấp kê gần võng để để trà, thuốc, sách của ông Năm, thấy có hai cục bông gòn nhỏ !Và lúc nào đi họp đi hội, ông cũng cố ý nhét vô lỗ tai hai cục gòn bự cho người ta thấy ! Có ai ra dấu hỏi thì ông trả lời lớn tiếng như nói với người điếc:
– Từ ngày tôi nghe loa phát thanh của Nhà Nước, tự nhiên tôi bị… thúi lỗ tai. Kỳ quá !

Tiểu Tử

Đài Phát Thanh Việt Nam Trước 1975

https://i1.wp.com/i3.ytimg.com/vi/RRXhxL491pI/mqdefault.jpg

Đài Phát Thanh Việt Nam Trước 1975 – Ban Hoa Thời Đại – Phạm Mạnh Cương

Đài Phát Thanh Việt Nam Trước 1975 – Chương Trình Tiếng Nhạc Tâm Tình
*
* *

Đài Phát Thanh Việt Nam Trước 1975 – Nhạc Chọn Lọc
*
* *

Đài Phát Thanh trước 1975 – Chương Trình Nhạc Mùa Chinh Chiến

Chương trình Nhạc Mùa CHinh Chiến do trần Thiện Thanh thực hiện vào thứ hai hàng tuần trên làn sóng điện của đài Tiếng Nói Quân Đội trước 1975 tại Sài Gòn. Bài hát Lối Về Xóm Nhỏ của Trịnh Hưng do Nhật trường và Như Thủy song ca. Thái Thanh đọc lởi dẫn. Bản ghi âm trước năm 1975 tại Sài Gòn. (Nguồn: vanchus)
*
* *

Nhạc Chiêu Hồi – Thu Âm Trước 1975
*
* *

Đài Phát Thanh: Sài Gòn
Chương Trình Thi-Nhạc Giao Duyên-Thục Vũ
*
* *

Đài Phát Thanh Quân Đội-Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương
Những Nẻo Đường Việt Nam
*
* *

Nhạc Chủ Đề: Sài Gòn (Chương trình Phát thanh trước 75)
1.Đường Về Sài Thành của Hoàng Khải, Toàn Ban Hợp ca
2.Ghé Bến Sài Gòn – Văn Phụng-Huyền Linh – Châu Hà hát
3.Chung Thủy-Văn Phụng – Thái Thanh Đơn Ca
4.Khúc Hát Ân Tình – Xuân Tiên-Thanh Nam – Tuyết Mai và thanh Thoại song ca
5.Đêm Sài Gòn – Phạm Duy Nhương – AVT
6.Sai Gòn – Y vân- Trúc Mai Đơn Ca
*
* *

Đài Phát Thanh Quân Đội-Chương Trình Nhạc Chiêu Hồi

1. Ngày Về ; Hoàng giác – Anh Ngọc
2. Chiều Tà, Nhạc Ngoại quốc – Thái Thanh
3. Giấc Ngủ Cô Đơn, Lê Dinh – Thanh Thúy
4. Đôi Bóng, Lê Dinh & Anh Bằng – Hoàng Oanh
5. Anh Hởi Anh Cứ Về!, Phạm Duy – Thanh Tuyền
*
* *

Đài Phát Thanh Quân Đội-Chương Trình Nhạc Chiêu Hồi Phần 2

1. Ngày Vể-Hoàng GIác-Sĩ Phú
2. Về Dưới Mái Nhà-Xuân Tiên, Y Vân-Thanh Thúy
3. Người Đi Chưa Về-Hoàng trọng-Lệ thanh
5. Người về-Phạm Duy-Hà Thanh
6. Tình Tự Tin-Dân Ca Cải Biên-Phạm Duy soạn lời-Thái Thanh

*
* *

Đài Phát Thanh Quân Đội-Chương Trình Nhạc Chiêu Hồi Phần 3

1. Ngày Về ; Hoàng giác – Hà Thanh
2. Cơn Mê Chiều – Nguyễn Minh Khôi – Thái thanh
3. Chuyến Đò Vỹ Tuyền – Lam Phương – Hoàng Oanh
4. Người Về – Phạm Duy – Thái Thanh
5. Thanh Bình Ca – Nguyễn Hiền – Thanh Nm – Thái Thanh
*
* *

Đài Phát Thanh Việt Nam Cổ Nhạc Bắc Phần-Trấn Thủ Lưu Đồn
*
* *
https://i2.wp.com/cms.kienthuc.net.vn/zoom/1000/uploaded/quocquan/2014_09_22/kienthuc-dth-vnch-12_sklq.jpg
thư viện của đài truyền hình VNCH

https://i0.wp.com/cms.kienthuc.net.vn/zoomh/500/uploaded/quocquan/2014_09_19/kienthuc-dai-truyen-hinh-vnch-05_tswn.jpg
bên trong đài truyền hình Sài Gòn trước 1975

https://i2.wp.com/i59.servimg.com/u/f59/11/56/24/75/thvn9_16.jpg
Đài Truyền Hình THVN9 Trước 75

https://i1.wp.com/i59.servimg.com/u/f59/11/56/24/75/thvn9_15.jpg
Đài Truyền Hình THVN9

https://i2.wp.com/a9.vietbao.vn/images/vn999/150/2014/09/20140921-anh-doc-ben-trong-dai-truyen-hinh-sai-gon-truoc-1975-1-1.jpg
đài truyền hình Sài Gòn

https://i1.wp.com/cms.kienthuc.net.vn/uploaded/quocquan/2014_09_22/kienthuc-dth-vnch-11_mcxd.jpg
Cô Hoàng Thị Lê Hợp

https://i1.wp.com/cms.kienthuc.net.vn/zoom/1000/uploaded/quocquan/2014_09_22/kienthuc-dth-vnch-09_ucew.jpg
bên trong đài truyền hình

https://thanhthuylieutrai.files.wordpress.com/2014/07/qunh_giao_-_trc_1975_20110720_1462051376.jpg?w=593
Quỳnh Giao trên đài Truyền Hình Việt Nam

Tưởng Chừng Đã Quên – Đoàn Trọng Hiếu “Đế quốc Mỹ xâm lược ? ” Thư gởi Cô Giáo của một Sinh viên Năm thứ 2

Tưởng Chừng Đã Quên – Đoàn Trọng Hiếu

https://vuottuonglua2021.files.wordpress.com/2018/02/5f788-di_tan_1975.jpg
Tình đồng đội ngàn năm vẫn nhớ
Nghĩa đồng bào vạn thuở khó quên.


Chỉ còn hai ngày nữa là Tết, hôm nay đã 28 rồi, Hải ngồi sau cái sạp bán vé số, lơ đãng nhìn những chiếc xe đò tấp nập ngừng trước mấy quán cơm đã ăn chia với đám tài xế và bọn công an khu vực, mọi người dường như hối hả vào ăn cho nhanh, để còn kịp về dọn dẹp nhà cửa đón Tết. Đã mấy năm nay, kể từ ngày tạm gọi là "mở cửa" thì sinh hoạt ở cái quận Định Quán này trở nên tấp nập, vì đây là trung tâm của tuyến đường Sàigòn – Đà lạt, dù là lên hay xuống thì cũng là lúc phải dừng lại, để khách ăn uống và xả hơi cho thư giãn gân cốt. Sạp vé số của Hải mấy năm trước đây còn được đặt ngay trước cửa mấy quán cơm đó, thì cuộc sống cũng tạm xoay sở qua ngày, ngờ đâu một tên bộ đội "phục viên", khi thấy địa điểm có vẻ khấm khá, nên nó đã móc nối với mấy thằng công an khu vực áp lực với chủ quán, đuổi chàng đi để nó chiếm chỗ, cho dù bà chủ quán không muốn, nhưng vì việc làm ăn, nên bà đành phải ngậm ngùi nói với Hải:

Tưởng Chừng Đã Quên
Đoàn Trọng Hiếu – Kiều Loan và Đoàn Trọng Hiếu thực hiện
Audio Đơn Vị Cũ Chiến Trường Xưa

– Chú Hải à! Thật tình tôi không muốn, nhưng hoàn cảnh làm ăn, mong chú thông cảm, trong thâm tâm tôi lúc nào cũng nghĩ đến mấy chú. Khi nào khó khăn quá chú cứ đến, giúp được chú cái gi, tôi sẽ giúp. Riêng thím thì lúc nào khỏe, cứ đến làm giúp tôi, thôi chú cầm đỡ hai chục ngàn này, sang hỏi thuê cái hiên nhà phía bên kia đường xem sao.
Hải biết bà nói với chàng bằng cả tấm lòng, nên chàng tỏ lời cám ơn, nhưng kiên quyết không nhận hai chục ngàn đồng của bà. Chàng hiểu hoàn cảnh làm ăn của bà, gió chiều nào che chiều nấy. Chàng chỉ giận bọn chó bất lương, lợi dụng thế của kẻ mạnh để hà hiếp kẻ thế cô, loại công dân hạng bét như chàng trong cái xã hội chó má này. Chàng xin được đặt sạp vé số xế bên kia đường, cách mấy quán ăn chừng hơn trăm mét, nhưng chỉ còn bán được cho những người quen ở địa phương, còn khách vãng lai thì mất hẳn. Họa hoằn có vài người biết chàng trước đây tạt sang thăm hỏi và mua giúp vài tờ, nhưng cũng không tránh khỏi sự hầm hè, soi mói của bọn công an hay đảo qua, đảo lại. Trước sự lộng hành của bọn này, nhiều lúc chàng ước ao có được quả lựu đạn để cưa đôi với chúng cho đỡ tức. Với tấm thân tàn phế sau cuộc chiến, chàng không ân hận gì, vì đã hy sinh một phần thân thể cho mảnh đất miền Nam này, mà chỉ hận tên Tổng Thống ba ngày, cam tâm đầu hàng giặc, để cả nước thống khổ điêu linh.
Cách đây hơn nửa năm, Đồng vợ chàng bịnh nặng, chàng đưa vợ lên Sàigòn khám bệnh, cũng may bác sĩ cho biết là nàng vì làm việc quá vất vả, ăn uống thiếu thốn nên bị kiệt sức, cần phải được nghỉ ngơi và ăn uống cho lại sức. Trên đường ra bến xe miền Đông, tình cờ Hải gặp một Thương Phế Binh VNCH, anh cho Hải một địa chỉ ở nước ngoài của một cộng đồng có chương trình yểm trợ anh em TPB. Về đến nhà, anh liền mở chiếc rương gỗ đóng bằng thùng đạn pháo binh, lục lọi tìm lại mớ giấy tờ, hình ảnh cũ, cẩn thận kín đáo đi nhờ photocopy, chàng nhờ địa chỉ nơi chàng đặt sạp bán vé số rồi gởi đi. Kể từ hôm đó chàng sống trong hy vọng, Hải thầm van vái tiếng kêu cứu của chàng sẽ được đồng bào hải ngoại tiếp cứu. Cứ mỗi lần có một khách lạ ghé xe Honda vào là tim chàng lại đập nhanh hơn, chàng sống trong nỗi khắc khoải mong chờ. Rồi cách đây hơn 1 tháng, Hải nhận được 50 đô của cộng đồng người Việt ở New Mexico gửi tặng, cái tên nghe quá lạ đối với anh, với lời nhắn: "Đã chuyển hồ sơ của anh cho ông chủ hãng nước tương Con Mèo, chắc sẽ được giúp thêm". Đọc xong chàng mừng thầm và hy vọng sẽ được ông chủ nào đó đoái thương đến – Buổi chiều Hải vội dọn dẹp rồi chống nạng khập khiễng về, hối hả khoe với Đồng:
– Em ơi! Chiều nay có người đến giao cho anh 50 đô, mừng quá. Ngày mai anh sẽ đi đổi, rồi em mua ít thịt cá tẩm bổ cho khoẻ.
Hải cũng không quên cho vợ biết về lời nhắn chàng đã đọc. Nghe xong, Đồng nước mắt lưng tròng nhìn chồng nói:
– Ngộ quá anh hé, ở bên Mỹ, người mình cũng làm nước tương bán nữa ta. Mà sao cái tiếng này em nghe quen quen, nước tương Con Mèo hay Con Mèo nước tương.
Hải ngắt lời vợ:
– Cả hai đứa mình đều tứ cố vô thân, làm gì có ai mà quen với biết, nhưng họ là người mình, chứ đâu có phải cái bọn khỉ lên thành người này.
Hai chữ "người mình" đã gần 30 năm nay Đồng mới được nghe chồng nói lại, nó thân thương làm sao, gần gũi làm sao, nàng quay sang hỏi chồng:
– Anh còn nhớ hôm mình gặp nhau không? Sao mà nhanh quá há! Đã gần 30 năm rồi.
Hải âu yếm vỗ vai vợ:
– Làm sao anh quên được. Chuyện chúng mình thì như mới xảy ra hôm nào, nhưng 30 năm phải sống đọa đầy trong tủi nhục đắng cay, anh tưởng như đã phải sống mấy mươi kiếp rồi.
Hải nhắm mắt lại, hai dòng nước mắt lăn dài trên má, cả quãng đời như một cuốn phim lại hiện ra.
-/-
Ngày ấy, gia đình Hải có ba anh em, bố Hải mất sớm khi anh em Hải còn quá nhỏ, bà Hậu mẹ chàng đã ở vậy nuôi nấng, chăm sóc con . Năm 1966 Hoàng, anh của Hải nhập ngũ khóa 23 Thủ Đức, rồi về phục vụ tại Sư Đoàn 23 Bộ Binh, ở miền cao nguyên – Còn Hải, sau khi rớt liền hai kỳ Tú tài, thì Mậu Thân nổ ra, nên chàng được động viên theo học khóa Hạ Sĩ Quan ở Đồng Đế, rồi về phục vụ ở Tiểu đoàn 52 BĐQ, chỉ còn Thủy, đứa em gái út, đang học lớp đệ tứ, ở nhà chăm sóc mẹ.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, anh Hoàng hy sinh ở chiến trường Tây Nguyên, trong lúc Hải đang tử thủ ở An Lộc, tin anh Hoàng chết chỉ đến với Hải sau khi An Lộc được giải tỏa, nên Hải không có dịp để tiễn anh lần cuối . Cái chết của anh khiến cho mẹ chàng xọp hẳn đi, phần quá thương con, phần lo cho Hải, đã đôi lần bà nói với Hải: – Anh con chết rồi, giờ mẹ chỉ còn mình con là trai, hay con liệu xin về phục vụ ở gần nhà để mẹ yên tâm, rồi con liệu lập gia đình, để cho mẹ có đứa cháu nội an ủi tuổi già….
Thương mẹ nhưng Hải cứ ậm ừ khất lần cho qua chuyện, chứ thực ra chàng không muốn rời đơn vị – Đã hơn 4 năm dạn dày trận mạc, đã quen rồi xem chuyện sống chết như chuyện thường tình, và tình đồng đội keo sơn gắn bó, chia sẻ gian nguy, những cái đó khiến chàng không thế dứt bỏ để ra đi được. Sau hiệp định Paris, đơn vị chàng đồn trú ở Bình Long, rồi đầu năm 74 chuyển xuống Chơn Thành – Cuối tháng 3-75, sau những trận chiến long trời lở đất, giữa hai TĐ31 và 52 BĐQ, với cả một sư đoàn quân Bắc Việt, có chiến xa yểm trợ, đơn vị chàng phải bỏ Chơn Thành để triệt thoái về Lai Khê và chỉ sau 3 ngày chưa kịp bổ sung, thì cả Liên đoàn lại được bốc ra mặt trận Phan Rang, không may khi vừa xuống tới phi trường Phan Rang, thì một quả pháo đã rơi xuống ngay Trung đội của chàng, Hải bị thương và được đi thẳng về Tổng Y Viện Cộng Hòa, sau khi tỉnh dậy, chàng thấy mình đã mất đi chân trái, qua khỏi đầu gối, đồng thời xương bả vai bên trái cũng bị bể, khiến cánh tay không cử động được.
Các vết thương vẫn còn rỉ máu thì ngày 30-4-1975 xảy đến – Sáng mồng 1-5-75, bọn chúng đuổi hết mọi người ra khỏi Tổng Y Viện Cộng Hòa, anh em dìu nhau bò lết, bò càng, hoang mang lo sợ, Hải tìm được một chiếc nạng, cố lết, nhưng giữa đường thì bị khụy xuống, cũng may, nhờ có bà con phía bên kia đường, cũng như một số "chị em ta" giúp đỡ. Các anh em nhẹ thì được giúp tiền tầu, xe để về quê, một số anh em nặng, được băng bó, săn sóc lại vết thương, nghỉ đỡ một vài ngày, trong số anh em này có Hải, chàng được khiêng về nghỉ trong một căn nhà tôn, ở sâu trong hẻm, một cô gái trạc ngoài 20 chăm sóc cho Hải. Băng bó lại vết thương và giúp chàng ăn vài muỗng cơm lót dạ, rồi vì vết thương đau quá, nên chàng mệt thiếp đi, đến lúc tỉnh dậy đã quá nửa đêm. Chợt thấy cô gái đang nằm co quắp trên chiếc chiếu trải dưới nền nhà, tiếng cựa mình của Hải khiến cô gái thức giấc ngồi dậy.
– Thấy anh mệt thiếp đi nên em để anh nghỉ, anh có đói để em lấy cơm cho, còn ít cơm hồi chiều để phần cho anh, em đi hâm lại cho nóng.
Nói rồi nàng ra phía sau, một lát quay trở lại với tô cơm, trên có vài miếng thịt, vài miếng đậu hũ chiên, ngồi ghé xuống giường, nàng dành lấy việc đút cơm cho chàng, khiến Hải vừa áy náy, vừa cảm động, chàng nói mấy lời cám ơn thật chân tình, khiến cho nàng vô cùng xúc động.
– Ơn nghĩa gì anh ơi! Cùng cảnh khổ thì giúp nhau chứ có gì đâu. Cuộc đời em nào cũng có sung sướng gì, giờ hoàn cảnh này, cũng không biết ngày mai sẽ ra sao.
Rồi như gặp được người tâm sự, nàng kể hết những gì xảy đến trong cuộc đời của nàng cho Hải nghe.
-/-
Gia đình nàng quê quán ở Đồng Hới. Năm 1954 di cư vào lập nghiệp tại Lộc Ninh, nàng và đứa em trai đã ra đời tại đây, nhưng để luôn nhớ về quê nhà, nên ông bà đã đặt tên cho nàng là Đồng và thằng em là Hới, bố nàng làm cảnh sát, còn mẹ nàng mở một tiệm bán chạp phô tại chợ Lộc Ninh. Cuộc sống đang yên ổn thì mùa hè đỏ lửa 1972, Việt cộng chiếm quận, cha nàng hy sinh trong lúc giao tranh. Nàng cùng mẹ và em cố chạy về An Lộc, nhưng không may giữa đường mẹ và em nàng bị trúng đạn pháo chết, còn nàng bị chúng bắt lại đem về Lộc Ninh. Tại đây nàng đã bị mấy tên sĩ quan bộ đội hiếp, sau đó chúng bắt nàng lấy một tên thương binh trong một đám cưới tập thể. Cô dâu hầu hết là những cô gái hay các bà vợ lính không chạy thoát được, còn chú rể là những tên thương binh cộng sản Bắc Việt, cho nên vừa là vợ bất đắc dĩ, họ còn phải đóng luôn vai y tá – Đã mấy lần nàng định tự tử chết cho xong, nhưng rồi cứ lưỡng lự, sau cùng ý nghĩ chạy trốn lại đến – Nàng cất dấu ít củ khoai lang và một đôi giày vải bata, của mấy người đi cạo mủ cao su hay mang.
Một đêm sau khi tên VC dày vò thân xác nàng, quá thỏa mãn, nó lăn quay ra, há hốc miệng ngủ. Nàng yên lặng lén ra khỏi nhà, băng về phía làng 2, rồi cứ nhắm hướng súng nổ ở An Lộc mà đi. Sau hơn hai ngày đêm vừa đi vừa lẩn tránh, nàng đã đến được An Lộc, khi thành phố cũng vừa mới được giải tỏa ít hôm – Nàng được anh em BĐQ tiếp nhận, sau đó được trực thăng đưa về Lai Khê. Nhưng rồi vì tứ cố vô thân, cuộc sống đưa đẩy, đã xô nàng vào cái nghề buôn hương bán phấn tại khu bệnh viện Cộng Hòa này – Nàng kết luận:
– Số em sao đó anh ơi, chạy trời không khỏi nắng. Nhìn thấy bọn chúng là em nổi da gà rồi, em giờ không biết tính sao nữa.
Nãy giờ, Hải chăm chú nghe nàng nói, chàng cũng thấy ái ngại và thương cảm, nhưng quả thật, chàng cũng không biết phải góp ý thế nào với nàng, bỗng Đồng nói với chàng bằng một giọng thật tha thiết:
– Em nói điều này thiệt tình anh đừng cười, em khổ quá rồi, chẳng còn ai thân thích, lại chẳng còn một chỗ để về, hay là anh nghỉ đây ít bữa cho khỏe, rồi anh cho em theo về quê anh, tạm thời ở đó ít tháng, rồi em sẽ liệu sau.
Trước thái độ chân thành của Đồng, Hải vô cùng lúng túng. Hơn nữa hoàn cảnh của chàng hiện nay lại càng bi đát hơn, nên chàng không dám nhận lời, nhưng cũng không muốn làm nàng phật ý, nên anh chỉ nói:
– Anh sợ vùng quê anh chỉ làm nương rẫy cực khổ, nên anh e em không kham nổi thôi.
– Anh quên em là gái Lộc Ninh, đã từng quen rẫy bái đã từng băng rừng lội suối chạy cộng sản sao? Cho nên việc làm rẫy cực khổ thì em dư sức qua cầu. Em quyết bỏ cái nghề này rồi anh à, thấy cái nón cối là em muốn băm vằm ra làm trăm mảnh để trả thù cho cha mẹ và em của em. Hay anh cho rằng em là một con đĩ. Em có xin anh cho em sống với anh đâu. Em chỉ xin anh có một chỗ để về, có vài người thân, dù chỉ tạm thời trong lúc này. Thấy nàng có vẻ cay đắng, Hải cũng có một chút ân hận, chàng vội phân trần:
– Đồng hiểu sai ý anh rồi, anh không có ý như em vừa nói. Em là người đã cứu giúp anh, chăm sóc anh, em là bạn và là ân nhân của anh.
Đồng cảm thấy được an ủi, nàng vui hẳn lên:
– Cám ơn anh đã coi em như bạn. Em đề nghị anh bỏ tiếng ân nhân đi, vậy thì bạn có đồng ý cho tôi về quê với bạn không? Vừa nói nàng vừa cười nũng nịu.
– Ngày mai mình về! Hải cảm động xoa nhẹ vai Đồng nói khẽ.
Ngày hôm sau, Đồng từ giã vài người quen, rồi cùng Hải ra bến xe miền Đông. Mấy hôm nay vẫn còn vắng vẻ, nên rất khó có xe, sau nhiều lần chuyển đổi xe, gần tối hai người mới về đến Định Quán.
Đồng dìu Hải chậm rãi từng bước dọc theo con hẻm nhỏ. Bà Hậu và Thủy đã nghe lũ trẻ con chạy về báo, nên hớt hải chạy ra, gặp Hải bà quá xót xa, oà khóc nức nở:
– Sao con ra nông nỗi này mà không cho mẹ hay. Tôi có làm gì nên tội đâu, mà trời bắt các con tôi phải chịu thế này.
Nói xong bà tiếp dìu Hải, còn Thủy, xách cái giỏ cói đựng ít quần áo của Đồng. Sau khi đã vào trong nhà, bà Hậu mới chợt nhận ra có một người con gái lạ, mà nãy giờ vì xót con, bà không để ý. Bà đưa mắt nhìn Đồng rồi lại nhìn Hải. Hiểu ý mẹ,chàng nói:
– Mẹ! Đây là Đồng bạn con.
Quay sang Đồng chàng bảo:
– Em chào mẹ đi. Còn đây là Thủy, em gái anh
Dường như cùng trong hoàn cảnh khổ đau, con người dễ cảm thông và gần gũi nhau hơn, chỉ sau vài phút, đã như ngưòi một nhà. Hải nói với mẹ nguyên do nào chàng gặp Đồng, cũng như cảnh ngộ của nàng. Chỉ một điều duy nhất chàng không cho mẹ biết Đồng là gái mãi dâm thôi.
Về nhà được hơn một tháng thì ủy ban nhân dân huyện ra thông cáo trình diện "học tập cải tạo", Hải cũng phải đi hết 10 ngày và để tránh sự theo dõi, cả nhà phải tỏ ra giác ngộ cách mạng, nên Hải, Đồng và Thủy đã vào khai phá rừng để làm rẫy trồng ngô, khoai, sắn, cách nhà gần chục cây số. Chàng dựng một cái chòi ở luôn ngoài rẫy, còn bà mẹ Hải vì tuổi già nên ở luôn ngoài phố, vài ba ngày lại thay phiên về thăm mẹ.
Công việc thật quá vất vả, phần thì Hải cũng không làm được những công việc nặng như chặt cây, cuốc đất, vì vết thương chưa lành hẳn, hơn nữa, chàng chỉ còn có một chân và một cánh tay xử dụng được, còn chiếc tay kia bị ảnh hưởng của vết thương trên bả vai, thì hầu như đã bị liệt, nên chàng đảm nhiệm việc cơm nước, cũng như vùi mấy cái hom sắn, gieo mấy hạt ngô. Sống gần nhau một thời gian, tình cảm giữa Đồng và Hải ngày càng nảy nở. Một hôm nhân lúc Thủy về thăm mẹ, chỉ còn hai người ở ngoài rẫy, Hải đã nói với Đồng:
– Anh muốn em ở lại đây vĩnh viễn, nếu em không ngại anh là người tàn tật, thì hãy nhận lời làm vợ anh. Mình sẽ nương tựa nhau, dìu nhau đi hết đoạn đường đầy chông gai cơ cực này.
Nghe Hải nói, Đồng rướm nước mắt:
– Như anh đã biết, em đã coi gia đình này là của em. Em chờ đợi câu nói này của em từ khi em xin theo anh về đây. Em đã gắn bó với gia đình này rồi. Giờ đây em đã có anh, để cùng yêu thương săn sóc cho nhau.
Sau đó Hải đem việc này nói với mẹ, bà Hậu thật mừng, bà nói với Đồng:
– Mẹ rất sung sướng khi con nhận lời làm vợ nó. Từ hôm con về đây, mẹ chỉ ước chi con là con dâu của mẹ, giờ thì mẹ thật an tâm.
Rồi bà nắm tay Đồng và Hải lại chỗ bàn thờ ông Hậu và Hoàng, thầm thì nói:
– Tôi dắt hai đứa lại đây để ông và thằng Hoàng chứng dám. Ngày hôm nay, chúng thành vợ, thành chồng. Ông và thằng Hoàng có linh thiêng thì phù hộ cho vợ chồng nó. Bà cúi đầu, chắp tay vái ba lậy, Hải và Đồng cũng làm theo. Thế là Hải và Đồng thành vợ chồng. Thật đơn giản đến tội nghiệp! Bà Hậu nhìn hai con mà nước mắt cứ lăn dài trên đôi má nhăn nheo, bà suy nghĩ miên man. Giá ông Hậu đừng mất sớm thì mẹ con bà đâu đến nỗi khổ, giá đừng có loài quỷ đỏ thì thằng Hoàng đâu có chết, thằng Hải đâu có phải què cụt, con Thủy đâu có phải chai da, cháy mặt, đổ mồ hôi nước mắt mới được vài ba củ khoai, củ sắn. Những năm 78-79, cảnh nhà càng khó khăn hơn, quanh năm ăn độn khoai, sắn – Bà Hậu đã cho bán hết những tấm tôn trên mái nhà và lợp vào đó bằng nhưng phên tranh, do mấy mẹ con bà cắt, tự đan và lợp lấy. Vì quá buồn rầu, lam lũ, cực khổ, bà Hậu ngã bệnh nằm liệt giường, khiến cho cả nhà càng thêm cơ quẫn. Bà chịu đựng đến giữa năm 80 thì qua đời. Hôm chôn bà chỉ có vài ba người hàng xóm đến phụ đưa ra nghĩa địa, vì hầu hết trai tráng đều ở sâu trong rẫy. Từ ngày bà Hậu mất, Thủy ở ngoài này buôn bán chui lủi đủ thứ, thượng vàng hạ cảm, từ ít cân đậu đến vài hũ đường, mật, đôi bánh thuốc rê, sau đó nàng đi buôn hàng chuyến về Sàigòn và ngược lại, cứ thoát được một hai chuyến thì lại bị đám quản lý thị trường vồ mất một chuyến, mất cả vốn lẫn lời.
Còn vợ chồng Hải thì ở luôn trong rẫy, chỉ ra ngoài phố khi có việc cần. Cuộc sống cơ cực quá, nên cũng chẳng ai nghĩ đến việc nên có một đứa con. Có một lần, gia đình của người làm rẫy bên cạnh anh có thêm một đứa con, Hải đã ngao ngán nói với vợ:
– Nếu có con mà nó phải sống trong cái xã hội như mình đang sống thì không nên có. Còn mình thì chỉ vì không đủ can đảm để tự kết liễu đời mình, nên phải gắng gượng mà đi cho trọn đường trần.
Nghe Hải nói vậy, nên Đồng cũng chẳng bao giờ gợi ý điều đó với chàng. Nàng thấy mấy đứa bé ở trong rẫy, sống lam lũ, mới bảy, tám tuổi đã phải vác cuốc ra đồng, chẳng được học hành, nên nàng cũng rất ngao ngán. Đôi khi nàng tự hỏi, trên trái đất này có người dân ở đâu sống khốn khổ như ở đây không?
Năm 83, Thủy quen với một thanh niên. Họ yêu nhau và rủ nhau đi vượt biên, rồi chẳng có tin tức gì, còn vợ chồng Hải không kham nổi công việc ruộng rẫy nên đã bỏ về. Lúc này các tỉnh đang thi nhau mở các trò xổ số, nên Hải bèn chống nạng đi bán vé số dạo, còn Đồng vào làm công cho một quán ăn, vừa phụ bếp, vừa rửa chén, cuộc sống cũng tạm đắp đỗi qua ngày. Đầu những năm 90, khi tạm gọi là mở cửa, lưu thông trên tuyến đường trở nên nhộn nhịp hơn, Hải được bà chủ quán ăn nơi Đồng làm thuê, cho đặt một sạp vé số trước cửa, cuộc sống đã tạm ổn định, nhưng cũng chỉ được vài năm thì lại bị chúng cấu kết với nhau để đẩy chàng ra.
-/-
Đang chuẩn bị dọn dẹp để ra về thì một chiếc Honda lao đến ngừng ngay trước mặt , Hải nhận ra đây cũng chính là người đã đến giao cho chàng 50 đô lần trước, hắn ta nhanh nhẩu nói:
– May quá chú còn đây, cháu mang tiền đến giao chú này. Nhờ chú ký vào đã nhận đủ 100 đô la giúp cháu. Kể ra mấy người bên Mỹ họ tốt thiệt đó chú. Cháu chuyên đi giao tiền nên biết được rất nhiều thương phế binh chế độ cũ đã nhận được giúp đỡ.
Hải liếc vội sang chỗ ghi tên người gởi, anh đọc thấy hàng chữ "Nguyễn Minh Chánh, BĐQ?", anh liền ký nhận và lấy miếng giấy ghi tên và địa chỉ người gởi để còn thư sang cám ơn.
Khi người giao tiền đi khỏi, Hải cũng xếp vội cái bàn và cái dù vào góc hiên nhà, rồi vội vã đi về. Trên đường đi, chàng vừa ngẫm nghĩ vừa cười một mình: "Như vậy là anh em Biệt Động Quân đã gởi về giúp mình. Thảo nào lần trước họ bảo là đã chuyển hồ sơ cho ông chủ hãng nước tương Con Mèo. Mình nghĩ không ra, nhưng Đồng lại bảo nghe quen quen. Mình cũng quên khuấy đi là ngày xưa anh em thường gọi đùa huy hiệu BĐQ là con mèo nước tương, vậy mà không nghĩ ra."
Hải thầm cám ơn Trời, Phật, cám ơn anh em đồng đội, cám ơn người mình vẫn còn nghĩ đến những anh em bất hạnh, khốn khó nơi quê nhà, anh vừa đi vừa hát nhỏ đủ cho mình nghe và lập đi, lập lại câu hát mà thỉnh thoảng anh vẫn nghe lén trên đài Á Châu Tự Do: "Hãy hát cho mọi người cùng nghe, người đã cứu người"
Mùa Quốc Hận năm thứ 30

“Đế quốc Mỹ xâm lược ? ” Thư gởi Cô Giáo của một Sinh viên Năm thứ 2

Lanhhaivietnam4-danlambao.jpg
“Đế quốc Mỹ xâm lược ? ” Thư gởi Cô Giáo của một Sinh viên Năm thứ 2

(Tại sao? VN sau 38 năm VC "đánh Mỹ cút Ngụy nhào" giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước mà vẫn còn bất công lạc hậu và nghèo đói ??? so với các nước trong khu vực)
“Đế quốc Mỹ xâm lược ? ”
Sinh viên phản ứng về bài giảng lịch sử: “Đế quốc Mỹ xâm lược” Thư gửi cô giáo của một sinh viên năm thứ 2 Khoa học, Xã hội, Nhân Văn Sài Gòn.
Kính thưa Cô,
Đến tận bây giờ, gõ những dòng E-mail trần tình này gửi đến Cô, em vẫn còn trách ông trời, phải chi cuối tiết “Lịch Sử” hôm ấy trời đừng mưa to thì giảng đường Đại Học không ai còn ngồi lại và Cô cũng đâu có thời gian trò chuyện khuyến khích sinh viên mình… Và, hôm nay, em cũng không phải gõ email này gửi Cô mà em biết khi đọc Cô sẽ không vui…
Em còn nhớ hôm ấy lời Cô nói: “Lịch sử là những gì diễn ra trong quá khứ, được tái hiện lại, trong hôm nay và ngày mai, phải trung thực, chân thật nhằm cho người sau biết và lấy đó làm kinh nghiệm, xấu xa sai trái thì tránh nếu tốt đẹp có ích thì tự hào để nhân bản thêm lên, vì vậy đề tài bài tham luận: ’37 mùa xuân Đại Thắng’ nói về ‘chiến công thần thánh’ của quân dân ta chống ‘đế quốc Mỹ xâm lược, cứu nước’ của mỗi bạn, cần phải gọt giũa đánh giá cho xứng tầm vĩ đại của dân tộc, trong khi chờ mưa tạnh, chúng ta cùng nói chuyện bên lề ngoài tiết học, các bạn còn điều gì lấn cấn chưa rỏ ở chiều sâu và rộng của bài tham luận mà mỗi bạn sẽ phải hoàn thành, thì cứ hỏi Cô, xem như bạn bè thoải mái bày tỏ quan điểm khách quan và thắc mắc của mình để chúng ta rộng đường suy luận mà viết bài cho sắc sảo có tính thuyết phục cao, ở đây có nhiều bạn theo khoa ‘báo chí’ mà! Nào mời các Phóng Viên tương lai nói chuyện chuyên đề, chờ mưa tạnh…”
Và Cô cười, nụ cười giao lưu rất thoải mái.
Em cũng nhớ, mình là người thứ tư, sau các bạn, vô tư ngập ngừng cười, nói với Cô: “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì không phải – thưa Cô! Em nghĩ như vậy…”
Sau lời nói, thoáng nhiên giảng đường im phăng phắc làm em chột dạ bối rối thấy mình tự nhiên như đông cứng lại tại chỗ ngồi… Em nhớ, nghe xong lời em Cô quay nhanh bước ra gần cửa sổ ngóng màn mưa ngoài trời một thoáng rồi trở lại. Cô nhìn em trong ánh mắt tuồng như rất giống ánh mắt mẹ em khi đi chợ nhìn người bán hàng trước khi trả giá mua. Cô nói với riêng em một câu ngắn gọn nhỏ thôi đủ cho em nghe: “Hình như bạn đùa không phải lúc…” rồi bình thản cô quay lên bục giảng lấy áo mưa, chần chừ chờ giảng đường thưa người, Cô ra về sau cùng. Không mang theo áo mưa nên em ngồi nán lại. Đi ngang qua, Cô dừng chân, như thầy giáo nhắc bài học trò, cô nói với em: “Bạn cần phải lên thư viện nhiều hơn, tìm trong sách, ở đó có nhiều câu trả lời cho vấn đề của bạn vừa nêu ra, tôi nghĩ, không khéo danh hiệu Đoàn viên Thanh niên CS/HCM ưu tú, xuất sắc, đối tượng của đảng nơi bạn sẽ lung lay…”
Thưa Cô,
Email này của em chắc chắn không phải là chất liệu để em trông đợi giữ cho chặt lại cái danh hiệu “ưu tú-xuất sắc” ấy, mà đơn giản em muốn chứng minh thông điệp – lời cô nói – lịch sử rất cần sự “trung thực, chân thật”.
Thưa Cô! Không phải vui đùa đâu ạ, mà em nói thật lòng: “Chiến tranh với Mỹ là có thật, nhưng nếu nói đó là chống xâm lược để cứu nước – thì… không phải vậy…” Xin phép cô, cho em giữ nguyên nhận định này của mình dù em biết có những di luỵ nhất định không mong đợi… Bởi vì có rất nhiều dẫn chứng để “ai đó có thể lừa dối một số người trong một lúc, và lừa dối hết mọi người trong vài lúc, nhưng không thể mãi mãi lừa dối được tất cả mọi người.” (Abraham Lincoln). Nói lên điều này em biết Cô sẽ phiền lòng. Nhưng… Thưa Cô! Em tìm thấy trong tác phẩm dịch từ nguyên tác Nhật Bản “12 người làm nên nước Nhật” của Giáo sư Tiến sĩ Đặng Lương Mô (có thể Cô cũng biết!) Viện sĩ Hàn Lâm Viện Khoa học New York, năm 1992. Uỷ Ban Nhân Dân TP. HCM khen thưởng kiều bào có công với đất nước, năm 2003.
Trong danh sách “12 nhân vật mà người dân Nhật Bản tôn vinh” – 12 người đã lập nên một nước Nhật hùng mạnh ngày nay, chúng ta lưu ý đến người mang số 10 không phải là người Nhật:
(1) Thái tử: Shotoku,
(2) Chính khách: Hikaru Genji,
(3) Lý Thuyết Gia: Minamoto Yoritomo,
(4) Anh Hùng: Oda Nobunaga,
(5) Kỹ sư: Ishida Mitsunari,
(6) Nhà cải cách: Tokugawa Yeyasu,
(7) Triết Gia: Ishida Baigan,
(8) Chính Khách: Okubo Toshimichi,
(9) Nhà tư bản học: Shibusawa Ei-ichi,
(10) Thống Tướng Hoa kỳ: Douglas MacArthur,
(11) Giáo Sư lý thuyết gia: Ikeda Hayato,
(12) Doanh Nhân: Matsushita Konosuke.
Ông ta, chính xác là Thống Tướng quân đội Mỹ. Thật không hề dễ dàng chút nào cho gần hai trăm triệu con cháu “Thái Dương thần nữ” phải nhìn nhận một Tướng Lãnh khét tiếng của Mỹ, kẻ thù không đội chung trời của họ trong Đệ II Thế chiến trên Thái Bình Dương và khắp các mặt trận Châu Á, là Tư lệnh quân đội Mỹ chuẩn thuận văn bản đầu hàng của chính phủ Nhật Bản sau đó đại diện cho LHQ và chính phủ Mỹ chiếm đóng Nhật Bản… trở thành một Anh Hùng, ân nhân của Nhật Bản sau 2 quả bom nguyên tử của Mỹ cũng rơi trên lãnh thổ nước này gây nên nhiều tang thương.
Phải là người có nhiều công trạng thực tiễn mang lại một thành quả lớn lao mà giá trị của nó bao hàm đặc tính rõ rệt của chân, thiện, mỹ trong một nhân cách mà người Nhật ví như Anh Hùng (Anh hùng là bậc Chính Nhân Quân Tử) để nhân dân Nhật công nhận, tri ân sánh ngang hàng với Thái Tử và 11 người con cháu ưu tú của “Thần Nữ Thái Dương”.
“Nhân vô thập toàn” Thưa Cô! Tướng Mỹ Douglas MacArthur và quân đội của họ không phải là không có nhược điểm, nhưng bù lại họ tạo ra rất nhiều ưu điểm đôi khi vượt lên trên tập quán thông thường mà nhân danh những người chiến thắng đã xử sự với kẻ chiến bại, khiến những nhược hay điểm yếu không còn là đáng kể.
Cuối Đệ II Thế chiến, ở Đông Nam Châu Á, đạo quân Mỹ hùng mạnh do Tướng MacArthur chỉ huy đã đánh bại và quét sạch quân phiệt Nhật khỏi Indonesia, giải phóng Philippines, hỗ trợ bảo vệ cho Trung Hoa Dân Quốc tại đảo Đài Loan, rồi thay mặt LHQ giải giới vũ khí chiếm đóng Nhật Bản, Sau đó từ Nhật lại tiến qua giải phóng Cao Ly cứu Nam Hàn sắp bị Cộng Sản Bắc Hàn nuốt chửng. Nhưng thưa Cô! Quân Mỹ đổ máu xương giải phóng (đúng nghĩa giải phóng) các quốc gia này nhưng hoàn toàn không có tham vọng 1 cm2 đất đai nào từ các lãnh thổ ấy.
Vì sao vậy? Còn bên kia bán cầu, cũng đạo quân Mỹ (xâm lược?) phối hợp với 2 (cựu đế quốc thực dân) Pháp và Anh chiếm đóng, giải giới, quân phát xít Đức, toàn quyền định đoạt số phận một nửa quốc gia Đức, nhưng sao họ không cùng nhau chia phần xâu xé Tây Đức, mà ngược lại, bảo trợ toàn diện (kẻ thù của họ ở đầu hôm) phát triển vững mạnh trên cái nền tự do dân chủ đến nỗi cảm hoá được phần phía Đông, giả từ CNXH thống nhất quốc gia trong yên bình êm ái?
Tại Nhật Bản, Tướng MacArthur và quân đội Mỹ đã áp dụng một chính sách chưa có tiền lệ trong lịch sử thế giới với Nhật Bản “quốc gia tù binh” của họ. Ông tôn trọng Thiên Hoàng Nhật Bản, không ép buộc thoái vị (dù LHQ và chính phủ Hoa Kỳ không cấm ông truất phế).
Chưa được Quốc Hội Mỹ chính thức phê chuẩn, nhưng trên cái nền Kế hoạch Marshall (Marshall Plan tên của Ngoại trưởng Mỹ George Marshall người đã khởi xướng) nhằm viện trợ tái thiết một nền móng kinh tế chính trị vững chắc hơn cho các quốc gia Tây Âu nâng cao mức sống và kiến thức của người dân để đẩy lui chủ nghĩa cộng sản sau Thế chiến II. Trong vòng 2 thập kỷ, nhiều quốc gia ở Tây Âu đạt được mức tăng trưởng và phồn vinh chưa từng có nhờ kế hoạch Marshall này.
Chính phủ Mỹ thông qua tướng MacArthur cũng có chủ trương tương tự với Nhật Bản, bên cạnh còn cải tổ hệ thống chính quyền, lãnh đạo, từ chính trị, kinh tế, tới sửa đổi hiến pháp, nghi lễ của hoàng gia, nhất thiết mỗi việc đều do một tay MacArthur quyết đoán, ông chỉ ra những khiếm khuyết trong thời chiến tranh mà giới lãnh đạo Nhật Bản đã có những sai lầm, ông đoan chắc cùng nhân dân Nhật khi Nhật Bản trở thành một nước dân chủ, quản lý một nền công nghiệp chiến tranh chuyển đổi qua thời bình một cách khoa học thì sẽ sớm giàu mạnh, không thua gì nước Mỹ, ông không ngần ngại nói với người dân Nhật rằng, Nhật Bản đã thua Mỹ vì kém về mặt vật chất kinh tế tài chính chứ không phải là tinh thần vì họ đã chiến đấu rất dũng cảm mà vẫn thua, nên đa số dân Nhật thuyết phục bởi sự cải tổ ấy. Ông chủ trương phá bỏ chủ nghĩa quốc gia dân tộc và chế độ phụ thuộc quá nhiều vào ảnh hưởng của Hoàng Gia, để Nhật Hoàng chỉ còn là biểu tượng. Nhật Bản cũng có một nền văn hoá tự do coi trọng sự lựa chọn của cá nhân như nước Mỹ, Thủ tướng và nghị viện do người dân trực tiếp chọn lựa qua lá phiếu của mình. Một vài chính khách Nhật còn hoài cổ nặng chủ nghĩa cực đoan dân tộc cho rằng Tướng MacArthur là một chính trị gia độc tài áp đặt, nhưng đại đa số người Nhật cho là sự độc tài ấy để cho một nước Nhật hùng mạnh chứ không là nước Mỹ. Rất ngẫu nhiên cái cách mà người Mỹ, tướng MacArthur đã thể hiện trong cuộc chấn hưng nước Nhật sau chiến tranh nó rất gần với tính cách tinh thần võ sĩ đạo của người Nhật (nhân ái, bao dung thay thù hận) nên mang lại ảnh hưởng mãnh liệt trong xã hội Nhật Bản ngày nay. Ở Châu Âu người ta ví von nước Mỹ có công khi biến Nhật Bản thành một Thuỵ Sĩ Viễn Đông! Vì vậy, Douglas MacArthur đã được mọi thành phần, khuynh hướng, chính đảng, từ Hoàng Gia đến thứ dân đều chọn làm người thứ mười trong “12 người lập ra nước Nhật” hùng mạnh từ trong điêu tàn đổ nát chiến tranh. Đây là người ngoại quốc duy nhất được chọn trong lịch sử nước Nhật.
Thưa cô!
Lại càng không thể nào đó là bản chất của đế quốc xâm lược thực dân (dù kiểu cũ hay mới) chỉ 6 năm (2/9/1945 – 28/4/1952) sau khi chiếm đóng, nước Mỹ đã trả lại sự độc lập hoàn toàn cho Nhật Bản sớm hơn thời gian trù bị, ngoài sự kỳ vọng của toàn dân Nhật và không hợp logic chút nào khi hiện nay, 2012, chính phủ và người dân Nhật vẫn còn đài thọ mọi chi phí cho gần 40.000 binh sĩ Mỹ hiện diện trên đất nước mình vì sự an toàn cho nền an ninh quốc gia, không ai vui vẻ trả tiền cho một đạo quân có bản chất “xâm lược” ăn ngủ hơn 2/3 thế kỷ trên đất nước mình! Và đạo quân “xâm lược” này chỉ đặt chân lên miền Nam VN, sau 20 năm có mặt tại Hàn và Nhật Bản, hai quốc gia nhờ họ mà “màu mỡ” về kinh tế hơn hẳn VN nhiều lần. Nhưng điều đáng để người VN suy ngẫm là quân Mỹ có mặt nơi đó mà không màng đến “xâm lược” thì họ xâm lăng một VN nghèo khó sau Pháp thuộc để làm gì, ngoài ý định cũng thông qua kế hoạch Marshall giúp VN, cụ thể là miền Nam VN phát triển giàu mạnh ổn định như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Đài Loan?
Thưa Cô!
Làm sao biện minh? 45.000 quân “xâm lược” Mỹ vẫn hiện diện trên đất Hàn Quốc, một quốc gia khủng hoảng lương thực trầm trọng không đủ cơm gạo cho dân sau chiến tranh Nam Bắc nhưng hôm nay thì: nhiều báo chí ở Việt Nam nói về đất nước này hay thường gọi là Kỳ tích sông Hàn hay Huyền thoại sông Hàn.
Hàn Quốc từ đống tro tàn của cuộc nội chiến Bắc Nam đã vươn lên thành một quốc gia phát triển hùng mạnh thịnh vượng hơn hẳn nửa kia ở phía Bắc nghèo nàn lạc hậu. GDP cán mốc 1.000 tỷ USD/năm cũng như nhiều tập đoàn lớn nổi tiếng như SamSung, LG, Hyundai, Kia, Daewoo… Nhưng, thành tựu đó họ có được là do đâu? Ngoài sự lãnh đạo sáng suốt của các nguyên thủ Hàn Quốc, thì sự hỗ trợ nhiệt tình như là một đồng minh của Mỹ trên tinh thần kế hoạch Marshall là yếu tố quyết định.
Kinh tế Hàn Quốc là nền kinh tế phát triển, đứng thứ ba ở châu Á và đứng thứ 10 trên thế giới theo GDP năm 2006. Kinh tế Hàn Quốc đã phát triển nhanh chóng, từ một trong những nước nghèo nhất thế giới (hạ tầng cơ sở, thiên nhiên, thổ nhưỡng kém xa Việt Nam) trở thành một trong những nước giàu nhất. Cuối thế kỷ 20, Hàn Quốc là một trong những nước có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất trong lịch sử thế giới hiện đại. GDP (PPP) bình quân đầu người của đất nước đã nhảy vọt từ 100 USD vào năm 1963 lên mức kỷ lục 10.000 USD vào năm 1995 và 25.000 USD vào năm 2007. Bất chấp các ảnh hưởng nặng nề từ cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á 1997, nước này đã khôi phục kinh tế rất nhanh chóng và vững chắc. Người ta thường nhắc đến sự phát triển thần kỳ về kinh tế của Hàn Quốc như là “Huyền thoại sông Hàn” đến nay huyền thoại này vẫn tiếp tục.
Với Đài Loan và Phillipines: năm 1950,
Không Đoàn 13 của Không quân Mỹ đã từng đóng tại Đài Loan. Tháng 12-1954, Mỹ và Đài Loan ký “Hiệp ước phòng thủ chung”, đặt Đài Loan vào sự bảo hộ của Mỹ. Cũng nằm trong quỹ đạo của kế hoạch Marshall, Đài Loan được hưởng nhiều quy chế ưu đãi thương mại từ nước Mỹ trong một thời gian dài, đưa nền kinh tế nhanh chóng phát triển ngoạn mục thành một con “Rồng” Châu Á mà ngay chính Trung Quốc cũng phải kiêng dè. Tại Phillipines, quân đội Mỹ cũng từng hiện diện trong một thời gian dài. Hạm Đội 7 Thái Bình Dương chọn vịnh Subíc là nơi đóng quân, và trước đó, năm 1935, Douglas MacArthur, được Tổng thống Phillipines Manuel L.Quezon yêu cầu giám sát việc thành lập quân đội Philippines. Ông được phong hàm Thống tướng trong Quân đội Philippines (Field Marshal of the Philippine Army). Ông là sĩ quan cao cấp có tên trên danh sách của Quân đội Philippines ngày nay. Ông cũng là sĩ quan quân sự Mỹ duy nhất giữ cấp bậc thống tướng trong quân đội Philippines. Sau đó, tôn trọng quyết định của nhân dân Phillipines vì sự độc lập toàn vẹn lãnh thổ, quân đội Mỹ đã rút khỏi vịnh SuBíc. Nhưng ngày nay (2012), vì an ninh lãnh thổ đe doạ, Phillipines yêu cầu, quân đội Mỹ vẫn quay lại thể hiện sự trách nhiệm trong hiệp ước hỗ tương…
Thưa Cô!
Với những gì thuộc thế giới quan mà kiến thức em tích luỹ được, thì dù rất muốn hãnh diện về “chiến công thần thánh” của quân dân ta chống “đế quốc Mỹ xâm lược cứu nước” nhưng: Lịch sử rất cần sự “trung thực” đến “chân thật” (lời Cô nói). Nên: Em cũng muốn tin – nhưng không thể, thưa Cô!
Em cám ơn Cô đọc email trần tình này và mong có lời chỉ giáo thêm của Cô.
Em kính chào Cô.

"Đế Quốc Mỹ xâm lược ?" –
Hạt Sương Khuya đọc

5 vũ khí chủ lực không quân Mỹ có thể dùng để đối phó Triều Tiên Nhật Bản: Trung Qu ốc quân sự hóa biển Đông hòng chiếm thế thượng phong

5 vũ khí chủ lực không quân Mỹ có thể dùng để đối phó Triều Tiên

Không quân Mỹ có thể triển khai nhiều khí tài để tấn công cơ sở hạ tầng Triều Tiên trong trường hợp nổ ra chiến tranh.

Tình hình bán đảo Triều Tiên trở nên yên bình trong thời gian diễn ra Thế vận hội Mùa đông, nhưng nhiều chuyên gia lo ngại căng thẳng có thể trở lại bất cứ lúc nào khi Bình Nhưỡng quyết không từ bỏ chương trình hạt nhân, tên lửa. Mỹ cũng kiên trì quan điểm theo đuổi chính sách gây sức ép ngoại giao nhưng không từ bỏ phương án quân sự nếu cần thiết.

Trong trường hợp căng thẳng trên bán đảo tiếp tục leo thang và bùng phát thành xung đột, không quân Mỹ có nhiệm vụ loại bỏ các bệ phóng tên lửa đạn đạo và lực lượng máy bay của Triều Tiên, vô hiệu hóa hệ thống chỉ huy và phòng không, sau đó chuyển sang yểm trợ lực lượng mặt đất. Lầu Năm Góc cần sử dụng 5 loại vũ khí không quân chủ lực để hoàn thành trách nhiệm này, theo National Interest .

Triều Tiên sở hữu mạng lưới phòng không dày đặc, với khả năng đánh chặn tầm xa dựa vào tổ hợp tên lửa S-200 Vega và KN-06, hệ thống nội địa có tính năng tương đương tên lửa S-300 Nga. Dù phần lớn khí tài phòng không của Bình Nhưỡng đã lạc hậu, Washington vẫn phải thận trọng khi triển khai lực lượng không quân, nhất là sau vụ tiêm kích F-16I hiện đại của Israel bị tên lửa phòng không đời cũ Syria bắn hạ.

Khả năng tàng hình cao, mang được nhiều vũ khí và tầm hoạt động lớn khiến oanh tạc cơ B-2 Spirit là lựa chọn tốt nhất cho nhiệm vụ tấn công phủ đầu. Loại máy bay này có thể bất ngờ xâm nhập không phận Triều Tiên, tung đòn phá hủy hệ thống phòng không tầm xa, tiêu diệt các bệ phóng tên lửa đạn đạo và ám sát ban lãnh đạo Triều Tiên.

Vũ khí chủ lực cho hoạt động này sẽ là siêu bom xuyên phá GBU-57 MOP, với khả năng xuyên phá lớp bê tông cốt thép dày 60 m, trước khi kích hoạt khối thuốc nổ 2,4 tấn để hủy diệt mọi mục tiêu bên trong.

Theo các chuyên gia quân sự, uy lực của GBU-57 khiến nó là lựa chọn hàng đầu trong đòn đánh phủ đầu Triều Tiên của Mỹ. Oanh tạc cơ B-2 có thể dùng GBU-57 để tấn công hệ thống hầm ngầm kiên cố của Triều Tiên, vô hiệu hóa bộ máy lãnh đạo và khả năng đáp trả bằng tên lửa đạn đạo. Những kho vũ khí và cơ sở hạt nhân kiên cố dưới lòng đất cũng có thể trở thành mục tiêu của bom GBU-57.

Ngoài ra, mỗi chiếc B-2 cũng có thể thực hiện đòn đánh có độ chính xác cao, dựa vào khả năng mang 16-80 quả bom dẫn đường các loại, hoặc tên lửa hành trình AGM-154 JSOW và AGM-158 JASSM.

Quan chức quốc phòng Mỹ từng tuyên bố chỉ có đổ quân vào lãnh thổ Triều Tiên mới có thể bảo đảm loại bỏ hoàn toàn chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo của nước này. Washington cần chiếm những sân bay chủ chốt của Bình Nhưỡng, nhằm tạo đầu cầu đổ bộ lực lượng và xây dựng căn cứ tiền phương. Trong chiến tranh, những địa điểm này dễ bị phá hủy, khó sử dụng cho đến khi được công binh sửa chữa.

Vận tải cơ C-130J cất cánh trên đường băng dã chiến. Ảnh: Lockheed Martin.

Khả năng cất hạ cánh trên đường băng ngắn, gồ ghề khiến C-130J Hercules là khí tài lý tưởng cho việc đổ quân xuống sân bay đối phương. Biến thể J mới nhất của dòng vận tải cơ này có thể mang 18 tấn hàng hóa, 128 lính bộ binh hoặc 92 lính dù, 74 cáng cứu thương để sơ tán thương binh.

Khoảng cách giữa Triều Tiên và các căn cứ chính của không quân Mỹ ở Okinawa và Guam là khá xa, đòi hỏi Washington triển khai máy bay tiếp dầu để tăng tầm hoạt động của phi cơ chiến đấu. KC-135 là mẫu máy bay tiếp dầu đa năng, có thể hỗ trợ đồng thời cho không quân, hải quân, thủy quân lục chiến Mỹ và không quân Hàn Quốc, vốn là những lực lượng áp dụng phương thức tiếp dầu khác nhau.

Mỗi chiếc KC-135 mang được gần 91 tấn nhiên liệu, cùng khả năng tiếp dầu cho hai phi cơ cùng lúc. Điều này giúp bảo đảm bán kính chiến đấu cho các phi đoàn máy bay Mỹ và Hàn Quốc trong thời gian dài. Tuy nhiên, vai trò đặc biệt quan trọng khiến KC-135 dễ trở thành mục tiêu tập kích của không quân Triều Tiên, đòi hỏi Mỹ bố trí lực lượng tiêm kích hộ vệ hoặc đưa phi đội Stratotanker tránh xa khu vực tác chiến.

Mỹ cần triển khai tiêm kích đa nhiệm đủ sức làm nhiệm vụ yểm trợ tầm gần và chia cắt đối phương. Do Bình Nhưỡng không có hệ thống phòng không hiện đại, Washington không nhất thiết phải sử dụng tiêm kích tàng hình như F-22 và F-35. Tiêm kích hạng nhẹ đa năng F-16C nhiều khả năng sẽ đóng vai trò chủ lực trong cuộc chiến, thay cho những chiếc F-15 hạng nặng.

Không quân Mỹ hiện bố trí gần 100 tiêm kích F-16 ở Hàn Quốc và Nhật Bản, trong đó có hai phi đội chuyên chế áp lực lượng phòng không đối phương (SEAD). Những chiếc F-16 này được trang bị bom thông minh dẫn đường bằng laser và vệ tinh cho mục tiêu mặt đất, tên lửa AGM-88 HARM để diệt đài radar. Chúng cũng được lắp tên lửa đối không tầm ngắn và tầm trung để bắn hạ máy bay đối phương.

RQ-4 có thể hoạt động liên tục trong hơn 30 giờ liền, làm nhiệm vụ do thám khí tài và cơ sở chiến lược của Bình Nhưỡng, đặc biệt là căn cứ tên lửa và tàu ngầm. Loại phi cơ này đủ sức phát hiện các bệ phóng tên lửa được cất giấu trong hầm ngầm và lòng núi, trước khi chuyển dữ liệu mục tiêu cho các lực lượng khác.

Máy bay không người lái tầm xa RQ-4. Ảnh: USAF.

Global Hawk có thể cất cánh từ các sân bay xa xôi trên đảo Guam, hoạt động nửa ngày trên không phận Triều Tiên trước khi trở về căn cứ, giảm tải cho tiền tuyến. Ngoài ra, nó có thể đóng vai trò trạm liên lạc dã chiến trên không (BACN), duy trì và bảo mật thông tin liên lạc giữa bộ binh và máy bay yểm trợ tầm gần.

Nhật Bản: Trung Quốc quân sự hóa biển Đông hòng chiếm thế thượng phong

Trao đổi với phóng viên Tiền Phong mới đây tại Tokyo, một số chuyên gia, quan chức quốc phòng Nhật Bản nói rằng, bất chấp luật pháp, dư luận quốc tế, Trung Quốc vẫn tiếp tục quân sự hóa các đảo nhân tạo ở Trường Sa hòng nâng cao năng lực tình báo, giám sát và trinh sát, thực thi pháp luật trên biển Đông.

Trung Quốc đẩy mạnh xây dựng cơ sở hạ tầng ở Trường Sa, trong đó có bến tàu đủ lớn để tiếp nhận tàu vào neo đậu, tái nạp nhiên liệu, bảo dưỡng… nhằm duy trì, thậm chí mở rộng sự hiện diện của hải quân, hải cảnh, hải giám, ngư chính Trung Quốc trên toàn bộ biển Đông, đồng thời nhằm cải thiện đáng kể năng lực tình báo, giám sát, trinh sát cùng các năng lực thực thi nhiệm vụ khác ở khu vực trung và nam biển Đông, một quan chức Bộ Quốc phòng Nhật Bản (đề nghị giấu tên) nhận định hồi giữa tháng 2.

Theo nhiều nhà quan sát, việc xây đảo nhân tạo và quân sự hóa chúng sẽ ảnh hưởng lớn tới các quốc gia ven biển cũng như các tuyến đường biển quan trọng của thế giới đi qua biển Đông. Vị quan chức khẳng định, Nhật Bản cũng như nhiều nước khác phản đối các hành động đơn phương thay đổi hiện trạng trên biển, ủng hộ việc tuân thủ luật pháp quốc tế, tự do hàng hải.

“Việc xây dựng đường băng trên đá Chữ Thập, Subi và Vành Khăn, trong đó có đường băng dài tới 3km sẽ dẫn tới việc Không quân Trung Quốc tăng cường hiện diện ở biển Đông”, vị quan chức Nhật Bản nói. Các đường băng và hạ tầng hỗ trợ trên ba cấu trúc này sẽ cho phép Trung Quốc củng cố, phát triển các nền tảng triển khai nhanh từ trên không, bao gồm máy bay chiến đấu, máy bay ném bom và máy bay không người lái.

Ngoài việc tạo thế thượng phong của không quân Trung Quốc, quân sự hóa các đảo nhân tạo cũng sẽ nâng cao năng lực chống tiếp cận, chống xâm nhập khu vực của nước này đối với sự hiện diện quân sự của Mỹ cũng như đối với việc Mỹ can thiệp trong những tình huống nghiêm trọng đột xuất, vị quan chức Nhật Bản nói. Quân sự hóa cũng “có thể dẫn tới việc Trung Quốc tuyên bố Vùng nhận diện phòng không (ADIZ) trên biển Đông trong tương lai”. Năm 2013, Trung Quốc đơn phương áp đặt ADIZ trên biển Hoa Đông, bao trùm cả quần đảo Senkaku/Điếu Ngư và bị các nước liên quan, dư luận quốc tế bác bỏ, chỉ trích. Tuy nhiên, lần này các nước cần phải cảnh giác với mưu đồ thiết lập ADIZ của Trung Quốc vì năng lực thực thi của Trung Quốc đã khác xưa.

Ông Kunihiko Miyake, Giám đốc nghiên cứu của Viện Canon về nghiên cứu toàn cầu, nói rằng sử dụng sức mạnh bất chấp luật pháp quốc tế sẽ không tồn tại được lâu, các nước đều phản đối Trung Quốc quân sự hóa biển Đông. Ảnh: Minh Trang.

Sẽ đưa tàu ngầm hạt nhân ra tuần tra

Theo vị quan chức quốc phòng, Trung Quốc biến các đảo nhân tạo thành pháo đài, tiền đồn quân sự hòng trong tương lai có thể đưa tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân, trang bị tên lửa đạn đạo ra biển Đông để tuần tra răn đe. Trung Quốc đã xây dựng một căn cứ hải quân cho tàu ngầm hạt nhân chiến lược (tàu lớp Jin) ở đảo Hải Nam.“Nhờ các cảng, đường băng mới xây dựng trên các cấu trúc đá ở Trường Sa, Trung Quốc sẽ chiếm thế thượng phong cả trên biển lẫn trên không, đủ khả năng để triển khai tuần tra bằng tàu ngầm lớp Jin được trang bị tên lửa đạn đạo JL-2”, vị quan chức Nhật Bản nói. Tên lửa JL-2 phóng từ tầm ngầm có tầm bắn 8.000 km.

Ngày 6/2, báo The Inquirer của Philippines đăng các bức ảnh cho thấy Trung Quốc đã gần hoàn thành các cơ sở hải quân và không quân trên 7 cấu trúc thuộc quần đảo Trường Sa mà Bắc Kinh đang chiếm đóng. Những bức ảnh chụp từ tháng 6 đến tháng 12 năm ngoái cho thấy, các đường băng trên đá Chữ Thập, Subi và Vành Khăn đã xong và sẵn sàng đi vào hoạt động. Nhiều cột hải đăng, vòm radar, nhà chứa máy bay, tòa nhà cao tầng đã hiện diện ở đó. Còn các sân đỗ trực thăng, tua-bin điện gió, đài quan sát và tháp thông tin liên lạc được nhìn thấy trên 4 cấu trúc nhỏ hơn là Ga Ven, Châu Viên, Ken Nan và Gạc Ma.

Theo Sáng kiến Minh bạch Hàng hải châu Á thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), các công trình của Trung Quốc ở đá Chữ Thập đã gần xong, trong đó có một đường băng dài 3km và ít nhất một hệ thống tên lửa. Ngoài ra còn có đường hầm, nhà chứa tên lửa, radar và ăng-ten tần số cao trên các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang chiếm đóng.

Trao đổi với phóng viên Tiền Phong ngày 6/2 tại Tokyo, ông Kunihiko Miyake, Giám đốc nghiên cứu của Viện Canon về nghiên cứu toàn cầu (CIGS), nêu quan điểm, Trung Quốc có thể tự ý hành động trên đất liền của họ, nhưng nếu có động thái trên biển thì họ phải tuân thủ luật pháp quốc tế, tôn trọng phán quyết của Tòa trọng tài. “Nếu Trung Quốc gây trở ngại thông tin liên lạc, tự do đi lại trên biển Đông, chúng tôi sẽ không chấp nhận. Nhật Bản, Mỹ… sẽ gửi đi các thông điệp mạnh mẽ”, ông Miyake nói.

Bắc Kinh đang xây “vạn lý trường thành dưới nước”?

Ngày 21/2, báo chí Ấn Độ dẫn các nguồn tin tình báo cho rằng, quân đội Trung Quốc đang xây dựng “vạn lý trường thành dưới nước” gồm nhiều tàu thuyền và bộ cảm biến ở biển Đông để giành lợi thế chiến tranh trong khu vực. Mạng lưới này cũng giúp quân đội Trung Quốc do thám hoạt động của tàu ngầm, tàu nổi nước ngoài ở các khu vực tranh chấp. Mới đây, Trung Quốc hoàn tất việc lắp đặt hệ thống cáp ngầm chạy qua vùng biển tỉnh Quảng Đông và tỉnh đảo Hải Nam – nơi có căn cứ hải quân Du Lâm chứa nhiều tàu nổi và tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân.

Tuần tra bảo đảm tự do hàng hải

Ngày 21/2, tàu sân bay Mỹ USS Carl Vinson rời thủ đô Manila của Philippines để tiếp tục tuần tra thường kỳ trên biển Đông, Philstar đưa tin. Cùng ngày, tạp chí Mỹ The Maritime Executive đưa tin, trong chuyến thăm tới Úc mới đây, Bộ trưởng Quốc phòng Anh Gavin Williamson tuyên bố, tàu khu trục Anh HMS Sutherland (vừa được triển khai tới Úc và Tây Thái Bình Dương) sẽ đi qua biển Đông trước khi trở về Anh. Giới chuyên gia Anh nhận định, việc Anh gia tăng nỗ lực để đóng góp vào việc chống lại sự hung hăng của Trung Quốc trên biển Đông đáng được hoan nghênh, nhưng việc tuần tra cần được tiến hành một cách thực chất như hiện diện thường xuyên, liên tục, hợp tác với Pháp… Mỹ gần đây tiến hành tuần tra bảo đảm tự do hàng hải ở biển Đông, đưa tàu vào vùng 12 hải lý của các đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây dựng trái phép trên biển Đông

Phát hiện 400 ký ma túy trong sứ quán Nga ở Argentina Bà Trump bảo lãnh để cha mẹ được nhận thẻ xanh ở Mỹ?

Phát hiện 400 ký ma túy trong sứ quán Nga ở Argentina

Cảnh sát đã tịch thu gần 400 kg cocaine từ sứ quán Nga ở Buenos Aires và bắt giữ một số thành viên của băng nhóm buôn lậu.

Phát biểu trong cuộc họp báo hôm 22/2, Bộ trưởng An ninh Argentina Patricia Bullrich cho hay lượng ma túy trên được phát hiện trong một gian nhà phụ thuộc Đại sứ quán Nga, có giá trị thị trường khoảng 50 triệu USD.

"Một nhóm tội phạm ma túy đã cố lợi dụng dịch vụ bưu chính ngoại giao của sứ quán Nga để đưa số ma túy đến châu Âu", AFP dẫn lời bà Bullrich.

Số ma túy được phát hiện trị giá 50 triệu USD. Ảnh: Reuters.

Bà cho biết cảnh sát Nga và Argentina đã quyết định tung ra chiến dịch đánh lừa sau khi đại sứ Nga thông báo cho họ về việc phát hiện ma túy hồi tháng 12/2016.

"Cocaine được thay bằng bột và được gắn các thiết bị để (chúng tôi) theo dõi quá trình vận chuyển", bà nói. Chiến dịch đã dẫn đến việc bắt giữ 5 nghi phạm, gồm 2 người ở Argentina và 3 người ở Nga.

Trụ sở sứ quán Nga tại thủ đô Buenos Aires của Argentina. Ảnh: Reuters.

Số ma túy này "có độ tinh khiết cao" theo kế hoạch sẽ được vận chuyển đến Nga và có thể cả Đức, nơi người tình nghi là ông trùm của đường dây buôn lậu này sinh sống.

"Chúng tôi tin là cảnh sát Đức sẽ bắt giữ kẻ này", nữ bộ trưởng nói.

Quá trình điều tra kéo dài hơn một năm với sự hỗ trợ của các nhân viên tình báo Nga. Một trong hai nghi phạm Argentina bị bắt là người gốc Nga và là cảnh sát tại thủ đô Buenos Aires.

Bà Trump bảo lãnh để cha mẹ được nhận thẻ xanh ở Mỹ?

Đọc báo, tin tức, thời sự, hình ảnh, video, truyền hình online trên Báo Điện Tử Một Thế Giới và hãy cùng Một Thế Giới làm báo

Báo Guardian ngày 21.2 (giờ Mỹ) đưa tin luật sư Michael Wildes đại diện ông bà Viktor – Amalija Knavs đã được nhận vào Mỹ hợp pháp như những "thường trú nhân” có thẻ xanh.

Cặp vợ chồng gốc Slovenia này là cha và mẹ của bà Melania Trump. Luật sư Wildes không nói thêm chi tiết nào, không cho biết cha mẹ bà Melania Trump có được cấp quốc tịch Mỹ hay chưa, hoặc ông bà đã được cấp thẻ xanh thế nào.

Các chuyên gia di trú nói ông bà Knavs có thể dựa vào chương trình đoàn tụ gia đình, mà ông Trump đã chỉ trích là “dây chuyền di trú”. Tổng thống Mỹ đã thúc đẩy hạn chế khả năng di dân bảo lãnh người thân đoàn tụ ở Mỹ, và ông ủng hộ luật cấm di dân bảo lãnh cho cha mẹ họ. Các đề xuất mới của ông Trump chỉ cho phép di dân bảo lãnh vợ (chồng) và con nhỏ.

Luật sư chuyên về di trú David Leopold nói với báo Washington Post : có thể bà Melania Trump đã bảo lãnh, để cha mẹ bà được nhận thẻ xanh và sống ở Mỹ. Ông nói: “Đó là cách hợp lý nhất, và có thể là cách duy nhất để làm việc này”.

Người phát ngôn của Đệ nhất phu nhân Mỹ nói ông bà Knavs “không thuộc chính phủ này, và xứng đáng được hưởng quyền riêng tư”.

Bà Melania có tên thời con gái là Melanija Knavs, sinh năm 1970 ở Novo Mesto (thời còn thuộc Nam Tư). Bà từng là người mẫu, trước khi trở thành vợ tỉ phú Trump vào ngày 22.1.2006, cũng là năm bà được cấp quốc tịch Mỹ, sau 10 năm bà sống ở Mỹ.

Bà Melania Trump nói được ít nhất 4 ngoại ngữ, trở thành Đệ nhất phu nhân đầu tiên sinh tại nước ngoài, kể từ sau bà Louisa Adams, người vợ Anh của Tổng thống Mỹ John Quincy Adams (nắm quyền lực từ năm 1825 đến 1829).

Hiện bà Melania Trump tăng uy tín,trở thành người đáng yêu nhất trong Đệ nhất gia đình Mỹ, theo một thăm dò dư luận.