Lao xe vào hàng rào an ninh ngoài Nhà Trắng Tàu thủy Trung Quốc bị điều tra vụ chuyển dầu trái phép cho Triều Tiên

Châu Xuân Nguyễn
xx

xxxxxxxxxxxxx

Lao xe vào hàng rào an ninh ngoài Nhà Trắng

Nhà Trắng phải đóng cửa sau khi một ôtô lao vào hàng rào bảo vệ, tài xế nhanh chóng bị bắt và không ai bị thương.

Thứ bảy, 24/2/2018 | 07:17 GMT+7

"Một người phụ nữ lái xe đâm vào hàng rào bảo vệ gần Nhà Trắng, nhưng không gây nguy hại đến an ninh trong khu vực này. Tài xế đã bị bắt ngay sau đó", AFP dẫn thông cáo từ Mật vụ Mỹ công bố hôm 23/2.

Nhà Trắng đã phải đóng cửa, trong khi nhiều đặc vụ trang bị vũ khí được triển khai tới vị trí phòng thủ xung quanh. Vào thời điểm xảy ra vụ lao xe, Tổng thống Mỹ Donald Trump đang có cuộc gặp Thủ tướng Australia Malcolm Turnbull. Lực lượng mật vụ Mỹ không phải nổ súng và không có người bị thương.

Tổng thống Trump sau đó cám ơn các nhân viên Mật vụ Mỹ, khẳng định họ đã "làm rất tốt công việc của mình". Giới chức đang điều tra nguyên nhân vụ lao xe, cho biết nữ tài xế đã cố tình đâm vào hàng rào Nhà Trắng.

Tàu thủy Trung Quốc bị điều tra vụ chuyển dầu trái phép cho Triều Tiên

Đọc báo, tin tức, thời sự, hình ảnh, video, truyền hình online trên Báo Điện Tử Một Thế Giới và hãy cùng Một Thế Giới làm báo

Ông Cảnh Sảng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, tuyên bố: “Trung Quốc rất quan tâm và đang điều tra chuyện này. Gần đây, cơ quan chức năng đã ra thông báo nghiêm cấm hành động chuyển hàng trên tàu, căn cứ theo các nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ”.

Người phát ngôn cũng khẳng định Bắc Kinh sẽ xử lý bất cứ cá nhân hay doanh nghiệp nào chuyển hàng trên tàu theo đúng luật pháp và quy định của Trung Quốc và dựa trên những bằng chứng đầy đủ.

Ngày 20.2 vừa qua, Nhật Bản cho biết lực lượng tuần tra trên biển của nước này vào tuần trước đã phát hiện tàu chở dầu Yu Jong 2 cắm cờ Triều Tiên chạy sát một tàu nhỏ trên vùng biển Hoa Đông cách Thượng Hải khoảng 250 km.

Tuy Tokyo không xác định được tàu nhỏ là của nước nào nhưng trên tàu này có dòng chữ tiếng Trung ghi là “Min Ning De You 078”, nghĩa là “Tỉnh Phúc Kiến, thành phố Ninh Đức, tàu chở dầu 078” (Min là tên viết tắt của Phúc Kiến).

Theo Bộ Ngoại giao Nhật: “Qua đánh giá toàn diện, chính phủ Nhật nghi ngờ đây là hoạt động chuyển dầu trên tàu vốn đã bị cấm bởi Hội đồng Bảo an LHQ”.

Tàu Yu Jong 2 cắm cờ Triều Tiên (vàng) chạy sát một tàu nhỏ trên vùng biển Hoa Đông – Ảnh: Bộ Ngoại giao Nhật

Vụ việc đã được Tokyo báo lên Hội đồng Bảo an và các quốc gia liên quan. Đây là lần thứ ba trong năm 2018 Nhật phát hiện và báo cáo hoạt động chuyển dầu cho Bình Nhưỡng.

Chiếc tàu nhỏ có dòng chữ tiếng Trung ghi là “Min Ning De You 078” – Ảnh: Bộ Ngoại giao Nhật

Trung Quốc lâu nay đã nhiều lần khẳng định nước này thực hiện đầy đủ các nghị quyết trừng phạt Triều Tiên, nhưng Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc vẫn luôn nghi ngờ.

Trong một báo cáo công bố vào tháng 1.2018, Ủy ban Trừng phạt thuộc Hội đồng Bảo an LHQ cho biết cơ quan này đã điều tra ra nhiều vụ chuyển sản phẩm dầu mỏ trên tàu vi phạm trừng phạt, và mạng lưới đứng sau các tàu có hành động chuyển dầu chủ yếu là tại Đài Loan.

Phía sau việc Trung Quốc điều hạm đội tàu chiến tới gần Maldives Tổng thống Trump công bố lệnh trừng phạt Triều Tiên mạnh nhất từ trước đến nay

Châu Xuân Nguyễn
xx

xxxxxxxxxxxxx

Phía sau việc Trung Quốc điều hạm đội tàu chiến tới gần Maldives

Hãng tin Reuters dẫn nguồn từ tờ Sina của Trung Quốc cho hay, 11 tàu chiến của Trung Quốc đã tiến vào vùng biển Đông Ấn Độ Dương hồi tháng 2 này trong bối cảnh khủng hoảng đang tiếp diễn ở chuỗi đảo Maldives vốn đang ban bố tình trạng khẩn cấp.

Theo đó, một hạm đội bao gồm ít nhất một tàu khu trục và một tàu vận tải đổ bộ 30.000 tấn và 3 tàu tiếp nhiên liệu đã đi vào vùng biển Ấn Độ Dương gần Maldives. Tuy nhiên, trang Sina không nêu rõ lý do khiến Bắc Kinh triển khai hạm đội này cũng như sự liên quan của diễn biến này đối với khủng hoảng đang tiếp diễn tại Maldives.

Tàu khu trục Ngân Xuyên của Trung Quốc. (Ảnh minh họa)

Tờ báo chỉ bình luận: “Nếu nhìn vào số lượng tàu chiến và những thiết bị, khí tài quân sự khác sẽ thấy khoảng cách giữa hải quân Trung Quốc và Ấn Độ là không lớn”.

Hạm đội này được triển khai khi nào và trong bao lâu cũng không được nêu cụ thể. Bộ Quốc phòng Trung Quốc đã từ chối bình luận về vấn đề này. Tuy nhiên, trên tài khoản mạng xã hội Weibo, quân đội Trung Quốc lại đăng tải những hình ảnh và thông tin phản ánh hoạt động của tàu chiến nước này đang tiến hành “luyện tập cứu hộ” ở khu vực.

Theo nhận định của tờ Independent, bình luận trên của tờ Sina cùng với những diễn biến thực tế cho thấy Trung Quốc và Ấn Độ đang nỗ lực hết sức nhằm tranh giành sự ảnh hưởng đối với chuỗi đảo nhiệt đới Maldives, nơi có vị trí địa chiến lược vô cùng quan trọng đối với cả hai quốc gia, đặc biệt là với Bắc Kinh cùng sáng kiến “Một Vành đai, Một Con đường”.

Hiện tại, Bắc Kinh đang nỗ lực đẩy mạnh những hoạt động nhằm tạo điều kiện phát triển đối với sáng kiến “Một Vành đai, Một Con đường” – chương trình ngoại giao kinh tế lớn nhất từ trước tới nay của Trung Quốc. Theo phía Trung Quốc, những dự án kinh tế, hạ tầng sẽ được dựng lên dọc theo Con đường Tơ lụa cổ xưa đi xuyên Á – Âu và tuyến đường biển qua Đông Nam Á.

Trong khi đó, Ấn Độ luôn giận dữ với sáng kiến này bởi nó bao gồm đề xuất Hành lang Kinh tế Trung Quốc – Pakistan đi qua thành phố cảng Gwadar của Gwadar (Pakistan) tới Tân Cương (Trung Quốc). Hành lang này sẽ đi qua vùng Kashmir – phần lãnh thổ do Pakistan kiểm soát, nơi Ấn Độ cũng tuyên bố chủ quyền.

Bởi vậy, phía New Delhi cho rằng “Một Vành đai, Một Con đường” của Trung Quốc là sáng kiến gây lo ngại cho Ấn Độ về vấn đề chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.

Ấn Độ cùng 3 quốc gia Mỹ, Australia và Nhật Bản được cho là đang nỗ lực hợp tác nhằm thành lập một dự án thay thế cho sáng kiến của Trung Quốc nhằm chống lại ảnh hưởng ngày càng tăng của Bắc Kinh ở trong khu vực.

Từ đó, tờ Independent nhận xét rằng Trung Quốc đưa hạm đội tàu chiến tới khu vực đầy bất ổn gần Maldives vào thời điểm này hoàn toàn không phải là chuyện tình cờ. Nó như một động thái nhằm phô diễn sức mạnh hàng hải của Trung Quốc, cũng như một lời cảnh báo tới Ấn Độ về sự hiện diện của họ tại khu vực.

Cuộc khủng hoảng tại Maldives bị nghi ngờ có liên quan tới Bắc Kinh và New Delhi là có cơ sở khi đương kim Tổng thống Maldives Abdulla Yameen là người ủng hộ chiến lược "Một Vành đai – Một Con đường" của Trung Quốc.

Tổng thống Maldives Abdulla Yameen.

Ấn Độ cũng là một đối tác lâu năm của chuỗi đảo có tầm chiến lược quan trọng này. New Delhi do đó muốn làm suy giảm ảnh hưởng của Trung Quốc với Maldives, đặc biệt sau khi cựu Tổng thống Maldives Abdul Gayoom chỉ trích mạnh mẽ đương kim Tổng thống đã dành quá nhiều ưu đãi cho các nhà đầu tư Trung Quốc tới mức ông còn nhận định rằng “Trung Quốc đang mua lại toàn bộ Maldives”.

Khi Maldives rơi vào khủng hoảng cũng là lúc hai “ông lớn” Ấn Độ và Trung Quốc lập tức nhảy vào nhằm tìm kiếm cơ hội tác động.

Trước đó, vào ngày 5/2, Tổng thống Maldives Abdulla Yameen đã thiết lập tình trạng khẩn cấp đối với quốc gia này nhằm hủy bỏ phán quyết của Tòa án Tối cao bác bỏ bản kết tội 9 lãnh đạo đối lập và ra lệnh cho Chính phủ trả tự do cho những nhân vật chính trị đang bị giam, trong đó có cựu Tổng thống Mohamed Nasheed và cựu Phó Tổng thống Ahmed Adeeb.

Sau đó, Tổng thống Yameen đã ra lệnh bắt giữ Chánh án Tòa án Tối cao Abdulla Saeed, thẩm phán Ali Hameed và cựu Tổng thống Maumoon Abdul Gayoom với cáo buộc âm mưu lật đổ chính quyền.

Trong khi Chính quyền Tổng thống Abdulla Yameen có xu hướng ủng hộ Trung Quốc thì nhiều nhà lãnh đạo đối lập Maldives lại tìm đến Ấn Độ, thúc giục New Delhi can thiệp vào cuộc khủng hoảng đang diễn ra. Bộ Ngoại giao Ấn Độ đã lên tiếng bày tỏ hy vọng Maldives đảm bảo tiến trình chính trị được khôi phục và có hiệu quả ngay lập tức.

Tóm lại, Maldives là một vùng đất mang tính chiến lược đối với cả Trung Quốc và Ấn Độ, là nơi để hai bên tranh giành ảnh hưởng. Việc Bắc Kinh điều cả một hạm đội tàu chiến tới gần chuỗi đảo này cho thấy những diễn biến tại khu vực đang đi theo một chiều hướng mới, nơi thế trận xoay quanh sự đối đầu giữa New Delhi và Bắc Kinh. Thời gian tới, theo các chuyên gia an ninh, vùng biển Ấn Độ Dương sẽ tiếp tục chứng kiến nhiều yếu tố bất ngờ, khó lường và tiềm ẩn những mâu thuẫn giữa các cường quốc mà không chỉ dừng lại ở Trung Quốc và Ấn Độ.

Tổng thống Trump công bố lệnh trừng phạt Triều Tiên mạnh nhất từ trước đến nay

Gói trừng phạt lớn chưa từng có từ trước tới nay nhằm vào Bình Nhưỡng mà Tổng thống Mỹ Donald Trump vừa công bố nhằm vào gần 60 công ty vận tải thủy và các doanh nghiệp bị cáo buộc hỗ trợ Triều Tiên "lách" lệnh trừng phạt của Liên Hợp Quốc.

Tổng thống Mỹ Donald Trump. (Ảnh: GOP)

Theo SCMP , trong bài phát biểu tại sự kiện Hội nghị Hành động Chính trị Bảo thủ ngày 23/2, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã công bố gói trừng phạt lớn nhất từ trước tới nay tới Bình Nhưỡng nhằm gây áp lực buộc Triều Tiêu phải từ bỏ tham vọng vũ khí hạt nhân.

Lệnh trừng phạt mới nhất tác động tới gần 60 công ty và cá nhân, trong đó gồm 1 cá nhân, 27 thực thể và 28 tàu. Các tàu nằm trong lệnh trừng phạt được đăng ký, mang cờ hoặc đang ở Triều Tiên, Trung Quốc, Singapore, Đài Loan, Hong Kong, Quần đảo Marshall, Tanzania, Panama và Comoros.

“Hôm nay tôi tuyên bố chúng ta áp lệnh trừng phạt nặng chưa từng có lên chế độ Triều Tiên”, Tổng thống Trump phát biểu, đồng thời nhấn mạnh Mỹ sẽ sớm thực hiện các động thái nhằm loại bỏ những nguồn được cho là Triều Tiên dùng để phát triển chương trình hạt nhân và duy trì hệ thống quân đội.

Ngay sau đó, Bộ trưởng Tài chính Mỹ Steven Mnuchin cho biết cơ quan do ông quản lý đã nhắm tới những phương pháp “lách” lệnh trừng phạt mà Triều Tiên từng thực hiện trước đó. Cụ thể lệnh trừng phạt đã chặn các tàu bè, công ty vận tải và các thực thể trên toàn cầu có hoạt động liên quan tới Bình Nhưỡng.

Bộ Tài chính Mỹ cho biết họ sẽ cấm các hoạt động hợp tác kinh doanh giữa các công ty và cá nhân Mỹ với 9 công ty vận tải đến từ Trung Quốc, Hong Kong, Singapore, Panama và 9 tàu vận tải. Ngoài ra, Washington còn đưa vào danh sách “đen” 16 công ty vận tải Bình Nhưỡng cùng 19 phương tiện vận tải mang cờ Triều Tiên thuộc quyền sở hữu của các công ty này.

Thêm vào đó, lệnh trừng phạt của Mỹ còn nhắm tới một người đến từ Đài Loan có tên Tsang Yung Yuan và 2 công ty do đối tượng này làm chủ hoặc quản lý. Ông Tsang bị cáo buộc đã giúp Triều Tiên lách lệnh trừng phạt bằng việc trở thành trung gian vận chuyển than đá, dầu thô, các mặt hàng nằm trong lệnh cấm của Liên Hợp Quốc.

Động thái của Washington được đưa ra trong thời điểm quan hệ giữa 2 miền bán đảo Triều Tiên dường như đang nồng ấm hơn sau hàng loạt những hành động thiện chí từ cả Bình Nhưỡng và Seoul trong khuôn khổ Thế vận hội mùa Đông 2018. Thời gian công bố lệnh trừng phạt cũng trùng với thời gian Đệ nhất Ái nữ Ivanka Trump bay sang Hàn Quốc, đại diện phái đoàn Mỹ tham gia lễ bế mạc kỳ đại hội thể thao

Xin Tri Ân hay “Mẹ Tôi, người vợ lính VNCH” Hồn Ai Trong Gió – Chu Lynh

Châu Xuân Nguyễn
xx

xxxxxxxxxxxxx

Xin Tri Ân hay “Mẹ Tôi, người vợ lính VNCH”

Tác giả Hùng Biên, một người con viết về sự hy sinh cao quý của mẹ cho chồng con thực không có bút mực nào tả hết được. Hình ảnh chỉ có tính minh họa.

Trong mỗi chúng ta ai cũng có một người mẹ, để được yêu thương, chăm sóc và dạy dỗ. Sự hy sinh cao quý của mẹ cho chồng con đã được vinh danh nhiều qua thi ca Việt Nam. Nhưng sự hy sinh của các bà mẹ, những người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), thì không có bút mực nào viết ra hết. Là một người con có mẹ là vợ lính VNCH, tôi đã trải qua nhiều kinh nghiệm về sự hy sinh của mẹ tôi và nhìn thấy sự hy sinh của các bà mẹ, của các bạn đồng cảnh. Với lòng thương yêu và trân quý sự hy sinh của mẹ, tôi đã ôm ấp trong lòng một bài viết về mẹ từ lâu. Sau khi ba tôi mất, nhìn thấy nỗi cô đơn và thương nhớ của mẹ đã thôi thúc tôi phải viết bài về mẹ. Bài viết này chỉ là câu chuyện nhỏ trong vô số những câu chuyện về các mẹ, vợ lính VNCH. Xin được dùng bài viết như một món quà gởi đến mẹ tôi trong ngày lễ Hiền Mẫu (Mother Day) của năm 2014. Xin cám ơn mẹ cho tất cả những gì mẹ đã đem lại cho ba và anh em tụi con. Qua bài viết này, tôi xin gởi một thông điệp đến các em tôi, các bạn tôi và các thế trẻ về hình ảnh của một người mẹ trong vô số những người mẹ, vợ lính VNCH, đã hy sinh cả cuộc đời cho chồng con. Cuộc đời của mẹ tôi đã gắn liền với thời chinh chiến ly loạn của dân tộc Việt Nam.

Xin Tri Ân hay “Mẹ Tôi, người vợ lính VNCH”
Tác giả Hùng Biên-Kiều Loan và Đoàn Trọng Hiếu thực hiện Audio Đơn Vị Cũ Chiến Trường Xưa

Mẹ sinh ra tại làng Tân Phú Thượng, quận Đức Hòa, tỉnh Hậu Nghĩa (nay thuộc tỉnh Long An) vào năm 1945. Theo lời bà ngoại tôi kể, ngôi làng nằm ngoài vùng kiểm soát của thực dân Pháp và trong vùng mà Việt Minh Cộng Sản (VMCS) hàng đêm đến cướp bóc. Quân Pháp thường xuyên mở các cuộc hành quân bố ráp, đốt nhà, và tàn phá mọi thứ. Ba, Mẹ, Tôi (Biên) và em gái kế (Thùy).
Mỗi lần như thế, ông bà ngoại phải dẫn mẹ và các dì chạy trốn trong lằn tên lửa đạn. Người dân trong làng bám đất không vì yêu thích Cộng Sản (CS), mà vì là nơi chôn nhau cắt rốn và đất đai mồ mả ông bà bao đời để lại. Nhiều người đã bỏ làng, trốn ra ngoài vùng Pháp kiểm soát, thì bị VMCS ban đêm tìm bắt, giết và treo cổ ở đầu làng để răn đe thị chúng. VMCS sợ dân bỏ làng đi hết thì bọn chúng sẽ đói vì không còn gì để cướp. Không thể sống trong cảnh bất an, ông bà ngoại tôi đã dẫn gia đình chạy trốn, đi thật xa, và lên lập nghiệp tại vùng Gia Định, thành đô.
Mẹ tôi đã trưởng thành trong nền giáo dục nhân bản của Miền Nam Việt Nam (MNVN). Sau khi hoàn tất trung học, mẹ đã vào làm thư ký cho hãng tàu thủy xuất nhập cảng hàng hóa. Đó là công ty Khánh Phát tại Sài Gòn. Mẹ, cũng như các thanh thiếu nữ khác, đã trải qua tuổi thanh xuân đẹp đẽ của mình với những tình bạn và tình yêu chân thành. Nhưng chiến tranh khốc liệt ngày một lan tràn khắp nơi trên quê hương Miền Nam, bao lớp trai trẻ phải xếp bút nghiên, rời bỏ công sở và gạt qua những ước mơ riêng, lên đường nhập ngũ, cầm súng bảo vệ sự thanh bình và tự do của MNVN. Mẹ đã chứng kiến những cảnh chia tay của những người bạn, người yêu, và người thân. Thiếu nữ thời mẹ đã sớm trở thành những người bạn, người yêu, và người vợ của lính. Mẹ cũng thế.
Theo lời mẹ kể, vào một ngày thứ bảy của năm 1966, mẹ và người bạn gái tên Xuyến vào Tổng Y Viện Cộng Hòa thăm một người bạn đang nằm trị thương. Đến nơi, mẹ và dì Xuyến được biết là người bạn đã ra ngoài bệnh viện dạo phố. Mẹ và dì đang cất bước ra về thì cơn mưa ào xuống để níu chân mẹ và dì ở lại. Hai người chạy vô tránh mưa ở hàng hiên, bên trong là dãy phòng trị thương.
Bên trong phòng, một thương binh lên tiếng:
– Ê tụi bây, bên ngoài có hai thiếu nữ đang đứng tránh mưa kìa.
– Để tao ra mời các cô ấy vào đây nói chuyện cho vui. Một người thương binh khác lên tiếng.
Mẹ kể, một người thương binh băng bó ở cổ đã bước ra khỏi phòng trị thương, mời mẹ và dì bước vào trong phòng. Khi bước vào trong thì mẹ gặp thêm hai thương binh nữa, một người bị thương băng bó ở tay và người kia thì băng bó ở chân. Mẹ và dì đã có dịp trò chuyện vui vẻ với họ, nhưng với mẹ tôi thì nhớ nhất câu trả lời, khi bà hỏi:
– Làm sao các anh bị thương vậy?
Người sĩ quan trẻ bị thương băng ở cổ trả lời:
– Anh đi hành quân thì bị trâu chém.
Trước khi chia tay ra về, mẹ và dì đã trao đổi địa chỉ với ba thương binh, có tên là: Đường, Đăng và Quyền, để liên lạc sau này trong tình quân dân: em hậu phương anh tiền tuyến.
Nào ngờ, ngày Chủ Nhật hôm sau, một chiếc xích lô máy đậu bên ngoài nhà ông bà ngoại. Bước trên xe xuống là ba thương binh chống nạng dìu nhau. Mẹ kể, tiếng nổ inh ỏi của xe xích lô máy cộng với hình ảnh của các thương binh khoác trên người những áo trận hoa rừng đã thu hút sự chú ý của khu xóm, vốn thường ngày yên tĩnh. Sau lần gặp lại đó, mẹ thường gặp lại người chiến binh bị thương ở cổ khi ông về phép. Tình yêu của mẹ từ từ chớm nở với người lính trận này, có họ tên là Nguyễn minh Đường, sĩ quan của binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt, QLVNCH. Mẹ đã trở thành người yêu của lính. Ba năm sau, mẹ trở thành người vợ lính. Sau khi lập gia đình, ba mẹ tôi mua nhà ra ở tại quận 8 một thời gian. Nhưng vì ba tôi là lính tác chiến qua các binh chủng thiện chiến: Lực Lượng Đặc Biệt rồi Biệt Động Quân của QLVNCH, quanh năm hành quân ở biên thùy, một mình mẹ phải sống quạnh hiu với đàn con nhỏ, nên ba mẹ đồng ý bán căn nhà và mẹ dọn về ở với ông bà ngoại.
Như các người yêu và các người vợ lính khác, mẹ đã sống trong nỗi thấp thỏm lo âu về sự an nguy của chồng, trong niềm thương nhớ, và mong chờ cho ngày chồng về phép. Mẹ thay ba tôi, chăm sóc và nuôi dạy anh em tôi. Mẹ lặn lội lên những tiền đồn xa xôi thăm chồng và có khi mẹ dẫn tôi đi cùng. Có những lần đi thăm, mẹ phải lo âu chờ đợi trong tiền đồn, khi chồng vẫn còn đang hành quân giao tranh với quân thù. Mẹ đã hòa nhịp thở của mình với nỗi thăng trầm của cuộc chiến VN. Mẹ vui với những tin vui chiến thắng và được biết chồng bình an trở về sau một trận đánh và mẹ lo sợ khi biết chồng mình bị thương. Mẹ đã là chỗ dựa cho ba tôi trong việc quán xuyến gia đình, để ông an tâm, kìm chắc tay súng chống lại xâm lăng của CSBV. Ngoài chăm sóc gia đình, mẹ thay ba làm bổn phận người con đến song thân của hai bên.
Trong thời chiến, hạnh phúc của người vợ lính quá mong manh và nhỏ bé, nhưng sự hy sinh của người vợ lính cho chồng con và người thân thì vô cùng to lớn. Sau khi CS xâm chiếm MN, sự hy sinh đó còn tăng lên gấp bội.
Sau ngày đen tối 30-4-1975 của dân tộc VN chừng một tháng, mẹ tôi hạ sanh đứa em gái út. Khi em vừa tròn 1 tháng tuổi thì ba tôi phải ra trình diện đi tù CS. Ba đi tù, để lại cho mẹ năm đứa con thơ: 5, 4, 3, 1 tuổi và một bé sơ sinh. Trong cảnh nước mất nhà tan, gia đình ly tán, ba tôi, các bác tôi, anh họ tôi lần lượt đi tù CS, và cậu tôi tử trận trong những ngày cuối của cuộc chiến. Còn cảnh thương tâm nào hơn, già khóc và trẻ khóc cho một viễn cảnh đen tối của người dân MN, chết chóc và chia lìa. Vì quá thương con, thương cháu trong ngục tù CS, bà nội tôi lâm bệnh và mất vài tháng sau đó. Trong đám tang nội, không có người con ruột nào có mặt để đưa tang. Từ một phụ nữ chân yếu tay mềm, mẹ đã nén những đau thương, bước ra ngoài xã hội bương chải để kiếm sống cho gia đình.
Cú lừa lịch sử, việt cộng sau khi cho hạ sĩ quan, binh sĩ miền nam học tập xong 3 ngày rồi về, kế đến là sĩ quan chuẩn bị lương thực cho 10 ngày học tập cải tạo… để rồi một số vị chỉ về lại nhà sau khi học tập cải tạo 17 năm, hay nhiều người đã bỏ mình trên những nơi rừng thiêng, nước độc và không bao giờ trở về nữa.
Sau khi cưỡng chiếm MN, CSBV đã vơ vét, tịch thu tài sản và cơ sở làm ăn của người dân. Mọi công việc, hãng xưởng lớn nhỏ điều tùy thuộc vào sự ban phát của chúng. Chúng thi hành chính sách kỳ thị và phân biệt đối xử lên người dân MN, nhất là với những gia đình có dính líu đến chế độ VNCH. Mẹ tôi đã không thể xin được một công việc hãng xưởng, vì bị liệt kê có chồng là sĩ quan cao cấp của QLVNCH. Mẹ đã làm nhiều công việc buôn bán như xe trái cây, xe thuốc lá, bán bánh kẹo, khoai, bán củi bó… vv và vv. Mẹ phải làm nhiều việc ngõ hầu kiếm đủ tiền lo ăn mặc và những nhu cầu học đường cho anh em chúng tôi. Có những lúc mẹ đi sớm về khua, anh em chúng tôi côi cút trong sự thiếu vắng cả cha lẫn mẹ. Có những lúc buôn bán ế ẩm, mẹ phải bán đi những vật dụng có giá trị trong nhà và ngay cả những nữ trang của mẹ để có tiền trang trải gia đình. Mẹ tần tiện từng ngày để đủ tiền mua quà gởi cho ba tôi, nơi ngục tù CS. Tuổi ấu thơ, anh em tôi quá quen thuộc với những món quà, mẹ gởi cho ba, như: mắm ruốc, muối đậu, thịt chà bông, đường, và khô.
Hình ảnh đi thăm nuôi tù 'Cải Tạo'
Hình ảnh đi thăm nuôi tù ‘Cải Tạo’

Vào một ngày của năm 1979, mẹ cho tôi biết là mẹ và tôi sẽ đi thăm ba tôi ở trại tù ngoài Bắc. Với tôi, đó là một tin vui không sau tả nổi. Mẹ phải làm nhiều hơn và phải bán đi chiếc Honda Dam hầu có đủ tiền mua vé xe lửa, mua thực phẩm để đóng quà, và làm lộ phí dọc đường. Hành trình đi thăm tù thật là gian nan, với nhiều bất trắc và nguy hiểm. Sau 3 ngày 3 đêm ngồi trên xe lửa, gần một ngày đứng trên xe đò, và gần một buổi đi bộ, mẹ với những gói quà trĩu nặng đôi tay dẫn tôi tới căn nhà trọ thăm tù, nằm chơi vơi giữa vùng đất hoang vắng với những ngọn núi cao bao quanh. Ba tôi bị nhốt tại trại tù K3, Tân Kỳ, Nghệ Tĩnh. Qua chuyến thăm ba này, rất nhiều hình ảnh, nhiều kỷ niệm và nhiều nhận thức đã ghi lại trong tôi, một đứa bé 9 tuổi, về nỗi nhục nhằn của người tù khổ sai, về sự vất vả của vợ con thăm tù, về sự nghèo nàn lạc hậu và bần cùng của người dân miền Bắc, và về sự dối trá và dốt nát của chế độ CS. Những nhận xét ấy đã mãi theo tôi, đã làm động lực thúc đẩy tôi tìm hiểu về thể chế Quốc Gia và Cộng Sản và giúp tôi tự vươn lên sau này.Ba mẹ dự lễ tôi (đứng thứ hai từ trái) nhận học bổng Từ Thống Đốc Gary Locke (đứng thứ ba từ trái), tại thủ phủ tiểu bang Washington
Tù nhân của CSVN
Tù nhân của CSVN

Sau khi thăm ba về, mẹ tôi lại tiếp tục buôn bán và làm nhiều hơn mới có thể sống được trong xã hội mà CS chỉ biết lo cho riêng chúng ăn no, mặc ấm, bằng cách cướp bóc và đàn áp người dân, mặc kệ cho sự nghèo khó và lam lũ của người dân. Người dân thì bị thiếu ăn nhất là bị chúng bắt ăn độn khoai và bo bo. Một năm, trừ ba ngày Tết, mẹ làm đủ 362 ngày. Làm việc quá cơ cực, ngày một mẹ càng gầy hơn. Đến một hôm mẹ tôi ngã bệnh vì lao phổi, do lao lực mà ra. Dù bệnh, mẹ không nghỉ, vẫn phải tiếp tục buôn bán hàng ngày. Không biết còn có bao gia đình khác vì quá nghèo khổ, khiến con cái phải bỏ học đi làm hoặc phụ giúp buôn bán để sinh nhai? Còn mẹ tôi, dù cơ cực đến mấy, vẫn gồng gánh, tần tảo làm việc sớm hôm cho chúng tôi được cắp sách đến trường.
Ngoài việc thay chồng, nuôi dạy một đàn con nhỏ, mẹ còn phụng dưỡng ông bà ngoại và giúp đỡ anh chị em và những người thân thương của mẹ.
Anh em chúng tôi ngày một khôn lớn trong vòng tay yêu thương và chăm sóc của mẹ và thiếu vắng hình bóng của ba. Chúng tôi sớm phụ giúp mẹ trong công việc bếp núc và buôn bán. Thương mẹ, anh em chúng tôi sống cần kiệm với những gì mẹ cho, dẹp qua những khao khát mơ ước của tuổi thơ và vươn lên trong học đường. Từ buôn bán nhỏ, mẹ hùn vốn với gia đình anh họ, mở gian hàng bán quần áo may sẵn tại chợ Bà Chiểu.
Người tù 'cải tạo' may mắn trở về, tóc râu bạc trắng.
Người tù ‘cải tạo’ may mắn trở về, tóc râu bạc trắng

Sau 10 năm tù, ba tôi được thả về sum họp với gia đình. Ngày ba về là ngày ngạc nhiên và vui mừng nhất cho mẹ và anh em chúng tôi, vì là ngày gia đình tôi mòn mỏi mong chờ và không được biết trước. Từ ngày đó, anh em chúng tôi thật sự biết và sống bên cạnh tình yêu thương và dạy dỗ của ba. Mẹ đã chu tất lo cho ba mọi thứ và nhất là lo cho ba điều trị những căn bệnh hậu chứng của những năm tù CS như: phù thũng, đau bao tử, và gai xương sống. Mẹ còn an ủi và tạo điều kiện cho ba vui với gia đình, bạn tù, và người thân. Ba tôi đã phụ giúp mẹ trong việc buôn bán như đi bổ hàng từ các chợ lớn, như chợ Tân Bình hoăc chợ An Đông. Ngoài ra, ba tôi còn làm thêm việc bán lẻ và bỏ mối bia và nước ngọt đến các tiệm và quán ăn.
Không có sự hy sinh của mẹ, chắc tôi đã không đạt được những thành quả trong học vấn. Năm 1988, tôi thi đậu vào khoa cơ khí, Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, trong tổng số 140 thí sinh đậu “chính quy” (hệ A) bên cạnh 310 thí sinh đậu hệ mở rộng (hệ B, phải đóng học phí). Khi nhập học, tôi mới biết là số sinh viên có cha là cựu tù CS như tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trong hệ thống thi cử vào đại học (ĐH) của chế độ CS, chúng tôi bị phân loại vào nhóm 4, nhóm chót, nhóm cho những gia đình có dính líu đến chế độ VNCH, có cha mẹ đang bị tù chính trị, hoặc người thân vượt biên. Vì thế, chúng tôi phải đậu điểm thật cao và chỉ được nhận đậu với con số nhỏ, tượng trưng.
CS nhận chúng tôi vào ĐH cũng nằm trong mưu đồ chiến lược của họ, nhằm chứng tỏ với thế giới bên ngoài là họ có thay đổi trong chiều hướng mở cửa kinh tế, để qua đó, họ đón nhận trợ cấp và đầu tư từ các nước, nhất là các nước tư bản giàu có, mà chế độ CS luôn tuyên truyền chê bai. Việc thi đậu ĐH của chúng tôi đã ít nhiều đem lại niềm vui và hãnh diện cho ba mẹ, cho thế hệ chúng tôi, thế hệ con em của chế độ VNCH. Chúng tôi đã đạt những điểm cao và xếp hạng cao sau các kỳ thi ở ĐH, cho dù tình trạng lộ đề cho “con ông cháu cha” của CS xảy ra ở mỗi kỳ thi.
Để đỡ bớt gánh nặng cho mẹ, tôi đã đăng quảng cáo trên báo nhận dạy kèm và luyện thi ĐH qua các môn toán, lý và hoá. Tôi đã đi dạy học tại gia từ năm 1989 đến khi gia đình đi tỵ nạn CS vào năm 1995. Tôi rất vui là đã làm ra tiền phụ giúp mẹ và đã giới thiệu nhiều mối dạy học cho các bạn sinh viên đồng cảnh.
Ngày gia đình tôi rời VN đi tỵ nạn CS là ngày vui lớn vì từ ngày hôm đó gia đình tôi sẽ thoát khỏi ngục tù lớn của CS, thoát khỏi cái chủ nghĩa xã hội (vốn là chủ nghĩa cộng sản, được đổi tên hầu lường gạt những người nhẹ dạ) đầy hận thù, phân biệt giai cấp, và kỳ thị. Hơn hết, tôi mừng là ba mẹ sẽ không còn phải vất vả bương chải trong cuộc sống và anh em tôi sẽ có điều kiện thăng tiến trong xã hội mới, tự do và dân chủ.
Trong những năm dài tha phương nơi đất khách, mẹ vẫn luôn là chỗ dựa chính cho ba và anh em tôi. Ngoài việc quán xuyến gia đình, mẹ luôn đi bên cạnh ba tôi trong các sinh hoạt Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia (CĐNVQG). Mẹ song hành với ba trong các buổi tiệc vui cưới hỏi, các buổi họp mặt hội đoàn và đồng hương, các buổi lễ tưởng niệm của VNCH và các Đại Hội Biệt Động Quân hàng năm. Mẹ góp phần công sức cho các lễ hội và tưởng niệm của các hội đoàn và CĐNVQG. Mẹ luôn ở bên cạnh chăm sóc cho ba qua những cuộc giải phẩu, luôn thương yêu và chăm lo một đàn cháu nội ngoại.
Cuộc đời của mẹ tôi là một trong vô số những cảnh đời bi thương của người mẹ, vợ lính VNCH. Đó là những cảnh đời của những người vợ lính: là góa phụ trong cuộc chiến, là vợ thương binh VNCH, hay là vợ người tù “cải tạo”. Cho dù ở cảnh đời nào, các mẹ đã son sắt thủy chung với chồng, thương yêu và chăm sóc chồng con, thay chồng tần tảo sớm hôm nuôi dạy các con và trang bị cho các con một hành trang vào đời. Không biết có bao nhiêu người mẹ đã ngã xuống trên đường đi thăm chồng trong ngục tù CS, trên đường vượt biên tìm tự do, hoặc ngay trên quê hương VN khi mòn mỏi trông chờ ngày đoàn tụ chồng về từ các trại tù CS? Thương quá các mẹ, vợ lính VNCH.
Dòng lịch sử VN sẽ sang trang, ngoài những trang sử nói lên hào khí anh dũng của cả dân tộc VN và nhất là Quân-Dân-Cán-Chính MNVN đã, đang, và sẽ còn tiếp tục đứng lên chống lại chế độ vô thần phi nhân CS, tôi tin chắc rằng sẽ có nhiều trang sử ghi đậm những nét hy sinh cao quý của các mẹ, vợ lính VNCH.

Một vài hình ảnh tiêu biểu các bà mẹ, những người vợ lính của QL -VNCH.
hncan2-550x402-450x328_zps2a6ca8aa
Bà quả phụ Nguyễn Thị Cảnh, vợ của cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Link tham khảo. Hình dưới: Bà Trương Thị Sen, vợ cố trung úy phi công Nguyễn Diếu, người sau 41 năm không có tin tức của chồng, trong năm 2013 từ Việt Nam đến Mỹ để nhận lại tro cốt, hình ngày cưới Trung Úy Nguyễn Diếu 1968. Link tham khảo
ff7a567174764796a28732dc768ccf02_zpsb6a4a4c1
maithy_tronmong2_zps8d97147f
Bà Mai Thy và hồi ký của người vợ có chồng thuộc binh chủng “Người Nhái”. Link
maithy_tronmong10_zps8371c098

Sự hy sinh của mẹ tôi cũng như vô số các mẹ, vợ lính VNCH, đã là tấm gương tiêu biểu cho thế hệ chúng tôi và hậu thế noi theo, đó là sự thủy chung, sự cam chịu những bất công, vượt lên những gian truân, tần tảo làm việc, chăm lo cho chồng con và nuôi dạy con cháu nên người.
Không có sự hy sinh của mẹ, anh em tôi đã không có những gì mình có được ngày nay. Con xin đại diện các em cảm ơn mẹ.
Không có sự hy sinh của các mẹ, vợ lính VNCH, thế hệ chúng tôi sẽ không có được những thành đạt ngày nay trên đất khách quê người, đó là những kỷ sư, bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, nhà giáo, khoa học gia, chính trị gia, thương gia, nghiệp chủ… vv và vv. Nếu được, xin các bạn trẻ đồng cảnh hãy cùng tôi, nghiêng mình cảm kích và tri ân đến mẹ mình và tất cả các mẹ, vợ lính VNCH. Chúng ta hãy cùng hoài niệm về những hy sinh của mẹ, để càng yêu thương và chăm sóc mẹ trong tuổi xế chiều, bạn nhé!
Atlanta, 03/14/2014

http://www.vnews247.com/oregon/?p=1072

Hồn Ai Trong Gió – Chu Lynh

4025495074_9014905a81_z.jpgKẻ tha hương không đủ thì giờ và tâm trí trong ngày trở về để đi suốt chiều dài đất nước như ước vọng cuối đời , tìm về nơi chôn nhau cắt rốn , nhìn lại ngôi trường xưa với những giấc mộng vàng thời niên thiếu , ghé thăm núi Ngự quấn khăn tang hay nhìn dòng Hương Giang khóc sướt mướt của những ngày chiến chinh máu lửa . Nỗi tự tình về quê hương đành nén lại trong lòng , bởi ngổn ngang bao điều thúc bách . Ô hay , đau thương từ quá khứ như còn đâu đây , thoảng trên con hẻm về khuya khua đôi nạng gỗ bên túp lều không đủ che nắng trú mưa . Và hơn hết mọi nẻo đường đất nước , một mảnh đất không xa phố thị bao nhiêu , nhưng xa hẳn thế giới đua chen , cần được những bước chân ghé thăm và những nén nhang lòng thắp lên .

Sau hơn một giờ , chiếc taxi mới thoát ra khỏi Sài Gòn . Xe đi vào xa lộ Biên Hòa , bỏ lại sau lưng một thành phố đầy khói và bụi . Hầu như mọi con đường đều chật ních xe hai bánh . Dòng xe cộ trên xa lộ vẫn thi nhau lao đi , như thể bị thúc đẩy bởi một lực vô hình phía sau . Nhà cửa ngoại ô cùng chung số phận với phố xá Sài Gòn , đua nhau mọc lên , phô trương hình dáng , khoe khoang mặt tiền tựa cô gái quê thích trang điểm , tạo nên một cảnh trí mất cân đối giữa những căn nhà lụp xụp và quán xá lấn chiếm bất cứ khoảng trống nào . Dân cư chia nhau những không gian nhỏ để tồn tại , còn lại những tòa nhà bề thế hay những căn nhà sang trọng nửa lộ diện nửa kín đáo , nhắc nhở sự xuất hiện của những chủ nhân mới . Không thể nhận ra con đường dẫn vào nghĩa trang , tôi bảo anh tài xế trẻ tắp vào một quán nước . Bà chủ quán đứng tuổi chăm chú nhìn tôi .

– Ông hỏi nghĩa trang thành phố thì bên kia đường , còn nghĩa trang quân đội cũ thì đi tới ngã ba đằng kia .

Trước đây mỗi lần đi ngang khu vực nầy , tôi thường lái xe chậm lại để dán mắt vào kiến trúc quy mô và nghệ thuật của nghĩa trang , và khi nhìn tác phẩm Thương Tiếc , lúc nào tôi cũng thấy bức tượng người lính sống động . Người lính ngồi lặng lẽ bên đường như một nhân chứng âm thầm của cuộc chiến . Trong tư thế nuối tiếc đồng đội , anh như còn muốn nhắc nhở khách đi đường về một thế giới thầm lặng khuất sau ngọn đồi . Nhưng nay tác phẩm đầy huyền thoại đã biến mất không một dấu tích để lại . Tôi nghe nói , người cộng sản đã đổ hận thù lên cả người lính bằng đồng , một tác phẩm điêu khắc hiếm có , bằng cách đập phá bệ tượng , giật sập và kéo lê bức tượng qua nhiều nơi .

9974449155_9b46e6020c_b.jpg

Toàn cảnh đã đổi thay . Con đường dẫn vào nghĩa trang bị che khuất bởi hai dãy nhà mới cất , chỉ còn vài cây bạch đàn không biết sống sót từ ngày cũ hay ai đã trồng lên sau này . Khi chiếc xe chầm chậm đi vào con đường nhựa và bắt đầu lên dốc , thì khung cảnh quen thuộc bất ngờ hiện ra trước mắt tôi : Cổng Tam Quan và Đền Tử Sĩ.
7730208508_ce05a1b2e2_b.jpg

Tôi nói với tài xế chạy thật chậm để thích thú thu vào ống kính con đường uy nghi thẳng tắp dẫn lên ngôi đền . Từ Cổng Tam Quan , hai con đường hai bên ôm lấy ngọn đồi theo mô hình con ong mà ngày xưa nhà thiết kế đã chọn lựa . Con ong không thờ hai chúa , người lính chỉ chết cho một ngọn cờ . Hai hàng chữ hai bên cổng đã tróc sơn , nhìn thật rõ mới đọc được : Vì Nước Hy Sinh – Vì Dân Chiến Đấu . Tôi bước lên từng bậc thang phủ đầy rêu phong mà tưởng như đi giữa những cặp mắt thật xa xưa mà rất gần gũi ở quanh đây đang nhìn tôi . Tôi đang gặp lại những đồng đội của mình . Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa – Nghĩa Trang Của Những Người Lính Đã Chết Cho Quê Hương Việt Nam .

Tôi sắp bước lên những bậc thang cuối cùng để đặt chân vào Đền Tử Sĩ , ngự trên đỉnh đồi , ngày nào là nơi tôn nghiêm vị nguyên thủ quốc gia thường đến hành lễ trong các dịp lễ Chiến Sĩ Trận Vong , Lễ Vu Lan , ngày Quân Lực , ngày Quốc Khánh .
4025500204_d6d2a77701_c.jpg

8681314792_aaa0ec4cd5_b.jpg

Tôi ngẩn ngơ trước cảnh trời đất êm ả của buổi chiều lộng gió , chưa kịp đưa máy quay lên , bỗng từ trong một góc đền hai con chó nhảy ra sủa vang . Hai con chó đã báo động . Năm bảy người bật dậy khỏi nền nhà . Họ đứng hàng ngang trước mặt tôi , nhìn vào máy ảnh và máy quay phim lỉnh kỉnh trên vai tôi . Tôi nói với họ tôi từ xa đến , muốn thăm lại ngôi mộ người bạn ở nghĩa trang nầy nhưng không thể tìm ra vị trí và mong họ giúp đỡ . Toán lính cho biết toàn khu vực nghĩa trang do bộ đội quản lý , không cho phép người ngoài vào , không được chụp hình quay phim . Khu vực nầy không có mồ mả . Tôi cứ hỏi tới , làm thế nào tìm được ngôi mộ người bạn để cắm vài nén nhang . Thấy tôi tha thiết, một anh lính nói giọng Nam chỉ phần đất phía sau ngọn đồi .

– Chú vào đó , cứ hỏi khu vực mồ mả là người ta chỉ cho .

– Cám ơn cháu nhiều lắm.

Tôi chào toán lính , rồi bước nhanh xuống những bậc thang , e ngại họ có thể đổi ý tịch thu máy ảnh và máy quay phim . Tôi đến đây không có những thông tin chính xác về hiện tình nghĩa trang , ngoài những nguồn tin ít ỏi từ bạn bè . Tuy vậy toán lính đâu biết rằng tôi đã quay xong khung cảnh mặt tiền nghĩa trang , chỉ còn cảnh mấy người lính ăn mặc lếch thếch nằm ngủ la liệt trên nền xi măng là tôi chưa thu được vào ống kính .

Từ trên cao nhìn bao quát cảnh trí chung quanh ngọn đồi , tôi hiểu tại sao người cộng sản muốn xóa tan một di tích lịch sử đã in đậm dấu ấn trong lòng mọi người . Ở hải ngoại , người Việt hay tin chính quyền cộng sản sẽ giao nghĩa trang cho một công ty ngoại quốc để khai thác du lịch . Cho đến nay , chẳng hiểu vì sao họ chưa cày nát nghĩa trang như đã làm ớ các nơi khác . Chung quanh Đài Liệt Sĩ , người ta trồng bạch đàn , nhưng rừng bạch đàn không lớn nổi , sống thoi thóp giữa lớp cỏ ngập cả sườn đồi . Con đường đất nhựa chấm dứt khi chiếc xe rẻ bên trái , chuyển qua đường đất bụi lồi lõm dường như từ lâu không được sửa chữa . Bên phải là bức tường mỏng dang dở bám đầy bụi ngăn cách nghĩa trang với bên ngoài . Những xưởng làm gạch ngói kéo dài mấy trăm thước , vào lúc nầy không thấy cảnh hoạt động tấp nập . Chiếc xe lướt qua một bức tượng Phật Bà bên phải . Thấy một quán nhỏ bên đường , tôi ngừng lại hỏi . Tôi gặp ngay anh trưởng toán bảo vệ nghĩa trang . Anh ta hỏi tôi tên họ thân nhân , mất năm nào để dễ tìm kiếm . Tôi muốn nói , tôi đến đây không phải để thăm một người , mà thăm toàn nghĩa trang . Nhưng tôi đã có một tên người chết bịa ra lúc ngồi trên xe .
15055844394_6c2f2e5185_b.jpg
– Anh ấy tên Nguyễn Quốc Việt , chết khoảng năm 70 hay 71 gì đó .

– Nếu vậy , chú sẽ rất khó tìm . Ở đây chúng tôi quản lý trên mười ngàn ngôi mộ , người ta tìm mộ theo lô năm chết .

– Tôi hy vọng nhớ địa điểm , vì trước đây tôi có đến một lần . Anh ráng giúp tôi , người chết sẽ nhớ anh, người sống sẽ không quên ơn anh .

Anh chần chừ một lát rồi nói :

– Chú chờ cháu lấy xe gắn máy . Ở đây quy định xe hơi không được vào.

Tôi gặp may , nhưng không dám lộ niềm vui ra mặt . Tôi để gia đình ngồi tại quán nước , lén nhét máy ảnh vào túi jacket . Khi chiếc xe gắn máy chạy vào trung tâm nghĩa trang , tôi bảo anh dừng lại . Khuất sau những dãy nhà cửa va` xưởng gạch ngoài kia , nghĩa trang như một thế giới lạc lõng nằm trong quên lãng . Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa , sẽ trở thành Nghĩa Trang Quốc Gia như kế hoạch của chính phủ trước đây , vẫn còn đó nhưng khắp nơi đều một cảnh làm se thắt lòng người viễn xứ . Rừng bia mộ mênh mông nằm xen lẫn với cỏ cây um tùm , phân chia từng lô bởi những con đường đất . Nghĩa trang quá rộng lớn , tầm nhìn của tôi không thể thu hết toàn cảnh . Dân cư và các lò gạch đã lấn chiếm sát vòng đai nghĩa trang . Rải rác đó đây là những ụ đất , những hố sâu , những cây cao su mới trồng lẫn trong những đám cỏ đuôi chồn mọc cao . Một số ngôi mộ đã được dọn sạch sẽ , còn lại là những mồ hoang ngập trong cỏ dại không nhang không khói , có lẽ ba mươi năm nay , chưa một ai đến viếng . Đã có những con người từ tâm đến đây sửa sang , nhưng vẫn chưa làm nghĩa trang bớt hoang phế . Tôi có cảm tưởng nghĩa trang đã bị lấy đi một lớp đất , để lộ những tấm đan trồi cao trên mặt đất . Có vẻ như người ta sắp làm một cái gì trên mảnh đất nầy . Hầu hết những ống cống trên đường bị lấy đi không được lấp đất lại , tựa như dấu đùn của thú rừng ăn đêm . Nhiều tấm bia bị đập bể . Có những phần mộ bị dời khỏi vị trí . Một sự phá hoại quy mô đầy tính thù hận . Đột nhiên , đôi mắt tôi rưng rưng niềm phẫn uất .

Người cộng sản đang tìm mọi cách chiêu dụ người Việt hải ngoại về xây dựng đất nước , mời mọc đầu tư , cổ xúy hòa giải , vậy mà họ đang tiếp tục gieo rắc hận thù trên cả những kẻ đã nằm xuống . Người chết đã không được yên ổn dưới lòng đất . Nghĩa tử là nghĩa tận . Mồ mả các chiến binh cộng sản khắp nơi được sơn phết cẩn thận , mồ mả nơi đây bị dày xéo thật tàn nhẫn . Người cán binh cộng sản , người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa , họ là ai ? Tất thảy họ là những người con dân Việt bất hạnh , là nạn nhân của một chủ thuyết điên cuồng , phải được chia sẻ từng mảnh đất chôn cất , chia sẻ từng nén nhang và cả lời nguyện cầu được bình an dưới lòng đất hay thanh thản nơi một thế giới nào đó không binh đao và oán thù .

Làm thế nào tìm ra lô đất chôn theo năm , nói gì tìm ra tên người thân khi lạc vào đây ? Tôi đến gần anh bảo vệ và dúi vào tay anh một số tiền :

– Anh nói đúng, có lẻ tôi cần phải đến đây ba bốn ngày liên tiếp mới mong tìm được mộ người bạn tôi . Rất tiếc , chỉ còn vài ngày nữa là tôi rời khỏi nơi nầy . Vậy anh cho tôi thắp hết bó nhang cho những ngôi mộ trong khu vực nầy . Đó là cách tôi gởi lòng thành của mình cho người bạn và luôn thể đến những người khuất mặt ở đây .

– Vâng … chú làm thế cũng được .

– Cám ơn anh đã giúp tôi tận tình . Có lẽ không bao giờ tôi có dịp đến nghĩa trang lần nữa . Mong anh cho tôi chụp vài tấm hình kỷ niệm .

– Chú đã biết rồi đó . Họ cấm chụp hình . Nhưng cháu sẽ canh chừng cho chú .

Trước khi đưa máy hình cho anh bảo vệ , tôi chụp ngay vài tấm toàn cảnh nghĩa trang , nằm dưới ngôi tháp Nghĩa Dũng Đài với Vành Khăn Tang quấn quanh xa xa . Tôi nghe anh nói , công trình ngôi tháp xây gần xong thì miền Nam mất . Tọa lạc trên một ngọn đồi , thêm mấy cần thu lôi làm tăng thêm chiều cao nổi bật trên rừng mộ bia , ngôi tháp dũng mãnh cao trên bốn mươi thước như thách thức thời gian , như đang chứng tỏ với con người sự hiện hữu của một thế giới vô hình . Kiến trúc uy nghi nầy làm tôi liên tưởng đến bao nhiêu người đã bỏ tim óc và sức lực vào việc xây dựng công trình lịch sử lớn lao nầy, để hơn ba mươi năm trôi qua, ngôi tháp vẫn còn đứng vững và tiềm tàng uy lực khó hiểu, đã làm chùng lại mọi mưu toan xóa bỏ nghĩa trang. Thấp thoáng vài bóng người trong khuôn viên ngôi tháp. Tôi ao ước được vào bên trong để nhìn công trình dang dở với thanh kiếm khổng lồ cắm xuống mặt đất và vành khăn tang rộng lớn quấn quanh ngôi tháp, nhưng không nghĩ ra cách nào, vì anh bảo vệ lắc đầu từ chối.
4025548300_683a9ed2f5_b.jpg
Trong cơn gió vi vu xô dạt hàng cây bạch đàn, tôi đến từng ngôi mộ, cắm từng nén nhang vào những tấm đan xiêu vẹo, đối diện với từng hình ảnh, tên họ, đơn vị, ngày sinh, ngày mất. Dù không còn ngay ngắn vị trí, những tấm đan vẫn còn nguyên vẹn. Anh bảo vệ có vẻ quen thuộc với máy chụp hình, bấm máy kịp thời mỗi lần tôi di chuyển qua từng ngôi mộ. Hình như anh đã thông cảm việc làm của tôi nên sau đó sẵn sàng dẫn tôi đi qua các khu vực khác. Anh cho biết, có những gia đình đã đến đưa tiền nhờ bảo vệ dọn dẹp phần mộ thân nhân của họ. Hàng năm có một số thương phế binh và cựu quân nhân sống ở các khu vực lân cận thường đến đây vào dịp Tết để tảo mộ. Còn lại những ngôi mộ khác không ai chăm sóc, ẩn sâu dưới lớp cỏ rậm, bia mộ như cố vươn lên nhắn gởi một lời ghé thăm.
4024735025_85d7dd9bc2_b.jpg

Bó nhang trong tay đã hết sạch. Anh bảo vệ cho biết các khu vực khác cũng tình trạng tương tự, nghĩa là có những ngôi mộ đã được chăm sóc xen lẫn với những ngôi mộ ngập cỏ. Tôi muốn đi xa hơn, nhưng anh ta bảo, không nên đến gần toán bộ đội đóng rải rác quanh nghĩa trang. Đành nhủ với lòng mình, dù sao tôi đã thăm lại được nghĩa trang, một việc hằng ấp ủ trước đây. Tôi lại ngồi sau chiếc xe gắn máy lao đi trên những đoạn đường bụi đỏ, chạy quanh một vòng qua các con đường bị đào xới, để ngậm ngùi thấy mọi nơi của nghĩa trang đều hoang tàn giống nhau.

Ra khỏi bức tường thành hoen ố, tôi trở lại quán nước. Tôi chưa kịp nói chuyện với gia đình về những bức ảnh vừa chụp được, thì anh tài xế nói nhỏ bên tai nên cho thêm tiền người bảo vệ để được quay phim. Tôi kéo anh bảo vệ ngồi riêng một bàn. Tôi đưa cho anh thêm một số tiền Việt và ngỏ ý muốn trở lại quay vài đoạn phim. Anh ta không phản đối nhưng khuyến cáo không nên đi quá xa khu vực ấn định. Uống chưa xong ly nước, chúng tôi trở lại nghĩa trang.
4024782035_e5778669e6_b.jpg
Chiều xuống, nghĩa trang không một bóng người, chỉ nghe tiếng chim kêu áo não trên một cành cây gần đó và tiếng đa đa khàn khàn từ những lùm cây trên sườn đồi khiến cảnh chiều thêm quạnh hiu. Xa xa, một làn khói xám xịt lên cao từ một lò gạch, uốn éo theo chiều gió, ngập ngừng không biết tan về đâu. Những bia mộ như hớn hở đi vào ống kính, cả cỏ dại cũng lắc lư nhảy múa hưởng ứng công việc của tôi. Tôi cẩn thận thu cận cảnh vài tấm bia. Khi quay ống kính về phía ngôi tháp Nghĩa Dũng Đài sừng sững trước mặt, tôi thực sự xúc động, cảm thấy mọi thứ trong nghĩa trang đều sống động như đang đồng cảm với tôi về cuộc viếng thăm bất ngờ nầy. Nhìn rõ những hình ảnh trên màn hình, tôi bỗng rùng mình. Nghĩa trang đang thở từ lòng đất. Từng tấm bia lướt qua trong máy đang gởi lời chào thân ái. Tôi tin những cặp mắt vô hình đang đồng loạt nhìn tôi. Phải chăng đây là khoảnh khắc giao cảm hiếm có với những người lính vô danh ngày xưa đã hy sinh mạng sống của mình, ngày nay họ đã trở thành những vị anh hùng trong lòng dân tộc.

Đâu đây như có tiếng chân đều nhịp của những tháng ngày thao trường đổ mồ hôi để chiến trường bớt đổ máu. Chúng ta đang sống lại trong hàng ngũ ? Những ngày xưa thân ái , anh đã gởi lại nơi đây. Anh về qua xóm nhỏ , tình quê hương đậm đà. Anh về thủ đô , lòng em rộn rã . Những địa danh bỗng hiện ra, những trận đánh như còn sôi động đâu đây. Máu ai nhuộm thấm ngọn đồi chiến lược? Bàn tay nào giương cao lá cờ tung bay trên cổ thành Quảng Trị ? Anh đã hiến trọn tuổi thanh xuân của mình để bảo vệ mảnh đất miền Nam. Thế rồi anh ngã xuống, thế rồi tôi buông súng. Anh cô đơn nơi hoang địa, tôi lầm lũi cảnh tha hương.
40254215321_8d71ac25f3_b.jpg
Bao nhiêu năm chiến tranh, chỉ có một ngày đáng nhớ. Chỉ có một ngày đáng nhớ, nhưng không thể viết hết thành lời. Không thể viết hết thành lời, bởi vì thảm kịch phân ly đã vượt khỏi biển khơi.

Người nằm đó không buồn lên tiếng. Những kẻ bạc mệnh đã hiến cho lịch sử những giọt máu đào quý giá. Một thế giới câm lặng nhưng lại cho ta bao điều suy nghĩ về sinh ký tử quy của con người, về tình tự dân tộc muôn thuở của quê hương. Thế mà con người lại điên cuồng sáng chế ra những chủ thuyết để sát hại ngay chính đồng bào mình. Thế giới vô sản được hô hào đoàn kết lại để chết cho một số người. Sự dối trá và tàn ác được vinh danh như một tiêu chuẩn của đạo đức. Ôi quê hương, ta không dám hồi tưởng lại quá khứ, e không còn nước mắt để khóc cho những đau thương của dân tộc. Ta không dám mơ một ngày mai rạng rỡ, khi vẫn còn những ngày hôm nay đen tối.

Kẻ nơi âm cảnh , người còn dương thế, không còn khoác chiến y, nhưng nỗi lòng về đất nước vẫn còn trong mạch sống. Mạch sống vẫn còn tuôn chảy, dù những năm tháng cuối đời có thể đếm được rồi, bởi mạch sống vẫn trung thành với quá khứ, phải lan rộng ra như một dòng nước thủy chung cho thế hệ mai ngày. Lịch sử đang phơi bày trước mắt, không cầu kỳ hay bóp méo, như dấu tích đập phá trên bia mộ cùng khắp nghĩa trang, như ngôi tháp Nghĩa Dũng Đài hùng vĩ đứng giữa trời kia, như ngôi Đền Tử Sĩ chứng nhân trên đồi cao, như bầu trời lồng lộng, như cỏ cây đang lay động theo nhịp thở của anh từ lòng đất.

Anh nằm đó, nghìn thu giấc ngủ, nhưng sao trong gió ta nghe có tiếng thì thào.

Đột nhiên, trời tối sầm lại. Giờ của hoàng hôn đã vãn. Mặt trời đã thu về những ánh tà dương lộng lẫy, để lại một vùng ánh sáng yếu ớt sau ngọn đồi. Tiếng sấm xa xa dội lại vu vơ. Những đám mây đen ùn ùn kéo tới. Mặt trời thực sự biến mất. Nhưng dấu hiệu báo cơn mưa chỉ diễn ra trong chốc lát, có lẻ mưa một nơi nào đó. Trời mây trở lại yên tĩnh, trống trải và hoang vu. Những con chim én như những nốt nhạc lẻ loi trên mấy hàng dây điện, bỗng vụt bay lên không. Chúng chao lượn vài vòng rồi rủ nhau bay về bên kia nghĩa trang, lúc nầy trông như bức tường thành ngăn cách hai thế giới. Một cõi âm đấy bí ẩn và một cõi trần u uất sắp vùi vào bóng tối của đêm đen .

Tôi rời khỏi nghĩa trang, thoảng như vừa trải qua một giấc mơ
Ngôi Đền Tử Sĩ, ngọn tháp Nghĩa Dũng Đài, Vành Khăn Tang, rừng bia mộ, những con đường đất đỏ còn đó. Nghĩa trang vẫn còn đó, dù trong hoang tàn. Những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã nằm xuống, nhưng mãi mãi vẫn sống trong tim những người Việt Nam hằng yêu thương đất nước và giống nòi.
15055844384_bb97a64197_z.jpg
Chu Lynh
Hoa Thịnh Đốn, đầu năm Giáp Thân 2004
https://noralangdu.blogspot.be/2018/02/hon-ai-trong-gio-chu-lynh.html

Mỹ giơ gậy, Hàn chìa củ cà rốt với Triều Tiên Ông Trump công bố trừng phạt “nặng nh ất trước nay” với Triều Tiên

Châu Xuân Nguyễn
xx

xxxxxxxxxxxxx

Mỹ giơ gậy, Hàn chìa củ cà rốt với Triều Tiên

Mỹ dự kiến sắp công bố gói biện pháp trừng phạt Triều Tiên lớn nhất từ trước đến nay nhằm tạo thêm sức ép lên chương trình hạt nhân và tên lửa của nước này. Ngược lại, Seoul cho biết họ đã sẵn sàng đối thoại thêm với Bình Nhưỡng.

Theo nhiều nhà phân tích, các biện pháp trừng phạt cứng rắn hơn có thể làm hại quan hệ nồng ấm gần đây giữa Hàn Quốc và Triều Tiên trong khi hai miền đang chuẩn bị điều kiện phù hợp để tổ chức một cuộc gặp thượng đỉnh giữa nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un và Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in.

Reuters dẫn lời một quan chức cấp cao trong chính quyền Mỹ cho biết các biện pháp trừng phạt mới là “gói biện pháp lớn nhất từ trước đến nay chống lại chế độ Bình Nhưỡng”, nhưng không cho biết chi tiết. Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence hé lộ kế hoạch này trong chặng dừng chân tại Tokyo cách đây 2 tuần và trước khi đến Hàn Quốc dự lễ khai mạc Thế vận hội mùa đông Pyeongchang. Ông Kim Jong-un nói muốn thúc đẩy không khí ấm áp cho hòa giải và đối thoại với Hàn Quốc sau khi phái đoàn cấp cao của Bình Nhưỡng, bao gồm em gái ông Kim, trở về từ Thế vận hội.

Năm ngoái, Triều Tiên thực hiện cả chục vụ phóng tên lửa cùng vụ thử hạt nhân lần thứ 6 và cũng là vụ thử lớn nhất của nước này cho đến nay, bất chấp các biện pháp trừng phạt của Liên Hợp Quốc. Hơn 2 tháng qua, nước này không thực hiện vụ thử nào.

Các biện pháp trừng phạt mới của Mỹ sẽ được thông báo khi con gái ông Trump, cô Ivanka Trump, thăm Hàn Quốc để dự bữa tối với Tổng thống Moon và lễ bế mạc Thế vận hội. Ngoài bữa tối với thực đơn kosher phức tạp để phù hợp với chế độ ăn kiêng của cô Ivanka, Nhà Xanh còn chuẩn bị một số tiết mục biểu diễn nghệ thuật truyền thống để thết đãi phái đoàn Mỹ.

Chuyến thăm của cô Ivanka đến Hàn Quốc trùng với chuyến thăm của một quan chức Triều Tiên đang nằm trong danh sách trừng phạt, ông Kim Yong-chol, người bị cáo buộc chịu trách nhiệm vụ đánh đắm một tàu hải quân Hàn Quốc năm 2010 khiến 46 thủy thủ thiệt mạng. Đoàn của ông Kim Yong-chol cũng sẽ gặp Tổng thống Moon. Nhà Xanh cho biết chưa có kế hoạch chính thức nào để quan chức Mỹ và Triều Tiên gặp nhau.

Châm ngòi biểu tình

Ông Kim Yong-chol là Phó chủ tịch Ủy ban trung ương đảng Lao động Triều Tiên và từng giữ chức Tổng cục trưởng Tổng cục Trinh sát, tức cơ quan tình báo quân sự cao nhất của Triều Tiên mà Hàn Quốc cáo buộc là cơ quan gây ra vụ đánh đắm tàu Cheonan của họ. Nhưng Triều Tiên phủ nhận liên quan vụ việc này. Hàn Quốc hôm qua nói rằng, họ cấp phép để ông Kim Yong-chol đến Olympic là vì mục đích hòa bình và kêu gọi người dân hiểu điều này.

“Theo tình hình hiện nay, chúng tôi quyết định tập trung vào việc liệu hòa bình trên bán đảo Triều Tiên và sự cải thiện quan hệ liên Triều có thể bắt nguồn từ đối thoại (với các quan chức Triều Tiên sang thăm) hay không, chứ không phải quá khứ hay bản thân họ là ai”, Phát ngôn viên Bộ Thống nhất Hàn Quốc Baik Tae-hyun nói trong một buổi thông tin cho báo chí.

Một nghị sĩ Hàn Quốc được cơ quan tình báo nước này cung cấp thông tin hôm qua nói rằng ông Kim Yong-chol là “người phù hợp” cho các cuộc đối thoại phi hạt nhân hóa. “Ông Kim Yong-chol là quan chức hàng đầu về quan hệ liên Triều và ông ấy được chấp nhận ở đây như một người phù hợp để thảo luận nhiều vấn đề như giảm bớt căng thẳng quân sự, cải thiện quan hệ hai miền và phi hạt nhân hóa”, CNN dẫn lời nghị sĩ Kang Seok-ho nói với các phóng viên.

Ông Kim Yong-chol hiện là người đứng đầu Cục Mặt trận thống nhất, cơ quan chịu trách nhiệm xử lý các vấn đề liên Triều của Triều Tiên. Việc Hàn Quốc quyết định cho phép ông Kim, một người đang nằm trong danh sách trừng phạt của Mỹ và Hàn Quốc, đi qua biên giới đã châm ngòi cho cuộc biểu tình của người thân những thủy thủ thiệt mạng trên tàu Cheoman và các đảng đối lập.

Hôm qua, khoảng 70 thành viên của đảng Tự do Hàn Quốc tổ chức biểu tình trước Nhà Xanh để đòi chính phủ rút lại quyết định này. “Quyết định của Tổng thống Moon về việc chấp nhận bộ mặt hòa bình của Triều Tiên là vấn đề nghiêm trọng và sẽ đi vào lịch sử như một tội ác vĩnh cửu”, đảng Tự do Hàn Quốc tuyên bố. Một nhóm thân nhân các thủy thủ thiệt mạng trong vụ đắm tàu Cheonan tuyên bố sẽ tổ chức họp báo trong hôm nay để phản đối quyết định của chính phủ.

Thừa nhận phản ứng giận dữ của người dân trước chuyến thăm của ông Kim Yong-chol, Phát ngôn viên Baik nói quan điểm của Hàn Quốc rằng vụ đánh đắm tàu Cheonan là do Triều Tiên gây ra không thay đổi. “Tuy nhiên, điều quan trọng là những nỗ lực nhằm tạo ra hòa bình thực sự trên bán đảo Triều Tiên để những kiểu gây hấn như vậy sẽ không tái diễn nữa”, ông Baik nói. Ông cũng cho biết chính phủ sẽ có nhiều nỗ lực để giải tỏa quan ngại của người dân

Ông Trump công bố trừng phạt "nặng nhất trước nay" với Triều Tiên

Mỹ vừa công bố lệnh trừng phạt với hàng chục công ty, tàu thuyền liên quan tới ngành thương mại, vận tải biển của Triều Tiên, cho rằng đó là “những lệnh trừng phạt nặng nề nhất trước nay”.

Theo hãng tin AFP, phát biểu trước một nhóm công chúng bên ngoài Washington ngày 23-2, ông Trump tiếp tục khẳng định chủ trương gia tăng sức ép tối đa của Mỹ lên Triều Tiên để buộc họ phải chấm dứt các chương trình phát triển vũ khí.

"Hôm nay chúng tôi đã áp đặt những lệnh trừng phạt nặng nề nhất từng áp đặt lên một quốc gia", ông Trump nói. Dù vậy nếu so sánh với các lệnh cấm vận trong quá khứ của Mỹ, tuyên bố đó của ông Trump có vẻ hơi "bốc".

Các đối tượng bị Mỹ trừng phạt lần này gồm 56 tàu, các công ty vận tải biển và các doanh nghiệp thương mại. Ông Trump bỏ qua việc thông tin chi tiết về các đối tượng bị trừng phạt, chỉ bày tỏ hy vọng những biện pháp mới sẽ phát huy tác dụng tích cực.

Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae In nói chuyện với cô Ivanka Trump trong bữa tiệc tối tại phủ tổng thống Hàn Quốc tại Seoul ngày 23-2 – Ảnh: REUTERS

Tuy nhiên Bộ trưởng Tài chính Steve Mnuchin, xác nhận các lệnh trừng phạt của Mỹ sẽ áp dụng với "hầu như tất cả các tàu" Triều Tiên "đang sử dụng tại thời điểm này".

Theo bản tin độc quyền của Reuters, chính quyền của ông Trump và các đồng minh châu Á đang chuẩn bị mở rộng các chiến dịch ngăn chặn tàu thuyền bị nghi ngờ có hoạt động làm ăn trái phép với Triều Tiên.

Kế hoạch này có thể sẽ gồm của việc điều động lực lượng cảnh sát biển của Mỹ tham gia ngăn chặn và truy lùng các tàu vi phạm ở vùng biển châu Á – Thái Bình Dương, theo thông tin của một số quan chức cao cấp Mỹ.

Theo đó Washington đã đàm phán với các đối tác trong khác gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc và Singapore về công tác điều phối chiến dịch tăng cường này.

Tâm Minh Đường

Trong cuộc họp báo chung với thủ tướng Úc Malcolm Turnbull, ông Trump cho biết các lệnh trừng phạt này chỉ là hành động đầu tiên.

"Nếu trừng phạt không có tác dụng, chúng tôi sẽ phải chuyển sang giai đoạn hai. Giai đoạn hai có thể là một giai đoạn rất khắc nghiệt", ông Trump nói nhưng không đi vào chi tiết.

Bộ trưởng Mnuchin cho rằng đã có những tín hiệu cho thấy các biện pháp trừng phạt đã bắt đầu phát huy tác dụng.

Thời điểm ông Trump tuyên bố những lệnh trừng phạt mới với Triều Tiên cũng là lúc con gái ông, cô Ivanka, đã tới Hàn Quốc để dự lễ bế mạc Thế vận hội mùa đông và đã có cuộc hội đàm với tổng thống Moon Jae In.

Trong một diễn biến khác liên quan, sau tuyên bố trừng phạt mới của tổng thống Trump, ngày 23-2 Mỹ cũng đã yêu cầu Hội đồng Bảo an LHQ đưa vào danh sách đen một số thực thể pháp lý của Triều Tiên có liên quan tới hoạt động mua bán dầu và than đá trái phép, vi phạm các nghị quyết trừng phạt của LHQ.

Phái đoàn công tác của Mỹ tại LHQ cho biết đã đệ trình danh sách các thực thể pháp lý vi phạm lên ủy ban trừng phạt của Hội đồng Bảo an "nhằm ngăn chặn các hoạt động mua bán trái phép trên biển để nhận dầu và bán than đá".

Tuần duyên Mỹ sẽ truy bắt tàu hàng lách lệnh cấm vận Triều Tiên Ông Trump cảnh báo ‘gia i đoạn 2’ khốc liệt cho Triều Tiên

Châu Xuân Nguyễn
xx

xxxxxxxxxxxxx

Tuần duyên Mỹ sẽ truy bắt tàu hàng lách lệnh cấm vận Triều Tiên

Mỹ dự kiến triển khai tàu tuần tra ngăn chặn các phương tiện vi phạm lệnh cấm vận Triều Tiên ở vùng biển châu Á – Thái Bình Dương.

Tàu tuần tra xa bờ của Tuần duyên Mỹ. Ảnh: Reuters.

Chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump vừa công bố gói trừng phạt lớn chưa từng thấy nhằm vào 56 công ty vận tải biển, tàu chở hàng và cơ sở kinh doanh có liên hệ với Triều Tiên để buộc nước này từ bỏ chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo.

Để thực thi biện pháp cấm vận này, Mỹ đang lên kế hoạch triển khai lực lượng Tuần duyên tới vùng biển châu Á – Thái Bình Dương để tuần tra, khám xét các tàu chở hàng lách lệnh trừng phạt, Reuters dẫn lời quan chức cấp cao của Mỹ tiết lộ hôm 24/2.

Mỹ đang thảo luận kế hoạch với Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia và Singapore, nhằm điều phối hoạt động tuần tra, kiểm soát chưa từng có này, với mục đích siết chặt các tuyến hàng hải và cắt đứt nguồn cung cho chương trình tên lửa hạt nhân của Triều Tiên.

Nỗ lực mới có thể nhằm vào các tàu hàng ở vùng biển quốc tế hoặc lãnh hải các quốc gia đồng ý hợp tác. Tuy nhiên, chưa rõ liệu đề xuất của Mỹ có mở rộng ra ngoài khu vực châu Á – Thái Bình Dương hay không.

Washington từng chặn bắt các tàu bị tình nghi, nhưng tình hình hiện tại có thể khiến nước này mở rộng quy mô hoạt động. Biện pháp duy nhất không được sử dụng là phong tỏa hoàn toàn cảng biển của Triều Tiên bằng lực lượng hải quân, do Bình Nhưỡng luôn coi đó là hành động tuyên chiến.

Chiến lược mới đòi hỏi Tuần duyên Mỹ theo dõi liên tục và bắt giữ những tàu hàng bị nghi chở linh kiện vũ khí, cũng như các hàng hóa bị cấm từ nước ngoài tới Triều Tiên và ngược lại. Tùy thuộc vào mức độ, Mỹ có thể tăng cường sức mạnh hải quân và không quân cho Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương.

Một tàu chở hàng của Triều Tiên. Ảnh: NBC News.

Quan chức Mỹ giấu tên khẳng định sáng kiến này cho thấy Washington đang phải gấp rút tìm cách buộc Bình Nhưỡng ngồi vào bàn đàm phán, tiến tới loại bỏ hoàn toàn chương trình hạt nhân. Bất chấp các lệnh cấm vận của Liên Hợp Quốc, Triều Tiên sắp hoàn tất việc phát triển tên lửa đạn đạo xuyên lục địa mang đầu đạn hạt nhân có khả năng bắn tới lãnh thổ Mỹ.

"Chúng ta phải làm nhiều hơn nữa, trừ việc tiến hành tấn công quân sự, để nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un hiểu mức độ nghiêm túc của Mỹ", một quan chức cấp cao Mỹ tuyên bố. Nhà Trắng từ chối bình luận về kế hoạch này.

Việc đẩy mạnh các lệnh cấm vận cùng hành động bắt giữ tàu ngoài khơi có thể đẩy căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên lên cao, giữa bối cảnh quan hệ liên Triều đang được hâm nóng. Nó cũng có thể buộc Washington dàn mỏng tài nguyên và lực lượng quân sự, chưa kể tới chi phí khổng lồ với các quốc gia đồng minh.

Ông Trump cảnh báo ‘giai đoạn 2’ khốc liệt cho Triều Tiên

Tổng thống Mỹ Donald Trump cảnh báo Washington sẽ tiến tới "giai đoạn 2" nếu các lệnh trừng phạt đối với Triều Tiên không đạt được hiệu quả mong muốn.

Ông Trump đã đưa ra tuyên bố trên trong một cuộc họp báo chung với Thủ tướng Australia Malcolm Turnbull, hãng thông tấn RT đưa tin.

Tổng thống Mỹ Donald Trump (Ảnh: Reuters)

"Nếu các lệnh trừng phạt không hoạt động, chúng tôi sẽ phải bước vào giai đoạn hai. Giai đoạn này có thể rất khắc nghiệt và rất, rất không may cho thế giới", Tổng thống Mỹ nhấn mạnh.

Tuy nhiên, ông chủ Nhà Trắng không nói rõ "giai đoạn 2" nghĩa là gì.

Trước đó, Bộ Tài chính Mỹ đã thông báo về gói trừng phạt "lớn chưa từng có" đối với Triều Tiên nhằm cắt đứt những tuyến đường vận chuyển hàng hóa mà Bình Nhưỡng đang sử dụng để lách cấm vận của Liên Hiệp Quốc.

Các hạn chế được áp dụng đối với một cá nhân cùng với 28 tàu thuyền và 27 tổ chức, doanh nghiệp được đăng ký hoặc treo cờ của Triều Tiên, Trung Quốc, Singapore, đảo Đài Loan, vùng lãnh thổ Hong Kong, Tanzania, Panama và Comoros.

Căng thẳng giữa Bình Nhưỡng và Washington vẫn tiếp diễn trong khi Triều Tiên đang đẩy nhanh tiến trình phát triển hạt nhân của họ. Tuần trước, Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson cho biết ông đang "lắng nghe" các dấu hiệu cho thấy Triều Tiên đã sẵn sàng tham gia vào đối thoại trực tiếp, đồng thời khẳng định không chìa "củ cà-rốt" cho phía Triều Tiên, mà là "chiếc gậy lớn".

Quốc Tế Hóa Biển Đông, Trung Cộng Sẽ Thua USS Carl Vinson tới Đà Nẵng: ‘Bước đi chiến l ược’

Quốc Tế Hóa Biển Đông, Trung Cộng Sẽ Thua

Author: Vi Anh Source: Việt Báo Posted on: 2018-02-23

9781406361544-1.jpg

Tên khổng lồ ích kỷ và cô độc
Nhiều dấu chỉ cho thấy Mỹ, Anh, Pháp, Nhựt, Ấn, Úc đang liên kết để quốc tế hoá Biển Đông trong chiến lược bảo vệ tự do hàng hải theo Luật Quốc Tế Về Biển. Chiến lược này biến TC trở thành chế độ cô đơn xâm chiếm biển đảo của các nước láng giềng và vi phạm luật quốc tế về biển.
Mỹ là nước chuyển trục quân sự về Á châu Thái bình dương, làm đầu tàu của chiến lược. Nhựt ủng hộ triệt để vì TC nhiều lần khuấy rối, toan xâm chiếm đảo Senkaku của Nhựt, Nhựt chống đối quyết liệt.
Hàn Quốc không bị TC giành giựt biển đảo nhưng TC là một đồng minh duy nhứt yểm trợ CS Bắc Hàn, kẻ thù của Hàn Quốc cả mấy chục năm vừa qua.
Mỹ nhiều lần tuần tra vùng Biển Đông để bảo vệ tự do hàng hải. Cuộc tuần tra sâu sát, tiêu biểu nhứt là khi chiếc USS McCain đã tiến gần Đá Vành Khăn (Mischief) thuộc quần đảo Hoàng Sa, chỉ cách có 6 hải lý. Đây là chiến dịch tuần tra vì tự do hàng hải thứ ba tại Biển Đông, kể từ khi ông Donald Trump lên làm tổng thống, người luôn cáo buộc Trung Quốc đã xâm chiếm các đảo này. Bắc Kinh tố giác đây là «hành động làm phương hại nặng nề chủ quyền của Trung Quốc», khẳng định đã «trục xuất» chiến hạm Mỹ. Nhưng Mỹ cứ thể hiện quyền cho tàu và máy bay Mỹ đi đến bất cứ nơi nào luật pháp cho phép.
VNCS dù là đồng chí CS với TC nhưng bị TC chiếm biển đảo nhiều nhứt, nên cố lách mình đi đu dây với Mỹ để phát triển hợp tác toàn diện với Mỹ. Tết Mậu Tuất năm nay, ngoài việc Ngoại Trưởng Tillerson chúc Tết VN, TT Trump còn đích thân gọi điện thoại bàn bạc một số vấn đề với Chủ tịch Nước VNCS Trần đại Quang. TT Trump khẳng định Mỹ coi trọng quan hệ và vai trò tích cực của Việt Nam trong khu vực và sẽ tiếp tục hợp tác với Việt Nam thúc đẩy quan hệ Họp tác Toàn diện phát triển hơn nữa trong thời gian tới. Có tin hôm 2/2/2018, Mỹ giao thêm tàu tuần duyên cho Việt Nam. Báo Naval Today nói chiếc USCGC Sherman “sẽ được chuyển giao cho Việt Nam”. Như vậy trong thời gian gần tàu Sherman sẽ tái hợp với chiếc tàu chị em cùng lớp USCGC Morgenthau đã giao cho VN, được đổi tên thành tàu cảnh sát biển CSB 8020 .
Lý Khiết (Li Jie), một chuyên gia hải quân của Bắc Kinh ngày 29/01/2018 phát biểu với Hoàn Cầu Thời Báo: «So với các quốc gia có tranh chấp với Trung Quốc trong khu vực, Việt Nam là nước có khả năng quân sự tốt nhất. Hoa Kỳ mong muốn Việt Nam trở thành lực lượng mạnh nhất mà Washington có thể tin cậy để chống lại Trung Quốc trên Biển Đông».
Thêm tin quan trọng hơn, Mỹ cho hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson sẽ vào Cảng Đà Nẵng để thăm Việt Nam vào tháng 03/2018. Đây là lần đầu tiên trong quân sử Mỹ, hàng không mẫu hạm Mỹ vào cảng VN.
Đồng minh Tây phương của Mỹ cũng vào Á châu Thái bình dương để bảo vệ tự do hàng hải trên con đường hàng hải huyết mạch đi qua Biển Đông. Pháp hôm 20/10/2017, điều chiến hạm Auvergne, mới nhất của Hải quân Pháp, đi làm nhiệm vụ tại Biển Đông, hướng về quần đảo Trường Sa bị Trung Quốc chiếm một phần lớn và quân sự hoá. Hải quân Pháp thực hiện chuyến tuần tra đầu tiên đến tận phía bắc khu vực, với nhiệm vụ ưu tiên là chống tàu lặn. Hải quân TC theo sát nút và ngăn cản thô bạo nhưng Auvergne vẫn cứ thực hiện quyền tự do hải hành theo luật biển.
Còn Anh quốc, Hải quân Anh sẽ tuần tra Biển Đông, bất chấp Trung Quốc. Tin AP, Bộ Trưởng Quốc Phòng Anh Williamson cho biết, chiến hạm chống tàu lặn HMS Sutherland đang thăm Úc, trên đường về sẽ làm nhiệm vụ tuần tra Biển Đông, khẳng định quyền của Hải quân Anh. Ông còn tuyên bố Anh hoàn toàn ủng hộ việc các chiến hạm Mỹ đi vào bên trong khu vực 12 hải lý của các đảo nhân tạo này.
Trước khí thế các siêu cường xuất hiện quốc tế hoá Biển Đông dựa trên quyền tự do hải hàng hải theo luật biển, nhứt là nước Anh từng là một hải lực đang gờm và đồng minh chí thiết với Mỹ trong chiến tranh thế giới, TC tìm cách đấu dịu thay vì làm hùm làm hổ như đối với các nước nhỏ trong vùng. Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc Cảnh Sảng ngày 13/02/2018 tuyên bố: «Nhờ các nỗ lực phối hợp giữa Trung Quốc và các quốc gia ven biển, không hề có vấn đề gì về tự do hàng hải và hàng không tại Biển Đông».
Mỹ trong năm đầu nhiệm kỳ của TT Trump, đã tung ra chiến lược “Ấn độ – Thái bình dương Tự do Mở Rộng.” Chiến lược này bắt đầu đi vào thực hiện. Tin Financial Times hôm 24-1-2018, Ấn Độ cùng 10 quốc gia thành viên ASEAN họp thượng đỉnh tại thủ đô New Delhi trong hai ngày từ 24- 1- 2018: Báo đăng «Ấn Độ tranh thủ các nước Đông Nam Á để ngăn chặn Trung Quốc», «New Delhi không muốn có một châu Á nằm dưới sự thống trị của Bắc Kinh»; «Quyết tâm của Ấn Độ đã thu hút các nước ASEAN».
Và tin VOA ngày 6- 02, ‘Bộ tứ’ lên kế hoạch chống Trung Quốc ở Biển Đông. Rằng “Một nhóm bốn quốc gia [Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ] liên minh phương Tây có ý định duy trì mở cửa Biển Đông cho quốc tế sử dụng, bất chấp sự kiểm soát ngày càng tăng của Trung Quốc, và có thể sẽ đưa ra các tuyên bố cứng rắn, giúp cho các đối thủ hàng hải của Trung Quốc đồng thời tổ chức các cuộc tập trận hải quân chung gần tuyến thủy lộ tranh chấp trong năm nay.”
Sau cùng, với chiến lược quốc tế hoá Biển Đông, TC thất thế nặng, tức thua các đại cường thế giới. Thua vì TC là một anh khổng lồ cô độc, cô đơn, vị kỷ. Mà trong xã hội Loài Người, con người sống là sống với người khác. Trong cộng đồng thế giới, các quốc gia không hoàn toàn độc lập mà liên lập, nhứt là trong thời đại kinh tế toàn cầu và tin hoc giúp thế giới trở thành xóm nhà và các nước những láng giềng. Do vậy trong tương quan chánh trị, ngoại giao, quân sự, quốc tế, một quốc gia được coi là một siêu cường là một quốc gia có ảnh hưởng với các quốc gia khác, có thể tác động đến quyết định của các quốc gia khác, chớ không phải là quốc gia to lớn mà ngồi một chỗ như một kẻ béo phì quá lớn mập không ra khỏi nhà được.
Còn TC rất thụ động trong vấn đề quốc tế, khiến nhiều người cho TC vô hay thiếu trách nhiệm với công đồng thế giới. TC chỉ có ý kiến, chỉ có hành động đối với những gì lợi hay hại cho quyền lợi riêng của TC mà thôi. TC lợi dụng, thụ hưởng lợi lộc từ các định chế ngoại giao quốc tế nhưng TC thường tránh né nhiệm, nghĩa vụ, không chủ động dấn thân giải quyết bất kỳ vấn đề toàn cầu nào, không thúc đẩy chính sách các nước khác theo hướng chung của quốc tế. TC bất chấp điều kiên nhân quyền trong bang giao, giao thương quốc tế. Vì vậy TC không phải là một siêu cường thế giới. TC rất cục bộ, cô đơn trên trường quốc tế./.
Vi Anh
USS Carl Vinson tới Đà Nẵng: ‘Bước đi chiến lược’

Source: BBC Posted on: 2018-02-23
_100149189_gettyimages-107976014.jpg

Tàu USS Carl Vinson vào cảng Busan tháng 1/2011 để tập trận cùng Hàn Quốc
Việc hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson của Mỹ đến thăm cảng Đà Nẵng từ 5-9/ tháng 3/2018, được cho là bước tiến quan trọng trong quan hệ quân sự Mỹ – Việt nhưng có thể khiến Trung Quốc phật lòng.
Giáo sư Carl Thayer, một chuyên gia về Việt Nam từng làm việc tại Học Viện Quốc Phòng Hoàng gia Úc đánh giá về sự kiện này cũng như tin lần đầu một tàu chống ngầm của Anh Quốc sẽ vào Biển Đông.
Trả lời câu hỏi của Tina Hà Giang, thuộc BBC Tiếng Việt hôm 22/02, rằng ông nghĩ sao về đánh giá nói chuyến thăm của tàu USS Carl Vinson là ”hiện diện quân sự lớn nhất của Mỹ tại Việt Nam kể từ 1975", Giáo sư Thayer nói:
Carl Thayer: Hàng không mẫu hạm nguyên tử USS Carl Vinson có một đội ngũ hơn 6000 nhân viên, sẽ được đi kèm với một tàu khu trục tên lửa có hướng dẫn, mang theo thủy thủ đoàn khoảng 370 người. Dĩ nhiên không phải tất cả các nhân viên này sẽ được phép rời cảng tại Đà Nẵng, nhưng số lượng thủy thủ và phi hành đoàn lớn khiến đây là sự hiện diện quân sự lớn nhất của Mỹ ở Việt Nam kể từ khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc năm 1975.
Chuyến thăm của USS Carl Vinson đánh dấu tiến triển trong sự tham gia quân sự giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Trong năm 2009 và 2010, giới chức Việt Nam đã bay tới USS John C. Stennis và USS George Washington để theo dõi hoạt động của hai hàng không mẫu hạm khi chúng di chuyển trên Biển Đông. _100149191_gettyimages-669900818.jpg

Tàu USS Carl Vinson tại Eo biển Sunda, Indonesia hồi tháng 4/2017
USS Carl Vinson sẽ cập cảng Tiên Sa ở Đà Nẵng, là tàu quân sự lớn nhất và mạnh nhất của Hoa Kỳ đến thăm một cảng ở Việt Nam. Điều này khác về vị trí trong chuyến đến thăm Philippines trước đó của USS Carl Vinson, nơi nó chỉ đậu cách bờ biển Philippines khoảng 10 km.
BBC: Sự kiện này quan trọng thế nào với mối quan hệ giữa Việt Nam – Hoa Kỳ, ảnh hưởng đến các quan hệ quốc phòng – an ninh khu vực ra sao, và Trung Quốc sẽ có phản ứng gì?
Carl Thayer: Cam kết quốc phòng Hoa Kỳ – Việt Nam trong Biên bản Ghi nhớ năm 2011, liệt ra năm lĩnh vực hợp tác. Biên bản này được bổ sung bằng Tuyên bố chung về Hợp tác Quốc phòng năm 2015, và kế hoạch hoạt động ba năm hiện hành 2018-20. Một cách đại cương, giữa hai nước đã có một số tiến triển trong năm lĩnh vực hợp tác ở tốc độ mà Việt Nam cảm thấy thoải mái.
Chuyến viếng thăm của USS Carl Vinson có hai ‎ý nghĩa.
Thứ nhất, Mỹ đang chứng tỏ sự hiện diện của hải quân Hoa Kỳ trong khu vực để trấn an các quốc gia trong vùng rằng Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Trump không tách rời khu vực.
Thứ hai, Việt Nam ủng hộ sự hiện diện hải quân của Hoa Kỳ ở Biển, miễn là sự hiện diện đó góp phần vào hòa bình và ổn định khu vực. Nói cách khác, có sự đồng thuận về lợi ích chiến lược của hai bên trong việc bảo đảm tự do hàng hải và trên không cho tàu và máy bay quân sự. _93034228_sanya_hainan_xinhua.jpg

Ảnh khu Tam Á, đảo Hải Nam chụp từ drone của Tân Hoa Xã. Tam Á cũng là nơi có căn cứ tàu ngầm của Trung Quốc thuộc Hạm đội Nam Hải
Mặc dù Trung Quốc có thể sẽ có một phản ứng giật gân, lên tiếng cáo buộc Mỹ đe dọa chủ quyền và an ninh của họ, nhưng việc USS Carl Vinson tới Đà Nẵng sẽ góp phần ổn định và cân bằng quân sự ở Biển Đông.
BBC: Mục đích của Hoa Kỳ trong việc đưa tàu USS Carl Vison đến Đà Nẵng là gì? Làm thế có khiến Trung Quốc, đối tác thương mại số một của Mỹ, khó chịu không?
Carl Thayer: Hoa Kỳ là một cường quốc quân sự trên thế giới. Nước này sử dụng sức mạnh trên biển để khẳng định quyền lợi của mình trong việc duy trì sự an toàn các tuyến đường biển (Secure Sea Lines of Communication – SLOC) cho cả các tàu thương mại và quân sự. Những chuyến thăm cảng thân thiện là một phần trong ngoại giao hải quân. Đội ngũ của USS Carl Vinson sẽ có một số hoạt động xã hội và thể thao khi đến thăm Đà Nẵng. Điều này sẽ tạo ra cảm tình tốt đẹp cho cả hai bên.
Siêu hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson, lớp Nimitz, là một biểu tượng mạnh mẽ của sức mạnh quân sự Mỹ. Giới chức hải quân Việt Nam sẽ có thể học được điều gì đó về khả năng của nó.
Trung Quốc từng đón những chuyến thăm của tàu hải quân Mỹ ở Hồng Kông, và cũng tham gia hợp tác quốc phòng với Hoa Kỳ. Cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đều có một lợi ích quan trọng trong việc bảo đảm an toàn cho SLOC. Bất kỳ xung đột nào cũng làm gián đoạn thương mại và gây tổn hại nghiêm trọng cho cả hai. Để hiểu được phản ứng của Trung Quốc, chúng ta phải tách riêng sự tuyên truyền của nước này ra khỏi thực tế rằng cả Mỹ và Trung Quốc đều không muốn cho sự căng thẳng gia tăng.
BBC: Sau chuyến viếng thăm Đà Nẵng của USS Carl Vinson, theo ông sẽ có những diễn biến gì nữa?
Carl Thayer: Tháng 6/2017, tàu khu trục tên lửa USS John McCain viếng thăm Đà Nẵng và sau đó là chuyến viếng thăm đầu tiên của tàu hải quân Mỹ tới Cảng Quốc tế Cam Ranh. Hai tuần sau, tàu của Hải quân của Quân Đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc cũng đến thăm Cảng Quốc tế Cam Ranh. Năm nay, Việt Nam đã liên tiếp đón tiếp hai Bộ trưởng Quốc phòng Nga và Hoa Kỳ. Tôi dự đoán là chẳng bao lâu sau, Việt Nam sẽ được tàu hải quân Trung Quốc ghé thăm. _91969335_china_navy_529.jpg

Tàu hải quân Trung Quốc thăm Myanmar, Malaysia và Campuchia tháng 10/2016
Cảng quốc tế Cam Ranh mở cửa cho tất cả các nước, tàu hải quân từ Singapore, Pháp, Nhật Bản chẳng hạn, đã ghé đến. Điểm mấu chốt là Việt Nam theo đuổi một cân bằng đa cực giữa các cường quốc. Chính sách này đem lợi ích cho mọi bên trong sự độc lập và tự chủ chiến lược của Việt Nam. Nói cách khác, nếu các cường quốc lớn duy trì sự cân bằng, Việt Nam sẽ không bị ép buộc phải vào hẳn quỹ đạo của bất cứ nước nào, mà có thể tiếp tục đóng vai trò độc lập và đóng góp cho an ninh khu vực. Điều đó lợi cho tất cả.
Chuyến thăm của USS Carl Vinson không cho thấy Việt Nam đang tiến vào quỹ đạo của Hoa Kỳ để chống lại Trung Quốc. Nó báo hiệu rằng Việt Nam và Hoa Kỳ bắt đầu tin tưởng nhau và lãnh đạo Hà Nội cảm thấy thoải mái để tiến thêm một bước nữa trong mối quan hệ hải quân với Hoa Kỳ. Tôi nghĩ Trung Quốc lạc quan về chuyến thăm thân thiện của USS Carl Vinson tới Việt Nam.
Sự hiện diện của hải quân Anh
BBC: Cũng liên quan đến Biển Đông, ông nghĩ sao về việc Anh Quốc đưa tàu chống tàu ngầm HMS Sutherland đi ngang qua đây, trên đường về nhà từ Australia vừa rồi, trước sự phản đối của Bắc Kinh?
Carl Thayer: Anh là một cường quốc hàng hải có cam kết về an ninh ở Đông Nam Á theo Hiệp định phòng thủ FPDA (Five Power Defence Agreement), với Úc, New Zealand, Singapore và Malaysia. Anh còn là đồng minh Nato của Hoa Kỳ, mà dưới nhiệm kỳ của Donald Trump, tầm quan trọng của tự do hàng hải được nâng cao.
Anh Quốc cũng đang tìm kiếm một vai trò sau Brexit, chẳng hạn như một hiệp định tự do thương mại với Australia, và Anh cũng ủng hộ luật pháp quốc tế. Việc đưa HMS Sutherland qua Biển Đông bao gồm tất cả những khía cạnh này.
Chuyến đi biểu dương sức mạnh của Hải quân Hoàng gia Anh, trấn an các đối tác của FPDA, biểu lộ tình đoàn kết với Mỹ về tự do hàng hải, phát triển thêm một chiều hướng trong quan hệ Anh – Úc và duy trì một trật tự dựa trên các quy tắc về luật pháp quốc tế.
BBC: Hành động của Anh có ý nghĩa như thế nào đối với Việt Nam và các nước ASEAN, đặc biệt trong bối cảnh Singapore vừa tuyên bố sẽ đạt được một số thỏa thuận với Trung Quốc về Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông? _100149187_hms_sutherlandgettyimages-865430794.jpg

Nữ hoàng Elizabeth II trong một chuyến lên thăm tàu HMS Sutherland khi cập cảng tại West India Dock, London tháng 10/2017. Tàu này sẽ đi vào Biển Đông trong thời gian tới để thể hiện cam kết ủng hộ tự do hàng hải của Anh trong khu vực
Carl Thayer: Các hành động của Anh, cùng với Pháp và Hoa Kỳ phục vụ cho việc bảo vệ luật pháp quốc tế, bao gồm phán quyết của Tòa án Trọng tài cho Philippines trong vụ kiện Trung Quốc. Toà này phán quyết rằng theo luật định, không có hòn đảo nào ở Biển Đông, và hai mỏm do Trung Quốc chiếm đóng, có mực nước triều thấp, và do đó không được hưởng chế độ 12 hải lý.
Trong khi chính sách của Trung Quốc đòi hỏi các quốc gia phải xin phép họ để vào vùng đặc quyền kinh tế 200nm (EEZ), thì theo luật định, không có hòn đảo hợp pháp nào ở Biển Đông, nên không có mỏm nào được hưởng đặc quyền kinh tế 200 hải lý.
Việc làm của Anh, cùng với các cường quốc hàng hải khác, trấn an Việt Nam và các quốc gia ở vùng Đông Nam Á, rằng Trung Quốc không thể áp đặt "luật quốc tế với đặc tính Trung Quốc" trên các tuyến đường ở Biển Đông.
Nếu không có quốc gia nào phản đối khẳng định chủ quyền của Trung Quốc, thì trước tòa án quốc tế nước này có thể tranh luận rằng cộng đồng quốc tế đã nhân nhượng và đồng ý với tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc. Anh quốc, bằng cách khẳng định tự do hàng hải, chính thức cho thấy rằng cộng đồng quốc tế không chấp nhận tuyên bố đó.
Singapore là Chủ tịch ASEAN, và cũng là điều phối viên ASEAN cho Trung Quốc. Trách nhiệm của Singapore là theo dõi các cuộc tham vấn ASEAN – Trung Quốc về Bộ Quy tắc Ứng xử (COC) đang bước vào giai đoạn mới, trong việc bổ sung các khoảng trống trong Khung của họ về COC. Hành động của Anh Quốc giúp Singapore một tay trong việc đối phó với Trung Quốc.

KHI NHỮNG DÒNG SÔNG KHÔNG CÒN LƠ ĐÃNG Tin tặc Bắc Triều Tiên có khả năng tấn công cả m áy tính không kết nối mạng

Châu Xuân Nguyễn
xx

xxxxxxxxxxxxx

Tin tặc : Bắc Triều Tiên ngày càng hung tợn hơn Trung Quốc

Author: Minh Anh Source: Bình Trung Posted on: 2018-02-22

COMPUTER_0.jpg

Ảnh minh họaPhoto: Reuters/Kacper Pempel
Công ty an ninh mạng Hoa Kỳ FireYeo, ngày hôm qua, 20/02/2018, cho biết đã nhận diện được một nhóm tin tặc-gián điệp bị nghi ngờ phục vụ lợi ích của Bắc Triều Tiên.
Các chuyên gia của FireYeo đặt tên nhóm này là APT37 (mối đe dọa cao và kéo dài) và cảnh báo, tin tặc Bắc Triều Tiên ngày càng hung dữ hơn các đồng nghiệp Trung Quốc.
APT37 « chủ yếu có cơ sở tại Bắc Triều Tiên ». Các mục tiêu lựa chọn để tấn công « phù hợp với lợi ích của Nhà nước Bắc Triều Tiên ». Các chuyên gia nhận định với mức độ tin cậy cao là « APT37 hành động với sự ủng hộ của chính phủ Bắc Triều Tiên ».
Dường như hoạt động từ năm 2012, nhóm APT37 ban đầu « chỉ nhắm tới các lĩnh vực của chính phủ, quân đội, công nghiệp quốc phòng và các cơ quan truyền thông » của Hàn Quốc. Sau đó, nhóm này mở rộng phạm vi hoạt động, trong năm 2017, nhắm vào các quốc gia như Nhật Bản, Việt Nam và ở Trung Đông, trên nhiều lĩnh vực, từ hóa chất cho đến thông tin, truyền thông.
Theo giới chuyên gia, Bắc Triều Tiên đã huy động hàng ngàn tin tặc trình độ cao tấn công các doanh nghiệp, định chế Hàn Quốc và kể cả các tổ chức giúp đỡ người tị nạn Bắc Triều Tiên, đồng thời, tìm kiếm nguồn thu nhập ngoại tệ vì bị quốc tế trừng phạt.
Khả năng hành động của tin tặc Bắc Triều Tiên đã được thấy rõ qua vụ tấn công vào website của Sony Pictures Entertainment, năm 2014, được cho là nhằm trả thù vì công ty này phát hành bộ phim « The Interview », chế nhạo lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un.