GIẤC MƠ CỦA TỪ THỨC HAY TỪ THỨC LẠC THIÊN THAI

Mời đọc một bài rất lạ nhưng thâm thuý. Xin cám ơn tác gỉả.

DT

Một ngày rất lạ
Từ Thức

Một buổi sáng chủ nhật, nắng rực rỡ, trời xanh và sạch như thủy tinh, mát mẻ. Y xách chiếc xe gắn máy ra đường, bà vợ chạy theo : "Anh phơi đầu trần, lại đau cho mà coi". Bà vợ cằn cỗi, nhăn nhó mọi ngày, dịu dàng chụp lên đầu y cái mũ vải, với nụ cười thật tươi. Y bắt gặp nụ cười đám cưới năm nào.
Y buột miệng "cám ơn em", ngạc nhiên không biết ba chữ rất lạ, kỳ cục ấy, không biết ở đâu rơi xuống. Bình thường, người ta chỉ dấm dẳn, gây gổ, cằn nhằn, đay nghiến nhau về chuyện tiền bạc, ăn uống. Đề tài trao đổi luẩn quẩn chung quanh cái dạ dầy. Những lời âu yếm, những câu tử tế nó trốn đâu đó, sâu trong tiềm thức, hôm nay tự nhiên bò ra.
Y cao hứng, huýt sáo một bản nhạc vàng tình tứ, tưởng đã quên, lơ đãng vượt qua đèn đỏ, ở một ngã tư.
Một viên cảnh sát giao thông dơ tay chặn y lại.
motngay1

Y ngừng xe, lập cập kiếm giấy tờ, lập cập vuốt thẳng mấy tờ giấy bạc vợ đưa cho, để đong gạo và mua chai nước mắm, kẹp vào giữa mớ giấy tờ. Đau xót, giã từ tờ giấy bạc.
Viên cảnh sát trẻ đưa tay lên trán, lễ phép chào y, như cảnh sát Tây chào dân, trên TV.
Anh ta coi giấy tờ, đưa lại y mấy tờ giấy bạc : Tiền bạc, coi chừng. Để lung tung, rơi mất lúc nào không hay. Và hỏi, thân thiện như một người bạn : anh có biết đã vượt đèn đỏ ?
Bình thường, trước khi thương lượng giá cả với cảnh sát, y chối biến, mang trời đất, thánh thần, Phật Chúa, ra chứng giám cho mình là công dân gương mẫu, không bao giờ vi phạm luật giao thông.
Y ngạc nhiên thấy mình trả lời : Tôi vui quá, không để ý.
Viên cảnh sát trả lại anh giấy tờ, vẫn nụ cười trên môi : Thôi được. Nhưng lần sau, nên cẩn thận. Không nên vui quá, gây tai nạn". Anh lý nhí nói cám ơn. Viên cảnh sát lễ độ giơ tay chào : "Chúc anh một ngày vui".
Y ghé quán phở quen, kêu một ly cà phê đen, không dám nhìn chủ quán. Ông ta vẫn nhăn nhó mỗi lần y tới, chỉ kêu một ly cà phê đen. Y đã nghe nhiều lần ông ta bô bô nói với vợ : ĐM, lại đến ngồi ăn vạ.
Ông chủ quán, bình thường râu ria, tóc tai xồm xoàm, quần áo xốc xếch, dơ bẩn vì bụi và mỡ bò, hôm nay sạch sẽ, sáng sủa như một đồng xu mới, mặt mũi hồng hào, hỏi :
– Hôm nay có thịt tươi, bánh mới. Anh làm một bát nhé ?
Y lúng túng. Y thèm phở, kể cả phở bột ngọt, thịt thiu, bánh vữa, nhưng chỉ uống cà phê để ngửi mùi phở. Ông chủ đi guốc trong bụng khách, tươi cười :
– Đừng ngại chuyện tiền bạc. Hôm nay nhà hàng mời khách. Chỗ anh em với nhau cả.
Y không ngờ ông chủ quán cũng có óc khôi hài. Y đã thấy hai vợ chồng ông ta xỉ vả, xỉa xói một thằng nhỏ đói quá, kêu phở ăn xong mới thú thực không đủ tiền trả. Ông ta đấm mặt nó máu mê đầm đìa, nắm tóc, lôi ra khỏi tiệm, đá đít thằng nhỏ ngã vập đầu trên vỉa hè. Trước sự bàng quan của khách hàng, cúi đầu ăn uống. Không nhìn thấy gì, không nghe gì, không nói gì là nhân sinh quan của dân tộc này.
motngay2

Ảnh minh họa
Nhưng ông chủ quán không giỡn chơi, ông ta trở lại với một tô phở nóng, thơm ngào ngạt, đặt trên một cái đĩa, rất sang. Rau xanh, ớt đỏ, Y không tưởng tượng nổi người ta có thể trình bày tô phở đẹp như một tác phẩm nghệ thuật. Bình thường, ông chủ quán quẳng một tô phở nước dùng đục ngầu, lổn ngổn những thịt, những mỡ, những bánh phở, trên vành bát còn ấn dấu tay đen thui, đầy mỡ của bà chủ, ông chủ. Như người ta ấn dấu tay làm giấy tờ.
Trong góc cuối tiệm ăn, vài người châu đầu, mắt dán vào màn ảnh TV, coi ông Nguyễn Phú Trọng.
Ông Trọng tuyên bố qua nụ cười nhân hậu, nhưng cương nghị của một lãnh tụ lớn : Để toàn dân góp phần vào việc xây dựng lại đất nước, chống ngoại xâm, đảng cộng sản tuyên bố tự giải tán. Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia dân chủ đích thực. Ông Trọng nói đất nước là đất nước chung, không phải của một đảng phái nào cả. Bắt trên chín chục triệu người đi theo một đảng mafia là dẫn dận tộc vào tử địa.
motngay3

Ông Trọng nói đất nước là đất nước chung, không phải của một đảng phái nào cả.
Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần thị Nga vừa được trả tự do, vòng hoa quành cổ, vui vẻ trả lời phỏng vấn trước sự reo hò, hoan nghênh của dân chúng hai bên đường. Bộ trưởng nội vụ nói, tay quàng vai Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Nguyễn Văn Đài : Tôi hãnh diện đứng bên cạnh các anh chị. Các anh chị là lương tâm của dân tộc này.
Trên một đài khác, cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố cống hiến 95% gia sản khổng lồ của gia đình vào việc chung.
Ông nói : Giống như Bill Gates, Warren Buffet, tôi nghĩ 5% gia sản của mình cũng đủ sống. Phần còn lại xã hội đã cho, tôi trả lại cho xã hội. Quốc gia đang khó khăn, mỗi người phải ghé lưng đóng góp.
Một chủ tịch xã nói : Tôi sẽ mở cửa căn biệt thự 15 phòng, xây được nhờ nuôi heo thối móng tay, lao động và tiết kiệm, cho đồng bào không nhà cửa có nơi trú ngụ.
Một lãnh tụ tối cao tuyên bố sẽ bán ngôi nhà mạ vàng, bàn ghế bằng vàng để xây trường học. Ông nói lãnh tụ không thể nhẫn tâm ngồi ngự trên ghế vàng trong khi giáo chức lãnh lương chết đói, học sinh đu dây, lội suối tới những trường học dột nát.
Một đại gia, không giấu được sự xúc động, đem bán đấu giá chiếc xe Mercedes mới và một trong những biệt thự nguy nga ở Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, lấy tiền mở một quán cơm miễn phí cho người nghèo, cho trẻ em đói, theo kiểu "Restos du Cœur "của Tây. Ông nói sống xa xỉ giữa cái biển nghèo đói là một điều đáng hổ thẹn, nhưng có gì đáng hãnh diện, vênh váo như ông vẫn sống cho tới hôm nay. Nghĩ lại, ông ta thấy mình trơ trẽn, thô bỉ.
Một cán bộ cao cấp nói, hai mắt ươn ướt : "Trước đây, nhiều đồng bào, vì yêu thương người của Đảng, đã tự hiến nhà cửa, vườn ruộng. Tôi đã bàn với vợ con : chúng tôi xin trả lại tất cả cho nhân dân. Chúng tôi sẽ ống thanh đạm, lấy việc phục vụ dân làm vui".
Kiến trúc sư Khánh Casa sẽ dành những ngày còn lại và gia sản để tranh đấu cho bình đẳng nam nữ, cho nhân phẩm phụ nữ. Ông nói một dân tộc đốn mạt là một dân tộc trong đó người hành hạ người, đàn ông đánh đập đàn bà. Khánh Casa trước đây đã nổi tiếng vì tát tai, đập mặt một nữ nhân viên bán hàng không làm ông hài lòng.
Tại Đồng Tâm, cán bộ, công an cởi trần giúp dân dựng nhà, dọn vườn trong không khí của một ngày hội. Không khí của những ngày kháng chiến chống Pháp ngày xưa.
Tin tức các nơi về dồn dập.
Ban quản lý các BOT cho hay đã gỡ các trạm thâu tiền mãi lộ. Thông cáo nói : chúng tôi đã thâu quá số tiền đã bỏ ra kinh doanh, ngày nay đường xá là của dân, của nước.
Người ta biến những trạm thu tiền thành những trạm phân phát đồ giải khát, sách báo cho người lái xe. Đó là những thư viện bỏ túi, người ta đến lấy những cuốn sách người khác tặng, và để lại những cuốn mình đã đọc. Trao đổi kiến thức, gởi nhau những bài thơ, những cái đẹp, những giấc mơ.
Hãng Formosa bị đóng cửa, những người liên hệ các cấp sẽ bị đưa ra xét xử.
Bà Nguyễn Thị Kim Tiến từ chức sau khi đã thành khẩn xin lỗi nạn nhân thuốc giả. Các nạn nhân thuốc giả sẽ được nhà nước lo chu đáo. Dân chúng thỉnh cầu bà bộ trưởng ở lại, nhưng bà Tiến nhất dịnh từ chức. "Phục vụ dân phải có tinh thần trách nhiệm, bà nói. Chúng ta sẽ để lại cho lớp trẻ bài học gì, nếu chúng ta trốn tránh trách nhiệm ?".
Hàng hóa độc hại của Tàu bị dân tẩy chay, nhà nước tịch thu, chất như núi ngoài đường, đốt không kịp. Nông dân hân hoan, hết phải đổ xuống sông những hoa quả, rau trái đã đổ mồ hôi sản xuất. Một nông dân nói : sống được bằng ruộng đất, chúng tôi sẽ hết lòng giữ đất. Người Tàu dù tiền rừng, bạc biển cũng không tới đây mua đưọc.
Thủ tướng chính phủ ra đón những chuyến bay đầu tiên tới các nước láng giềng chở về nước phụ nữ Việt bị gởi đi bán dâm.. Chính phủ sẽ lo việc huấn nghệ, kiếm công ăn việc làm cho họ. Thủ tướng nói đi tới nước nào cũng thấy đàn bà Việt Nam bán thân để sống là một cái tát vào mặt một dân tộc còn đôi chút tự trọng.
Bộ nội vụ cho hay vừa mở một cơ sở mới, gọi là "Đồ Lượm Được", theo khuôn mẫu "Objets Trouvés" của Tây Mỹ, để thiên hạ mang tới những thứ lỉnh kỉnh, tiền bạc lượm được ngoài đường.
Mới mở cửa, người ta đã xếp hàng dài, mang tới một núi những iPhone, máy hình, máy quay phim, ví tiền. Trong ba tháng, sở hữu chủ có thể tới lấy, nếu không tiền bạc, vật dụng sẽ trao cho những hội đoàn từ thiện mọc ra như nấm ở mỗi góc đường.
Người ta không khỏi nghĩ đến chuyện xẩy ra ở Nhật. Một ông triệu phú vô danh Nhật, nghĩ đã hưởng thụ đủ, muốn có một thú vui khác : tạo thú vui cho người khác. Mỗi ngày, ông ta đặt một phong bì ở một nơi công cộng, tiệm ăn, rạp hát, trên xe đò, xe lửa. Trong mỗi phong bì một số tiền lớn và một câu nhắn : "Hãy thực hiện chuyện bạn vẫn mong muốn ; chúc bạn một ngày vui". Nhiều người mang những phong bì tới nộp cảnh sát, trao tiền cho những văn phòng giữ đồ lượm được.
Tại một công viên, y thấy một nhóm đàn ông ngồi đan áo, cười đùa như vỡ chợ. Đó là những công an, đan áo giúp nạn nhân bão lụt.. Một anh nói : bây giờ dân không bị cướp đất, cướp nhà nữa, không còn bạo loạn. Thiên hạ cũng chẳng còn ai ẩu đả nhau. Đạp lên người khác không còn là một thú vui. Trộm cướp không còn. Công an, cảnh sát ngồi chơi cũng chán, phải bày chuyện làm. Có chuyện gì ý nghĩa hơn là giúp đồng bào thiếu may mắn hơn mình ? Chúng tôi khám phá ra mình đan áo không thua gì phụ nữ.
Trong một góc khác ở công viên, những đám học sinh, sinh viên tụ tập, chuẩn bị di cứu lụt miền Trung, cười đùa như vỡ chợ. Những tiệm quần áo H&M, Mango, Gap ngồi vêu chờ khách.
Ngoài biển, Trung Quốc gỡ các dàn khoan và rút khỏi Trường Sa, Hoàng Sa. Đại sứ Trung Quốc ở Việt Nam khuyến cáo Bắc Kinh : toàn dân Việt Nam đoàn kết. Rất khó, nếu không nói không thể, thôn tính một dân tộc đoàn kết, một lòng giữ nước. Cái giá phải trả sẽ rất đắt. Cách hay nhất là đối xử với họ như một quốc gia độc lập, một dân tộc có tư cách, đáng kính trọng. Từ nay, không thể tiếp tục đối xử chính quyền Việt Nam như tôi tớ, phải coi họ như những người có liêm sỉ.
Nguyên bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh tuyên bố bổn phận của quân đội là giữ nước, không phải làm ăn, buôn bán, xây khách sạn, khai thác siêu thị. Ông nói từ nay quân đội sẽ đổ tới giọt máu cuối cùng để giữ từng thước đất của ông cha để lại.
Trước đây, ông Thanh nói "tôi thấy lo lắng lắm, không biết ta tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ tới người già đều có khuynh hướng ghét Trung Quốc. Ai tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng cái đó rất nguy hiểm cho dân tộc".
Hôm nay, ông ta không thấy "cái đó" nguy hiểm, trái lại, là cái may mắn, cái hy vọng cuối cùng của dân tộc. Cũng chính ông ta (bộ trưởng quốc phòng !) đã tuyên bố : "quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trên các mặt đang phát triển tốt đẹp. Chỉ có… vấn đề tranh chấp chủ quyền ở biển Đông", nhưng đó là hôm qua, là chuyện quá khứ.
Quốc hội triệu tập phiên họp khẩn cấp để xét lại những thỏa ước về biên giới, lãnh thổ, những giao kèo bán đảo, bán rừng, thuê đất ký kết với người Trung Hoa. Được dân ca ngợi, bà chủ tịch quốc hội khiêm nhượng trả lời : chúng tôi chỉ làm bổn phận của những người đại diện dân. Lúc nào chúng tôi cũng tự hỏi những người dân cử đã làm gì cho đất nước ?
Khắp nơi, từ Nam ra Bắc, thiên hạ tràn ra đường như trẩy hội. Những thiếu nữ thướt tha trong áo dài muôn mầu bên cạnh những đàn "trẻ con đi hát đồng dao ngoài đường.
Y ra khỏi tiệm ăn, bụng no, đầu óc thảnh thơi… Y thấy yêu mọi người, muốn ôm hôn bà chủ quán hôi mùi mỡ bò, nước mắm. Nghĩ tới tựa một cuốn sách trước đây không hiểu tại sao bị đốt : "Ở một nơi ai cũng yêu nhau".
Trên lề đường, một bà cụ già muốn qua bên kia nhưng không sao qua được. Mỗi lần đặt chân xuống đường, một biển xe gắn máy tràn tới, như những con quái vật chồm tới, nuốt sống bà già. Y lại gần, nói :
– Để con giúp bác.
Y nắm tay bà già tóc bạc phơ. Cái biển xe gắn máy ngưng lại, ngoan ngoãn nhường cho hai người,một già một trẻ, ung dung qua đường. Người ta có cảm tưởng ở Tokyo giờ tan sở, hàng triệu người ra đường nhưng không ai chen lấn, cãi vã, giành giựt.
Bà già móm mém cám ơn, móm mém hỏi :
– Con là Việt kiều về thăm nhà hả ?
Y nói không phải, và hỏi tại sao. Bà già nói bởi vì ngày nay người trong nước đã quên lễ độ, quên kính trọng người già cả, quên giúp đỡ người khác, quên tử tế, chỉ biết chụp giật.
Y cười : bác lầm rồi, bác thấy không ?
Bà già cũng cười, nhe hàm răng chỉ còn hai vợ chồng cái răng cửa : "lần đầu, bác thấy vui khi biết mình lầm".
Về nhà, y tưởng lạc vào nhà người khác. Thay vì quần áo, rác rưởi ngổn ngang, một căn phòng gọn ghẽ, ngăn nắp. Và những bình hoa rực rỡ những mầu sắc. Y có lúc đã quên những bông hoa, đã quên tất cả những gì không nhậu được. Cô vợ nói hoa của bà hàng xóm tặng.
– Tưởng bà ấy thù ghét mình sau vụ chửi nhau vì mất gà năm ngoái, ai ngờ bà ấy dễ thương quá.
Y ân hận, nghĩ có lần đã muốn mua thuốc bả chó, lẻn vào trộn vại gạo bà ta để trong bếp :
– Bà ấy vui là phải, cô vợ nói tiếp. Hôm nay đi khám bệnh, không biết có tới lượt mình không, hay lại chờ suốt buổi rồi mang bệnh về. Đã bán sạch đồ đạc trong nhà, nhưng tiền bạc không bằng cái móng chân thiên hạ. Y tá nó cũng không thèm tiếp, nói gì tới bác sĩ. Ai ngờ ai cũng tử tế, tiếp đón niềm nở, khám bịnh tận tình. Đưa tiền, ông bác sĩ cười : đây là nhà thương công, nhà thương của dân, do dân đóng thuế, tiền bạc gì. Cô y tá cũng nhất định từ chối : bác giữ tiền, lo chuyện ăn uống cho đầy đủ, bệnh tật mà thiếu bổ dưỡng là hại lắm..
Y nói thảo nào bà ấy tử tế với mình, nghĩ tới một câu không biết nghe ở đâu nhưng vẫn nghĩ là rởm : hãy tử tế với mọi người, mọi người sẽ tử tế với bạn, cuộc đời sẽ dễ chịu hơn. Xã hội sẽ đáng sống hơn.
Y mở la de, phưỡn bụng coi TV. Ông bộ trưởng giáo dục tuyên bố từ nay trường học sẽ không dạy tư tưởng Hồ Chí Minh nữa. Ông nói dân tộc ta đã trưởng thành. Mỗi người có thể tự suy nghĩ, không cần Bác nghĩ giùm, cái gì cũng phải hỏi bác. Ông nói không thể tưởng tượng một dân tộc 92 triệu người, chỉ có một người suy nghĩ, chỉ có một người có quyền suy nghĩ. Anh nào nghĩ khác là đi ngồi tù, hay bị một đám côn đồ xúm lại đánh hôi, thân tàn ma dại. Sức mạnh của một dân tộc là chất xám. Tiêu diệt chất xám, bỏ tù sự thông minh, giam cầm óc sáng tạo, có dân tộc nào nào đần độn, quái dị đến thế ?
Y đang thú vị với bài diễn văn của ông bộ trưởng thì bị bà vợ đánh thức dậy.
Người đàn bà mặt mũi cằn cỗi như một trái táo khô, cằn nhằn :
– Đéo mẹ, sướng quá nhỉ, nằm ngủ thẳng cẳng, mơ cái gì, hết cười lại vỗ tay như thằng điên. Không dậy đi đong gạo thì tối nay ăn cám à ? (1).
Paris, tháng 9/2017
Từ Thức
(1) Tôi viết bài này, sau khi nghe một ông bạn tâm sự, giữa hai ly rượu đỏ : "tôi mong dân mình được sống như thiên hạ, dù chỉ một ngày"..

alt Garanti sans virus. www.avast.com

Phỏng vấn giả tưởng Trần Kiều Ngọc (Bài 7)

https://saigontimes.org/2017/09/14/copy-of-phong-van-gia-tuong-tran-kieu-ngoc/

xxx
Posted on Tháng Chín 14, 2017 by Hữu Nguyên

Kính thưa Quý vị,

Internet có trang web, chuyên phỏng vấn những người nổi tiếng đã chết (Interviews with the Famously Departed). Nhà văn, nhà báo nổi tiếng thế giới, Art Buchwald (1925-2007), tác giả 30 tác phẩm, và hàng ngàn bài viết trên 550 nhật báo, tuần báo, tạp chí trên thế giới, Chủ bút nhật báo New York Herald Tribune ở Paris, từng được trao giải Pulitzer vào năm 1982, cũng là bậc thầy về phỏng vấn giả tưởng. Nhận xét về ông, bỉnh bút James Lein của báo The Minot Daily News đã viết: “Art Buchwald là bậc thầy của những bài phỏng vấn giả tưởng, phơi bầy cốt lõi của vấn đề, hay hơn so với hầu hết những bài phỏng vấn thật” (He was the master of fictional interviews that got to the heart of matters better than most actual news interviews). Noi gương tiền nhân, bài phỏng vấn giả tưởng cô Trần Kim Ngọc dưới đây, do trí tưởng tượng của người viết. Mọi kết luận đúng sai, có lý hay vô lý… hoàn toàn tuỳ thuộc quý độc giả.

Cũng xin thưa, để bảo đảm quyền tự do ngôn luận được cổ võ và thực thi một cách trọn vẹn và hợp pháp, tất cả bài vở, ý kiến, hình ảnh, được SGT đăng tải và phổ biến qua mọi hình thức, đều được Công Ty Ledinh Lawyers Pty. Ltd. cố vấn, kiểm duyệt, chấp thuận và hoàn toàn chịu trách nhiệm. Mọi khiếu nại, tranh tụng, vui lòng coi “Thông Báo Trách Nhiệm Pháp Lý” trên trang web Saigon Times (Tiếng ViệtTiếng Anh).

Nếu Quý vị nhận được email này hơn một lần, xin thông cảm; nếu phiền lòng, xin thứ lỗi và email về huunguyen.

Trân trọng,

Hữu Nguyên
LOGO CDM ORIGIN.jpg

Phỏng vấn giả tưởng – Trần Kiều Ngọc:
“Nhờ cháu, nên cộng đồng biết rõ ai chống cộng cuội!!!”

Hữu Nguyên https://saigontimes.org/

SÀIGÒN TIMES: Thưa cô Trần Kiều Ngọc, trong buổi “Hội Thảo Nhân Quyền Việt Nam” vào tháng 6/2017 tại Canada (xin click vô đây coi videoclick vô đây coi transcrip), cô đã tuyên bố: Chuyện chống cộng sản, đối với thế hệ của cô và các em cô, là chuyện xa vời, không hiểu được. Cô cũng xác nhận, việc của cô làm chỉ là chống cái ác, chứ không phải là chống cộng. Vậy xin cô một lần nữa xác nhận, có đúng cô đã nói như vậy hay không?

TRẦN KIỀU NGỌC: Đúng, con đã nói như vậy. Và con đã nói như vậy nhiều lần, ở nhiều nơi. Chính tại buổi hội thảo hôm đó, con cũng đã nhấn mạnh với mọi người, nếu mà anh chị em nào có thương mến con, mà thường theo dõi những buổi nói chuyện của con, thì ông bà và anh chị em sẽ nhận thấy cái chuyện chúng con làm chỉ là chống cái ác, chứ không phải chống cộng.

SÀIGÒN TIMES:Nhưng cô phải đồng ý, lịch sử VNCH là lịch sử chống cộng?

TRẦN KIỀU NGỌC: Con đồng ý!

SÀIGÒN TIMES:Lịch sử QLVNCH cũng là lịch sử chống cộng?

TRẦN KIỀU NGỌC: Con đồng ý!

SÀIGÒN TIMES:Lịch sử của Người Việt Tỵ Nạn CS, trong đó có ba má của cô, cũng là lịch sử chống cộng trong hiện tại và mai hậu?

TRẦN KIỀU NGỌC: Con đồng ý!

SÀIGÒN TIMES:Lịch sử của dân tộc VN trong suốt thời gian ngót thế kỷ qua cũng như trong hiện tại và mai hậu cũng là lịch sử chống cộng, đúng không cô?

TRẦN KIỀU NGỌC: Con đồng ý!

SÀIGÒN TIMES:Và cô cũng phải đồng ý, lịch sử nhân loại trong suốt thế kỷ qua cũng như hiện tại cũng là lịch sử chống cộng?

TRẦN KIỀU NGỌC: Con hiểu điều đó chứ. Con còn biết, hiện tại nhiều nước tuy bang giao với các quốc gia CS, nhưng họ vẫn coi chủ nghĩa CS là hiểm hoạ đối với văn minh của nhân loại. Bằng chứng, đài tưởng niệm tội ác CS mới được dựng tại Hoa Kỳ…

SÀIGÒN TIMES:Và mới đây, chính TT Mỹ Donald Trump đã nói: “Suốt thời gian gần sáu thập niên qua, dân tộc Cuba đã chịu đựng muôn vàn đau khổ dưới sự đô hộ của chủ nghĩa cộng sản. Cho tới ngày hôm nay, dân tộc Cuba vẫn còn bị cai trị bởi chính những kẻ sát nhân đã tàn sát hàng chục ngàn người Cuba” (For nearly six decades, the Cuban people have suffered under communist domination. To this day, Cuba is ruled by the same people who killed tens of thousands of their own citizens).

TRẦN KIỀU NGỌC: Dạ thưa chú, con có nghe và có đọc những lời của TT Mỹ nói, và con hiểu, câu nói đó hoàn toàn đúng đối với cộng sản VN hiện nay. Và chẳng cần nghe TT Mỹ nói, ba má và chúng con cũng hiểu: Cho tới ngày hôm nay, dân tộc Việt Nam vẫn còn bị cai trị bởi chính những kẻ sát nhân đã tàn sát hàng triệu người Việt Nam”.

SÀIGÒN TIMES:Ủa, nếu có đã hiểu rõ sự nguy hại của chủ nghĩa cộng sản như vậy, thì tại sao cô lại tuyên bố, chỉ chống cái ác mà không chống CS, và chống CS là chuyện xa vời?

TRẦN KIỀU NGỌC: Hiểu là một chuyện, còn làm thì phải cân nhắc lợi hại mà chú. Ba cháu đã nói, “thân bất do kỷ”, nghĩa là nhiều khi mình không làm chủ được chính mình. Vì vậy, có những việc con làm là bị bắt buộc phải làm. Chú cũng biết, người VN mình, già trẻ lớn bé, ai mà chả hiểu tội ác CS. Nhưng thực tâm chống cộng sản, đâu có mấy người chú. Chẳng nói đâu xa, ngay ở hải ngoại này, hầu hết những người hô hào chống cộng, chỉ là những kẻ dùng bình phong chống cộng để moi tiền của đồng bào thôi chú… Bộ chú không mở to mắt ra để tỉnh ngộ thấy rõ chuyện trái khoái vừa diễn ra trong tuần qua sao?… Cháu thì lúc nào cũng công khai tuyên bố, TUI KHÔNG CHỐNG CỘNG! TUI KHÔING CHỐNG CỘNG! Vậy mà khi cháu tổ chức Hội Nghị để đánh lừa thiên hạ, thì không biết bao nhiêu người nổi tiếng chống cộng ở hải ngoại, kể cả mấy vị lãnh đạo tôn giáo, cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, đều lũ lượt chạy theo đuôi cháu như vịt, tung hô, ca ngợi cháu không tiếc lời… làm cháu vừa buồn, vừa xấu hổ, muốn độn thổ luôn đó chú.

SÀIGÒN TIMES:Nghe cô nói vậy, thiệt tôi cũng buồn và xấu hổ…

TRẦN KIỀU NGỌC: Chú buồn, chú xấu hổ là phải. Trước kia còn bảo có thể tha thứ cho họ, vì họ ngu dại không biết nên theo đuôi mấy thằng dư luận viên VC, mấy thằng VC nằm vùng, chạy theo hoan hô cháu. Đằng này, khi chuyện dối trá, điêu ngoa và bản chất không chống cộng của cháu đã được phơi bầy, ai ai cũng biết, vậy mà họ vẫn còn muối mặt chạy theo cháu đến tham dự Đại Hội và hoan hô cháu không chống cộng nữa đó… Chả trách ông Kim Âu ông ấy viết rất đúng…

SÀIGÒN TIMES:Kim Âu Diễn Đàn Chính Nghĩa Việt?

TRẦN KIỀU NGỌC: Dạ, ông ta đó chú…

SÀIGÒN TIMES:Ông ta viết sao?

TRẦN KIỀU NGỌC: Ông ta viết, “Điều quan trọng nhất là những cá nhân, tổ chức chống cộng, kiên quyết tẩy chay không tiếp xúc với thành phần như Trần Kiều Ngọc chẳng hạn. Hãy đuổi nó đi cho đỡ chối tai, gai mắt. Tôi lấy làm lạ tại sao những kẻ tuyên bố, tuyên cáo vỗ ngực chống cộng nhưng lại phủ phục, lót đường cho những tên vô lại như Cù Vũ Nợn, Hải Cụt, Mai Khôi, Trần Kiều Ngọc… để chúng bài tiết vào mặt mà cứ khen nức nở là thơm. Tất cả hãy tự xét lại bản thân một cách nghiêm chỉnh và cùng xác định một phương cách đối xử, đối phó đúng với từng trường hợp để khỏi tự làm nhục bản thân và tổ chức của mình.”

SÀIGÒN TIMES:Đọc những gì ông Kim Âu viết, bộ chính cô không thấy nhục nhã, không thấy đáng bị cộng đồng đuổi đi hay sao?

TRẦN KIỀU NGỌC: Chèn đét ơi, nỗi nhục nhã của cháu thấm vào đâu so với nỗi nhục nhã của những người “chống cộng dzỏm” chạy theo đuôi cháu. Chính ba má của cháu cũng nói: “Mầy có tội, đúng! Nhưng tội của những thằng mang danh chống cộng, chạy theo mày, còn nặng gấp vạn lần”…

SÀIGÒN TIMES:[thở dài…] Ôi, thật chua chát!!!

TRẦN KIỀU NGỌC: Đúng là chua chát phải không chú? Nhưng… chú đừng có buồn. Chú phải vui mới phải…

SÀIGÒN TIMES:???

TRẦN KIỀU NGỌC: Cháu nói, chú và cộng đồng phải vui vì cháu mới phải…

SÀIGÒN TIMES:Trời!… Cô làm những chuyện tai hại tầy đình như vậy mà cô bảo chúng tôi phải vui vì cô?

TRẦN KIỀU NGỌC: Vậy chú có biết má cháo bảo sao không? Má cháu bảo, cháu có công rất lớn với cộng đồng…

SÀIGÒN TIMES:Cô có công lớn?

TRẦN KIỀU NGỌC: Má cháo bảo, nhờ có cháu, nên người Việt yêu nước khắp thế giới mới có cơ hội, nhìn rõ bộ mặt giả nhân, giả nghĩa của những kẻ chống cộng dzỏm trong cộng đồng…

SÀIGÒN TIMES:[trầm
ngâm…] Hừ… nghĩ kỹ thì má cô nói có lý…. Nhờ cô, nên mọi người mới biết dưa có dòi!!! Thiệt đúng là hoàng hôn của những thần tượng!!!

TRẦN KIỀU NGỌC: Chú có biết không, bây giờ, cháu mới thấy thật thấm thía và cảm động, khi đọc bài viết của BS Trần Mộng Lâm…

SÀIGÒN TIMES:Bài gì vậy cô?

TRẦN KIỀU NGỌC: “Trị Bệnh (UNG THƯ) Bằng Aspirine”…

SÀIGÒN TIMES:Bài đó chúng tôi có đăng trên web Sàigòn Times… (Xin click vô đây)

TRẦN KIỀU NGỌC: Dạ, thưa chú, đọc xong bài đó, cháu mới hiểu được lối nguỵ biện, đầu độc thế hệ trẻ và mọi người của BS Hoàng… khi giới thiệu cháu và tổ chức của cháu… chỉ chống cái ác, cái độc tài mà không chống cộng.

SÀIGÒN TIMES: Nguyễn Văn Hoàng ở QLD?

TRẦN KIỀU NGỌC: Dạ, ông ta đó chú. Chú có coi cái video cháu ra mắt tại Brisbane và video Trịnh Du phỏng vấn ông ta không? Nhiều người coi, nói với cháu, cặp mắt trắng dã của ông Hoàng láo liêng liên tục… Ba cháu bảo, những người nói chuyện mà mắt không nhìn thẳng người đối diện, chỉ láo liêng liên tục, là người nguỵ biện, tâm không chính. (Còn tiếp…)

Hữu Nguyên https://saigontimes.org/

“BOM NGƯỜI”, VŨ KHÍ KHỦNG BỐ MỚI CẢ THẾ GIỚI KINH SỢ

image
“Bom người” – vũ khí khủng bố mới khiến cả thế giới lo sợ

Tuần qua, các chuyên gia tình báo Mỹ xác nhận chuyên gia chế tạo bom của al-Qaeda đã nghĩ ra cách giấu chất nổ bên trong cơ thể người mà các máy rà an ninh hiện đại nhất không thể phát hiện ra; đồng thời đã phát triển được một loại chất nổ lỏng có thể thấm vào vải ướt và phát nổ khi khô đi.
Cảnh báo khủng bố bằng “bom người” gia tăng ở Yemen – nơi các nhóm al-Qaeda đang tập hợp lại. Và Ibrahim al-Asiri – chuyên gia chế tạo bom nguy hiểm nhất thế giới.
Những vũ khí tinh vi mới nhất này đang khiến các chuyên gia an ninh lo sợ nguy cơ tấn công khủng bố sẽ lan rộng trên toàn thế giới.

“Bom người”, bom quần áo

image
Một thanh niên trẻ mày râu nhẵn nhụi mỉm cười đi qua cửa an ninh ở sân bay Heathrow mà không gặp trở ngại nào. Chiếc túi xách nhỏ của anh ta có một vài quyển sách, tạp chí phụ nữ và bộ dụng cụ của người bị tiểu đường với chiếc kim tiêm khiến anh ta dễ được cảm thông vì còn trẻ mà đã mắc căn bệnh này.

image
Khi máy bay cất cánh đến Chicago, cậu thanh niên thư thái giở một tờ tạp chí ra đọc. Đến không phận Ireland, cậu ta vào nhà vệ sinh, tiêm “insulin” vào bụng rồi nhanh chóng trở lại chỗ ngồi. Vài phút sau, cậu ta bất ngờ nổ tung như một quả bom sống, tạo một lỗ hổng lớn trên thân máy bay và khiến bình chứa nhiên liệu nổ theo. Chất “insulin” mà kẻ khủng bố tự tiêm vào người mình thực tế là chất dẫn nổ TATP, nó kích hoạt chất nổ đã được cấy sẵn trong bụng hắn. Chiếc máy bay chở theo 416 hành khách nổ tan tành. Không ai sống sót.

image
Đó là kịch bản về một vụ tấn công khủng bố bằng “bom người” – kịch bản là giả tưởng nhưng kỹ thuật và vật liệu nổ là có thật – đang khiến các chuyên gia chống khủng bố lo sợ.

image
Thực tế, “bom người” đã được những kẻ khủng bố sử dụng vào tháng 12 năm ngoái, trong vụ ám sát người đứng đầu Cơ quan An ninh Quốc gia Afghanistan Asadullah Khalid. Khalid đã từng bị Taliban ám sát hụt 2 lần vào năm 2007 và 2011. Ngày 6.12.2012, khi Khalid đang tiếp một “phái viên hòa bình” của Taliban thì người này nổ tung, dù trước đó việc kiểm tra an ninh kỹ càng cho thấy hắn không mang vũ khí và chất nổ. Ông Khalid bị thương khá nặng nhưng vẫn sống sót. Các chuyên gia an ninh Afghanistan cho rằng chất nổ được giấu bên trong cơ thể kẻ khủng bố nhưng không biết cụ thể là ở đâu và nó được kích nổ như thế nào.

image
Trước đó, năm 2009, Hoàng tử – Bộ trưởng Nội vụ Saudi Arabia Mohammed bin Nayef, cũng bị ám sát theo cách tương tự. Kẻ đánh bom liều chết Abdullah al-Asiri khi gặp Hoàng tử Nayef tại dinh tư riêng của ông đã nổ tung như một quả bom nhỏ khi chất nổ cài trong chiếc điện thoại giấu trong ruột hắn được kích hoạt bằng một cú điện thoại.

image
Tuần qua, các chuyên gia Mỹ tiết lộ một loại bom chất lỏng mới cực kỳ nguy hiểm của Al-Qaeda. Theo đó, những bộ quần áo khi được nhúng vào một loại dung dịch lỏng sẽ trở thành những quả bom tự phát nổ khi khô đi. Theo các chuyên gia, đây là loại bom cực kỳ tinh vi và không thể bị phát hiện, kể cả bằng những thiết bị an ninh hiện tại nhất tại các sân bay trên khắp thế giới.

image
Kẻ khủng bố nguy hiểm nhất thế giới

Hai “bom người” nói trên, cùng nhiều loại bom tinh vi khác được sử dụng trong các vụ khủng bố, ám sát đánh bom liều chết gần đây đều là sản phẩm của Ibrahim al-Asirir – chuyên gia chế tạo bom hàng đầu của al-Qaeda. Hắn là anh trai của Abdullah al-Asiri – kẻ đánh bom liều chết nhằm vào Hoàng tử Saudi Arabia năm 2009.

image
Hiện tại, Ibrahim al-Asiri được coi là kẻ khủng bố nguy hiểm nhất thế giới.

Al-Asiri – 31 tuổi, con trai một binh sĩ Saudi nghỉ hưu, đã được đào tạo về hóa học và được coi là “thiên tài” về chế tạo bom. Hắn đã tấn công nhiều mục tiêu ở phương Tây, Trung Đông và Bắc Phi bằng những loại bom công nghệ cao như bom giày, bom đồ lót, bom cài trong máy in… Các cơ quan chống khủng bố đã vây bắt al-Asiri nhiều năm nay. CIA nghĩ rằng đã giết được hắn trong một vụ không kích ở Yemen tháng 9.2011 nhưng 6 tháng sau đó, al-Asiri cho thấy mình còn sống bằng âm mưu đánh bom một hãng hàng không ở Detroit, Mỹ, nhân kỷ niệm ngày Osama Bin Laden thiệt mạng, bằng loại bom giấu trong đồ lót do hắn mới chế tạo. Cũng trong thời gian đó, có một vụ không kích nhắm vào al-Asiri nhưng kẻ thiệt mạng là một thủ lĩnh al-Qaeda khác.

image
Các máy rà an ninh hiện đại nhất chưa thể phát hiện được bom cấy ghép bên trong cơ thể người.

"Ibrahim al-Asiri là một tên tội phạm nguy hiểm được đào tạo chuyên nghiệp và dày dặn kinh nghiệm" – Phó cố vấn An ninh quốc gia về An ninh nội địa và Chống khủng bố Mỹ John Brennan phát biểu trên BBC. Liên tục tạo ra các loại bom mới ngày càng tinh vi, có khả năng qua mắt mọi thiết bị an ninh tối tân, al-Asiri được coi là kẻ khủng bố nguy hiểm số 1, hơn cả thủ lĩnh al-Qaeda al-Zawahiri.

image
Năm 2011, tình báo Mỹ biết rằng Al-Asiri đang làm việc với các bác sĩ phẫu thuật của al-Qaeda để thử nghiệm loại “bom người” trên chó và các con vật khác. Giống như các loại bom trước đó, “bom người” không có kim loại và có thể lọt qua các cửa kiểm tra an ninh ngặt nghèo nhất.

image
Năm ngoái, một nguồn tin cho biết tình báo Mỹ đã có một báo cáo mật dài 15-20 trang mô tả chi tiết việc al-Asiri và các bác sĩ đã phát triển kỹ thuật cấy ghép “bom người”. Thực tế, việc giấu các món đồ trong người không phải mới. Các điệp viên trong thời chiến cũng thường giấu bản đồ và thông điệp nhỏ trong trực tràng. Tuy nhiên, với loại “bom người” mới của al-Asiri, bom được phẫu thuật cấy ghép sâu hẳn vào cơ thể ở những nơi như bụng, ngực hay mông, sau đó được kích nổ bằng điện thoại di động hoặc tiêm chất TATP vào người. Theo các chuyên gia, một người có thể chứa tới 2,2kg chất nổ và kẻ khủng bố có thể dễ dàng mang kim tiêm lên máy bay với lý do bị tiểu đường.

image
Hiện nay, các máy rà an ninh hiện đại nhất mới chỉ phát hiện được các loại vũ khí hoặc bom gắn bên ngoài cơ thể chứ không có khả năng phát hiện các loại bom cấy bên trong cơ thể người. Đang có một cuộc đua công nghệ giữa những kẻ khủng bố và các cơ quan chống khủng bố nhưng sự thật đáng sợ là những kẻ khủng bố luôn đi trước một bước. Và trong khi chờ đợi một loại máy tối tân phát hiện được bom cấy ghép bên trong cơ thể thì cả thế giới vẫn phải nơm nớp sống chung với những quả “bom người” có thể phát nổ bất kỳ lúc nào, bất kỳ ở đâu.

image

KẺ RA LỆNH GIẾT CỤ DIỆM

Mấy tên tướng phản loạn muốn giết ai thì giết. Xem Đất Nước như đồ chơi,trò chơi. Có khác gì bọn csvn ngày hôm nay. Đau khổ cho VN.

S.

KẺ RA LỆNH GIẾT CỤ DIỆM

Kẻ đã ra lệnh giết tổng thống Ngô Đình Diệm

Tác giả bài viết dưới đây là Ông Đặng Kim Thu, cựu SVSQ/TVBDL/K19, cựu tùy viên của Đại Tướng Cao Văn Viên, cựu quận trưởng quận Chợ Gạo.
Tóm tắt, vụ 1-11-1963 hoàn toàn do Mỹ chỉ đạo. Nhưng Mỹ không chủ trương giết anh em ông Diệm-Nhu mà chính là tướng Dương Văn Minh.Từ đơn vị tác chiến (tiểu đòan 41 BĐQ), tôi được lệnh về làm Sĩ quan Tuỳ Viên cho Đại Tướng Cao văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng vào cuối năm 1966. Vì tôi không có nhà ở Sài Gòn nên ông bà Đại Tướng cho tôi tạm ở trong tư dinh thời gian đầu .
Với công việc hoàn toàn mới lạ, nhiều bỡ ngỡ, cộng thêm sự gò bó ở trong dinh của Đại Tướng, mới đầu tôi hơi nản lòng, nhưng nhờ sự giúp đỡ, chỉ dẫn tận tình của người tiền nhiệm của tôi là Quách tinh Cần K20//TVBQGĐL, và sự cởi mở của ông bà Đại Tướng nên tôi cảm thấy an tâm đôi chút.
Những ngày đầu về ở trong dinh của Đại Tướng, cứ sau bữa cơm tối ông xuống phòng tùy viên chỉ rõ cách sinh hoạt trong nhà, cách tiếp nhận đìện thoại từ bên ngoài gọi vào, an ninh vòng ngoài, an ninh vòng trong, và v.v…
Ông bảo tôi:
– Thông thường các tướng lãnh khác tôi đều tiếp họ tại văn phòng, ngoài giờ làm việc tôi không tiếp ai ở nhà riêng cả, nếu có vị tuớng tá nào muốn gặp tôi ngoài giờ làm việc, mà không có hẹn, chú không được mở cổng, mà phải báo tôi trước để tôi quyết định có tiếp họ hay không, đặc biệt chú phải quan sát, xem vị tướng đó có đem theo lính hộ tống hay không. Trong mọi trường hợp chú đừng cho lính hộ tống vào bên trong dinh, cổng phải luôn luôn khóa chốt . Nhưng đặc biệt có hai vị cựu tướng lãnh khi tới nhà muốn gặp tôi bất cứ lúc nào, chú cũng mở cổng mời vào phòng khách rồi báo tôi ra tiếp, không cần phải hỏi tôi trước, hai vị đó là trung tướng Trần văn Đôn và trung tướng Tôn thất Đính. Mà chú có bao giờ thấy hai vị tướng đó chưa?
Tôi trả lời “dạ chỉ biết qua hình ảnh trên báo chí”. Ông bảo: “Cũng tốt, vậy thi ráng nhận diện nếu hai vị đó tới.”
Xong ông nhìn tôi thấy có vẻ như tôi muốn tìm hiểu lý do nào mà hai ông cựu tướng này được đại tướng ưu ái như vậy.? Ông nói thêm:”chú muốn biết tại sao tôi đối xử với hai ông đó đặc biệt như thế chứ gì, được rồi để mai tôi kể cho chú nghe vì mai là chúa nhật có nhiều giờ rảnh hơn”
Hôm sau ăn cơm trưa xong ông xuống phòng tôi và bắt đầu kể:
“Ngày 1 tháng 11 năm 1963 là ngày Lễ Các Thánh, quân nhân, công chức nghỉ buổi sáng khoảng 10 giờ sáng tôi được điện thoại của chánh văn phòng thiếu tướng Khiêm mời vào Bộ Tổng Tham Mưu họp ở phòng họp số 1, và phải có mặt trước 1 giờ. Tôi tới lúc 1 giờ kém 10 phút, thấy có đông các đơn vị trưởng sẵn đó rồi, nhìn mặt toàn là các sĩ quan thân tín của ông Diệm. Đúng 1 giờ. hai qưân cảnh ở ngoài đóng cửa phòng họp và khoá lại, mọi người trong phòng ngơ ngác nhìn nhau, đại tá Lê Quang Tung nói lớn:
– Họp hành khỉ mẹ gì, ai chủ toạ phiên họp sao chưa tới mà họ khoá cửa nhốt mình rồi, chuyện gì đây!
Vài phút sau đó có tiếng mở cửa, đại úy Nhung cận vệ của trung tướng Dương văn Minh đứng ngoài cửa nới với vào:
– Mời đại tá Lê quang Tung – Lực Lượng Đặc Biệt và đại tá Cao văn Viên Nhẩy Dù lên lầu gặp trung tướng Dương văn Minh.
Vì đại tá Tung ngồi gần cửa nên bước ra trước, tôi ở trong xa cửa hơn nên đi ra sau. Khi tôi ra khỏi phòng họp thì nhìn thấy đại tá Tung đã bị đại úy Nhung còng tay dẫn xuống xe, còn tôi cũng bị 1 sĩ quan khác còng nhưng mới vừa bị còng 1 tay thì tình cờ thiếu tướng Tôn thất Đính trên lầu đi xuống chợt thấy vậy, ông bảo tháo còng tôi ra, rồi sĩ quan đó cùng tướng Đính dẫn tôi lên lầu gặp trung tướng Minh .
Tướng Minh nói:
– Hôm nay “moi” và một số các tướng lãnh đảo chánh ông Diệm “toi” nghĩ sao?
Tôi trả lời:
– Chuyện quan trọng như vậy mà tới giờ này trung tướng mới cho tôi biết thì tôi đâu có quyết định được gì.
Lúc đó trung uý Trương ( hay Trần) Tự Lập sĩ quan tùy viên của trung tướng Minh lăm le khẩu súng carbine chĩa vào lưng tôi như sẵn sàng bắn tôi. anh ta hỏi tôi :
– Đại tá có theo Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng không?
Tôi đáp:
– Tinh thần của quân nhân thuộc binh chủng nhẩy dù không trả lời trước áp lực.
Thiếu tướng Đính thấy vậy bảo tên trung úy Lập đừng hỗn với cấp trên, rồi tướng Đính dẫn tôi về lại phòng sô 1 đóng cửa lại.
Vài vị sĩ quan đang bị nhốt chung trong phòng tới hỏi tôi chuyện gì vậy? Tôi nói họ đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm.. Có người hỏi: “còn đại tá Tung đâu? tôi nói “bị còng dẫn đi chỗ khác rồi”.
Khoảng 15 phút sau tôi lại bị dẫn lên gặp Trung tướng Minh lần nữa, lần này Trung tướng Minh nói với tôi:
– Có 1 tiểu đoàn nhẩy dù theo “Chiến Đoàn Vạn Kiếp” của trung tá Vĩnh Lộc từ Bà Rịa về tới Sài Gòn, nhưng không chịu tấn công vào Dinh Gia Long, đòi phải được liên lạc trực tiếp với “toi”, vậy nếu “toi” chịu làm 2 việc như sau: Thứ nhất tuyên bố theo Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng, thứ hai ra lệnh cho tiểu đoàn nhẩy dù ở Bà Rịa về tấn công vào Dinh Gia Long, khi thành công “moi” gắn lon thiếu tướng cho “toi” liền.
Tôi trả lời rằng chuyện của trung tướng làm, tôi không chống đối, nhưng bảo tôi phản lai “thầy” tôi thì tôi không làm, trung tướng thông cảm cho tôi (lời người viết: xin nói rõ thêm, trước khi chỉ huy lực lượng nhẩy dù, đại tá Viên là chánh Võ Phòng rồi Tham Mưu Trưởng Biệt Bộ Phủ Tổng Thống);
Tôi được dẫn trả lại phòng họp số 1, các vị sĩ quan trong phòng lại hỏi, tôi trả lời chưa hết thì chánh văn phòng của thiếu tướng Khiêm xuống dẫn tôi lên văn phòng giữ riêng tôi ở đó.
Sau khi đảo chánh thành công tôi được cho về nhà, rồi hằng ngày tôi phải lên Bộ Tổng Tham Mưu chờ lệnh . Độ 5,6 ngày sau trung tướng Khiêm “lên trung tướng ngày 2 tháng 11 năm 1963” tự ý quyết định cho tôi trở về chỉ huy Lữ đoàn nhẩy dù như cũ, còn các vị sĩ quan bị nhốt chung với tôi đa số bị giải ngũ hoặc bị hạ tầng công tác.
Rồi sau đó không lâu tôi được trung tướng Đôn cho biết: sau khi tôi từ chối lời yêu cầu của trung tướng Minh thì trung tướng Minh bàn với trung tướng Đôn định đưa tôi theo số phận của đại tá Lê quang Tung, nhưng trung tướng Đôn không đồng ý và nói rằng:
– Trước khi tiến hành cuộc “cách mạng” anh” (ông Minh) có hứa với chúng tôi hạn chế tối đa vìệc gây đổ máu các sĩ quan cấp tá không ủng hộ chúng ta, anh đã cho giết đại tá Hồ tấn Quyền, giết đại tá Lê quang Tung, bây giờ anh muốn giết luôn đại tá Viên nữa sao? Hơn nữa dù “lui” không hợp tác với mình nhưng “lui” đâu có chống mình mà giết “lui”.
Tôi nghĩ dường như tướng Khiêm cũng biết ý định đó của tướng Minh nên mới ra lệnh đem tôi lên văn phòng của ông giao cho chánh văn phòng là đại úy Phạm Bá Hoa giữ riêng tôi ơ đó, rồi ông Khiêm bảo:”Ai muốn kêu đại tá Viên đi đâu phải có lệnh của tôi mới cho đi”
Đấy là 3 người ơn cứu tử tôi đó !”
VAI TRÒ CỦA ĐẠI TÁ CAO VĂN VIÊN
TRONG CUỘC CHỈNH LÝ NGÀY 30-1-1964
Một lần tôi theo Đại Tướng Viên ra Đà Nẵng thăm các đơn vị thuộc Quân Đoàn I. Tối lại, ngủ ở Tòa Thị Chính Đà Nẵng, lúc đó trung tá Lê chí Cường gốc nhẩy dù làm Thị Trưởng.
Đầu hôm thời tiết còn nóng, thầy trò tôi chưa ngủ được nên Đại Tưóng kể chuyện Đảo Chánh, chỉnh lý cho tôi nghe. Giờ đây thì chuyện dù đã xa xưa, nhưng thiết tưởng còn nhiều người chưa biết rõ, hoặc biết không chính xác, không đầy đủ, nên tôi mạo muội thuật lại những gì Đại Tá Viên kể cho tôi nghe với ước mong giúp quí vị độc giả đánh giá được 1 phần sự thực của 1 giai đoạn của Đất Nước.
Nguyên nhân đưa đến cuộc chỉnh lý 30-1-1964
Đại Tướng Viên kể rằng :
“ Trong nội bộ các tướng lãnh: sau ngày Đảo Chánh 1-11-1963 thành công, trong hàng tướng lãnh trụ cột của cuộc đảo chánh có những bất đồng ý kiến về việc thành lập chính phủ mới, về việc sắp xếp nhân sự và quan trọng hơn là sự tranh công tranh quyền giữa các tướng với nhau, cho nên dẫn tới sự chia rẽ.
Ngoài ra trung tướng Minh ỷ quyền là chủ tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng nên tỏ ra độc đoán trong mọi quyết định.
“ Chẳng hạn như ông Minh muốn đưa ông Nguyễn ngọc Thơ nguyên Phó Tổng Thống của ông Ngô Đình Diệm ra làm thủ tướng, nhìều tướng lãnh không đồng ý, vì cho rằng nguyên Phó Tổng Thống của chính phủ vừa bị lật đổ ra làm thủ tướng của chính phủ mới thì thật là vô lý, nhưng ông Minh cứ làm theo ý ông.
“Về phía Tòa Đại Sứ Mỹ thì ông Đăi Sứ đề nghị với ông Minh nên cử ông Trần quốc Bửu Chủ Tịch Tổng Liên Đoàn Lao Công ra lập chính phủ với lý do ông Bửu có nhiều uy tín trong giới bình dân và hiện trong tay ông Bửu có hơn 20 ngàn doàn viên của Tổng Liên Đoàn Lao dộng là lực lượng hùng hậu sẽ hỗ trợ cho chính phủ. Ông Dương văn Minh chẳng những không nghe mà còn ra lệnh cho thìếu tướng Đỗ Mậu bắt giam ông Trần quốc Bửu với lý do rất mơ hồ.
Thêm nữa, ông Minh lại gọi 2 người đã rời khỏi quân đội hồi năm 1955 đang lưu vong bên Pháp( vì chống ông Ngô đình Diệm) trở về hợp tác, đó là thiếu tướng Nguyễn văn Vỹ và đại tá Trần đình Lan (phòng2) trong quân đội Liên Hiệp Pháp; đìều này có vài tướng trẻ mới được thăng cấp như thếu tưóng Nguyễn hữu Có, Đỗ Mậu, thiếu tướng Dương ngọc Lắm, trung tướng Trần thiện Khiêm đều không đồng ý, bởi các vị này cho rằng ông Nguyễn văn Vỹ và ông Lan đã lỗi thời và đã rời khỏi quân đội lâu rồi, không còn thích hợp với quân đội hiện giờ nữa. Các ông Khiêm, Có, Lắm cho ràng, hiện nay trong quân đội có nhiều cấp tá trẻ có nhiều năng lực và được đào tạo chánh quy, cứ mạnh dạn giao việc cho họ, chứ cần gì phải gọi 2 người đó về hợp tác.
Ông Dương văn Minh chẳng thèm nghe mà vẫn cứ hành xử theo ý riêng mình dựa trên tình cảm cá nhân.
“Phần tôi (đại tá Cao văn Viên) thì mỗi ngày trình diện ở Bộ Tổng Tham Mưu, nghe nói ông Minh định cho tôi giải ngũ, nhưng nhờ trung tướng Khiêm tự ý cho tôi trở về nhẩy dù ngày 6-11-1963 mà không hội ý với ông Minh, vì việc này nằm trong thảm quyền của ông Khiêm.
Về sau mới biết, sở dĩ ông Khiêm hành động như vậy vì ngày 5-11-1963, ông Minh nói với ông Khiêm rằng đại tá Nguyễn chánh Thi ở Campuchia sắp về, ông Minh sẽ cho ông Thi chỉ huy lại Lực Lượng Nhẩy Dù, diều này chính ông Khiêm không muốn, nên hành động trước một bước, vì nếu để ông Nguyễn chánh Thi chỉ huy nhẩy dù thì khi ông Khiêm muốn mưu đồ gì cũng không thể xử dụng lực lượng nhẩy dù được vì ông Khiêm với ông Thi không thân nhau, vả lại cũng còn ngờ vực không biết ông Thi còn ôm mối hận ngàỳ 11-11-1960 cách 3 năm trước hay không.
Ngày 8-11-1963 đại tá Nguyễn chánh Thi từ Nam Vang đi đường xe về tới Gò Dầu Hạ, được ông Khiêm cho trực thăng đi đón về Tổng Tham Mưu, sau đó ông Khiêm cử ông Thi làm chủ tịch Ủy Ban Điều Tra tài sản và tội ác của ông Ngô đình Cẩn, thế là ông Thi trở ra miền Trung làm việc.
Từ những việc như vậy đưa đến những xích mích giữa ông Khiêm và ông Minh, rồi một ngày vào hạ tuần tháng 12-1963, ông Minh cử ông Khiêm đi công du qua Nhật và Đài Loan, ở nhà ông Minh giao cho Trung tướng Lê văn Kim thay thế trung tướng Khiêm giữ chức vụ Tham Mưư Trưởng Liên Quân ( không làm lễ bàn giao), đến khi ông Khiêm trở về thì ông Minh chỉ định ông Khiêm làm tư Lệnh Quân Đoàn III chia bớt nhiệm vụ của trung tướng Đính đang kiêm nhiệm Bộ An Ninh. Thời gian này Quân Đoàn III còn nằm trong trại Lê văn Duyệt Sài Gòn chưa dời lên Biên Hoà. Vậy là ông Khiêm bị hạ tầng công tác nên ông Khiêm trở nên bất mãn.
Nguyên nhân bên ngoài
Ông Dương văn Minh gây cho Đại Sứ Mỹ cú “sốc” đầu tiên là không nghe theo đề nghị của Đại Sứ Mỹ đề cử ông Trần quốc Bửu làm thủ tướng mà ông Bửu còn bị bắt giam với tội danh mơ hồ.
Sau khi đảo chánh thành công, ông Minh thường liên lạc với đại sứ Pháp ờ Sài Gòn, hơn là đại sứ Mỹ, và có vài lần ông Minh mời Đại Sứ Pháp đến dinh “Hoa lan” của ông Minh dùng cơm tối, có sự hiện diện của ông Đôn, ông Kim, ông Xuân …mà không có sự hìện diện của viên chức Mỹ nào cả. Việc này không qua khỏi cặp mắt “cú vọ” của cơ quan CIA ở Sài Gòn khiến họ đâm ra hoài nghi. Ngoài ra mỗi khi có việc phải giao tiếp với viên chức của toà đại sứ Mỹ và Bộ Tư Lệnh M.A.C.V, các ông Minh, Đôn, Xuân, Kim …chỉ nói toàn tiếng Pháp mà không nói 1 câu tiếng Anh nào, điều này cũng gây khó chịu và tự ái đối với các viên chức Mỹ không ít, và họ nghĩ là các tướng có khuynh hướng thân Pháp.
Tổng hợp những chuyện kể trên đưa đến cuộc chỉnh lý ngày 30-1-1964.
Chỉnh lý ngày 30-1-1964
Chiều ngày 29-1-1964 tướng Khiêm mời tướng Khánh ở Đà Nẵng về Sài Gòn, nói có chuyện cần bàn với tướng Khánh, rồi tướng Khiêm gặp tôi (Đại tá Viên) chỉ thị cho tôi chuẩn bị lực lượng nhẩy dù đi bắt 5 vị tướng: Đôn, Kim, Xuân, Đính,Vỹ và người thứ 6 là thìếu tá Nhung (người đã giết ông Ngô đình Diệm và ông Ngô đình Nhu), thiếu tá Nhung đang ở trong nhà trung tướng Dương văn Minh.
Tôi đề nghị với trung tướng Khiêm nên giao người khác đi bắt ông Đôn và ông Đính, chứ tôi rất khó xử nếu phải đi bắt 2 người mà cách đây 3 tháng đã là ân nhân cứu tử tôi. Trung tướng Khiêm thấy đề nghị của tôi hợp lý nên giao cho tiểu đoàn 2 TQLC lúc đó do thiếu tá Cổ Tấn Tinh Châu làm TĐT đi bắt tướng Đôn và tướng Đính.
Lệnh tổng quát của trung tướng Khiêm cho 2 tôi và thiếu tá Châu là không được liên lạc hoặc tiếp xúc với bắt cứ ai cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian này tất cả mọi đơn vị muốn vào lãnh thổ Biệt Khu Thủ Đô phải có lệnh của Tư Lệnh QĐIII, và riêng TĐ2/TQLC vì đang đóng quân bên ngoài lãnh thổ Biệt Khu Thủ Đô nên tr/t Khiêm ký sự vụ lệnh giao cho 1 đại úy thuộc QĐIII đem đến cho TĐT/TĐ2/TQLC để di chuyển tiểu đoàn vào BKTĐ mà không bị ngăn cản.
Tr/t Khiêm ra lệnh cho thiếu tá Phạm bá Hoa chuẩn bị 1 xe dodge truyền tin để theo dõi việc đi bắt 5 ông tướng mà chính t/t Hoa phải trực máy truyền tin.
Giờ xuất phát đi bắt là 23 giờ và các đường giây điện thoại ở nhà 5 ông tướng đã bị ông Khiêm cho lệnh cắt đứt hết rồi, không liên lạc được với ai cả.
Đúng 23 giờ tôi được lẹnh xuất phát để bắt 3 ông tướng : Mai hữu Xuân, Lê văn Kim và Nguyễn văn Vỹ, rồi sau cùng đến bắt th/t Nguyễn văn Nhung tại nhà của ông Dương văn Minh.
Tiểu đoàn 2/TQLC được giao nhiệm vụ đi bắt 2 ông tướng Tôn thất Đính và Trần văn Đôn , cả 2 đơn vị xuất phá cùng một lúc.
Đến khoảng 2 giờ sáng 5 vị tướng : Đôn, Kim, Xuân, Đính, Vỹ được đưa vô Bộ Tổng Tham Mưu, riêng th/t Nhung thì tôi đưa về trại Hoàng Hoa Thám bản doanh của lữ đoàn nhẩy dù.
Trung tướng Nguyễn Khánh ở Đà Nẵng được trung tướng Khiêm mời về Sài Gòn từ chiều, đang ở nhà chờ, đến bấy giờ mới được tướng Khiêm mời vào BTTM cho biết:”Nhiệm vụ của tôi(tướng Khiêm) tới đây đã xong, phần còn lại tôi giao cho anh (tướng Khánh).chuẩn bị sáng mai anh họp báo.
Tướng Khánh nói:”công của anh thì anh làm luôn đi”. Tướng Khiêm vẫn khước từ và gợi ý với tướng Khánh, khi họp báo cứ nói các ông đó cớ ý định “trung lập thân Pháp” nên mình phải ra tay ngăn chặn.
Trung tướng Khánh liền gọi ra Quân Đoàn I Đà Nẵng dặn dò chuyện gì đó, rồi dại tá Thi nghe được lièn bay vô Sài Gòn kịp sáng sớm vào TTM ngồi họp báo chung với tướng Khánh, điều này khiến báo chí và dân chúng tưởng rằng ông Khánh và ông Thi làm cuộc chỉnh lý, chứ không biết rằng trong đêm 1 mình tướng Khiêm đích thân chỉ huy 2 vị sĩ quan cấp tá là tôi và thiếu tá Cổ tấn tinh Châu đi bắt 5 ông tướng và thiếu tá Nhung, xong rồi mới giao cho ông Khánh.
Tóm lại ông Khiêm dọn sẵn “mâm cỗ” cho ông Khánh hưởng.
Hôm saụ 5 vị tướng bị chỉnh lý được phi cơ chở ra Đà Nẵng rồi vài ngày sau lại chở vô quản thúc ở Đà Lạt. Ông Khánh lên làm thủ Tướng từ lúc đó.
Số phận của th/t Nhung
Đại Tướng viên kể lại rằng:
“Khi tới nhà ông Minh để bắt t/t Nhung thì tôi gặp ngay tướng Minh, ông hỏi lệnh của ai biểu bắt,
Tôi (đại tá Viên) trả lời: lệnh của tr/t Trần thiện Khiêm.
Ông Minh hỏi : ông Khiêm hiện giờ ở đâu?
Tôi trả lời: thưa trung tướng tôi không biết.
Ông Minh lại hỏi tiếp:vậy đại tá nhận lệnh của ông Khiêm từ lúc nào? lý do nào bắt cận vệ của tôi.
“Tôi đáp: xin tr/t hỏi ngay tr/t Khiêm, còn tôi chỉ thi hành lệnh.
Liền đó tướng Minh bốc điện thoại gọi ai đó, nhưng gọi không được, bèn dằn mạnh điện thoại xuống bàn, thấy vậy tôi nói :”điện thoại bị cắt giây rồi, trung tướng không gọi được ai đâu”, tôi chào tr/t Minh rồi dẫn th/t Nhung ra xe đưa về trại Hoàng Hoa Thám.
Tại đây tôi giao th/t Nhung cho sĩ quan an ninh nhẩy dù hỏi cung th/t Nhung, chủ yếu ở điểm: ai ra lệnh giết Tổng Thống Ngô đình Diệm và ông cố vấn Nhu? Sĩ quan an ninh nhẩy dù đưa giấy, viết bắt ông ta tự viết lời khai để làm chứng cớ. Sau khi lấy lời khai xong, khuya ngày hôm sau sĩ quan an ninh ( cấp bậc trung úy)cho người vô phòng giam bóp cổ Nguyễn Nhung chết rồi lấy giây giầy”saut” của chính ông Nhung thắt vòng treo cổ Nguyễn Nhung lên trần nhà.
Đêm đó tôi về nhà ngủ, sáng sớm hôm sau, sĩ quan trực ở trại Hoàng Hoa Thám đìện thoại báo cáo tôi: th/t Nhung thắt cổ tự tử chết rồi, tôi bảo sĩ quan trực gọi bác sĩ Văn văn Của, lúc ấy là th/t y si trưởng ND ráng cứu chữa ông ta coi có thể sống lại được không? .
Sau đó y sĩ thiếu tá Văn văn Của điện thoại báo tôi: “Thưa đại tá hết phương cứu chữa rồi” và ông Của làm bản báo cáo, y chứng xác nhận, thiếu tá Nhung đã chết do thắt cổ tự tử”. Cuộc điện đàm này tôi có cài máy ghi âm để thủ thân về sau này.
Trong lời tự khai của th/t Nhung, ông ta nói răng ông Dương văn Minh ra lệnh cho ông ta giết ông Nhu trướckhi đoàn xe về tới Bộ TTM, ngoài ra trên đường di chuyển nếu có sự bất trắc gì xẩy ra thì chỉ nghe theo lệnh của thiếu tướng Mai hữu Xuân mà thôi, khi ông Nhung đâm ông cố vấn Nhu thì bị ông Diệm chống cự quyết liệt nên buộc lòng ông Nhung phải giết luôn ông Diệm
Ngoài ra khi khám tử thi của t/t Nhung, sĩ quan an ninh lấy ra được một mẩu giấy viết sẵn giấu trong quần, định tìm cách gửi về nhà, nhưng chưa gửi được. Nội dung như sau:”Em ơi! Bọn Diệm , Nhu sống lại rồi, chắc anh phải chết, nếu anh có mệnh hệ gì,em phải ráng nuôi các con cho khôn lớn, anh đang bị nhốt trong lữ đoàn nhẩy dù”.
Lời tự khai và cái thơ riêng gửi cho vợ của t/t Nhung được đưa cho trung tướng Khánh giữ.”
Nhận định riêng của người viết:
Về cái chết của thiếu tá Nhung,tôi nghĩ rằng vị sĩ quan an ninh nhẩy dù không dám tự ý hành động, mà phải có lệnh của 1 trong 3 vị: tuớng Khánh, tướng Khiêm hoặc đại tá Viên? Nhiều lần tôi muốn hỏi đại tướng Viên nhưng lại rụt rè không giám hỏi vì sợ tướng Viên giận và cho rằng tôi tò mò.,
Theo tôi cuộc chỉnh lỷ 30-1-1964 chắc chắn phải có bàn tay “phù thủy” của Mỹ thúc dẩy cho tướng Khiêm thực hiện, mà nguyên nhân chánh là do trung tướng Dương văn Minh làm phật lòng người Mỹ, nhưng ông Minh không bị loại vì lúc bấy giờ dân chúng và khối phật giáo Ấn Quang vẫn còn xem ông Minh như người hùng ”cách mạng” nếu loại hẳn ông Minh sợ e có xáo trộn xã hội và sợ thượng toạ Thích trí Quang sách động Phật tử “xuống đường”ủng hộ ông Minh . Còn 5 ông tướng bị chỉnh lý vì thân tín với ông Minh nên bị làm vật tế thần, bị chụp lên đầu cái mũ”trung lập thân Pháp”, để chặt hết tay chân của ông Minh, biến ông Minh thành “con cua bị gẫy càng” ngồi đó nhìn ông Khánh tung hoành
Phụ chú;
Những điều tôi thuật lại cho quý độc giả trên đây là tôi được nghe đại tướng Viên kể lại lúc tôi đang là sĩ quan tùy viên của ông,
Sau này vào tháng 8 năm 2004, tôi từ Cali qua Virginia thăm đại tướng Viên trong 1 nursing home, tình cờ có đại tướng Khiêm tới, ông Viên, ông Khiêm và tôi cùng ngồi nói chuyện chung, đây là dịp may hiếm có, tôi hỏi đại tướng Khiêm vài điều mà tôi ấp ủ từ lâu vì không biết hỏi ai cho chính xác.
Tôi hỏi:
-Thưa đại tướng, em nghe nói ngày đảo chánh 1-11-1963 có 1 người Mỹ ở trong phòng của đại tướng ngay từ giờ phút đầu để theo dõi cuộc đảo chánh, em muốn biết lời đồn đó co đúng không?
Đại tướng Khiêm nói:
– Lời đồn đó đúng, người Mỹ đó là trung tá Conein, ông ta ở trong 1 phòng nhỏ sát phòng làm việc của tôi sau tấm vách ngăn mà không hề bước qua phòng tôi trong thời gian tiến hành đảo chánh. Tôi cho chú biết thêm, ông Conein này là 1 sĩ quan trưởng của 1 toán tình báo Mỹ đã từng nhẩy dù xuống vùng Việt Minh kiểm soát ở miền Bắc, Việt Nam năm1945 để giúp Hồ chí Minh đánh Nhật, ông ta là người biết nhiều về Hồ chí Minh và mặt trận Việt Minh.
Tôi hỏi tiếp :
– Thưa đại tướng, em được biết, sau khi đại tướng làm cuộc chỉnh lý ngày 30-1-1964 thiếu tá Nhung đã khai, ông Minh ra lệnh cho ông ta giết ông Diệm, ông Nhu , lời khai đó chân thật không? Liệu sau lưng ông Minh có 1 thế lực nào khác thúc đẩy ông Minh làm chuyện đó không?
Đại tướng Khiêm trả lới:
– Chú nghe kỹ tôi nói đây:”trước ngày đảo chánh (1-11-1963) tôi đưa ra 1 điều kiện tiên quyết với ông Minh, liên quan đến Tổng Thống Diệm như sau : phải bảo đảm sinh mạng Tổng Thống Diệm và để T/T Diệm bình an xuất ngoại. Ông Minh và ông Kim đều đồng ý, sở dĩ có ông Kim vì mới đầu ông Kim có 1 nhóm riêng cũng âm mưu đảo chánh, về sau 2 nhóm mới kết hợp lại.
Khi biết ông Diệm , ông Nhu bị giết, lúc ấy tôi mới biết luôn đại tá Quyền, đại tá Tung và em của đại tá Tung là Lê quang Triệu cũng bị giết, còn ông này (ông Khiêm vừa nói vừa nhìn qua ôngViên) cũng bị còng tay, may mà ông Đính thấy kip chứ không thì cũng theo Hồ tấn Quyền và Lê quang Tung rồi (ông Viên và ông Khiêm cùng cười).
Ông Khiêm nói tiếp:
– Tôi ở văn phòng của tôi trên lầu. Còn ông Minh, ông Kim, ông Đôn ngồi ở phòng của đại tướng Tỵ, lúc đó đại tướng Tỵ đang dưỡng bệnh, nên ông Đôn làm quyền Tổng Tham Mưu Trưởng. Họ hành động lén lút, giấu không cho tôi biết rồi họ quyết định với nhau tôi có hay biết gì đâu.
Chú nghĩ coi: ông Diệm đã gọi đìện thoại bảo cho xe đến đón ông về TTM, như vậy nghĩa là ông đã đầu hàng rồi, tại sao lại giết người đầu hàng. Ông Minh, ông Kim độc ác quá! Cho nên tôi bất mãn với 2 ông ấy từ lúc đó.
Còn chú hỏi liệu có thế lực nào khác thúc đẩy ông Minh giết ông Diệm, tôi cho chú biết thêm chi tiết này: khi ông Conein ở trong phòng nhỏ bước ra phòng tôi, trung tướng Minh cho ông ta biết ông Diệm và ông Nhu chết rồi, ông Conein tỏ ra tức giận không nói với ông Minh một lời,ông quay trở vào phòng và thốt lên một câu:”Do a terrible thing”rồì một lúc sau ông Conein bỏ ra về. Thế đó chú tự suy nghĩ”
Tôi cám ơn đại tướng Khìêm, rồi chúng tôi tiếp tục nói chuyện linh tinh khác suốt cả buổi sáng hôm đó.
Thân phận của một Quốc Gia nhược tiểu là như vậy.

Cựu Sĩ quan tùy viên Đặng kim Thu

BS Hoàng trốn tránh SỰ THẬT “KHÔNG CHỐNG CỘNG” CỦA TKN! (Vtan)

Kính thưa Quý vị,
Hốt hoảng chứng kiến hàng loạt SỰ THẬT bị phanh phui, khiến LS Trần Kiều Ngọc, “thần tượng chống cộng như vì sao xẹt” bị sụp đổ, hiện nguyên hình là một kẻ KHÔNG CHỐNG CỘNG, BS Nguyễn Văn Hoàng (QLD) vội viết bài bênh vực TKN, “Nhân sĩ vs hồi chánh viên” (Xin click vô đây coi nguyên văn).
Nhận thấy, bài viết của NVH đã không đề cập đến SỰ THẬT QUAN TRỌNG LỜI THÚ NHẬN “KHÔNG CHỐNG CỘNG” CỦA TKN, nên chúng tôi viết bài này, với niềm hy vọng chân thành: Quý đồng hương đánh giá TKN qua những lời nói gian dối, giấu đầu lòi đuôi, và lời tuyên bố “KHÔNG CHỐNG CỘNG” CỦA TKN, bất kể người bênh, kẻ chống TKN là ai.
Cũng xin thưa, để bảo đảm quyền tự do ngôn luận được cổ võ và thực thi một cách trọn vẹn và hợp pháp, tất cả bài vở, ý kiến, hình ảnh, được SGT đăng tải và phổ biến qua mọi hình thức, đều được Công Ty Ledinh Lawyers Pty. Ltd. cố vấn, kiểm duyệt, chấp thuận và hoàn toàn chịu trách nhiệm. Mọi khiếu nại, tranh tụng, vui lòng coi “Thông Báo Trách Nhiệm Pháp Lý” trên trang web Saigon Times (Tiếng ViệtTiếng Anh).
Nếu Quý vị nhận được email này hơn một lần, xin thông cảm; nếu phiền lòng, xin thứ lỗi và email về huunguyen.
Trân trọng,
Hữu Nguyên
LOGO CDM ORIGIN.jpg
BS Hoàng trốn tránh SỰ THẬT:
LỜI THÚ NHẬN “KHÔNG CHỐNG CỘNG” CỦA TKN!
Hữu Nguyên https://saigontimes. org/
alt
HÌNH TRÊN, Trần Kiều Ngọc với giọng nói chanh chua, lối lý luận đanh đá, hùng hổ, giống hệt cán bộ cái VC và mấy bà tổ trưởng dân phố của VC ở Sàigòn sau 1975, đang hùng hổ tuyên bố: Mục đích của chúng con làm là vì yêu thương, không phải vì chống cộng. Mà nếu, tất cả những thế lực nào, bất cứ ai, mà cản cái con đường cho chúng con đến với anh em [VC] của chúng con, thì chúng con sẵn sàng chiến đấu cho đến cùng. (Xin click vô đây coi nguyên văn).
BS NGUYỄN VĂN HOÀNG LÀ VT???
alt
Hình trên: Trinh Du, nhân vật số 1, tích cực hậu thuẫn cho Đại Hội của TKN, qua các cuộc phỏng vấn, kêu gọi mọi người đóng góp tiền bạc, tham dự Đại Hội. Nhiều người, trong đó có SGT, NGHI NGỜ Trinh Du là người của băng đảng VT.
Hai thập niên qua, đọc những bài viết và tìm hiểu những việc làm của BS Nguyễn Văn Hoàng, chúng tôi NGHI NGỜ ông là người của băng đảng VC/VT.
Mấy năm trước, khi diễn đàn Phố Nắng của NVH, đăng những bài chửi bới ông Võ Đại Tôn, chúng tôi đã viết bài trên báo SGT phê phán ông NVH. Ngay sau đó, bà Bạch Phượng, chị của ông, đã gọi điện thoại trao đổi với chúng tôi. Nhân dịp này, chúng tôi đã thẳng thắn hỏi bà, có phải ông NVH là đảng viên VT? Bà BP khẳng định KHÔNG, và chúng tôi tin lời bà.
Tuy nhiên, trong những tháng gần đây, sự xuất hiện bất ngờ của ông NVH bên cạnh VT Trần Kiều Ngọc, cùng những việc làm tiêu lòn âm thầm của ông, đã khiến chúng tôi nhìn ra phần nào vai trò của ông.
Trong cuộc phỏng vấn do Trinh Du thực hiện, ông NVH kể chuyện tình cờ phát hiện minh quân TKN: Ông thấy TKN lần đầu tiên vào tháng 9, 2016, trên YouTube. Nghe TKN nói, ông rất ngạc nhiên trước chí khí, khí phách của cô, một người trẻ, chỉ trong vòng một năm, bỗng nổi lên như một vì sao xẹt (1) và lập tức, ông tin tưởng cô là niềm hy vọng của dân tộc VN. (Xin click vô đây coi nguyên văn)
Hai tháng sau, NVH bay xuống Adelaide “tìm hiểu” về TKN, để rồi sau đó, như một quân sư quạt mo tìm thấy minh chúa, NVH trở thành nhân vật then chốt, bên cạnh TKN từ Adelaide đến Brisbane, Sydney… và là Điều hợp viên của Đại Hội vào đầu tháng 9 vừa qua.
Quan trọng hơn, ông NVH cũng là người luôn rêu rao quan điểm KHÔNG CHỐNG CỘNG, CHỈ CHỐNG CÁI ÁC, giống như TKN và băng đảng VT. Đây là hậu quả ngẫu nhiên của “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” (birds of a feather flock together), hay cả hai cùng là sản phẩm được chế tạo từ lò VC/VT?
NV HOÀNG VIẾT BÀI ĐÁNH LẠC HƯỚNG DƯ LUẬN
Gầy đây, chứng kiến hàng loạt SỰ THẬT bị phanh phui, khiến “thần tượng chống cộng như vì sao xẹt” TKN bị sụp đổ, hiện nguyên hình là một kẻ KHÔNG CHỐNG CỘNG, NVH vội viết bài, “Nhân sĩ vs hồi chánh viên” (Xin click vô đây coi nguyên văn).
Đọc bài, chúng tôi nhận ra ý đồ thâm độc của NVH: Nguỵ tạo cuộc tranh chấp phi lý, trứng chọi đá, giữa 4 vị nhân sĩ nổi tiếng chống cộng có uy tín tại hải ngoại, cùng tích cực ủng hộ LS Trần Kiều Ngọc (Ô. Lưu Tường Quang, Ô. Võ Đại Tôn, LM Nguyễn văn Khải, Giám Mục Nguyễn văn Long); và chúng tôi, người tấn công luật sư Trần Kiều Ngọc.
Nguỵ tạo như vậy, NVH muốn mọi người quên đi HAI SỰ THẬT VÔ CÙNG QUAN TRỌNG: Thứ nhất, LỜI THÚ NHẬN KHÔNG CHỐNG CỘNG CỦA TKN. Thứ hai, CUỘC ĐẤU TRANH QUANG MINH, CHÍNH ĐẠI CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC, CHỐNG LẠI SỰ DỐI TRÁ, BỊP BỢM, GIẢ DANH CHỐNG CỘNG ĐỂ MOI TIỀN ĐỒNG HƯƠNG, CỦA TKN VÀ BÈ LŨ.
Vì vậy, để hiểu rõ HAI SỰ THẬT VÔ CÙNG QUAN TRỌNG này, tiên quyết và tối hậu, chúng ta nên đánh giá chính bản thân TKN qua những bằng chứng hiển nhiên, chứ không nên tuỳ thuộc vào những người ủng hộ hay chống đối TKN, cho dù họ có là linh mục hay giám mục.
Nên nhớ, sự hậu thuẫn của LM Hoàng Quỳnh và Giám mục Lê Hữu Từ dành cho tên VC nằm vùng Vũ Ngọc Nhạ trong chiến tranh VN, chắc chắn đã giúp cho người Việt yêu nước, không đi lại vết xe đổ ngày xưa.
SỰ THẬT TRẦN KIỀU NGỌC LÀ KẺ PHẢN BỘI!
Có 2 SỰ THẬT vô cùng quan trọng, TKN bất khả chối cãi và công luận bất khả tư nghị:
THỨ NHẤT, TKN DỐI TRÁ, GIẤU ĐẦU, LÒI ĐUÔI VT: SỰ THẬT này đã được chúng tôi chứng minh qua sự tự mâu thuẫn, giữa 2 câu trả lời của TKN, một với bà Hoàng Lan Chi và một với ông Trần Hưng Việt. (Xin click vô đây coi nguyên văn).
THỨ HAI, TKN TUYÊN BỐ “KHÔNG CHỐNG CỘNG”: SỰ THẬT này đã được chúng tôi chứng minh với đầy đủ bằng chứng về hình ảnh, lời nói của TKN qua video thu hình buổi hội thảo nhân quyền tại Canada. Nguyên văn, TKN nói ở phút 26:23 “tuổi trẻ thế hệ của con, của em con, khi mình nói đến chống cộng sản, thì cái quan niệm, cái context đó đối với các em [và con] rất là xa vời, các em [và con] không hiểu được. PHÚT 26:32 Thành thử ra cái việc của chúng con làm, không phải là việc chống cộng. Cái việc của chúng con làm là chống cái ác.” (xin click vô đây coi videoclick vô đây coi transcrip)
Đồng ý, Sống trong xã hội tự do dân chủ, mọi người đều có quyền tự do chọn lựa: CHỐNG CỘNG hoặc KHÔNG CHỐNG CỘNG.
Tuy nhiên, bất cứ ai đã là người Việt yêu nước, là người Việt tỵ nạn CS, hoặc có cha mẹ là quân, dân, cán, chính VNCH, thì việc chọn lựa KHÔNG CHỐNG CỘNG rõ ràng là một SỰ PHẢN BỘI.
Vì vậy, chúng tôi kết luận TKN LÀ KẺ PHẢN BỘI QUÊ HƯƠNG, TỔ QUỐC, DÂN TỘC VN, CHA MẸ VÀ CHÍNH BẢN THÂN TKN!
SỰ PHẢN BỘI của TKN càng trở nên trắng trợn và đáng lên án gấp bội phần, khi TKN lúc nào cổ cũng quấn Cờ Vàng, đi đâu cũng dùng bình phong chống cộng, để hô hào ông bà, chú bác, quyên góp tiền bạc.
HÃY THẲNG THẮN VÀ THÀNH THẬT TRƯỚC SỰ THẬT
Video về lời tuyên bố KHÔNG CHỐNG CỘNG CỦA TKN là SỰ THẬT hết sức hiển nhiên. SỰ THẬT hiển nhiên này, tự nó có giá trị KẾT ÁN TKN LÀ KẺ PHẢN BỘI, bất kể những người hậu thuẫn TKN là ai, uy tín đến mức độ nào và đông đảo đến đâu (Truth stands, even if there be no public support – Mahatma Gandhi).
Nhưng điều cực kỳ NGHỊC LÝ, khiến tất cả những người Việt yêu nước đều ngạc nhiên và phẫn nộ: Trước lời tuyên bố KHÔNG CHỐNG CỘNG CỦA KẺ PHẢN BỘI TKN, đông đảo những người nổi tiếng chống cộng có uy tín tại hải ngoại, trong đó có Ô. Lưu Tường Quang, Ô. Võ Đại Tôn, LM Nguyễn văn Khải, Giám Mục Nguyễn văn Long, không những không phản đối, trái lại, họ còn CÔNG KHAI TIẾP TAY ỦNG HỘ, HOAN HÔ, CA NGỢI TKN!!!
Vì họ vô tình không biết? Hay vì họ ấu trĩ, u tối? Hay vì họ đồng loã?
Đó là những câu hỏi, chắc chắn thời gian sẽ trả lời. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, ai ai cũng phải thừa nhận SỰ THỰC: Qua việc tiếp tay ủng hộ, hoan hô, ca ngợi KẺ PHẢN BỘI “KHÔNG CHỐNG CỘNG” TKN, chính họ đã trở thành những kẻ PHẢN BỘI: PHẢN BỘI TỔ QUỐC, DÂN TỘC, CỘNG ĐỒNG VÀ CHÍNH BẢN THÂN HỌ; PHẢN BỘI CHÚA, PHẢN BỘI ĐẠO, PHẢN BỘI GIÁO DÂN; PHẢN BỘI CẢ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ HY SINH TRONG ĐÓ CÓ CẢ NHỮNG NGƯỜI THÂN YÊU CỦA CHÍNH HỌ.
Hữu Nguyên https://saigontimes. org/
(1) Người Việt ví von ai như “vì sao xẹt” là có ý nói người đó tuy tài ba, thành công, nhưng vắn số, chết yểu. Không hiểu vì sao, BS Hoàng lại nhầm lẫn, thay vì ca ngợi TKN như một “vì sao Bắc đẩu”, ông lại đi trù ẻo TKN vắn số, khi ví cô như “vì sao xẹt”.

NHỮNG BÀI VIẾT VỀ TRẦN KIỀU NGỌC

Trần Kiều Ngọc Bài 1: TKN & Trò Hề Vua Mặc Áo Mới (xin click vô đây)
Trần Kiều Ngọc Bài 2: VT TKN – Dối Trá, Giấu Đầu, Lòi Đuôi! (xin click vô đây)
Trần Kiều Ngọc Bài 3: Dẫu có sai lầm, nhưng xin ĐỪNG PHẢN BỘI! (xin click vô đây)
Trần Kiều Ngọc Bài 4: Phỏng vấn LS Lê Đình Hồ: TKN toan tính thâm nhập Sàigòn Times từ lâu! (xin click vô đây)
Trần Kiều Ngọc Bài 5: TRẦN KIỀU NGỌC thú nhận, “Con chỉ chống cái ác, chứ con không chống cộng! (xin click vô đây)
Trần Kiều Ngọc Bài 6: TKN công khai thách thức: CON KHÔNG CHỐNG CỘNG! (xin click vô đây)
Trần Kiều Ngọc Bài 7: “Nhờ cháu, nên cộng đồng biết rõ ai chống cộng cuội!!!” (xin click vô đây)
Trần Kiều Ngọc Bài 8: BS Hoàng trốn tránh SỰ THẬT “KHÔNG CHỐNG CỘNG” CỦA TKN! (xin click vô đây)

CXN_092417_12 720_ Hiệp ước Thành Đô giao VN cho TQ năm 2020 sao mà bây giờ lại chống TQ ?? Có còn ai tin vào Hiệp Ước Thành Đô nữa hay không ??? (chỉ còn nguyên năm 2018, 2019 rồi là giao VN c ho TC hay sao ?? Là một tỉnh lẻ của TC hay sao ??? Chuyện buồn cười như thế chỉ có những thằng ngu hay những thằng điên mới tin, người tin gần đây nhất là Lm Nguyễn Văn Lý và Tập Hợp Qu ốc Dân Việt trg đó Phạm Văn Thành Paris là một nhân vật rất quan trọng. Họ đều ngu hết và điên hết hay sao mà định hướng 93 triệu dân VN như thế ??? (Father NVL, Kami Thành Đô 2020). Vậy m à họ tung tin CXN là tâm thần mới lạ chứ. Ai là tâm thần đây, tất cả đều rõ rồi nhé : Reu ters : Việt Nam chuẩn bị đương đầu với Trung Quốc

CXN_092417_12 720_ Hiệp ước Thành Đô giao VN cho TQ năm 2020 sao mà bây giờ lại chống TQ ?? Có còn ai tin vào Hiệp Ước Thành Đô nữa hay không ??? (chỉ còn nguyên năm 2018, 2019 rồi là giao VN cho TC hay sao ?? Là một tỉnh lẻ của TC hay sao ??? Chuyện buồn cười như thế chỉ có những thằng ngu hay những thằng điên mới tin, người tin gần đây nhất là Lm Nguyễn Văn Lý và Tập Hợp Quốc Dân Việt trg đó Phạm Văn Thành Paris là một nhân vật rất quan trọng. Họ đều ngu hết và điên hết hay sao mà định hướng 93 triệu dân VN như thế ??? (Father NVL, Kami Thành Đô 2020). Vậy mà họ tung tin CXN là tâm thần mới lạ chứ. Ai là tâm thần đây, tất cả đều rõ rồi nhé : Reuters : Việt Nam chuẩn bị đương đầu với Trung Quốc

Châu Xuân Nguyễn
xx
CXN _120916_11 829_ Từ nhồi sọ của CSVN là Mỹ ăn thịt con nít miền Nam tới nhồi sọ của Người Việt Hải Ngoại rằng TQ sẽ đô hộ VN theo Hội Nghị Thành Đô 2020 là không khác tí nào cả … (Kami Thành Đô 2020, Father NVL): Nhờ anh Châu cho đăng bức thư ngỏ
xxx
CXN _090916_11 622_Rất buồn khi nhìn thấy một linh mục cao tuổi, khả kính, với tất cả những nể trọng vì gần suốt 41 năm tù CS, thay vì rao giảng lời Chúa, làm chứng cho sự thật, (the truth will set you free) lại đi rao giảng lời bịa đặt của Kami về Hội Nghị Thành Đô, VN sát nhập TQ năm 2020 mặc dù có 3 người uy tín ở Melbourne minh xác đó là chuyện bịa đặt, đó là Nguyễn Quang Duy, Phùng Mai và Châu Xuân Nguyễn (Kami Thành Đô 2020, screenshots, Father NVL, the truth will set you free)

xxx
CXN*_101614_6779_Tất cả những gì xảy ra ở thời điểm nào CXN đều có lên tiếng chính thức hay ít nhất còm để có hồ sơ lưu (Kami Thành Đô 2020, on the records) và CXN nhớ những dữ kiện đó, lần này thì CXN truy không dc nhưng Thông Tấn Xã Vàng Anh truy ra được và rất chính xác ngày giờ mà CXN còm về chuyện Kami bịa chuyện “VN sát nhập TQ năm 2020 hay còn gọi là Bí Mật Thành Đô” xxx
CXN_082415_10 030_Thời đại xa lộ thông tin internet này mà có người còn quá lạc hậu tung tin VN sát nhập TQ 2020 theo HN Thành Đô, buồn cười thật !!!! (Kami Thành Đô 2020, ): Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời về VN xxx
CXN_121714_7509_Bài này có cái sai trầm trọng là chuyện VN sát nhập Trung Cộng năm 2020 là của vua lừa bịp Kami (Kami Thành Đô 2020)
xxx
CXN_120414_7387_Từ ngày 16.10.2014, trên mạng hoàn toàn ko có một bài nào nói về VN sát nhập TQ năm 2020, bài này chỉ đăng trên duy nhất 2 trang của Thông Tấn Xã Vàng Anh và CXN, điều này có nghĩa là với gần 40 triệu cư dân mạng, hầu như tất cả đều đọc bài này ở trang TTXVA hay trang CXN, tuyệt đối ko trang nào thèm đăng lại bài này của CXN và TTXVA cả: Huỳnh Tâm – Tiến trình đàm phán bí mật Thành Đô 1990 – Kỳ 1 (Kami Thành Đô 2020, VC agent, century to change VC)
xxx
CXN: Bí mật Thành Đô chỉ có thế, VN và TQ bí mật giải quyết số phận Campuchia trên đầu nhân dân Campuchia: Bài này của Dương Danh Dy (Kami Thành Đô 2020)
xx
CXN: BATrinh xác nhận chỉ có một bản chính bịa của Kami (thêm người bịa là Tân Hoa Xã và Hoàn Cầu có đăng nhưng hoàn toàn ko có đăng) về sát nhập TQ năm 2020: Bùi Anh Trinh – Hội Nghị Thành Đô thỏa thuận những gì ? (Kami Thành Đô 2020, Bùi Anh Trinh) xxx
CXN*_031114_4328_Đây là bài nguyên thủy của Kami về Trung Cộng đô hộ VN vào năm 2020 mà Việt Tân phát tán để lừa bịp đồng bào VN (Kami Thành Đô 2020)xx
SỰ THẬT bài viết về HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ: “Wikileaks – Kế hoạch cho Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh” (Kami Thành Đô 2020) xxx
Mời đọc lại bài 7640 ngày 28.12.2014…
xxx

CXN_122814_7640_Âm mưu của ĐCSVN vực dậy câu chuyện lừa bịp của Kami về 2020 VN sát nhập TQ, HN Thành Đô để đánh lạc hướng quan tâm của người dân về tình hình KT suy sụp vì dầu thô, cận Tết: MẬT NGHỊ THÀNH ĐÔ LÀ CÓ THẬT, 2020 CŨNG SẼ ĐẾN THẬT …(Kami Thành Đô 2020) xxx

Châu Xuân Nguyễn
—————

Chuyện Thành Đô, sát nhập TC 2020 thì CXN và TTXVA chứng minh không còn nghi ngờ gì nữa (beyond reasonable doubt) rằng đây là câu chuyện bịa của Kami, CSVN, Việt Tân, Vũ Đông Hà, SBTN đều dùng câu chuyện này để đánh lạc hướng quan tâm (diversion of economic issues) về cơm áo gạo tiền, KTVM với ngân sách thâm thủng, dầu rớt giá và Tết cận kề.

Chuyện bắt Bọ Lập và Hồng Lê Thọ cũng là một chiêu bài đánh lạc hướng nhưng nay có vẻ chìm thì VT, DLB, VĐH, SBTN của Trúc Hồ lại nhận dc nhiệm vụ phải quậy vụ này lên lại để 93 triệu dân uất ức về Trung Cộng mà ko nghĩ về KT, dĩ nhiên đám đồi bại hơn DLV là đám thần kinh dân chủ, bauxite, XHDS sẽ nhanh chóng tuân thủ vì chúng ngửi dc mùi tiền Việt Tân sắp tung ra sau khi móc túi NVHN nhân lễ lạc Tết nhất này.
———

Bọn thần kinh dân chủ này tồi bại hơn DLV vì DLV ăn lương tháng nên có việc hay không vẫn là lương nhất định nhưng bọn thần kinh dân chủ ăn tiền theo sản phẩm, quậy càng nhiều, càng xôm tụ thì dc tiền nhiều nên bất kỳ vấn đề gì, có tiền là chúng quậy, sự thật hay lừa bịp, láo lếu hay không, ko kể có ích cho CSVN, Tàu Cộng hay gì gì sất, có tiền là chúng bu theo làm thôi.
————–
CXN_121714_7509_Bài này có cái sai trầm trọng là chuyện VN sát nhập Trung Cộng năm 2020 là của vua lừa bịp Kami

CXN_120414_7387_Từ ngày 16.10.2014, trên mạng hoàn toàn ko có một bài nào nói về VN sát nhập TQ năm 2020, bài này chỉ đăng trên duy nhất 2 trang của Thông Tấn Xã Vàng Anh và CXN, điều này có nghĩa là với gần 40 triệu cư dân mạng, hầu như tất cả đều đọc bài này ở trang TTXVA hay trang CXN, tuyệt đối ko trang nào thèm đăng lại bài này của CXN và TTXVA cả: Huỳnh Tâm – Tiến trình đàm phán bí mật Thành Đô 1990 – Kỳ 1

Trích bài 7387 ngày 4.12.14:”Dưới đây là những bài đính chính rằng chuyện sát nhập TQ năm 2020 chỉ có Kami bịa đặt, tất cả bài dẫn chứng của CXN và TTXVA đều là hình chụp màn hình từ ngày đó chứ ko là ngụy tạo.

—————-
CXN_101614_6779_Tất cả những gì xảy ra ở thời điểm nào CXN đều có lên tiếng chính thức hay ít nhất còm để có hồ sơ lưu (on the records) và CXN nhớ những dữ kiện đó, lần này thì CXN truy không dc nhưng Thông Tấn Xã Vàng Anh truy ra được và rất chính xác ngày giờ mà CXN còm về chuyện Kami bịa chuyện “VN sát nhập TQ năm 2020 hay còn gọi là Bí Mật Thành Đô”

Trích bài 6779 ngày 16.10.2014:”Sau nhiều loạt bài dịch tài liệu mật từ Wikileaks gây sốt trên blog TTXVA lúc đó, mà theo thống kê công khai mỗi bài viết có gần 500,000 lượt truy cập, thì xuất hiện bài viết “Wikileaks – Kế hoạch cho Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh” gây sốc của tác giả Kami.Các bạn admin TTXVA có hỏi VangAnh là nên đăng lại hay không, theo thói quen VA nghi vấn bài viết đó có kèm theo TÀI LIỆU GỐC TIẾNG ANH đánh số mật mã của Wikileaks hay không, thì câu trả lời nhận được là KHÔNG! Ngay lúc đó, mặc dù không đọc 1 dòng chữ nào, thì VA đã không cho admin đăng lại với lý do đó là TIN VỊT, tức là tin không do Wikileaks phát hành, theo tinh thần chủ đề của tựa bài viết.Sau này khi có dịp tiếp xúc với bác Chauxuannguyen, người từng cộng tác chung với Kami, trong khi các trang tin và truyền hình hải ngoại ra sức lan truyền tin này, thì VangAnh có hỏi là tin đó có thật từ tài liệu Wikileaks hay không? thì bác Châu đã trả lời như hình minh họa trên.Hôm nay, 1 blogger nhờ mềnh gửi thông điệp đến mọi người về chuyện này, và đây là lần đầu tiên mềnh đọc cả 2 bài viết của Kami để tìm hiểu tại sao bạn đọc lại bị ngộ nhận về 1 thông tin đã được tác giả công bố chỉ là GIẢ THUYẾT.”(HT)
———–
CXN*_030814_4302_Tôi có một thắc mắc nhỏ xíu về Mỹ trước 75 và Trung Cộng đối với VN ngày nay ?????
——————
CXN*_030814_4303_Thêm vài câu hỏi nữa về Trung Cộng đô hộ VN vào năm 2020 theo Việt Tân lừa bịp
——
CXN*_030814_4306_Lý do tôi viết 2 bài về Trung Cộng đô hộ VN 2020 theo Việt Tân tuyên truyền
————
CXN*_031114_4328_Đây là bài nguyên thủy của Kami về Trung Cộng đô hộ VN vào năm 2020 mà Việt Tân phát tán để lừa bịp đồng bào VN

CXN_101614_6779_Tất cả những gì xảy ra ở thời điểm nào CXN đều có lên tiếng chính thức hay ít nhất còm để có hồ sơ lưu (on the records) và CXN nhớ những dữ kiện đó, lần này thì CXN truy không dc nhưng Thông Tấn Xã Vàng Anh truy ra được và rất chính xác ngày giờ mà CXN còm về chuyện Kami bịa chuyện “VN sát nhập TQ năm 2020 hay còn gọi là Bí Mật Thành Đô”
+++++++++++

Và dưới đây là những bài thêm về chuyện sát nhập TQ năm 2020. Hệ thống mạng hoàn toàn ngưng tấn công TQ. Như thế để thấy bọn tay sai CSVN như Việt Tân, Dân Làm Báo, Vũ Đông Hà, thần kinh Dân chủ, trí thức 72, 61, XHDS, Bauxite, Basam đều đánh theo 1 lệnh của ĐCSVN ban ra.

————
CXN_102214_6884_Chỉ có duy nhất Thông Tấn Xã Vàng Anh (TTXVA) là luôn luôn nói sự thật, không bao giờ chịu áp lực của bọn Việt Tân, Dân Làm Báo và phong trào Thần Kinh Dân Chủ nên TTXVA bị chúng hùa nhau như một đám chó ghẻ tung tin TTXVA là CAM, là Cộng Sản (những chuyện bịa đặt về An Đổ bị đập cửa kính xe đứt tay ngón út nhưng trây máu đầy chân, đầy người rồi đổ thừa Công An và Xã Hội đen là tác phẩm của Vũ Đông Hà đấy)
———–
CXN_102114_6821_Chiến dịch “Chúng tôi muốn biết” của Vũ Đông Hà, Dân Làm Báo, Việt Tân và những nhà Dân Chủ thực tế tự vạch mặt cho 90 triệu dân được biết khả năng bóp méo sự thật, ngụy biện, tạo hình ảnh, tạo sự kiện để móc túi đồng bào hải ngoại, lừa bịp dư luận trong và ngoài nước, vụ này còn tồi tệ hơn che dấu bưng bít cái chết của Hoàng Cơ Minh ròng rã 14 năm để móc túi Người Việt Hãi Ngoại.(Thành Đô)
———–
CXN_1019814_6799_Đôi khi tôi do dự không biết Phong Trào Dân Chủ, Dân Làm Báo, Việt Tân, Phạm Thanh Nghiêm, Nữ Hoàng giả mạo bài viết Nguyễn Thị Phương Uyên này là một lũ ngu hay chỉ là một lũ ham hố diễn kịch để móc túi đồng bào hải ngoại hay cả hai ????? (Thành Đô)
————
CXN_101714_6788_Kính anh Đình Thắng: Tôi chiến thắng ĐCS cho tới ngày nay là vì tôn trọng sự thật, nếu tôi thay đổi như lời anh đề nghị thì tôi sẽ thua CSVN (Thành Đô)
——————-
CXN_111714_7224_Lúc này BBC cũng bỏ luận điệu 2020 VN sát nhập Trung Cộng rồi: ‘Hậu quả tai hại của Hội nghị Thành Đô’
———-
CXN_110814_7120_Ai làm chậm bước chân ai ??? CXN làm chậm đám thần kinh dân chủ, VT, Vũ Đông Hà, Dân Làm Báo, cài cắm hay ngược lại ???? CSVN ngày nay suy yếu vì Kinh Tế hay vì PT chống TC, dân quyền, dân chủ ????
———-
CXN: Ha ha !!! Chiến dịch “Chúng tôi muốn biết (Hội Nghị Thành Đô) VN có sát nhập vào TQ năm 2020 hay không” của Vũ Đông Hà, Việt Tân và Dân Làm Báo làm đám DLV “have a field day”
————-
CXN: Bí mật Thành Đô chỉ có thế, VN và TQ bí mật giải quyết số phận Campuchia trên đầu nhân dân Campuchia: Bài này của Dương Danh Dy
———–
CXN_102414_6915_Từ ngày có an ninh 2 mang cài cắm trong PT Dân Chủ, uy tín của đám thần kinh Dân Chủ như Mẹ Nấm rơi rụng như lá mùa thu vậy hé !!!!
———————–
CXN_111814_7241_39 năm nay, NVHN, tổ chức này tổ chức nọ, vận động, ủng hộ tung hê bất cứ ai, cùng hay không cùng khuynh hướng, hợp tánh tình hay xung khắc, đoàn kết, ĐK, ĐĐK rồi choảng nhau rồi tố nhau lừa và siêu lừa, rồi lập tổ chức mới (Nguyễn Hữu Chánh) bổn củ soạn lại không bao giờ dứt (có mục đích chung là giải thế CSVN). Bây giờ PT thần kinh Dân Chủ mới bắt đầu bắt chước, tụ họp dưới cờ Phạm Chí Dũng, rồi cờ Điếu Cày với mục đích chung là bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, chống sát nhập thành chư hầu của phương Bắc năm 2020, sẵn đó đấu tranh cho DC, nhân quyền, quyền làm báo tự do, XHDS.. He he !! Một đám trẻ trâu làm trò vậy mà dám nói CXN là tâm thần, không biết ai là tâm thần nhỉ ?????(HT)

Càng ngày kịch bản kết liễu KT của CSVN càng rõ, đồng bào ngưng đóng thuế (CP HCS sẽ không truy thu thuế), xuống đường biểu tình đột xuất để nhanh chóng lật đổ bọn ăn hại đái nát, bất tài, tham nhũng, quản lý KTVM tồi vì ngu xuẫn và dốt nát để nhanh chóng có một CP mới có tài hơn, trong sạch hơn.

Melbourne
29.12.14
Châu Xuân Nguyễn

+++++++++++++
http://www.trinhanmedia.com/2014/12/mat-nghi-thanh-o-la-co-that-2020-cung.html?spref=fb

MẬT NGHỊ THÀNH ĐÔ LÀ CÓ THẬT, 2020 CŨNG SẼ ĐẾN THẬT …

Nguyên Thạch
28-12-2014
trích từ “Tâm Tình Cuối Năm”

(Gởi những người quan tâm về hiện tình đất nước)
Là người Việt, dẫu đang ở quốc nội hay hải ngoại, hầu hết đều có chung những nỗi ưu tư và trăn trở về vận mệnh của đất nước trong hiện tại, cùng vô vàn băn khoăn lo lắng về tương lai khi những chỉ dấu hiện nay đã biểu hiện cho chúng ta thấy rằng thực trạng của Việt Nam rất là bấp bênh và đang lún chìm sâu trong vực thẳm mà dường như là không còn lối thoát.
Tôi không nêu lên tâm tư của một người yếm thế và cũng không mang ý định làm nản lòng hay gây sút giảm ý chí đấu tranh mà ngược lại, tôi muốn nêu ra những sự thật rất thực tế của thực trạng quá bi đát hiện nay hầu may ra chúng ta có được những sáng kiến để giải cứu, để thoát nạn chăng.
Điểm qua những diễn tiến xa gần của lịch sử cận đại dưới trào cộng sản, từ những ngày của cái gọi là “Cách Mạng Mùa Thu” cho đến hôm nay, những ngày của cuối năm 2014.
– Cuộc cách mạng long trời lở đất đấu tố cải cách ruộng đất.
– Nhân Văn Giai Phẩm, xét lại chống đảng.
– Chiến dịch Mậu Thân 1968.
– Chiến dịch mùa xuân 1975.
– Học tập và noi gương Hồ Chí Minh nhằm thần thánh hóa lãnh tụ (Bên cạnh những nghi vấn về tên lãnh tụ này).
– Cải cách công thương nghiệp, hợp tác hóa nông nghiệp.
– Mật Nghị Thành Đô 1990.
– Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN.
– Những chuyến chầu Tàu của Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Phùng quang Thanh, Nguyễn Tấn Dũng…
– Những chuyến “viếng thăm” của Giang Trạch Dân, Tập Cận Bình, Hồ Xuân Hoa, Du Chính Thanh ….
– Khẳng định của Tổng bí thơ đảng Nguyễn Phú Trọng
– Tuyên bố của Thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng
Tất cả những diễn tiến kể trên dưới sự hợp tác chặt chẽ trong ngoài và có sự chỉ đạo bằng quyền lực từ Hoa Nam, tuy trong bóng tối nhưng cực kỳ nguy hiểm. Lực lượng để bảo vệ những diễn tiến ấy gồm có Quân đội và Công an là hai thứ “lá chắn” (còn được gọi là: Bạo lực cách mạng chuyên chính vô sản) với đầy đủ trang thiết bị vũ lực, sẵn sàng đàn áp và tiêu diệt bất cứ lực phản nào chống lại đảng và guồng máy cầm quyền của nó.
Nói như vậy để chúng ta sớm gạt bỏ những hoang tưởng từ những nhà luôn mệnh danh là khoa bảng trí thức, luôn vin vào tri thức để hy vọng là có thể giải quyết được vấn nạn, trong khi chủ trương nòng cốt của cộng sản là bạo lực và vấn đề sẽ được giải quyết bằng nòng súng trong sự toàn trị với vô vàn nghịch lý. Hai phương thức trên hoàn toàn trái ngược với nhau, vì thế rất khó hoặc chẳng bao giờ đi đến một điểm kết là giải quyết dứt khoát và ổn thỏa vấn đề, cho nên hơn 80 năm cho xã hội miền Bắc và gần 40 tròn cho cả nước, cả dân tộc mà tới giờ này vẫn chưa tìm ra được lối thoát!.
Những kế sách, những bài toán hầu mong giải trình về vấn đề Việt Nam đã được thử nghiệm trong thời gian qua hầu như không mang lại kết quả mà những chính trị gia, trí thức gia mong đợi!. Kiên nhẫn ư?. Tiếp tục ư?. Đến bao giờ?. 40 năm tiếp?. 80 năm tiếp?. Hay vài trăm năm tiếp?. Và nếu như thế thì liệu rằng nó có hội đủ điều kiện để cho chúng ta thay đổi thái độ, tư duy và phương cách đấu tranh?.
Một thực tế cần quan tâm, 2020 lù lù sắp đến và dĩ nhiên nó sẽ đến trên tinh thần “Mật Nghị Thành Đô”, tất cả đã được sắp xếp và lo liệu một cách thật chu đáo và hoành tráng. Nhận diện sự thật phủ phàng đau đớn này để thấy rằng kẻ thù truyền kiếp của Việt tộc với những tham vọng bất di bất dịch, để thấy rằng đảng CSVN là một băng đảng cực kỳ phản động đã phản nghịch lại tổ tiên tiền nhân hôm qua và phản bội với nòi giống và dân tộc hôm nay.
Đứng trước nan đề này, dĩ nhiên câu hỏi sẽ được đặt ra là: Chúng ta phải làm sao?. Một câu hỏi tuy ngắn gọn nhưng không hề đơn giản. Do nỗi niềm băn khoăn và luôn trăn trở, theo thiển ý, người viết xin mạo muội đưa ra những cái khung và hy vọng rằng từ những ý niệm cơ bản này, chúng ta sẽ phát triển nó ra với tương đối đầy đủ chi tiết một cách khoa học và hợp lý.
1- Khẩn cấp tiếp tục trên mặt trận thông tin nhằm truyền đạt những sự thật cùng những mối nguy cơ của đất nước đến toàn dân hầu trang bị cho họ những tinh thần sẵn sàng chiến đấu kể cả trong tình huấn phải dùng vũ lực của toàn dân để tạo nên sự kiện quan trọng nhằm gây mối quan tâm của quốc tế để cộng đồng thế giới có lý do can thiệp và giúp đỡ một cách danh chính ngôn thuận.
2- Giới trí thức nồng cốt nên thay đổi phương thức đấu tranh bằng cách nhắm vào các tiềm năng ở quốc tế (thay vì chỉ trực chỉ với đảng CSVN ở trong nước), vận động và nhiệt tâm ủng hộ các lực lượng này mà đối tượng chung cần phải được đánh sập chính là Trung Cộng. Góp sức điểm ra cho cộng đồng thế giới hiểu rằng Trung Cộng là mối nguy hiểm cực kỳ cho cộng đồng nhân loại. Một trong những kế sách để đánh sập Trung Cộng là kinh tế, trí thức Việt Nam phải hợp quần với toàn thể trí thức, chuyên gia của thế giới hầu quảng bá những tiêu cực, những bất nhân từ guồng máy lãnh đạo CSTC để thế giới “boycott” không mua bán hoặc giảm mua bán với họ và từ đó họ sẽ yếu dần đi. Từ khủng hoảng kinh tế sẽ kéo theo khủng hoảng chính trị.
Để có được những tiếng nói tương đối mạnh và có uy tín, quí vị trí thức nên vì đất nước, vì đồng bào ruột thịt mà xem nhẹ “cái tôi”, “cái rốn” của cá nhân mình để hợp thành những khối trí thức đông đảo và đồng nhất về mục tiêu đấu tranh.
Chúng ta nên đặc biệt lưu tâm về “qui trình những trật tự của một thế giới mới” để cổ vũ cũng như ủng hộ tối đa cho qui trình này. Ai cũng hiểu được rằng đánh rắn là phải đập ngay cái đầu rắn thì những phần sau đó sẽ chết theo. Nga chết, Tàu chết thì tên Việt Nam có tài nào sống nổi?.
Những điều tôi đã nêu ra ở phần đầu để cho chúng ta thấy rằng Trung Cộng và Việt Cộng là một thực thể, những mưu lược, những tổ chức của cả hai phía nhằm thực hiện mưu lược ấy là có thật, súng đạn, hỏa tiển, xe tăng, tàu ngầm, quân đội và côn an là có thật. Đánh cướp VNCH là có thật, Mật Nghị Thành Đô là có thật, 2020 cũng sẽ đến thật. Những cái thật ấy, tưởng chừng như không bao giờ có thể phá vỡ được.Tuy nhiên, “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, sự đời luôn có những cái bất ngờ mà phàm nhân cho dẫu có tài cán đến mức nào đi nữa thì cũng vẫn không có thể ngờ trước được những gì sẽ xảy ra. “IN GOD WE TRUST”, nguyện cầu nhiệm mầu độ trì cho Việt Nam và cả nhân loại sớm loại trừ cộng sản vô thần.

Nguyên Thạch
Trí Nhân Media

Posted by Trí NhânMedia at 28.12.14

xx

CXN_081217_12 626_ “CẤY SINH TỬ PHÙ” (v/v LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ và cái nhóm khuất tất ham tiền Tập Hợp Quốc Dân Việt)(Father NVL, THQDV)
xx
Trích bài 12 626 ngày 12.8.17 :"

Nguyễn QuỳnhTrâm added 3 new photos — with Nguyễn Trẹm and 30 others.

27 July at 11:33 ·

“CẤY SINH TỬ PHÙ” (v/v LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ)

Đọc bài viết của bà Tôn Nữ Hoàng Hoa và lá thư của Lm Nguyễn văn Lý gởi lưỡng viện Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ năm 2003, chúng tôi nghĩ đến hiện tượng “cấy sinh tử phù”.

Tuy nhiên, trích đoạn viết dưới đây của một độc giả trên Việt Báo Online cũng chưa hẵn là có đáp số 100% cho bài toán “Linh mục Lý” là ai. Dẫu vậy nhưng các nhận xét và đề nghị này là phần căn bản trước khi chúng ta đi xa hơn đưa ra các suy luận lý giải của mình về hiện tượng Lm Lý –nhân vật là một linh mục công giáo vào tù hai lần và có một bức hình bị bịt miệng trước vòng móng ngựa khá nổi tiếng.

Rõ ràng là dù “biết rõ tiểu sử, cùng quá khứ đấu tranh” của Lm Lý thì vđ đặt niềm tin rằng Lm Lý “thực sự là nhà đấu tranh dân chủ” tựa như rơi vào một hố hầm tối đen sâu thẳm.

Khi chúng tôi lên tiếng phản biện với một số chứng cứ/phân tích về tầm ảnh hưởng tiêu cực mà Lm Lý (và cái nhóm khuất tất ham tiền Tập Hợp Quốc Dân Việt của ông ta làm từ suốt cuối năm ngoái cho đến nay) thì nhiều vị chức sắc, thành phần công giáo, đoàn thể đấu tranh, và cá nhân tại hải ngoại đã phản bác và bịt miệng chúng tôi.

Họ chụp mũ, đánh phá, và nhục mạ ông Phuc Lien Nguyen (Thụy Sĩ), nhân chứng Võ Đình Chương (Đức quốc), diễn đàn Paltalk “Chính trị tranh luận dân chủ”, và một số cá nhân sinh hoạt cộng đồng mạng thuộc thành phần đối lập kiên quyết phân tích các thủ đoạn chính trị của bất cứ cá nhân/nhóm đoàn cuội nào.

Trích:

“…[N]hìn vào phong trào dân chủ trong nước hiện nay, ai cũng lo ngại là tụi VC sẽ cài người của chúng trà trộn vào các phong trào dân chủ. Cái bằng chứng thứ nhất mà tôi thấy là những nhà lãnh đạo tinh thần, những nhà dân chủ tên tuổi, nổi tiếng đấu tranh cho tự do dân chủ của VN suốt mấy chục năm qua, thì cho đến nay họ không hề có những tuyên bố, những hành động nổi đình nổi đám.

Trong khi đó, thì có rất nhiều người không có quá khứ đấu tranh gì, bỗng dưng xuất hiện, ra tuyên bố chống cộng rất gay gắt. Rồi những người này bị cộng sản đàn áp, khủng bố rất ghê gớm. Cái chuyện cộng sản đàn áp khủng bố ghê gớm như thế nào thì chúng ta cũng không trông thấy, mà chỉ nghe trên đài, đọc trên báo thôi.

Nhưng chúng ta đều biết là trong chế độ cộng sản độc tài chuyên chế, mọi tin tức đều do cộng sản kiểm soát, tuyên truyền để đầu độc. Như vậy thì chúng ta phải cảnh giác vì cái chuyện cộng sản cài người của chúng vô hàng ngũ các nhà dân chủ là điều chắc chắn chúng phải làm.

Mà muốn làm cho thành công, thì cộng sản chúng phải bầy trò khủng bố, đàn áp. Cái trò khổ nhục kế này xưa nay ở đâu mà chẳng có.

Vì vậy, nếu cộng đồng người Việt hải ngoại mình vì quá cẩn thận, sợ mắc mưu cộng sản, nên không dám lên tiếng ủng hộ các nhà dân chủ thật ở trong nước, thì điều đó cũng làm cho cộng sản vui mừng.

Còn nếu vì thiếu cảnh giác, thiếu sáng suốt, chúng ta vội vàng ủng hộ các nhà dân chủ A, B, C… trong đó có những tên VC nằm vùng, thì khi đó chúng ta sẽ mắc mưu cộng sản.

Tuỳ theo sự ủng hộ của chúng ta, cộng sản sẽ giật dây để cho những tên VC nằm vùng đội lốt dân chủ sẽ đắc cử dân biểu quốc hội, hoặc sẽ nắm giữ những chức vụ trong nhà nước VC.

Khi đó, cộng sản vừa có một cuộc bầu cử “đa đảng và dân chủ” (dĩ nhiên là hình thức), lại vừa có những người mang danh “nhà dân chủ” (mà thực sự là người của chúng) được đắc cử, thử hỏi cộng đồng người Việt hải ngoại lấy tư cách gì để chống đối nhà nước VC.

Xa hơn nữa, nếu những nhà “dân chủ vừa đắc cử dân biểu” đó dẫn đầu một phái đoàn của nhà nước VC ra thăm nước ngoài, hay cầm đầu một đoàn văn công như “Duyên Dáng VN” sang Úc trình diễn, liệu cộng đồng chúng ta có dám biểu tình chống đối hay không. Nhất là khi trước đó, chúng ta đã vận động chính giới Úc hậu thuẫn những nhà “dân chủ” do VC cài đặt, thì làm sao chúng ta thể kêu gọi dân chúng biểu tình chống đối việc làm của những nhà “dân chủ” đó”.

Như vậy có đúng là VC đang cấy “sinh tử phù” vào cộng đồng chúng ta không, thưa quý vị!

Vì vậy, để khỏi bị VC cấy “sinh tử phủ”, chúng ta không nên ủng hộ bất cứ cá nhân nào trong phong trào đấu tranh dân chủ, nếu chúng ta không biết rõ tiểu sử, cùng quá khứ đấu tranh và tin tưởng người đó thực sự là nhà đấu tranh dân chủ.” (hết trích, Nguyễn H. Minh, độc giả báo Việt Báo Online, https://vietbao.com/…/nguoi-viet-hai-ngoai-dang-bi-tui-vc-c…)"(HT bài 12 626)

xxxxxxx

https://nvphamvietdao5.blogspot.com/2017/09/reuters-viet-nam-chuan-bi-uong-au-voi.html

Reuters: Việt Nam chuẩn bị đương đầu với Trung Quốc

Quân đội Việt Nam đang tăng cường vũ trang để chuẩn bị nếu xảy ra xung đột với Trung Quốc sau một thập niên dài trên đường hiện đại hóa. Đây là đợt trang bị quân sự lớn nhất của Hà Nội kể từ đỉnh điểm cuộc chiến tranh Việt Nam.

Việt Nam đã "chốt" ít nhất 12 kíp tàu ngầm Kilo

Mục tiêu của Đảng Cộng sản Việt Nam là đánh đuổi người hàng xóm khổng lồ khi căng thẳng lên cao vì xung đột ngoài Biển Đông. Nếu mục tiêu này không đạt được, thì Việt Nam vẫn có thể tự vệ trên mọi mặt trận khác, các quan chức cao cấp và giới thạo tin nói với Reuters.

Chiến lược của Việt Nam đã vượt xa kế hoạch phòng ngự. Các đơn vị chủ chốt đã được đặt vào vị trí “sẵn sàng chiến đấu cao” – một tín hiệu cho thấy sẵn sàng cho việc bị tấn công bất ngờ. Cả Sư đoàn 308 tinh nhuệ trấn giữ vùng núi phía Bắc cũng được đặt vào tình trạng này.

Việt Nam và Trung Quốc từng có cuộc chiến tranh biên giới đẫm máu năm 1979. Điểm bùng phát bây giờ có thể là Biển Đông, nơi cả hai nước đều tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

“Chúng tôi không muốn có xung đột với Trung Quốc và chúng tôi phải đặt niềm tin vào chính sách ngoại giao của mình.” – Một quan chức cao cấp của chính phủ Việt Nam đề nghị giấu tên cho Reuters biết. “Nhưng chúng tôi biết mình cần phải sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.”

Đáng chú ‎ ý hơn cả, Hà Nội đang xây dựng lực lượng phòng vệ hải quân rất lớn từ chỗ gần như không có gì, bằng việc mua sáu tàu ngầm lớp Kilo cao cấp từ Nga.

Trong vài tháng gần rồi, chiếc tàu ngầm đầu tiên đã bắt đầu tuần tra trên Biển Đông, các quan chức quân sự Việt Nam và nước ngoài cho biết, và đây là xác nhận đầu tiên về sự hiện diện của tàu ngầm Việt Nam trong vùng biển chiến lược.

Về mặt quân sự, có thể thấy phần nào không khí căng thẳng tại trụ sở Sư đoàn 308 phía tây bắc Hà Nội. Đây là đơn vị quân đội tinh nhuệ nhất của Việt Nam, nơi các tướng lãnh quân sự cao cấp liên tục nhắc đến việc “sẵn sàng chiến đấu cao”.

Cụm từ này được ghi trên bảng lớn bên dưới ảnh tên lửa và chân dung người sáng lập cách mạng Việt Nam, ông Hồ Chí Minh, cùng ảnh anh hùng quân đội huyền thoại, Tướng Võ Nguyên Giáp.

Nằm ở giữa vùng núi non hiểm trở phía bắc Việt Nam và những cánh đồng lúa cổ xưa của đồng bằng Sông Hồng, Sư đoàn 308 là đơn vị quân đội lâu đời nhất của Việt Nam và vẫn đang trấn giữ hiệu quả khu vực phía Bắc tiếp giáp Hà Nội.

Một quan chức cao cấp, Đại tá Lê Văn Hải [Chủ nhiệm Chính trị Sư đoàn 308], nói ông không thể bình luận về Trung Quốc, cho thấy sự nhạy cảm của chủ đề này về mặt chính thống. Nhưng Việt Nam sẵn sàng đẩy lùi bất cứ lực lượng nước ngoài nào, ông nói với Reuters trong cuộc viếng thăm hiếm hoi của một phóng viên nước ngoài.

Ông Lê Văn Hải phát biểu: “Sẵn sàng chiến đấu là ưu tiên hàng đầu của sư đoàn, của Bộ Quốc phòng và của quốc gia. Chúng tôi có thể xử lý bất kỳ tình huống bất ngờ hoặc không mong đợi nào… Chúng tôi luôn sẵn sàng.”

“Sẵn sàng chiến đấu cao”, cùng với các đề cập về “tình hình mới”, đang được nhắc đến nhiều hơn trong các diễn văn của quan chức cao cấp khi đến thăm các căn cứ quân sự và trên nhiều ấn phẩm của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Giới chức ngoại giao nói cụm từ này cũng thường được nhắc đến trong các cuộc gặp với các phái đoàn quân sự nước ngoài.

Giáo sư Carl Thayer, từ Học viện Quốc phòng Úc tại Canberra, người đã nghiên cứu quân sự Việt Nam từ cuối thập niên 1960, cho biết: “Khi Việt Nam nhắc đến “tình hình mới” thì là họ đang sử dụng một cụm từ được mã hóa đề cập đến khả năng đối đầu hoặc xung đột quân sự ngày càng cao với Trung Quốc, đặc biệt là trên Biển Đông”.

Trong khi chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, các tướng lĩnh một thời tách biệt với thế giới của Hà Nội nay đang vươn ra tìm đối tác chiến lược đa dạng. Nga và Ấn Độ là nguồn cung cấp vũ khí hiện đại, huấn luyện và hợp tác tình báo. Hà Nội xây dựng quan hệ chặt chẽ với Mỹ và các đồng minh như Nhật, Úc, Philippines, cũng như Châu Âu và Israel.

Kết quả của việc vươn ra bên ngoài là các đợt mua bán vũ khí, các chuyến tàu đến thăm và hoạt động chia sẻ thông tin tình báo, tuy nhiên có giới hạn. Hà Nội không tham gia liên minh quân sự với các nước vì trung thành với chính sách ngoại giao độc lập.

Các nguồn tin nói với Reuters Việt Nam đang muốn mua thêm máy bay ném bom Nga và đang đàm phán với các nhà sản xuất vũ khí Châu Âu, Mỹ để mua thêm máy bay chiến đấu, máy bay tuần tra biển, và trinh thám không người lái. Việt Nam mới đây cũng nâng cấp và mở rộng lực lượng phòng không, trang bị thêm radar giám sát cảnh báo sớm, và các hệ thống tên lửa đất đối không từ Nga.

Viện nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI) ước tính rằng chi tiêu quân sự của Việt Nam đã tăng vọt và bỏ xa những hàng xóm Đông Nam Á khác trong thập niên vừa rồi.

Ông Tim Huxley, một chuyên gia an ninh khu vực tại Viện nghiên cứu Chiến lược Quốc tế ở Singapore, nhận xét: “Họ không làm việc này chỉ để diễu binh… họ đang thực sự xây dựng sức mạnh quân đội”.

Mặc dù các đảng cộng sản đang lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc chia sẻ sự tương đồng về chính trị, hai quốc gia này đã từng có lịch sử xung đột vũ trang và một thời gian dài mất lòng tin vào nhau.
Một nghiên cứu mới tiết lộ cuộc chiến tranh Việt – Trung năm 1979 thực ra khốc liệt hơn người ta từng biết rất nhiều, kéo dài dai dẳng mãi đến giữa thập kỷ 1980. Cả hai bên đã đụng độ trên biển năm 1988, khi Trung Quốc lần đầu tiên chiếm đảo của Việt Nam ở Trường Sa. Sự kiện này vẫn là vết thương rỉ máu trong lòng Hà Nội.

Trung Quốc đã chiếm hoàn toàn một quần đảo khác trên Biển Đông, quần đảo Hoàng Sa, sau một cuộc đối đầu với hải quân Việt Nam Cộng Hòa vào năm 1974. Hà Nội vẫn phản đối hành động này của Trung Quốc.

Gần đây hơn, khi Trung Quốc đưa một giàn khoan dầu vào vùng biển tranh chấp trong 10 tuần khoảng giữa năm ngoái, bạo động chống Trung Quốc đã xảy ra ở nhiều nơi tại Việt Nam.

Giàn khoan được đưa đến khu vực cách thềm lục địa Việt Nam 80 hải lý. Sự việc này đã thay đổi thế trận, các quan chức Việt Nam nói riêng với Reuters, củng cố thêm nghi ngờ về Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong giới lãnh đạo quân đội và chính trị Hà Nội.

Việt Nam điều hàng chục tàu dân sự ra đối đầu với 70 tàu chiến và tàu tuần dương Trung Quốc để bảo vệ giàn khoan vào khoảng giữa năm 2014.

Một sỹ quan hải quân Mỹ đã về hưu nói: “Đó là lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta Biển Đông có thể trở nên nguy hiểm đến mức nào.”

Về phần mình, các chiến lược gia quân sự Trung Quốc nhiều lần bực tức trước các nhà giàn mà Hà Nội tăng cường trong vùng biển Trường Sa sau khi mất Hoàng Sa năm 1974. Trung Quốc đang xây dựng ba đường băng trên các đảo nhân tạo ở Trường Sa, trong đó có khu vực chiếm từ Việt Nam năm 1988.

Bộ Quốc phòng Trung Quốc gửi đến Reuters một thông cáo cho biết quân đội hai nước có quan hệ thân thiện, gần gũi và Trung Quốc sẵn sàng cùng với Việt Nam xây dựng hòa bình trong khu vực.

Thông cáo cho biết: “Cả hai bên đã trao đổi thẳng thắn về vấn đề Nam Hải [Biển Đông]… cả hai bên nên tìm kiếm một giải pháp cơ bản, bền vững mà cả hai bên đều có thể chấp nhận”.

Trong lịch sử, Trung Quốc từng khẳng định chủ quyền trên hầu hết khu vực Biển Đông, trên một bản đồ có đường chín đoạn, chồng lấn vào các khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei. Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền trong khu vực.

Khoảng 5 nghìn tỷ USD hàng hóa qua lại trong vùng biển này mỗi năm, trong đó có phần lớn lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc, Nhật và Hàn Quốc.

Việc Trung Quốc chú trọng bảo vệ căn cứ tàu ngầm trên đảo Hải Nam – một căn cứ dự định cho hạm đội tàu ngầm nguyên tử của nước này – có thể là một điểm bùng phát xung đột khác. Trung Quốc trang bị máy bay chiến đấu và rất nhiều tàu chiến hiện đại nhất đậu xung quanh khu vực đảo Hải Nam. Hạm đội Nam Hải đóng gần bờ biển phía Bắc của Việt Nam, gần khu vực nước sâu quan trọng để đi vào Biển Đông và các vùng biển phía dưới.

Các tướng quân đội Việt Nam thừa nhận với khách nước ngoài là họ biết giới hạn của mình. Hai thập niên ngân sách quốc phòng tăng hai chữ số đã giúp Trung Quốc có một lực lượng hải quân, không quân và quân đội mạnh mẽ và hùng mạnh hơn nhiều.

Các phái viên quân sự nước ngoài nói họ vẫn chưa nắm được khả năng thực sự cũng như khả năng sử dụng vũ khí mới phức tạp của quân đội Việt Nam. Họ gần như không được ra ngoài các phòng họp ở Hà Nội.

Các chiến lược gia quân sự Việt Nam nói đang tạo ra “Khả năng phòng thủ chủ động tối ưu” – khiến chi phí của bất cứ động thái nào của Trung Quốc chống lại Việt Nam sẽ tăng vọt, cho dù có xảy ra đối đầu trên biển hay tấn công trên bộ dọc theo đường biên giới 1.400km giữa hai nước.

Ông Carl Thayer nói nếu xung đột xảy ra, Hà Nội có thể nhắm vào các tàu container thương mại và tàu chở dầu có gắn cờ Trung Quốc trên Biển Đông. Ông nói thông tin này được các chiến lược gia Việt Nam cho biết.

Mục tiêu không phải là đánh thắng lực lượng hùng mạnh của Trung Quốc mà là “gây ra những tổn thất thực sự và bất an tinh thần, khiến tỷ giá lãi suất của bảo hiểm Lloyd tăng phi mã và khiến các nhà đầu tư nước ngoài hoảng loạn” – Ông Carl Thayer trình bày trong một thuyết trình tại hội nghị ở Singapore tháng trước.

Bộ Ngoại Giao Việt Nam không bình luận gì về bài báo này.

Greg Torode

(Reuters)

42 năm sống ở Mỹ: Được gì, mất gì?

image

Trước Trump nước Mỹ là đất nước của di dân và tị nạn. Đó là đất nước đã tiếp đón chúng tôi 42 năm trước. Biểu tượng nước Mỹ là Nữ Thần Tự Do đứng sừng sững ở hải cảng New York tiếp đón và mừng di dân đến xây dựng nước Mỹ. Dân tứ xứ khắp thế giới bị đất nước họ ruồng bỏ, không sống được ở quê hương, cũng đến đây xây dựng lại cuộc đời, tìm giấc mơ Mỹ, Tự Do, Hạnh Phúc và No Ấm.

Nhiều bạn hỏi tôi làm sao đi Mỹ. Thú thật với các bạn đi Mỹ là một cơ duyên, trời định. Chính tôi không bao giờ mơ có ngày được đi Mỹ, và trở thành một người Mỹ trung bình như ngày hôm nay. Kỷ niệm 42 năm sống tại Mỹ, tôi tự hỏi, mình được gì, và mất gì? Càng gần đến tháng Tư, câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu tôi. Nếu năm 1975 tôi ở lại, bây giờ tôi và con cháu tôi ra sao?

Một người bạn thân của tôi tại Đại Học Sư Phạm Sài Gòn là Giáo sư Lê Trong Vinh, cựu Khoa Trưởng trường Đại Học Sư Phạm Huế, đã ở lại vì tin đất nước sắp hòa bình và trung lập, sau bỏ nước ra đi, cả gia đình đã chết ngoài biển khơi, chỉ trừ một cháu còn may mắn sống sót.

Tôi ra đi cũng khổ lắm. Mặc dầu nước Mỹ trước Trump rộng lượng và tốt với di dân, tôi cũng phải tranh đấu nhiều năm, mới sống được vững vàng, có chân đứng vững chắc trong xã hội mới. Điểm đầu tiên cần là phải quên quá khứ, và bắt đầu lại.

image

Quên quá khứ, sống vì hiện tại và tương lai. Cực khổ đến đâu cũng chịu. Nói thì dễ, nhưng làm rất khó. Nếu không có tình thương gia đình, vợ con, và tình người Việt Nam với nhau, những người Việt Nam do tình cờ lịch sử trôi dạt đến đây, sống gần nhau trong xóm, thương yêu và ủng hộ lẩn nhau, tôi không đủ can đảm tiếp tục dấn thân, bắt đầu lại.

Trong nhiều năm tôi cố gắng quên quá khứ, để có thể tiếp tục sống với hiện tại và tương lai ở Mỹ. Cố gắng riết rồi tôi quên hẳn luôn quá khứ của mình. Có lúc tôi cũng quên luôn mình là ai, mình đã làm gì trước khi đến Mỹ. Tên Le Thanh Hoang Dan, hay Lê Thanh Hoàng Dân, tôi chỉ nhớ lại khi gặp người quen ở Cali, hay Sài Gòn. Lúc đi làm việc, tôi tên là Dan Le, hay Dan H. T. Le. Tên Dan dễ gọi cho bạn Mỹ của tôi, Dan giống như tên viết tắt Daniel của Mỹ.

Những ngày hưu trí, đặc biệt sau khi Tổng Thống Clinton bỏ lệnh cấm vận, vợ chồng tôi đã trở về thăm lại quê hương, gia đình và bạn bè. Quá khứ từ từ trở về. Từ từ tôi thấy rõ những gì tôi được, và những gì tôi mất. Khi trở về gặp lại bạn bè, hiểu được cuộc sống của họ, tôi mới hiểu rõ nếu tôi ở lại, có lẽ tôi cũng như họ mà thôi. Nói ra thì xấu hổ, lúc ở New York tôi nhớ quê hương, nhưng về thăm quê hương, lúc máy bay cất cánh bay về Mỹ, tôi thở phào nhẹ nhõm, thấy mình may mắn quá.

Tôi vẫn nhớ mình đã từng dạy học, viết văn và làm sách ở Sài Gòn. Thời tuổi trẻ tôi cũng nhiều lý tưởng, nên đã theo các đàn anh Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và GS Nguyễn Ngọc Huy chống đối chánh phủ, mong muốn một chế độ tốt hơn cho quê hương. Thời ấy đã qua rồi.

Tôi cố gắng quên quá khứ đó, để thích nghi với cuộc sống mới. Nhiều bạn cũ của tôi thời dạy học rất nổi tiếng, khi tôi may mắn gặp lại lúc đến Cali, đều ngạc nhiên thấy tôi thay đổi, hoàn toàn thay đổi. Thân xác vẫn là tôi, tâm hồn hoàn toàn khác, đặc biệt những hiểu biết tôi học được ở Mỹ hoàn toàn khác thời còn ở Sài Gòn. Lúc đó tôi mới ý thức mình đã thật sự trở thành một con người khác, và thật sự đã từ bỏ quá khứ oanh liệt đó rồi.

Qua Mỹ, các bạn tôi vẫn còn làm báo tiếng Việt, viết văn, dịch sách, và liên hệ với giới văn nghệ hải ngoại. Họ nổi tiếng. Khi gặp lại họ, tôi cảm thấy mắc cở, như đã làm điều gì tội lỗi vậy. Tôi thấy họ hay quá. Tôi đã bỏ cuộc, chịu thua, và thật sự bắt đầu lại. Thay vì tiếp tục sống như một người Việt Nam thời ở Sài Gòn xa xưa, tôi đã đổi mới, đã thích nghi, đã sống như một người Mỹ trung bình.

Quyết định bỏ hết quá khứ để bắt đầu lại không phải dễ. Bỏ hết quá khứ có nghĩa bỏ hết những gì làm nên giá trị cá nhân mình trong quá khứ. Lúc sống ở Sài Gòn, đi đâu người ta cũng chào hỏi, thưa Thầy. Đi đâu cũng có người nhận ra tôi, là ông Quê Hương Mến Yêu, là chương trình TV tôi làm MC. Đi đâu người ta cũng nói về sách vở, và nhà xuất bạn Trẻ do tôi chủ trương. Bỏ hết, bắt đầu lại.

Sau hơn 40 năm cố quên quá khứ và đám con tinh thần ngày xưa, lần đầu tiên tôi cầm lại trong tay một cuốn sách do tôi dịch, viết và xuất bản, là vừa rồi về thăm quê hương ăn Tết, một vài bạn FB của tôi ở Hà Nội và Sài Gòn đã gởi tặng một vài quyển sách cũ. Đám con tinh thần của tôi đã tự sống tự chết 42 năm qua, tôi không quan tâm và không để ý tới chúng nữa. Tôi quên hết, để bắt đầu lại. Tôi đã sống dưới đáy xã hội Mỹ, nhưng tôi đã đi lên.

Trong bài 1 tôi trình bày tâm trạng những ngày mới qua Mỹ, sống lận đận dưới đáy xã hội. Năm 1975, Cộng Sản mạnh lắm. Lúc đó tôi nghĩ sẽ không có ngày tôi trở về thăm lại quê hương, như hiện nay. Tâm trạng thế hệ chúng tôi lúc đó là quên quá khứ, và bắt đầu lại. Tuy nhiên mỗi năm khi tháng Tư trở về, bông hoa nở đầy khắp nước Mỹ, lòng tôi xôn xao nhớ lại quê hương, và những ngày thơ ngây thời tuổi trẻ đã mất.

Ngày nay các bạn đến Mỹ thăm bà con, bạn bè, du lịch, hoặc du học, các bạn sướng hơn tôi. Các bạn đến đây rồi trở về. Quê hương Việt Nam vẫn là quê hương của các bạn. Ở Mỹ, các bạn có một cộng đồng Việt Nam mạnh khắp nước Mỹ chào đón các bạn. Các bạn có thể đi ăn phở, cơm gia đình, canh chua cá kho tô, bánh xèo, bún chả Hà Nội, bún bò Huế v.v.. dễ dàng. Lúc tôi đến đây, không thấy người Việt Nam nào. Phải mấy tháng sau tôi mới biết được nơi mua nước mắm, cuộc đời năm 1975 bơ vơ, khổ lắm. Không còn quê hương để trở về, phải sống bơ vơ và cô đơn dưới đáy xã hội, tranh đấu ngoi lên, vừa làm vừa học, mệt và chán nản vô cùng.

Các bạn nhớ lại quá khứ dễ dàng không? Đối với tôi quá khứ và kỷ niệm những năm sống ở Sài Gòn khó nhớ quá. Tôi cố gắng nhớ lại quá khứ mỗi lần tháng Tư trở về, triệu người vui và triệu người buồn, hoặc mỗi lần gặp bạn bè ở Cali hay Việt Nam. Nhưng hình như có một cái gì đó trong tôi muốn chôn vùi quá khứ, nhớ không được, nói đúng hơn nhớ đại khái, quên hết chi tiết. Muốn thích nghi với đời sống mới tôi phải quên, nhưng thỉnh thoảng tôi lại muốn nhớ. Đúng như một người nào đó nói, có một thời để quên, và một thời để nhớ.

Năm 1975 lúc chúng tôi ra đi, tâm trạng thế hệ tôi là ra đi không trở lại. Tìm một nước chấp nhận mình, và cố gắng sống, nuôi con, gây dựng lại cuộc đời bị Cộng Sản cướp mất. Bây giờ họ gọi chúng tôi là Việt Kiều Yêu Nước. Lúc đó họ coi chúng tôi là kẻ thù. Cái gì ở miền Nam cũng xấu, cũng Ngụy. Gia đình nào trong Nam cũng có người đi tù cải tạo. Sách vở, văn hóa, tất cả những gì của miền Nam cũng Ngụy, cần tiêu diệt. Sách vở bị đốt ngoài đường. Văn hóa miền Nam bị chế diễu. Tiền của mất trắng qua đêm do đổi tiền, nhà cửa bị mất vì nạn đi vùng kinh tế mới v.v.. Với cách hành xử như vậy của Kẻ Chiến Thắng, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác hơn, là đi, đi luôn, không trở lại. Bây giờ thì khác, nhiều người đã trở về thăm lại quê hương, trong đó có chúng tôi. Lúc đó khác.

Năm 1975 chúng tôi đến Mỹ với quyết tâm sống, làm lại cuộc đời, nuôi con, dạy dỗ con thành người, sống cuộc đời hạnh phúc chúng tôi không có. Chúng tôi bắt đầu lại, sống dưới đáy xã hội, nhưng chúng tôi quyết tâm đi lên, cần cù làm việc, vừa làm vừa học. Chúng tôi cực khổ, nhưng nhìn nụ cười của đám con, tôi thấy mình đã đi đúng đường. Trong lúc bên nhà Cộng Sản xúi dục con cái chống lại cha mẹ, rình rập xem cha mẹ có nói xấu gì Đảng và Chế Độ không, ở đây cha mẹ và con cái yêu thương nhau, sống trong tình thương, thay vì hận thù. Chúng tôi nhất quyết thích nghi với đời sống mới, tranh đấu ngoi lên. Muốn thích nghi với cuộc sống mới ở Mỹ, điều cần thiết là quên quá khứ. Quên được quá khứ, con tim mới vui trở lại, như lời một bài ca.

Bây giờ muốn nhớ quá khứ, tôi thấy có một rào cản trong tâm linh muốn đè nén và chôn đi quá khứ, không cho tôi nhớ. Lạ thật. 42 năm trước khi chúng tôi vừa đặt chân đến Mỹ, tôi cũng ở trong tâm trạng này, muốn quên quá khứ, để bắt đầu lại. Phải quên quá khứ mới có thể thích nghi được với cuộc sống hiện tại, và xây dựng tương lai. Nói thì dễ, nhưng phải hơn 7 năm sau khi đến Mỹ, tôi mới quên được quá khứ, và xây dựng được cuộc sống ổn định trên đất nước này.

Chúng tôi may mắn đến Mỹ rất sớm. Chúng tôi thuộc đợt người Việt Nam đầu tiên đến New York vào năm 1975. Sài Gòn mất (được giải phóng) ngày 30 tháng Tư. Ngày 2 tháng 5 chúng tôi đã có mặt ở New York. Vợ tôi làm việc cho ngân hàng Chase Manhattan ở Sài Gòn. Chase đã gởi một phó Giám Đốc ở Bangkok qua Sài Gòn đưa tất cả nhân viên ở đây di tản. Từ Sài Gòn chúng tôi bay qua phi trường Clark bên Phi Luật Tân, từ đó đi Guam, California, và rốt cuộc New York. Nếu không có ngân hàng Chase giúp đỡ, cuộc đời tôi sẽ khổ lắm.

Lúc chúng tôi đến đây, chưa có Cộng Đồng Việt Nam. Về điểm này, tôi không được như các bạn đến sau này, hoặc các cháu đến đây du học. Các bạn có một cộng đồng người đồng hương qua trước. Họ có kinh nghiệm sống ở đây. Những việc dễ như mua gạo, nước mắm, mua thức ăn Việt Nam ở đâu họ đều biết. Họ sẽ hướng dẫn các bạn. Khi chúng tôi đến, phải gần 2 tháng sau một người Việt Nam mới khám phá được nơi bán nước mắm, và gạo. Cô đã thông báo cho cả đoàn biết. Ai cũng mừng.

Mỗi năm khi mùa xuân trở về, hoa nở rộn ràng, lòng tôi bồn chồn, nhớ tới quê hương, và những ngày vui thời tuổi trẻ. Trong bài 1 và 2, tôi đã trình bày tâm trạng những ngày đầu đến Mỹ sau sự kiện 30 tháng Tư năm 1975. Các bạn ngày nay may mắn hơn tôi. Các bạn đến thăm viếng nước Mỹ, thăm gia đình và bạn bè, làm việc, kiếm tiền, hoặc du học, các bạn còn đất nước để trở về. Các bạn có một cộng đồng người Việt ở đây, muốn ăn món Việt Nam nào cũng có, muốn mua món Việt Nam nào cũng được. Các bạn không cô đơn, cực khồ, tuyệt vọng và sống dưới đáy xã hội Mỹ như chúng tôi năm 1975. Lúc đó Cộng Sản mạnh lắm, gần như đô hộ phân nửa thế giới, nên chúng tôi đến Mỹ với tâm trạng đi không trở về, chọn nơi này làm quê hương, cố quên quá khứ ở Việt Nam, và dấn thân hội nhập, tranh đấu để sống và chết ở đây.

“…Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên…”

(Thế Lữ)

Năm 1975 khi chúng tôi ra đi, tôi chỉ biết mình phải đi, không biết đi đâu và làm gì, cuộc đời sẽ ra sao. Lúc đó Cộng Sản bao vây Sài Gòn và chuẩn bị tấn công. Chúng tôi tránh lằn bom lửa đạn, tìm đường sống cho các con, thế thôi. Vợ tôi làm việc cho ngân hàng Chase ở Sài Gòn, nên chúng tôi đi New York nơi có Trụ Sở Trung Ương của ngân hàng nầy, và sống ở đây 41 năm và dọn về Florida hơn 7 tháng nay. Chase sponsor (bảo trợ) chúng tôi, nhưng cử một Vice President nhà băng Host (tiếp đãi) chúng tôi trong những bước đầu sống ở Mỹ. Sự khác biệt văn hóa giữa người Việt và Mỹ quá lớn, nên ở nhà Host một thời gian giúp chúng tôi nói tiếng Mỹ khá hơn, hiểu rõ hơn cách người Mỹ sống, giúp chúng tôi thích nghi dễ dàng hơn.

Chúng tôi đến Mỹ với hai bàn tay trắng, gia đình 6 người, vợ chồng và 4 con, trong túi có vài chục đô la Mỹ. Tất cả những gì tôi có ngày nay là do nước Mỹ đã cho chúng tôi. Tôi mất tất cả khi ra đi, tiền, đại gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, học trò, những gì tôi yêu quí nhất đời những năm dạy học, viết văn làm sách ở Sài Gòn. Tôi được một cuộc đời yên bình với con cháu ở Mỹ, và những năm gần đây, tình đại gia đình, tình người Việt Nam những lần về thăm lại quê hương.

Lúc ra đi, điều tôi tiếc nhất là đám con tinh thần ngày xưa của tôi, mấy chục quyển sách tôi đã cùng nhiều bạn hữu viết, dịch và xuất bản, trong Tủ Sách Giáo Dục do Trần Hữu Đức chủ trương, Tủ Sách Tâm Lý và Sư Phạm do tôi điều khiển, Tủ Sách Văn Học Thế Giới, Tủ Sách Khoa Học Nhân Văn v.v… Khi ra đi tôi đã bỏ đám con này ở lại tự sống tự chết. Lần đầu tiên tôi cầm lại trong tay một quyển sách do tôi viết, hay dịch về Tư Tưởng Sư Phạm, Lịch Sử Giáo Dục, Tâm Lý Giáo Dục, và Các Vấn Đề Giáo Dục, là hai năm trước khi về thăm lại quê hương, một vài bạn FB của tôi ở Sài Gòn và Hà Nội đã gởi tặng. Rất vui. Trong đám con tinh thần này, có đứa chưa chết, chưa bị tiêu diệt hoàn toàn trong cơn hồng thủy ngày 30 tháng Tư năm 1975. Còn nhiều đứa khác tôi chưa thấy mặt, không biết bây giờ ở đâu.

Ai sponsor (bảo trợ) cho nhân viên Chase? Chính nhà băng (ngân hàng) Chase bảo trợ. Chase đề cử một số nhân viên có chức quyền trong ngân hàng, mỗi người làm host (chủ nhà) đón nhận một gia đình nhân viên từ Sài Gòn.

"Host" giống như một chủ nhà tiếp đãi khách. Trong trường hợp chúng tôi chân ướt chân ráo từ một nước kém phát triển như miền Nam Việt Nam, rớt vô một xã hội văn minh, kỹ nghệ hóa, tiến bộ như Hoa Kỳ, host còn có nhiệm vụ giúp chúng tôi hiểu và hội nhập. Có nghĩa là giúp chúng tôi hiểu văn hóa, và tổ chức xã hội ở đây, cũng như hiểu một số kỹ năng để sống tự lập.

Sự khác biệt về văn hóa lớn quá. Lấy một thí dụ. Một ngày mùa hè nóng nực, Host rủ chúng tôi (vợ chồng con cái) đi chơi. Hôm đó host muốn cho chúng tôi đi thăm West Point trên núi. Đây là một trường quân sự nổi tiếng của Mỹ. Ở đây cảnh vật rất đẹp. Thấy Host ôm một đóng áo lạnh, vợ chồng con cái tôi xanh mặt, chạy vô nhà, ai cũng ôm một vài áo lạnh ra xe. Hóa ra Host ôm áo lạnh đi giặt. Chúng tôi tưởng trên núi lạnh lắm, giữa mùa hè, cả nhà ôm áo lạnh đi. Còn nhiều chuyện buồn cười như vậy, cho thấy những ngày đầu ở Mỹ khó như thế nào.

Như trên đã nói mấy tháng sau khi đến New York, một nhân viên Chase đã tìm được nơi bán gạo và nước mắm. Vợ chồng tôi ở rất xa thành phố. Muốn đi New York, chúng tôi phải đi xe lửa, xong lấy xe điện ngầm (Subway), xong đi bộ xa xôi mới mua được chai nước mắm đầu tiên. Nhân cơ hội host đi vắng, vợ chồng tôi nấu cơm, luộc hột gà (không biết hột vịt bán ở đâu) dầm nước mắm, ăn ngon quá. Mấy tháng chưa ăn cơm. Buổi cơm đạm bạc đầu tiên ở Mỹ ngon quá sức.

Nước mắm thơm với người Việt Nam chúng ta. Nhưng đối với người Mỹ họ không chịu nổi mùi này. Chúng tôi rất kỹ lưỡng mỗi khi rót nước mắm. Nhè nhẹ mở nút. Đổ một vài nhiễu nước mắm. Đậy nút lại chắc chắn. Lấy giấy lau kỹ miệng chai. Tình cờ người nhà của Host thấy được, kể lại cho Host. Tao thấy tụi nó ăn cái gì quí lắm. Chúng mở chai rất trịnh trọng. Còn lau chai sau khi đổ nước đó ra chén. Tụi nó quí nước này lắm. Không biết nước gì.

Có lần vợ tôi làm chúng tôi hú vía. Mấy tháng đầu tiên ở Mỹ tôi suốt ngày ngồi xem TV để tự học tiếng Mỹ. Host nói gì tôi cũng không hiểu. Tôi nói gì host cũng đoán chừng ý tôi thôi, lúc đúng lúc sai. Vợ tôi đã từng làm việc cho ngân hàng Chase ở Sài Gòn, nên tiếng Mỹ giỏi hơn tôi.

Mỗi ngày Nàng đi xe lửa xuống New York làm việc, chiều tối mới trở về. Hôm đó Nàng ngủ quên (hay lo ra không xuống đúng trạm?). Xe lửa chạy tới trạm cuối cùng ở tiểu bang Pennsylvania. Đó là chuyến xe lửa cuối cùng. Một người Mỹ thấy Nàng lạc lõng ở sân ga, tội nghiệp, giúp gọi về Host ở New York. Host cũng không biết ga đó ở đâu, nên phải lấy bản đồ tìm đường đến đón Nàng về. Hôm đó tôi hú vía.

Kể từ đó Nàng nổi tiếng trên chuyến xe lửa giờ đó. Mỗi lần xe lửa ngừng ở trạm của Nàng, ai cũng nhắc nhở Nàng xuống xe. Người Mỹ rất hiếu khách. Họ thật tình thương và giúp đỡ người Việt Nam mình hội nhập vô xã hội.

Một vài bạn nói, thôi, 42 năm đã trôi qua rồi, hãy xoá bỏ hận thù, và hòa giải, hòa hợp. Nhớ lại ngày 30 tháng Tư năm 1975, và những ngày đầu lập nghiệp ở Mỹ, tôi không hận thù Kẻ Chiến Thắng, hay những gì họ đã làm. Đó là lịch sử, quá khứ. Mục đích của tôi là nhớ lại chặn đường đã qua, để cảm ơn nước Mỹ, đã tạo cơ hội cho chúng tôi người Việt ra đi, sống được, và hạnh phúc.

Các bạn mới đến Mỹ, định lập nghiệp ở đây, hãy xem trường hợp của tôi. Nếu các bạn chịu khó làm việc, chịu khó hội nhập, và sống hòa động với xã hội, tôn trọng pháp luật, làm việc cần cù, đóng thuế đầy đủ, không gian trá, xã hội Mỹ sẽ cho các bạn cơ hội thực hiện giấc mơ Mỹ. Cố công mài sắt, có ngày nên kim.

Các bạn đến sau sẽ dễ dàng hơn chúng tôi. Các bạn không bị sốc tâm lý như chúng tôi, vì các bạn còn quê hương để trở về, các bạn có thể liên lạc nói chuyện với gia đình và người quen bên nhà bất cứ lúc nào các bạn muốn. Năm 1975 chúng tôi không được vậy. Các bạn có sẵn cộng đồng Việt Nam tại Mỹ với đầy đủ quán ăn, vả tiệm tùng đủ loại, khác với thời năm 1975, chúng tôi sống cô đơn, và thiếu thốn, không thấy tiệm tùng Việt Nam nào, không biết đi đâu mua gạo và nước mắm v..v… Tôi vượt khó khăn được, các bạn sẽ thành công dễ dàng hơn tôi. Hãy giữ vững niềm tin. Đừng để ai nói ngược lại, làm các bạn chán nản. Đường đi chỉ khó tại lòng người sợ khó, ngại núi e sông..

Kể lại những ngày sống ở Mỹ, tôi không thấy hận thù hay ghét Cộng Sản. Thật tình mà nói, tôi thấy thương họ hơn. Họ cũng là người Việt Nam như tôi. Họ nghe lời ngoại bang trong Quốc Tế Cộng Sản, cổng rắn cắn gà nhà, đập chết thằng anh em ruột thịt trong Nam, để được gì? Kết quả là gì? Một nước Việt Nam hoàn toàn lệ thuộc vào Tàu, mất nhiều miền đất biên giới, nổi tiếng nhất là ải Nam Quan, mất Hoàng Sa và Trường Sa, Đồng Bằng Sông Cửu Long hạn hán, ngập mặn, vựa lứa đất nước bị đe dọa.

Bị ức hiếp như vậy, họ cũng không dám phản đối, không dám phẫn nộ, lúc nào cũng ôm kẻ thù truyền kiếp mấy ngàn năm gọi họ là anh em môi hở răng lạnh, anh em 16 chữ vàng v.v.. Ngư dân của họ bị người anh em đâm tàu chìm, họ cũng không dám nói là Trung Quốc đã gây thảm cảnh, nói mù mờ là tàu lạ đã gây sự. Thật tình tôi tội nghiệp họ, và người dân Việt Nam đang sống trong chế độ toàn trị của họ. Tôi không hận thù. Tôi chỉ thương họ thôi. Tôi phải nói rõ điểm này vì nhiều bạn comment thắc mắc trong mấy bài trước, hỏi tôi có hận thù Cộng sản không.

Trở lại những ngày đầu tị nạn ở Mỹ, chúng tôi sống với Host trong hơn 2 tháng, sau đó dọn nhà ở riêng. Hai tháng đầu tiên sống chung với một gia đình người Mỹ trung lưu, giúp tôi hiểu nhiều hơn về người Mỹ và nước Mỹ. Kiến thức này rất quí, theo tôi suốt đời, giúp tôi kiên trì đeo đuổi giấc mơ Mỹ, lèo lái gia đình tôi xuyên qua sóng gió, đạt tới bến bờ hạnh phúc ngày nay, 42 năm nhìn lại.

Gia đình của Host là di dân đời thứ 2. Có nghĩa là cha mẹ Host đã như tôi, được sanh ra ở nước ngoài, và tới Mỹ với giấc mơ nhỏ bé, như tôi, tìm một cuộc đời hạnh phúc cho mình và vợ con. Tôi có đến thăm cha mẹ họ, cũng như tôi nói không rành tiếng Mỹ. Cũng như tôi họ phải làm việc chân tay để sống. (42 năm sau, tôi đã đậu hai bằng Thạc Sĩ, nên địa vị xã hội không tệ).

Người chồng góc Pháp. Người vợ góc Ý. Họ được sanh ra và lớn lên ở Mỹ, như đám cháu nội và ngoại của tôi sau này. Nhìn họ sống, hiểu hoàn cảnh của họ và gia đình họ, ở Mỹ và ở nước ngoài, rọi ánh sáng vào hoàn cảnh của chúng tôi, giúp tôi thấy rõ được con đường phải đi, những việc phải làm, để đổi đời, thực hiện giấc mơ Mỹ. Càng ngày tôi càng quyết tâm hơn, sẵn sàng tìm việc làm, nhất quyết bắt đầu lại.

Nước Mỹ thật tuyệt vời. Nếu các bạn là di dân đến đây, sẵn sàng làm việc, cố gắng học hỏi, tôn trọng pháp luật, làm việc hợp pháp, các bạn được đảm bảo một đời sống dễ chịu. Làm việc được lương tối thiểu. mất việc được tiền thất nghiệp. Gia đình đông con, hay lương không đủ sống, có trợ cấp gọi là phiếu thực phẩm, để mua thịt. Ngày già được bảo đảm một nếp sống khả quan. Ai cũng được bảo đảm một đời sống đầy nhân cách.

Chúng tôi bình đẳng với nhau, da trắng, da đen hay da vàng, da nâu. Như Obama nói, đây là đất nước của di dân, và sẽ mãi mãi là đất nước của di dân. Ở đây, dù các bạn từ Việt Nam tới, các bạn cũng có cơ hội đồng đều như tất cả mọi người, không phân biệt màu da, tôn giáo, hay góc gác từ đâu tới. Thời Trump khác, nhưng Trump chưa phá bỏ nổi truyền thống mấy trăm năm của nước Mỹ. (Lẽ dĩ nhiên nếu các bạn còn ôm giấc mơ cụ Hồ, vượt Trường Sơn đánh Mỹ, các bạn có thể gặp khó khăn với dân Mỹ).

(Về điểm này xã hội Mỹ khác với xã hội Cộng Sản. Trước khi Cộng Sản giải phóng (chiếm) Sài Gòn, nhà nào ở đây cũng có tiền. Năm 1975 Cộng Sản vô, đấu tố, đổi tiền, đánh tư sản, chiếm tài sản nhân dân ở đây, ai cũng nghèo, ăn bo bo mà sống. Ngày nay thời đổi mới, chỉ người Cộng Sản mới được quyền nắm giữ chức vụ chỉ huy, có quyền, và có tiền. Xã hội Mỹ tạo cơ hội đồng đều cho dân chúng. Xã hội Cộng Sản có lợi cho đảng viên Cộng Sản, gia đình họ, và nhóm bạn bè quen biết và làm ăn với họ. Họ nắm hết quyền, và nhờ quyền họ nắm hết tiền.).

Trong hơn 2 tháng sống với Host, tôi học được nhiều kỹ năng sống, để có thể ra riêng sống cuộc đời độc lập. Tôi hiểu tiếng Mỹ nhiều hơn, nói nhiều hơn. Tôi hiểu nhiều hơn cách cư xử ở Mỹ, phép lịch sử tối thiểu để sống chung với nhau. Tôi biết ăn “hot dog” và “hamburger”, là hai thức ăn phổ biến, ở đâu cũng có bán. Tôi biết cách mua vé xe lửa, xe subway v.v.. Tôi biết xếp hàng đứng chờ tới phiên mình, biết nhường nhịn người già, người tật nguyền v.v..

(Văn hóa của Mỹ khác với văn hóa Việt Nam hay Trung Quốc. Vừa rồi tôi mổ cột sống, phải cầm gậy mà đi. Tới cửa, người Mỹ mở cửa nhường tôi đi trước. Một vài người có lẽ du khách từ Trung Quốc tới, chen lấn với tôi. Đó là sự khác biệt lớn lao về văn hóa của người dân Mỹ, và dân nước khác.

Người Mỹ không xả rác ngoài đường. Người Trung Quốc đến đây du lịch xả rác tùm lum, dơ dáy. Đi xem hoa, người Mỹ tôn trọng bông hoa, chỉ ngắm vẻ đẹp của hoa. Người Trung Quốc bẻ hoa, chà đạp lên hoa mà đi. Hai nền văn hóa Mỹ và Trung Quốc rất khác biệt. Nhờ sống chung với gia đình Host 2 tháng, chúng tôi sẵn sàng hơn trên con đường sống trên đất Mỹ).

Và chúng tôi dọn nhà về thành phố New York, để bắt đầu cuộc sống ở đây 42 năm nay. Nói theo kiểu Kim Dung, chúng tôi đã được các Sư Phụ truyền dạy Cửu Âm Chân Kinh. Và bây giờ đã tới lúc chúng tôi xuống núi, hành hiệp giang hồ, tranh giành một địa vị khả quan trên đất Mỹ.

Nói đúng hơn, định nghĩa cho thế giới biết thế nào là một người Mỹ gốc Việt. Chúng tôi là thế hệ đầu tiên đến đây. Chúng tôi có bổn phận sống ra hồn, cho thế giới nể phục chúng ta. New York là một thế giới thu nhỏ, di dân tứ xứ đến đây sanh sống. Như lời trong một bài ca về New York, nếu các bạn thành công ở đây, các bạn có thể sống được bất cứ đâu trên đất Mỹ.

Sống ra hồn. Sống cho thế giới nể phục người Việt Nam. Định nghĩa thế nào là người Mỹ gốc Việt. Nói thì dễ. Làm rất khó. Khi các bạn đọc những Trang FB của tôi như "Du lịch thế giới", "Nước Mỹ nơi tôi đang sống", "Việt Nam, Quê hương mến yêu", và "Lê Thanh Hoàng Dân đi tìm hạnh phúc", các bạn chỉ thấy kết quả của 40 năm sống ở Mỹ. Con đường đến đó mới gian nan và khó khăn.

Nhiều bạn nghĩ nước Mỹ là thiên đàng. Đây không phải là thiên đàng. Đây không phải là nơi các bạn đến để ở không hưởng phúc lợi xã hội. Ở Mỹ chỉ những người chịu khó làm việc, tuân thủ pháp luật, sống cuộc đời cần cù, chịu khó ăn học, mới thành công. Giấc mơ Mỹ chỉ đến với người làm việc, không bao giờ đến với người đến đây ăn bám xã hội, ở không muốn người khác cho tiền.

(Nước Mỹ cũng không phải địa ngục như báo chí Cộng Sản đã mô ta trước đây, thời còn chống Mỹ. Mỹ không phải là thiên đàng, nhưng chưa có nước nào cho cơ hội đồng đều cho dân chúng, bằng nước Mỹ. Chỉ tại Mỹ một người con của di dân một nước da đen xa xôi (Kenya) mới có thể được bầu làm Tổng Thống. Chưa có nước nào trên thế giới chấp nhận hơn 1600000.00 người Việt Nam sống, như Mỹ. Trung Cộng đô hộ Việt Nam 1000.00 năm. Pháp đô hộ Việt Nam 100.00 năm. Các nước này không có được một cộng đồng Việt Nam như ở Mỹ. Mỹ chỉ là một đồng minh chống sự bành trướng của Cộng Sản Tàu và Nga thôi, không phải là một nước đô hộ chúng ta).

Tháng 7 năm 1975, hai tháng sau khi đặt chân đến Mỹ, vợ chồng tôi đã mướn nhà sống riêng, bắt đầu cuộc đời độc lập và tự do ở đây. Tôi đi tìm việc làm, xong vừa làm vừa học, xong làm việc Phố Wall, cần cù làm việc suốt đời. Ngày hưu trí tôi ở không chu du thiên hạ. Con cái của tôi đều sống riêng. 40 năm nhìn lại thấy cuộc đời ở đây hay quá. Giấc mơ Mỹ đã đến với tôi.

Nếu các bạn chỉ nhìn điểm bắt đầu và kết thúc, các bạn thấy tôi sướng quá. Nhưng vấn đề khó là quá trình làm việc và tranh đấu để đạt được ngày hôm nay. Một người nào đó đã nói rất đúng. Đời là một hành trình. Thú vị nằm ở hành trình, ở những việc làm hàng ngày, không phải ở điểm bắt đầu, hay điểm kết thúc.

Lúc ra riêng gia đình tôi nghèo lắm. Tôi đã ra đi với hai bàn tay trắng. Lúc dọn nhà, tôi vẫn chưa có việc làm. Xin việc làm đầu tiên thật gian nan. Đi tới đâu cũng bị chê. Xin việc lao động, cũng bị chê, "Over-educated", thiếu kinh nghiệm. Không dám xin việc văn phòng, vì chưa đủ ngôn ngữ, kinh nghiệm.

Tuyệt vọng quá, tôi đi xin "Welfare" và "Food Stamps". Đó là những món tiền cho người nghèo nhất trong xã hội, giúp họ sống qua ngày, chờ lúc có việc (có job). Tuy nhiên khi tôi được chấp nhận những phúc lợi an sinh xã hội này, tôi đã tìm được Job (việc làm). Đó là một việc làm lương tối thiểu, làm nhiều, lương ít, làm việc rất cực khổ.

Tôi làm việc cho một công ty bảo vệ (security guards). Nói cho oai, chớ thật ra chúng tôi đâu có sức bảo vệ ai. Chỉ mặc đồng phục rất oai vệ, đứng gác hãng bánh, bến tàu, các cao ốc ở đảo Manhattan mà thôi. Khổ nhất là những lúc đi gác bến tàu. Lúc đó tôi phải làm việc một ngày 12 tiếng. Đi từ New York qua bến tàu ở tiểu bang New Jersey là 2 tiếng. Trở về cũng 2 tiếng. Mỗi ngày tôi chỉ ở nhà có 8 tiếng, để tắm rửa, ăn uống, và ngủ. Lúc tôi đi, ở nhà không có ai, vợ đi làm, con đi học. Lúc tôi về, ai cũng đã ngủ.

Ngồi gác bến tàu, mỗi ngày tôi ngó lưng của bà Nữ Thần Tự Do, nên những lúc chán nản, tôi thường nói Nữ Thần nầy ngó về phía Âu Châu, thiên vị người da trắng, không bao giờ chịu ngó về phía một người Việt Nam xấu số, do tình cờ của lịch sử được sanh ra và lớn lên ở Sài Gòn, nên phải đến đây chịu cực khổ như vầy. (Bây giờ Cộng Sản gọi chúng tôi là khúc ruột ngàn dặm, nhưng lúc mới vô, họ coi chúng tôi như Mỹ-Ngụy, gia đình nào con cái cũng đấu tố cha mẹ, cũng có người đi trại tập trung cải tạo, cũng mất hết tiền xuyên qua các đợt đổi tiền, đánh tư sản).

Hãng tôi làm có nhiều trí thức các nước khác, đặc biệt những nước Đông Âu. Những lúc chán nản, tôi nói chuyện với họ. Người nào cũng kỹ sư bác sĩ hay giảng sư đại học, cũng như tôi đang vừa làm vừa học lại. Anh chàng tôi thích nhất đã từng là giảng sư ở Tiệp Khắc, đã đậu bằng PhD Tâm Lý Học. Anh học cao hiểu rộng, lại giỏi về môn tôi từng dạy ở Sài Gòn, nên tâm đầu ý hợp. Nhờ nói chuyện với họ, tôi mới đủ can đảm mạnh dạn tiếp tục làm việc. Vừa làm vừa học như họ.

Hai năm đầu tiên ở Mỹ, tôi chưa dứt khoác hẳn với quá khứ. Tôi vẫn còn luyến tiếc thời dạy học, viết văn, làm sách ở Sài Gòn. Nên tôi đã học hơn 60 credit PhD Triết học ở đại học CUNY. Ngồi trong chòi canh ở bến tàu, tôi có nhiều thời giờ đọc sách. Học đại học ở đây đọc sách rất nhiều, nhất là môn Triết Học. Hơn 37 năm bỏ triết học, tôi đã quên gần hết những gì đã học, chỉ còn nhớ mình vất vả với Triết học Mỹ, hoàn toàn chú trọng đến những vấn đề về logic và ngôn ngữ (philosophy of language), tôi chưa bao giờ nghe nói tới ở Sài Gòn.